Kết quả 1 đến 7 của 7

Chủ đề: [Ngôn Tình - Hiện Đại] Ông Chủ Tổng Giám Đốc Của Tôi - Phi Dạ Phi Nguyệt

  1. #1
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5

    [Ngôn Tình - Hiện Đại] Ông Chủ Tổng Giám Đốc Của Tôi - Phi Dạ Phi Nguyệt

    Ông Chủ Tổng Giám Đốc Của Tôi

    Tác giả: Phi Dạ Phi Nguyệt
    Độ dài: 178 chương
    Nhóm dịch: Ngôn Tình là Thiên Đường (Facebook)
    Edit: Mã Mã
    Nguồn: Khotruyen24h.net

    Trong đêm mưa sa gió giật, cô bị hắn mạnh mẽ biến thành một người phụ nữ ở lúc tuổi mười sáu. Mười năm sau, người đàn ông đang cử hành hôn lễ thì đột nhiên bị tập kích, một thiên tài bảo bối cầm súng chĩa vào hắn cười và nói: "Tổng giám đốc "chợ đêm" này là cha tôi, không muốn sống có thể tiếp tục cử hành hôn lễ."

    Nhất thời, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngớ người, từ lúc hắn sinh ra cho tới hiện tại, cậu ta là người đầu tiên dám dùng súng chĩa vào người hắn, mà người này dĩ nhiên là một phiên bản nho nhỏ của hắn. Hai người gặp nhau thì không nói, từ nay về sau phụ tử long tranh hổ đấu sẽ triển khai một hồi lệnh thương giới và hắc đạo, tất cả đều làm người ta khiếp sợ, mà cô gái có liên quan đến hai người bọn họ lại ngồi trên xem cuộc chiến.
    Sửa lần cuối bởi cherrytvb; 27-07-17 lúc 02:28 PM.

  2. #2
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 1: Cầu Xin

    Vào một đêm mưa to mùa hè, những tia chớp lóe lên như muốn phá tan mấy tầng mây trên bầu trời cùng với tiếng sấm điếc tai, gai người.

    Ban đầu, tia chớp đi kèm với tiếng sấm làm cho mặt đất lúc sáng lúc tối, nhưng tự nhiên nó vụt tắt, thế giới lập tức lại chìm trong màn đêm.

    Đột nhiên một tia màu vàng cắt qua phía chân trời, Những hạt mưa như những giọt thủy tinh, tí tách rơi như tiếng nhạc hòa tấu.

    Cái hành lang thật dài tựa hồ nhìn không thấy điểm dừng, thân thể mảnh khảnh của Trầm Phi Yên run rẩy kịch liệt. Cô nghiêng ngả lảo đi lên phía trước, đôi dép lê ở đôi bàn chân sớm đã vì chạy thục mạng mà rơi mất, bây giờ chỉ còn đôi chân trần trắng nõn đang dùng sức cố gắng bước đi.

    "Phù phù. . ." Từng hơi thở của cô đứt quãng trong không khí, nhờ tia chớp cô nhìn thấy một cánh cửa, sau đó thầm thở phào một hơi.

    Giờ phút này cô giống như một con thỏ nhỏ và cô có đôi mắt trong veo xen lẫn sự sợ hãi nhìn trước sau.

    Không có ai cả, thật quá tốt.

    Cô đang vui sướng thì tự nhiên khủy tay đụng vào cánh cửa, trong nháy mắt, cơ thể đột nhiên bị giằng về phía sau, giữ lấy. Sau đó, tiếng thở trầm khàn của người đàn ông phả vào tai cô, cô dùng sức giãy giụa, nhưng cô không thể nào thoát khỏi sự giam cầm ấy.

    "Trầm Phi Yên, em cho là em có thể chạy thoát ư?" Một giọng nói vang lên bên tai cô, nó vừa quen thuộc mà lại vừa xa lạ làm toàn thân cô run rẩy còn cánh tay rắn chắc hữu lực kia cứ giữa lấy cô mãi không chịu buông tha.

  3. #3
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 2: Tôi Hận Anh

    Đôi môi nóng rực miêu tả đường cong trên khuôn mặt của Trầm Phi Yên, toàn thân cô cứng ngắc như đầu gỗ và kịch liệt run rẩy, cô nghĩ muốn về nhà, nhưng sau đó cô lại rơi vào hầm băng.

    "Hiên Viên. . ." Trầm Phi Yên còn chưa nói hết câu đã bị đôi môi của hắn chặn lại. Thừa dịp cô đang cố hết sức mở miệng ra để nói chuyện thì đầu lưỡi của hắn chen vào, chơi đùa với cái lưỡi của cô, mang theo áp lực trầm trọng cùng với thế bá đạo không thể chống đỡ.

    Hôn bá đạo, hôn mãnh liệt, hôn kích cuồng, tất cả đều làm cho Trầm Phi Yên hít thở không thông.

    Khi đôi môi hắn rời đi thì lúc đó chợt nghe thấy âm thanh xé quần áo vỡ vụn trong màn đêm.

    "Đừng, tôi cầu xin anh. . . Đừng. . ." Thanh âm kia khiến Trầm Phi Yên cố hết sức dùng hai tay đẩy người đang đè lên mình ra, nhưng sự phản kháng của cô lại làm cho hắn càng thêm dễ dàng hành động, cô chỉ cảm thấy thân thể mình chợi lạnh, quần áo đã như đóa hoa điêu tàn rơi xuống.

    Chiếc áo lót tơ tằm trên thân thể bị lộ ra ngoài không khí, khuôn mặt mềm mại mà trắng nhẵn nhụi, đôi môi bị hôn đến sưng đỏ lại càng thêm xinh đẹp, tất cả đều diễm lệ như cây thuốc phiện phát ra dụ hoặc trí mạng.

    Lý trí hoàn toàn không còn, giờ phút này hắn đã hóa thân thành một con dã thú, một con dã thú chỉ biết chiếm đoạt, thân thể hắn bốc cháy lên tạo thành áp lực vô hình khiến Trầm Phi Yên không thể nhúc nhích.

    "Phi yên, cho anh. . ." Giọng nói của người đàn ông khàn khàn gợi cảm lại mang theo bất mãn vì phải khắc chế dục vọng.

    Hơi thở cô còn chưa ổn định thì thân thể Trầm Phi Yên đã cứng ngắc, làn da lạnh như băng đang bị người đàn ông đốt cháy, hai người chìm ngập trong mùi rượu nồng đậm.

    Ánh mắt người đàn ông tản ra ham muốn kịch liệt như dã thú, một đôi bàn tay to nâng nhẹ cô lên. Sau đó hắn tách hai chân cô ra, để chân cô lên thắt lưng của mình. Đúng lúc này, hắn đâm thật mạnh vào, xé rách cái màng trở ngại ở bên trong.

    "A. . ." Tiếng kêu đau đớn vang vọng toàn bộ bầu trời đêm.

    Ngoài phòng sét đánh không ngừng, những tia chớp liên túc xoẹt qua bầu trời đêm làm chiếu sáng mọi thứ trong bóng tối và còn ánh lên một đôi nam nữ đang như dã ~ thú điên ~ cuồng ~ luật ~ động.

    Một trận mây mưa kịch liệt trong đêm hè qua đi, dần dần không còn tiếng động nữa, tất cả bốn phía đều bình yên.

    Nhưng hơi thở của người đàn ông thô suyễn vẫn phát ra trong căn phòng tối đen và tất nhiên lúc đó vẫn còn có thể nghe thấy tiếng cầu xin tuyệt vọng của cô gái.

    Một đêm nay thật dài, hắn dày vò cô trong bể dục vọng.

    Trong lúc này hai thân thể và cùng hai đôi chân cứ dây dưa với nhau. Giữa mái tóc hỗ độn lộ ra một đôi mắt trống rỗng không chút có ánh sáng. Toàn thân cô hư nhuyễn, những dấu hôn ấn kí che kín thân thể như ngọc, tất cả đều chật vật dị thường, lại làm cho người ta không thể không thương tiếc.

    "Phi Yên, anh yêu em!" Hai tay hắn dùng sức ôm cô vào trong ngực, trong giọng nói buộc chặt của hắn còn mang theo cả lời xin lỗi, nhưng âm thanh này lại không lọt vào tai cô, càng không thể chạm vào lòng cô.

    Thiên hạ trong lòng cứ lặng yên không nói gì làm cho hắn căng thẳng, tim đau đớn như bị kim đâm vào. Giờ phút này hắn không thể dùng ngôn ngữ nào để miêu tả được tâm trạng của mình. Chiếm lấy, cướp đoạt là thiên tính của hắn mà cô khiến hắn không thể khống chế nổi mình, cứ lần lượt ra vào trong thân thể cô.

    Sáng sớm hôm sau, mùi vị tình dục trong phòng nồng nặc không thể tiêu tan, hắn nặng nề thỏa mãi ôm cô vào trong lòng rồi ngủ thiếp đi.

    Trong lúc mông lung, một đôi mắt ôm lấy đầy hận ý hung hăng lườm người đàn ông đang ngủ say, trong giấc mộng hắn chỉ nghe thấy cô nói với hắn một câu: "Tôi hận anh."

    Ánh mặt trời lên cao, trong phòng chỉ còn một người đàn ông trên giường, dưới đất, quần áo rải rác tán loạn.

    Hết chương 2.

  4. #4
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 3: Rời khỏi trung tâm

    Mười năm sau, tại Mĩ Quốc New York Wall Street

    Trong một văn phòng sáng ngời, ánh sáng của sàn nhà có thể làm gương chiếu và một thân ảnh mảnh khảnh màu trắng xuất hiện ở trong đó.

    "Xem ra lần này Vivian tức giận không nhẹ!" Giọng nói này là từ một cô gái bí thư có mái tóc vàng sóng sánh, trong tay cô ta đang cầm một tập văn kiện và mỉm cười nhìn ra thế giớ xa xa ở bên ngoài.

    "Nghe nói lần này sẽ điều Vivian đến Trung Quốc tổng bộ." Một người bí thứ khác có mái tóc màu nâu nói chen vào, nhưng đôi mắt lại không rời khỏi màn hình máy tính.

    Cô gái tóc vàng kia vẫn cầm văn kiện trong tay, một tay khác vuốt qua tóc mình, vui sướng khi người gặp họa: "Hừ, thiếu một người phụ nữ mạnh mẽ đi, không khí tươi mát trong lành lên không ít."

    ***

    Một thân ảnh mảnh khảnh mặc trên người bộ đồ tây trang nhỏ màu trắng ngà xuất hiện tron phòng tổng tài, bộ quần áo này làm Vivian lộ ra sự nữ tính và giỏi giang, đồng thời còn tăng thêm vài phần thục nữ mềm mại đáng yêu và thêm cả sự tươi trẻ.

    Trưởng Tôn Lưu Lam lười biếng dựa lưng vào ghế ngồi, đôi mắt hẹp dài tựa như tiếu phi tiếu nhìn cô gái hùng hổ kia.

    "Vì sao muốn điều tôi về Trung Quốc tổng bộ, anh biết rõ tôi. . ." Khi Vivian còn chưa nói xong thì đã bị Trưởng Tôn không cố kỵ gì cắt ngang lời nói.

    "Trầm Phi Yên." Một tiếng "Trầm Phi Yên" này làm cho khuôn mặt Vivian tái nhợt, nhiều năm qua đi, chỉ có Trưởng Tôn là không cố kỵ gọi cô như vậy.

    "Nói thế nào đi nữa cô cũng vẫn là người Trung Quốc. Lần này phái cô trở về là vì bất đắc dĩ, cô cũng biết lần trước chúng ta ở khách sạn Trung Quốc có người đã truyền ra vụ hối lộ và vụ gièm pha trốn thuế, đối với những người này tôi thật sự rất lo lắng. Bên cạnh tôi, người có thể trở về Trung Quốc tổng bộ thì chỉ có mình cô, chẳng lẽ ngay cả điểm ấy cô cũng không thể làm được sao ?"

    Đôi mắt của Trưởng Tôn Lưu Lam sâu thẳm mang theo sự tín nhiệm làm cho Trầm Phi Yên không thể từ chối, cuối cùng cô cũng phải bất đắc dĩ đồng ý.

    "Nhưng tôi có một yêu cầu!" Đôi mắt hạnh nắng tản mát ra ánh sáng ngọc, khuôn mặt Trầm Phi Yên hiện lên sự quyết đoán.

    Đôi môi mỏng của Trưởng Tôn Lưu Lam khẽ nhếch lên, gật gật đầu.

    "Lần tới Trung Quốc tổng bộ này, tôi hy vọng tất cả mọi chuyện sẽ là do tôi quyết định." Khuôn mặt Trầm Phi Yên thong dong bình tĩnh, đôi mắt khôn khéo cất giấu một tâm kế lớn.

    Trưởng Tôn Lưu Tam nhìn cô không nói gì, Trầm Phi Yên nói tiếp: "Anh yên tâm, nếu làm sai điều gì thì tôi sẽ tùy cho anh xử lý."

    Thân thể của hắn cao lớn không kém gì người mẫu, Trưởng Tôn Lưu Lam cười và nói: "Được, bất cứ chuyện gì cũng sẽ để cho cô quyết định, tất cả mọi chuyện tôi tuyệt đối sẽ không can thiệp."

    "Cám ơn tổng giám đốc đã tín nhiệm, nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi xin phép đi thu xếp để ngay hôm đó lên đường." Sự sợ hãi trong lòng cô vẫn như trước, cô tự nói với chính mình, cô đã không còn là một cô gái nhỏ dễ bị bắt nạt của mười năm trước nữa. Nếu cô không thể vượt qua được chuyện này thì chẳng phải nỗi sợ cứ theo cô cả đời sao???

    Lúc này đây, cô muốn đi đối mặt với tất cả.

    "Vivian." Khi lúc Trầm Phi Yên sắp rời đi thì Trưởng Tôn Lưu Lam gọi cô lại.

    Trầm Phi Yên quay đầu lại nhìn hắn, đôi mắt cô nổi lên sự nghi hoặc.

    "Tôi thực sự rất thích cô, tôi vẫn luôn cảm thấy cô là một cô gái đầy kiên cường, lần này tất cả đều nhờ vào cô." Cặp mắt hẹp dài kia mở ra, trong khoảnh khắc đó nó sáng rọi và linh động, ánh mắt này có thể hút hồn tất cả mọi người.

    Trầm Phi Yên cảm thấy có điểm kì quái, cô cảm thấy lời nói của Trưởng Tôn Lưu Lam có vấn đề gì đó, bằng không hắn sẽ không nói như vậy.

    Cô không nghĩ nhiều, gật gật đầu, sau đó đẩy cửa đi ra ngoài.

  5. #5
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 4: Âm Mưu Của Hồ Ly

    Trầm Phi Yên vừa mới rời đi thì điện thoại của Trưởng Tôn Lưu Lam liền vang lên.

    "Này, hồ ly, Vivian của nhà cháu đã rời đi chưa ?" Giọng nói non nớt nhưng có điểm ác liệt vang lên, Trưởng Tôn Lưu Lam ngắm nghía cái ngòi bút vàng trong tay. Hiện tại đứa nhỏ nào cũng khó đối phó thế này sao? Thằng bé có tính cách như vậy, quả thật hắn không nghĩ nó là một đứa trẻ.

    Ví dụ như cuộc điện thoại này từ tên quỷ kia gọi tới, vì nó biết bí mật của hắn nên nó ** hiếp, bắt cánh tay đắc lực của mình đi tới Trung Quốc.

    Lòng hắn thật bi ai, Vivian có một đứa con trai như vậy làm hắn ăn cũng chẳng dễ.

    "Đại khái là ngày mai sẽ bay tới Trung Quốc, hiệu quả làm việc của Vivian rất cao." Trưởng Tôn Lưu Lam đối với cô gái mà chính tay mình bồi dưỡng ra là tuyệt đối có tin tưởng.

    "Hồ ly, lần sau gặp lại!" Giọng nói của đứa trẻ bên kia lộ ra vui sướng làm hắn có chút khó chịu, bị một đứa nhỏ nắm đuôi làm hắn cực kì khó chịu.

    Mở văn kiện ra, là một tờ báo của Trung Quốc, trên đầu tờ báo ghi rõ "Hôn lễ của hoàng đế."

    "Này, chú có một món quà muốn tặng cháu, hay chú nhờ người chuyển tới nhé, để chúc cháu và mẹ cháu có thể sống một cuộc đời vui vẻ."

    Người cầm microphone bên kia ngây người ra ba giây, từ khi nào thì hồ ly lại tốt như vậy, hắn không bắt cóc, không đuổi giết cậu thì đã là đáng mừng rồi, hiện tại lại tặng quà cho cậu.

    Hòa nhau một ván, trong đôi mắt Trưởng Tôn Lưu Lam hiện lên sự giảo hoạt vô tận, giờ phút này vẻ mặt của hắn hoàn toàn là đang muốn xem kịch.

    Không đến nửa giờ, một quyển báo được gửi tới Trầm gia, còn cố ý làm cho chữ đỏ ở đầu đề thêm lớn.

    Hai tay Trầm Phi Dạ cơ hồ muốn bóp nát tờ báo, đôi mắt phẫn nộ trừng đôi tình nhân trên mặt bìa.

    Trưởng Tôn Lưu Lam chết tiệt, nói muốn tặng quà cho cậu quả nhiên là giả, thực chất là hắn đưa cho cậu một tin tức động trời.

    Khuôn mặt cậu ta như cẩm thạch tinh tế được con dao nhỏ và nhọn đục đẽo mà thành, chiếc mũi cao khéo léo, đôi môi anh đào nhẵn nhụi, nhưng chỉ có đôi mắt là hiện lên vẻ thâm thúy, vừa đen lại vừa lóe ra ý lạnh của bắc cực.

    "Hiên Viên Hoàng, hãy chờ đấy." Khóe môi Trầm Phi Dạ nhếch lên toát ra vài phần tàn nhẫn, bây giờ cậu ta hoàn toàn đã không còn bộ dạng tiểu vương tử như trước nữa.

    Nó bước nhanh vào phòng mình, sau đó mặc một chiếc áo gió, đeo một cái cặp lên lưng rồi để lại một tời giấy trên bàn.

    Trước khi đi, cậu đem tờ báo chói mắt kia thiêu cháy, xác định không còn cái gì đang bận tâm Trầm Phi Dạ mới ra khỏi cửa.

    Trầm Phi Dạ bắt taxi đi thẳng tới sân bay

    Cha thân mến, con Trầm Phi Dạ tới đây.

  6. #6
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 5: Thu Hết Vào Đáy Mắt

    Gần đây để tài chính ở Hongkong là "Hôn lễ sắp tới của hoàng đế", hoàng đế này chính là người quát tháo hắc bạch lưỡng đạo Hiên Viên Hoàng.

    (Hoàng trong chữ Hiên Viên Hoàng có nghĩa là hoàng đế)

    Mười sáu tuổi một bàn tay hắn gánh vác sự nghiệp hắc đạo của gia tộc Hiên Viên, làm nó phát triển đến đỉnh cao.

    Trải qua sáu năm Hiên Viên Hoàng quản lý kinh doanh, Hiên Viên thị đã trở thành xí nghiệp hắc bạch lưỡng đạo lớn mạnh trải khắp toàn cầu, các hạng mục kinh doanh gồm có hành ăn, khách sạn, bất động sản, ngân hàng, hàng không, thậm chí có cả các khu công viên công nghệ cao. Tất cả những thứ này đều là công lao kì tích của Hiên Viên Hoàng, hắn đúng là nhân vật thần bí trong truyền kì.

    Từ trước tới nay hoàng đế luôn thần bí, nếu không phải nhà gái khắp nơi tung tin đi khoe khoang thì chắc bây giờ mọi người cũng không biết quá rõ về hắn.

    Khách sạn Hiên Viên thị.

    Ánh đèn mờ ảo bao phủ cả căn phòng đầy hương vị tình dục, từ phòng trong truyền ra hơi thở thô suyễn của đàn ông cùng với tiếng la hét của người phụ nữ, người phụ nữ ở trên giường rộng lớn đang nghênh đón hùa theo hắn, làm cho thứ cứng rắn kia của người đàn ông xâm nhập vào trong càng thêm sâu.

    "A... Đừng ngừng... Anh thật là lợi hại... A..." Thân thể của người phụ nữ trắng nõn đang uốn éo như con rắn nhỏ, hai chân đang quấn lấy thắt lưng của người đàn ông, cô ta vui thích lớn tiếng kêu to.

    Người đàn ông tham lam đoạt lấy, càng ngày hắn muốn càng nhiều, người phụ nữ này trời sinh phóng đãng khiến cho đàn ông không thể kiềm chế mà điên cuồng. Hắn kéo thân thể người phụ kia xuống, sau đó cắn vào cái bánh bao đầy đặn xinh đẹp kia, làm cho người phụ nữ kêu to.

    "Đau quá... Anh làm người ta đau..." Cô ta bất mãn làm nũng, nhưng cặp đùi đẹp thon dài lại dùng sức bám víu vào thắt lưng rắn chắc của hắn.

    "Tôi không làm cô đau thì sao cô có thể lớn tiếng vui sướng kêu la chứ?" Giọng khàn khàn của người đàn ông vang lên, đôi mắt mỉm cười không chút sạch sẽ hiện ra đầy dục vọng, bàn tay to lại dùng sức vuốt ve nơi tư mật của người phụ nữ làm cho cô ta chảy ra càng nhiều nước.

    Khuôn mặt trắng như tuyết của người phụ nữ đỏ hồng lên giống như hoa mẫu đơn, làn da trắng nõn mịn màng giống như dương chi (da cừu). Đôi môi đỏ mọng hơi hơi mở ra thở hào hển, cô ta khó chịu tiến lại gần người hắn.

    "Em muốn, em còn muốn... Cho em..."

    Người đàn ông cười đắc ý, tay hắn lần mò làm cho người phụ nữ kia kêu đau một trận, sau đó thứ cứng rắn vùi vào nơi mềm mại, chôn ở trong đó thật sâu.

    Hạ thân điên cuồng luân động, phần eo dùng sức đâm mạnh vào bên trong, một lần so với một lần càng nhanh hơn, mãnh liệt hơn, hắn làm cho người phụ nữ dưới thân vui sướng kêu la, ăn một lần thì không thể dừng lại.

    "... A..." Một trận kịch liệt tiến vào, tiếp theo là trống rỗng, người đàn ông cùng người phụ cũng đạt đến đỉnh cao trào.

    Một màn mây mưa qua đi, cô gái cuộn mình vùi vào trong ngực người đàn ông, ngón tay của cô ta không biết là cố ý hay vô ý mà vẽ vòng vòng trên ngực hắn, làm cho súng ống của người đàn ông vừa mới phun ra tinh dịch lại sống dậy.

    "Đúng là tiểu yêu tinh." Vừa nói xong, người đàn ông liền không kiêng nể gì mà đột ngột lại đâm vào trong cơ thể của cô ta, làm cho thân thể của người phụ nữ lại căng tràn.

    Tiếng cười kiều mỵ của người phụ nữ vang lên từ trong phòng ngủ, cô ta điên cuồng phối hợp với động tác của người đàn ông.

    Trên trần nhà có một điểm đen nhỏ nhỏ, đem tất cả thứ mọi thu vào trong đáy mắt.

  7. #7
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 6: Không Thỏa Mãn Em Sao?

    Người đàn ông tận lực đoạt lấy còn người phụ nữ thì uốn éo như con cá trắng đang du lịch thư thái.

    Gây sức ép tới tới lui lui, người đàn ông mừng như điên cắn vào cái cổ của người phụ nữ nhưng lại bị cô ta lấy tay đẩy ra.

    "Nơi này không được cắn, nếu ngày mai em mặc áo cưới mà bị người ta nhìn thấy thì không thể được." Hai chân người phụ nữ quấn lấy thắt lưng người đàn ông, đôi mắt xinh đẹp tơ bông lộ ra vài phần chờ mong.

    Người đàn ông đang hứng thú thì tự nhiên mất hứng, hắn lộ rõ vẻ không vui rõ ràng: "Ở trong lòng anh, em còn nghĩ tới người đàn ông khác sao, chẳng lẽ anh vẫn không thỏa mãn được em?"

    Trở mình xem thường một cái, nhìn người đàn ông ở trên đẹp trai vài phần, nhưng cũng ôn nhu vài phần. Nghĩ đến người đàn ông đẹp trai cao lớn kia, lòng của người phụ nữ lại nổi lên một hồi mộng xuân nhộn nhạo.

    Trong lòng thì nghĩ tới vị hôn phu kia nhưng khuôn mặt nhỏ của cô ta lại vùi vào ngực người đàn ông, ngẩng đầu cười và nói: "Người đàn ông kia cuồng công việc, ai mà chịu được, nếu không phải vì ích lợi, em chẳng thèm gả cho anh ta."

    "Hừ." Khuôn mặt hắn vẫn âm trầm không vui như trước.

    Người phụ nữ vươn cánh tay mảnh khảnh lên kéo lấy đầu người đàn ông thấp xuống, cô ta cố hết sức dậy lên dục hỏa nhằm xoa dịu cơn tức giận của hắn.

    Người đàn ông kêu đau một tiếng, sau đó hắn đem thứ to lớn cứng rắn kia xâm nhập thật mạnh vào trong thân thể người phụ nữ, lần này so với lần trước còn mạnh hơn.

    Bên trong gian phòng, đôi nam nữ đó lại tiếp tục dây dưa, người đàn ông càng thêm dũng mãnh, hắn dùng sức làm cho người phụ nữ dưới thân vui sướng như muốn bay lên, chảy ra thật nhiều thứ ướt át.

    Người phụ nữ dưới thân hắn hưởng thụ thật kĩ, cô ta không chút rụt rè giống như một kĩ nữ phóng đãng.

    Hết chương 6. Tiếp theo Ông Chủ Tổng Giám Đốc Của Tôi Chương 7: Hôn Lễ Khó Coi...

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •