Kết quả 1 đến 3 của 3

Chủ đề: [Xuyên Không] Vương phi mưu trí nói rằng Vương gia rất phúc hắc - Tam Mộc Du Du

  1. #1
    lamnguyetminh
    Guest

    Post [Xuyên Không] Vương phi mưu trí nói rằng Vương gia rất phúc hắc - Tam Mộc Du Du

    Vương phi mưu trí nói rằng Vương gia rất phúc hắc [/size]





    Tác giả: Tam Mộc Du Du

    Thể loại: Xuyên không, sủng, nữ cường, nam cường

    Editor: Melodysoyani & Minh Nguyệt75

    Nguồn: diedanlequydon.com

    Giới thiêu:

    Nàng là bạc đao sát thần đến từ dị thế, đồng thời cũng là Kiều Quốc công phủ con vợ cả Thất tiểu thư. Trong một tiệc ngắm hoa nàng lấy phong thái mạnh mẽ kinh diễm thoát khỏi danh phế vật háo sắc.

    Hắn là Nghiêu Quốc thân phận lúng túng An vương điện hạ, từ nhỏ hai mắt mù song thân qua đời, là điềm xấu người người nhân tránh không kịp.
    Lần đầu gặp, nàng giả làm tiểu quả phụ cứu trượng phu giả là hắn.

    Gặp lại, nàng là Thất tiểu thư của Kiều phủ, hắn là An vương gia.

    Hắn mơ ước nàng, cho nên hắn bắt đầu xuất hiện ở trong cuộc sống của nàng làm một chuyện: Sủng nàng, sủng nàng, lại sủng nàng! Mục đích chỉ có một: Sủng nàng mang về nhà!!


    ( tiểu kịch trường )

    ( tuyển phi ký )

    Nghiêu hoàng ngày nọ ý tưởng đột phát muốn tuyển phi cho cháu của hắn là An vương điện hạ, hơn nữa phát ngôn bừa bãi: An vương chọn người nào thì chính là người đó!

    "Hoa Sênh nghe nói qua mỹ danh của Kiều Thất tiểu thư, trong lòng rất ngưỡng mộ, chỉ là không biết nàng có ghét bỏ Hoa Sênh hay không?"

    Cũng bởi vì những lời này Kiều Thất thành An vương phi. Phụ thân lo âu, huynh trưởng buồn bực, tỷ tỷ thương tâm, mọi người than thở: Mệnh Kiều Thất thật là khổ!

    Mà "Mệnh khổ" Kiều Thất tiểu thư lạnh nhạt nhìn nam nhân nào đó ngựa quen đường cũ xông vào khuê phòng mình mặt không thay đổi hỏi: "Mơ ước ta lâu như vậy, cuối cùng đã được như ý muốn, xin hỏi An vương điện hạ có cảm tưởng gì?"

    Mỗ nam nhẹ cười dài: "Tiểu Thất, vi phu trong lòng thật vui vẻ."

    ( Tiểu Thất = tiểu thê )

    Nàng đã trở thành vợ của hắn...

    "Mặc dù ta đứng hàng thứ thứ bảy, nhưng ngươi lại không phải là cha của ta càng không phải là đại ca của ta, tại sao lại gọi ta là Tiểu Thất?"

    "Tiểu Thất, bởi vì từ khi bắt đầu, ta khẳng định ngươi là tiểu thê tử của ta!"

    (Chuyện ta vĩnh viễn không làm. . . . )

    "Ngươi tái giá, ta cứu hắn."
    "Không thể nào."

    "Vì sao? ! Ngươi không phải là luôn miệng nói yêu hắn? Vì sao nhẫn tâm trơ mắt nhìn hắn chết đi? !"

    "Hắn chết, ta theo. Nhưng ta chuyện ta vĩnh viễn sẽ không làm chính là làm hắn thương tâm."

    Hắn, cũng vậy...

    ***

    Chưa có ai bi đát như mình, đi sưu tầm lại chính chuyện của mình dịch
    Sửa lần cuối bởi lamnguyetminh; 13-07-16 lúc 12:54 PM.

  2. The Following 2 Users Say Thank You to lamnguyetminh For This Useful Post:

    ๖ۣۜI๖ۣۜP๖ۣۜY (13-07-16), ๖ۣۜ†im☪ (13-07-16)

  3. #2
    lamnguyetminh
    Guest
    Chương 1 : Giả tiểu quả phụ

    Editor : Melodysoyani

    Tống gia thôn Thanh Sơ Trấn Nghiêu Quốc, đầu thôn một người nông gia trong tiểu viện .

    Đúng là thời kỳ mùa xuân tháng ba,sân nhỏ trồng một gốc cây đào đã chớm nở nửa nụ hoa đợi phấn . Phía dưới cây đào có một bàn đá đơn sơ, Kiều Thanh ngồi ở bên cạnh bàn đá,tay phải cầm một thanh dao găm.,ánh mắt chuyên chú tự tay điêu khắc một gỗ đào dài nhỏ.

    Cùng với động tác thông thạo của nàng ,mảnh gỗ vụn ào ào rơi xuống, đã hiện rõ ra hình dạng một cây trâm hoa đào đơn giản .Nghe được trong nhà truyền đến tiếng kêu ê a của hài tử ,Kiều Thanh ngừng tay lại, ném gì đó trong tay,quay đầu lại nhìn phủi vụn gỗ trên người ,mau chóng trở về trong phòng.


    Chẳng được bao lâu,nàng đi ra ôm trong ngực một đứa bé trai vừa thanh tú lại đáng yêu , đứa bé trai y y nha nha đưa tay muốn hái quả đào hồng nhạt,Kiều Thanh đưa tay bẻ gãy một nhánh cây mền thả vào trong tay của hắn để cho hắn cầm chơi đùa.


    Kiều ngẩng đầu, ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu ở trên mặt đất, mắt nàng khẽ nheo có chút hoảng thần. Chẳng qua thời gian ba ngày gần đây,đột nhiên nàng có loại cảm giác dường như đã có mấy đời,thực ra cũng thật sự đã cách một đời,bởi vì linh hồn của nàng vốn không thuộc thân thể này.


    Kiếp trước nàng là một xác thủ trên địa cầu Z , riêng ở gới xác thủ có danh hiệu “Ngân đao sát thần”.Đao,vừa là ** khí nàng giết người,cũng là công cụ nàng dùng để điêu khắc.Bởi vì nàng ngoài là sát thủ ra,còn có một thân phận khác ở bên ngoài,chính là hưởng thụ danh dự cả nước sư phụ điêu khắc “Quỷ thủ”.


    Ngày hôm sau cùng tỷ tỷ thất lạc nhiều năm gặp lại, tỷ tỷ bởi vì bị tên tỷ phu nam nhân cặn bã cùng tiểu Tam liên thủ kích thích lựa chọn coi thường mạng sống của mình. Nàng đem nam nhân cặn bã cùng nữ nhân cặn bã hại chết tỷ tỷ đều gọn gàng giết sạch sẽ,sau khi an táng tỷ tỷ thì trở về thành trên đường bị sạt ở.Cho dù đó là thiên tai vẫn là nhân họa, tóm lại kết quả là nàng không chỉ chết,hơn nữa còn xuyên…


    Ba ngày trước nàng tỉnh lại trong tiểu viện này,phát hiện một thời đại thay đổi, một thân thể thay đổi.Về phần hiện tại nàng là ai,Kiều Thanh không biết rõ.



    Đúng vậy, cho dù nàng một người chủ nghĩa vô thần đã chấp nhận sự thật xuyên việt,nhưng là nàng không có giống các tiềm bối kiếp trước xuyên qua tiểu thuyết này giống nhau, xuyên qua đến cỗ đại,thân phận hiển hách ,thông thường chính là hoàng hậu hoặc là vương phi hoặc là công chúa,nếu không cũng là tiểu thư thế gia vọng tộc ,hơn nữa cùng chủ cũ trùng tên trùng họ,còn hoàn hảo tiếp thu trí nhớ chủ cũ,có thể không có sơ hở bắt đầu vui vẻ hường thụ cuộc sống mới.


    Những thứ ở trên này,toàn bộ nàng đều không có.Hiện tại nàng theo như lời hàng xóm Kim Hoa tẩu đã nói,là ba tháng trước nàng ôm đứa nhỏ này đi vào Tống gia thôn,tự xưng là họ Hạ,không người nào biết được tên,người nơi này đều gọi nàng là Hạ Tiểu nương tử.Đến nơi đây Hạ Tiểu nương tử nói với mọi người thân nhân mình đều đã chết hết,trượng phu cũng tráng niên mất sớm,đệ lại bọn họ cô nhi quả phụ sống nương tựa lẫn nhau.


    Nói một câu ngắn gọn,bây giờ Kiều Thanh là một tiểu quả phụ người nhà chết sạch hết còn mang theo đứa nhỏ.Lúc ấy,nàng chỉ có một cảm giác, xuyên qua đại thần thật sự có tràn ngập ác ý với nàng.


    “A!”Tiểu bánh bao trong lòng mềm mại non nớt đem đi hoa đào trong tay,ôm cổ Kiều Thanh lộ ra vẻ mặt hồn nhiên ngây thơ đang tươi cười.Kiều Thanh mỉn cười,dùng trán nhẹ đụng lên cái trán Tiểu bánh bao một cái,hắn rất thích hành động này,vui vẻ cười khanh khách không ngừng.


    Thân thể này vừa mới tròn mười lăm tuổi,còn là một cô gái non nớt. Tuy rằng Kiều Thanh tin tưởng lời nói của con Kim Hoa tẩu,nhưng là nàng xuyên qua mấy ngày liền phát hiện một vấn đề,đứa bé trai này đã tám tháng căn bản là không phải nguyên chủ sinh,bởi vì hiện trên cánh tay trái nàng còn có một miếng thủ cung chu sa đỏ tươi.Cho nên nói,nàng thật ra là một tiểu quả phụ giả.


    Chẳng qua Kiều Thanh là người từ trước tới nay không thích rồi rắm,đã tới rồi thì an tâm ở lại .Thân nhân duy nhất ở thế gới kia của nàng đã chết ,cũng không có cái gì đáng giá để lưu luyến. Đứa bé đang lúc hồ đồ , khi vừa mới xuyên qua đây vẫn còn hơi mê mang , đối với nàng lộ ra một cái người hồn nhiên ngây thơ nụ cười, nàng trôi giạt dật dờ tâm trong nháy mắt liền rơi xuống.Cho dù thân phận lai lịch mình và đứa bé này đều là ẩn số,ít nhất nàng không phải lẻ loi một mình,lúc nào cũng muốn cuộc sống tiếp tục trôi qua.


    Cuộc sống của Kiều Thanh với nông gia cũng không có cái gì khó chịu,dưới gầm giường nàng ở nhảy ra một cái hộp gỗ của nguyên chủ để lại,bên trong có năm tờ ngân phiếu năm trăm lượng,còn có một ít bạc vụng,cụng với một ngọc bội giá trị xa xỉ.Nguyên chủ mua cái này ở sân nhỏ tốt nhất của Tống Gia thôn,cũng mới tốn có năm lượng bạc.

    Không có thiếu ăn thiếu mặc,tùy rằng muốn chính mình nhóm lửa nấu cơm giặc giũ quần áo,còn muốn chăm xóc đứa nhỏ,nhưng là chỉ hai ngày Kiều Thanh cũng làm được mọi việc như ý.


    Xét thấy phồng bếp ngoài lương thực dồi dào bên ngoài cái gì cũng không có,hôm nay Kiều Thanh quyết định mang theo tiểu bánh bao đi họp chợ.


    Ta có một con lừa con,cho tới bây giờ ta cũng không cưỡi….Kiều Thanh không có lừa non,cũng không thể cưỡi đi họp chợ.Từ Tống gia thôn đi bộ gần nhất trên đại khia cần từ lúc mặt trời lên cho tới khi mặt lên tới trên đỉnh đầu.Đây là ánh nắng một ngày tươi sáng,Kiều Thanh mang theo đứa nhỏ không có ý định đi bộ, tuy rằng điểm khoảng cách này với nàng mà nói là nhỏ,chẳng qua phơi nắng đứa nhỏ sẽ không tốt.


    Ngồi trên xe ngựa của nam nhân con Kim Hoa tẩu,nghe con Kim Hoa tẩu lớn giọng lải nhải,đang lúc cách mũi thở mùi bùn đất ,hỗn tạp hương thơm cỏ xanh cùng hoa tươi.Trái tim Kiều Thanh trước nay chưa bao giờ bình tĩnh an bình.


    Trấn này tên là Thanh Sơn Trấn,qua Thanh Sơn Trấn lại đi vài dặm nữa là đến ranh giới Nghiêu Quốc ,cho nên ở đây không lớn không nhỏ coi như là trấn vùng biên giới mua bán .Chợ náo nhiệt làm tiểu bánh bao rất là vui vẻ,Kiều Thanh xài tiền một chút cũng không nương tay,thích cái gì liền mua cái đó,tới con Kim Hoa tẩu cũng cảm thấy thịt đau.



    Kiều Thanh cũng không phải tiêu sái tiền như nước, chẳng qua từ trước tới nay nàng thơi phụng nguyên tắc là ,tiền không phải tiết kiệm ra, mà là kím ra.Đời người hoan hỉ phải tận hưởng,chất lượng sinh hoạt tốt rất quan trọng.Đương nhiên,hiện giờ nàng theo đuổi chất lượng sinh hoạt tốt điều kiện trước tiên là làm nông phụ nuôi dưỡng tiểu bánh bao,mà không phải nói nàng phải mặc lụa tơ mỏng ăn sơn hào hải vị.


    Cuối cùng lúc trở về,Kiều Thanh mua một số đồ trang điểm gì đó chất đầy xe bò.Con chồng của Kim Hoa tẩu là một người đán ông trầm tĩnh ít nói vô cùng thật thà,không nói lời nào đem những thứ đó đưa cho Kiều Thanh đố lặt vặt cất kĩ mới bỏ lên xe bò.Con Kim Hoa tẩu từ chối trong chốc lác,cuối cùng vẫn là vui vẻ cầm lấy nguyên liệu sở trường Kiều Thanh cho ba người nhà bọn họ kéo về.


    Kiều Thanh ôm tiểu bánh bao đang ngủ để xuống liền bắt đầu thu dọn đồ đạt.Mua các loại hoa màu loại đậu còn có táo đỏ,long nhãn hạch đào….chuẩn bị dùng để nấu cháu húp.Còn mua một chút loài nấm hoa khô,còn có thịt tươi cùng xương,cùng với một ít rau tươi.



    Từ lúc trên trấn trở về mặt trời đã xuống núi,thu thập xong Kiều Thanh rửa tay liền bắt đầu nấu cơm.Trong lúc nấu cháu hương thơm truyền ra,tiểu bánh bào gào thét một tiếng biểu hiên hắn ta tỉnh,Kiều Thanh chạy nhanh qua hầu hạ hắn rửa mặt đi tiểu.



    Tiểu bánh bao chỉ có thể húp một chút cháu và húp một chút canh thịt nạt,những thứ khác Kiều Thanh đều chuẩn bị cho mình.


    Hôm nay là mười lăm,một vầng trăng sáng màu vàng kim nhô lên,trong tiểu viện yên tĩnh tốt lành,Kiều Thanh ôm tiểu bánh bao sau khi cho hắn ăn xong mới bắt đầu ăn cơm.Tay nghề nấu cơm của nàng cũng là học từ cuộc sống của bản thân kiếp trước,thành quả truy cầu cuộc sống của sát thủ,nàng tỏ vẻ chính mình là một đầu bếp giỏi.


    Nghe được “bùm” một tiếng,âm thanh của vật nặng rơi xuống ,vẻ mặt Kiều Thanh ngưng tụ để đũa xuống.Đem tiểu bánh bao ăn uống no nê muốn ngủ đặt trên giường,dùng chăn cản ở mép giường để hắn không bị rơi xuống,rón rén đi ra khỏi phòng.




    Ánh trăng sáng tỏ trong sân tỏ ra một tầng bạc sáng chói,ánh sáng này đủ để cho Kiều Thanh rất nhanh phát hiện bức tường gần sân nhỏ phía sau núi có nhiều hơn một cái :”Này nọ”


    Kiều Thanh đến gần còn có thể nghe rõ được tiếng hít thở rất nhỏ,lúc khoảng cách của nàng đến người người nó không trên một thướt, người vốn nằm cứng đờ như cáp chép trên mặt đất đột nhiên cố đứng lên đánh , dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai chế trụ mạch tĩnh của Kiều Thanh.



    Không phải Kiều Thanh không có cảm giác được nguy hiểm, chẳng qua hành động ở trước mắt nàng đã rơi xuống thế bất lợi .Kẻ địch rất mạnh! Đây là suy nghĩ đầu tiên của Kiều Thanh.Nhắm chặt dao găm ở tay phải,nhớ tới đứa nhỏ mới sinh trong phòng,trong lòng Kiều Thanh thở dài, thản nhiên mở miệng nói:”Ngươi bị thương,ta có thể cứu ngươi”.


    Khoảng cách gần có thể ngửi được mùi máu tươi nồng nặc của người bên cạnh,tất nhiên bị là bị thương rất nặng.Chỉ là người này tạo cho nàng cảm giác rất nguy hiểm,Kiều Thanh mới đến đây một vài ngày,không biết thực lực cao thủ bản thổ,không thể kiêu ngạo cho rằng có thể không cần đến một sợi tóc cũng giải quyết được hắn,hơn nữa tiểu bánh bao liên tục băn khoăn trong lòng nàng.Lúc chết có khả năng mang phiền toái,Kiều Thanh phải lựa chọn cách an toàn .



    Giọng Kiều Thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng làm cho người nọ trong chốc lác tim đập mạnh và loạn nhịp,nhưng vẫn cầm tĩnh mạch của Kiều Thanh không chút buông lỏng.


    “Ta nói ta sẽ cứu ngươi,thả ta ra”.Thanh âm lạnh lùng Kiều thanh làm cho người nọ không tự chủ buông lỏng tay ra.



    “Đi theo ta !”Kiều Thanh không ngờ dọa đến tiểu bánh bao, trực tiếp đem người nó đưa đến cách vách phòng ngủ,vón là nàng đinh đi ra chỗ thư phòng thu dọn.



    Kiều Thanh đốt nến,vầng trăng sáng mớ nhật trong thư phòng lan truyền ra,Kiều Thanh nha nhạt nhìn người nọ một cái,chính là cái nhìn này,khiến nàng khắc sâu ấn tượng.Đây là khuôn mặt như thế nào a,mày kiếm nhất tấn ,mắt phượng hẹp dài,sống mũi cao thẳng,môi mỏng kiêu gợi,ngũ quan giống như thiên thần tỉ mỉ tạo hình mà thành tác phẩm nghệ thuật tuyệt mĩ.Đời trước Kiều Thanh gặp qua vô số mĩ nam,nhưng không thể không thừa nhận, cái đẹp trước mắt này thật sự là bi thảm nhất trần gian !Chằng qua chính là cái nhìn này,cũng làm cho Kiều Thanh phát hiện một vấn đề,người nam nhân trước mắt này đôi mắt tối đen như mực không có….chút thần thái nào,dĩ nhiên hắn là người mù !



    Người mù thì người mù,Kiều Thanh chỉ hy vọng phiền toái này có thể mau rời khỏi.


    “Ngồi xuống,cởi quần áo”.Thanh âm nhẹ nhàng gần như lạnh lùng,Kiều Thanh lấy ra một bao bố nhỏ hình dáng kỳ quái.Là thói quen nghề nghiệp từ kiếp trước nàng làm sát thủ ,Kiều Thanh phải mang theo bên người một ít đồ vật .Cái này mấy ngày nay nàng dùng làm thuốc chữa thương,không nghĩ tới lại đưa cho người khác dùng,dược bên trong là mua ở phía trước thành.

    Từ trước đến này lần đầu tiên có người như vậy không khách khí cùng nam nhân này nói chuyện,nhưng thân thể của hắn đã trước một bước đáp ứng ,tinh chuẩn ngồi ở trên chiếc ghế.Sau khi ngồi xuống,hắn nhíu mày,vừa có đâu đớn,cũng có chút xấu hỗ.Nghĩ đến nữ nhân này vừa mới nói ,cởi quàn áo?Nàng có biết mình đang nói cái gì hay không?



    Tay trái Kiều Thanh cầm một cái bát,bên trong là đổi lấy nước trong thành rượu mạnh,xoay người lại tay phải càm một khăn lông sạch sẽ,nhìn thấy nam nhân ngồi nghiêm chỉnh không dự định cởi quần áo,lại xoay người để xuống cái gì đó trong tay,sau đó không nói một lời trực tiếp tự mình động thủ.Giống như đã quyết định cứu mạng nam nhân này,tự nhiên nàng sẽ không bỏ dỡ nửa chừng.



    Nam nhân bị hành động của Kiều Thanh làm cho phát sợ rốt cục hồi phục lại tinh thần,cảm giác nửa người lạnh rờn rợn….Nửa người trên tráng kiệt của hắn đã trần trụi hiện ra trước mặt Kiều Thanh.Ánh sáng mờ mịt,hơn nữa Kiều Thanh không thèm để ý,cho nên không ai phát hiện lỗ tai nam nhân đã lộ ửng hồng…..

    ~ Hết chương 1~

  4. The Following 2 Users Say Thank You to lamnguyetminh For This Useful Post:

    khocnhe413 (13-07-16), ๖ۣۜ†im☪ (13-07-16)

  5. #3
    lamnguyetminh
    Guest
    002. Ta đói bụng, đi không được


    Editor: Minh Nguyệt75


    Kiều Thanh chỉ muốn nhanh chóng chữa thương xong cho người nam nhân này sau đó làm cho hắn rời đi, không hy vọng hắn quấy rầy cuộc sống yên tĩnh của mẹ con bọn họ. Ôm thái độ phiền toái nhanh rời đi, nàng chẳng qua cực kỳ nhẹ liếc mắt nhìn nam nhân kia, sau đó xoay người cầm khăn mặt nhúng vào rươu lau miệng vết thương cho hắn.

    Tuy rằng chảy không ít máu, nhưng miệng vết thương cũng không trí mạng, Kiều Thanh có chút nghi hoặc, người này chắc hẳn là một cao thủ, vết thương như vậy sẽ không làm hạn chế hành động của hắn làm sao lại ngã vào trong viện nhà nàng. . . . . . Bất quá nghi hoặc về nghi hoặc, động tác trên tay Kiêu Thanh cũng không ngừng. Từ trước đến nay nàng không phải là người có lòng hiếu kỳ rất mạnh, nàng chỉ là hi vọng người nam nhân này không cần chết ở trong nhà của nàng thôi.

    Chỗ Kiều Thanh lau qua truyền đến đau nhức, nam nhân nhịn không được hítt một gụm khí lạnh. Nàng nghe được thản nhiên liếc mắt nhìn hắn một cái: "Chịu không nổi ? Có cần ta nhẹ tay một chút hay không?"

    Nam nhân cảm giác tự tôn của mình bị ** nhục thật lớn lạnh lùng: "Không cần!" Tuy rằng phương thức nữ nhân này chữa thương cho hắn không giống với bình thường nhưng là không hiểu sao hắn lại tin tưởng nữ nhân này sẽ cứu hắn, thật sự sẽ cứu hắn. Hắn tin tưởng nàng? Nhận thức này làm cho nam nhân hơi hơi kinh hãi. . . . . .

    Kiều thanh cúi đầu tinh tế chà lau miệng vết thương cho nam nhân, khoảng cách giữa hai người rất gần, theo động tác của nàng tóc đen rũ xuống, có một vài sợi vung qua khuôn mặt của nam nhân. Lúc hương thơm thản nhiên hương thơm truyền vào mũi hắn cảm giác hô hấp của mình bị đình trệ. Trong khoảnh khắc đó, hắn nghe được thanh âm của tim mình đập nhanh. . . . . .

    "Ta muốn khâu lại miệng vết thương cho ngươi, sẽ rất đau." Kiều thanh lau sạch sẽ vết máu trên người nam nhân bôi kim sang dược lên sau đó cầm lấy bao vải nhỏ thản nhiên nói

    Khâu lại miệng vết thương? Cái gọi là khâu lại chẳng lẽ là. . . . . . Nam nhân trong lòng kinh ngạc, Kiều Thanh đã từ trong bao vải lấy ra một cái kim cùng một sợi chỉ rất nhỏ. Nàng không có giải thích cho người này vì sao nàng phải làm như vậy. Nếu người này biểu hiện ra một chút nghi ngờ hoặc là không tình nguyện nàng sẽ dừng tay lại lập tức sau đó ném hắn ra. . . . . .

    Nam nhân rất nhanh thích ứng được cảm giác đau đớn từ trên da thịt truyền đến, Kiều Thanh ghé vào lồng ngực của hắn, vẻ mặt cực kỳ chuyên chú khâu lại vết thương thật dài kia, ngân châm ở đầu ngón tay mảnh khảnh của nàng bay lượn. Nam nhân xem nhẹ thân thể đau đớn, cảm giascs kì quài ở trên người làm cho hắn cảm thấy Kiều Thanh giống như đang hoàn thành một kiệt tác nghệ thuật (nguyệt: là tác phẩm nghê thuật thật vĩ đại ấy *cười*).

    Động tác của Kiều Thanh rất nhanh, khi nàng đứng lên lại lần nữa thì đã xử lý xong miệng vết thương cho nam nhân kia. Tại... thời đại kĩ thuật chữa bênh cực kì lạc hậu này nàng cũng chỉ có thể dùng phương pháp cơ bản này để chữa thương .

    "Vì sao?" Nam nhân nhìn Kiều Thanh, đột nhiên hỏi một vấn đề như vậy.

    Kiều thanh xoay người thu thập bao vải nhỏ của nàng, cũng không nhìn nam nhân lạnh nhạt nói: "Vì sao cái gì?"

    "Vì sao ngươi phải cứu ta?" Nam nhân cố chấp hỏi. Tuy rằng thân thể còn có chút suy yếu nhưng là hắn biết tính mạng của hắn đã không phải lo lắng nữa. Ôm ý nghĩ ngựa chết thành ngựa sống hắn nhảy vào nông gia tiểu viện này không nghĩ tới sẽ có một phen kì ngộ như vậy, gặp được như thế. . . . . . độc đáo nữ tử. . . . . . Nàng là ai?

    “Không phải ngươi ** hiếp ta sao?" Kiều nhẹ nhàng nói.

    Nam nhân sắc mặt cứng đờ, nhớ tới hình như hắn lấy cái chết bức bách, cho nên hắn mới. . . . . .

    "Nếu ta không bức ngươi, ngươi sẽ không cứu ta sao?" Nam nhân không biết mình bị làm sao, nhìn Kiều Thanh lại hỏi một vấn đề.

    "Đương nhiên." Kiều thanh thần sắc không chút thay đổi trả lời rất đương nhiên. Tuy nói sống trên đời cần phải tích đức, nhưng là nàng cũng không phải là thiện nam tín nữ nhân từ gì, chỉ sợ Phật tổ cũng sẽ không thu đệ tử như nàng.

    "Ngươi!" Nam nhân không biết mất mát trong lòng mình đến tột cùng là tại sao, "Ngươi nhẫn tâm trơ mắt nhìn ta chết đi?"

    Kiều Thanh lúc này mới ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn nam nhân một cái, thật sự không hiểu hắn đột nhiên hỏi vấn đề quái lạ này làm cái gì. Nàng thản nhiên nói: "Sống chết của ngươi có quan hệ gì đến ta đâu? Chúng ta chẳng qua chỉ là người xa lạ, ngươi xông vào nhà của ta, ta không có giết ngươi ngay tại chỗ còn hết lòng quan tâm giúp đỡ ."

    Thu thập này nọ xong , Kiều Thanh quay đầu thản nhiên đối với nam nhân nói: "Trước khi hừng đông rời đi nơi này."

    "Vì sao?" Nam nhân nghe được Kiều Thanh hạ lệnh đuổi người cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu.

    “Có đi hay không." Kiều thanh không sao cả nói. Nhìn dụng mạo của nam nhân này , tuyệt đối không phải là người của thôn này, hơn nữa thân phận khẳng định không giống với tầm thường. Bất quá cũng không là cái gì, Kiều Thanh không có tính đi tìm tòi nghiên cứu thân phận của nam nhân này. Một nam nhân bị trọng thương đột nhiên xuất hiện ở nơi này. Tuy nhiên là cái người mù nhưng võ công lại cao cường, hành động cũng không khác người thường chắc sẽ không ở lâu trong này.

    Nam nhân cảm giác nếu cùng Kiều Thanh nói thêm mấy câu nữa hắn nhất định sẽ bị tức chết. Kiều Thanh vừa mới đi tới cửa, chợt nghe đến bùm một tiếng, quay đầu thì nhìn đến thì ra nam nhân đang ngồi ngay ngắn ở ghế trên đã bị ngã trên mặt đất!

    Sao lại thế này? ! Kiều thanh bước nhanh đi qua nhìn thấy nam nhân vừa mới mặc quần áo tử tế đã nằm cuộn mình trên mặt đất. Chỉ một lát trên mặt đã muốn tràn đầy mồ hôi lạnh, mỏng môi nhếch lên hiển nhiên vừa rồi thừa nhận thống khổ thật lớn.

    "Ngươi làm sao vậy?" Kiều Thanh nhíu mày hỏi, nàng xác định nam nhân không phải bị thương mới bi như vậy. Hơn nữa khả năng nhận lại của nam nhân này cũng không giống người thường, là nguyên nhân gì khiến hắn thành ra cái dạng này. . . . . .

    "Ngươi đi. . . . . ." Thanh âm trầm thấp mà áp lực của nam nhân chưa nói xong thân thể không bị khống chế run rẩy một chút, phát ra một tiếng rên rỉ thống khổ.

    Kiều thanh nhìn trong chốc lát cũng không nói thêm cái gì nữa xoay người rời đi. Nàng tin tưởng nàng bó tay với loại tình huống này hơn nữa nhìn nam nhân này hình như rất rõ ràng vì sao hắn lại bị như vậy. Hơn nữa hắn không có xin nàng giúp đỡ, chắc không có vấn đề gì.

    Trong nhà có người ngoài, giấc ngủ của Kiều Thanh không được sâu, nhưng là mãi cho đến sáng sớm Kiều Thanh rời giường đều không nghe được cách vách có động tĩnh gì. Nàng dịch chăn cho con nhỏ còn tại ngủ say, nhẹ nhàng đi ra ngoài.

    Ánh nắng ban mai hơi lộ ra, tthôn nhỏ trong núi yên tĩnh tường hòa, xa xa đã có thể nhìn đến khói bếp nhà người ta lượn lờ, đây là người dân thôn này sáng sớm ra đồng làm việc . Kiều Thanh hít một hơi thật sâu không khí mới mẻ, cất bước đi vào gian phòng cách vách.

    Nghe được tiếng bước chân, vẫn ngồi trên ghế không nhúc nhích nam nhân mở ra hai mắt giống như từ tối hôm qua sau khi Kiều Thanh rời khỏi hắn vẫn vẫn duy trì tư thế này cho đến tận bây giờ. Kiều Thanh thực xác định tối hôm qua nàng nhìn đến nam nhân này đột nhiên"Phát bệnh" không phải ảo giác, chẳng qua chuyện này cũng không có liên qua đến nàng.

    Kiều Thanh nhíu mày, có chút không hờn giận nói: "Ngươi như thế nào còn chưa đi?" Dựa theo của nàng mong muốn, tuy rằng thân thể của người nam nhân này còn thực suy yếu, nhưng chắc hẳn sẽ ở đêm qua suốt đêm rời đi mới đúng, vì sao bây giờ còn ở trong này?

    "Ta đói bụng, đi không được." Nam nhân mở miệng gần như vô lại trả lời làm cho Kiều Thanh hơi hơi sửng sốt. Nàng thản nhiên liếc mắt nhìn nam nhân một cái, không nói gì xoay người đi ra ngoài.

    Kiều Thanh định nấu một nồi cháo Bát Bảo hương vị ngọt ngào làm bữa sáng, lúc cho nước nghĩ đến nam nhân nói đói bụng đi không nởi kia cái kia do dự một chút vẫn cho nhiều hơn hai chén nước.

    "Ngươi tên là gì?" Lúc Kiều Thanh đang bận việc, nam nhân chạy tới trước cửa phòng bếp, đứng ở nơi đó hỏi Kiều Thanh.

    Kiều Thanh đang quay đưa lưng về phía hắn múc cháo tay cứng đờ. . . . . . Nàng tên gọi là gì? Làm một người xuyên qua không có trí nhớ của chủ nhân, Kiều Thanh tỏ vẻ chính nàng cũng rất muốn biết cuối cùng nàng là ai tên gọi là gì. . . . . . Hơn nữa người nam nhân này nếu đúng như nàng suy nghĩ, tuy rằng ánh mắt có vấn đề, nhưng là hành động cũng không khác với người thường, chắc là do thói quen hoặc là cao thủ có thể nghe tiếng mà đoán vật?

    Kiều Thanh hơi dừng lại một lúc sau đó tiếp tục múc cháo, cũng không định trả lời vấn đề của nam nhân. Sâu khi múc một chén cháo lớn nàng cắm vào bên trong một cái thìa, sau đó xoay người trực tiếp cầm chén đưa tới tận tay nam nhân kia nói: "Chỉ có bữa ăn này, ăn xong mau rời đi."

    Sau khi nói dứt câu Kiều Thanh đi ra khỏi phòng bếp đi đến phòng của mẹ con nàng, nàng còn muốn đi hầu hạ con trai rời giường đâu!

    Nam nhân nhìn không đến, nhưng đồ ăn trong tay nồng đậm ngọt hương đã dũng mãnh vào mũi, miệng của hắn, làm cho hắn cảm thấy trong bụng đói khát khó nhịn. Bưng bát xoay người đi trở về phòng hắn vừa nãy đi ra, chuẩn xác ngồi ở trong phòng duy nhất một cái ghế hắn ngồi lúc trước, cầm thìa lên. . . . . . Một ngụm cháo vào khẩu, nam nhân trong lòng vừa động! Vốn không thích đồ ngọt nam nhân rất nhanh giải quyết xong một chén cháo lớn , đang chuẩn bị bưng lên đi đến phòng bếp để, chợt nghe đến tiếng trẻ con cười khanh khách ở bên ngoài.


    ~~Hết chương 2~~
    Sửa lần cuối bởi lamnguyetminh; 13-07-16 lúc 01:25 PM.

  6. The Following 2 Users Say Thank You to lamnguyetminh For This Useful Post:

    khocnhe413 (13-07-16), ๖ۣۜ†im☪ (13-07-16)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •