Kết quả 1 đến 8 của 8

Chủ đề: [Ngôn Tình - Cổ Đại] Phi Thường Hoàn Mỹ - Cố Phán Nhi An Nhiên

  1. #1
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5

    [Ngôn Tình - Cổ Đại] Phi Thường Hoàn Mỹ - Cố Phán Nhi An Nhiên

    Phi Thường Hoàn Mỹ

    Tác giả: Cố Phán Nhi An Nhiên
    Thể loại: 3s, xuyên không, cung đấu, nam cường, nữ cường

    Trùng sinh đến kiếp thứ chín, Quý Niệm chỉ mong được sống thoải mái.

    Nhưng mà Hoàng Đế lại tốt đẹp như vậy, làm cho Quý Niệm có suy nghĩ phải tranh làm của riêng.

    Truyện sủng và rất ngọt, không tiểu tam, không máu chó ngược tâm, nam chính khá đáng yêu vì mới yêu. Anh chỉ được cái mạnh miệng thôi chứ rất hay xấu hổ, và đang bước chân vào con đường thê nô. Nữ chính đã trải qua tám kiếp, kiếp này là kiếp thứ chín nhưng chưa một lần yêu. Hai người này khi yêu đương hết sức là ngây thơ và đáng yêu. Nàng nào ưa ngọt ngào hơn kẹo chipchip thì mau mau vào đây nhé!

  2. #2
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 1

    Mùa đông tại Hoằng La quốc, trong hoàng cung một mảnh băng tuyết trắng xóa an bình, không có gì khác lạ.

    Trong nội thất Phương Vũ cung, một nữ tử nằm trên tháp gắt gao cau mày, tựa hồ như thập phần cố sức tỉnh lại. Kỳ thật đúng là như thế, trong đầu có ký ức không ngừng cuồn cuộn tuôn ra, không ngừng điên đảo làm cho nữ tử không cách nào phản kháng. Cùng với việc hấp thu ký ức, mày nhíu chặt cũng dần dần được buông lỏng.

    Quý Niệm mở to mắt, nhìn màn che màu tím, lập tức bắt đầu tự hỏi về tình cảnh lúc này. Thân thể này gọi là Quý U, là chánh lục phẩm phi tần trong hậu cung Hoằng La quốc. Vị Quý tần này tính cách thập phần "ngu xuẩn", cũng không được sủng ái. Là thứ nữ của Binh bộ thị lang đương triều Quý Lĩnh. Đích tỷ Quý Như của nàng cũng ở trong hậu cung, hơn nữa phân vị so với nàng cao hơn rất nhiều.

    Trong trí nhớ, nàng cực kỳ nghe lời vị đích tỷ này, bởi vì đích tỷ đối với nàng rất tốt. Nhưng mà theo như Quý Niệm thấy, Quý U này đáng yêu một cách ngu ngốc a, chỉ bằng sự thiên vị của cha các nàng đối với Quý U mà nói thì cũng đừng nghĩ Quý Như đối với nàng là thật tâm. Huống chi, cùng dùng chung một nam nhân, đâu còn cái gì gọi là tỷ muội thân thiết.

    Lúc này không phải là đang bị bệnh sao, Quý Như cùng với nhị phẩm Lương chiêu viện nổi xung đột, Quý U liền xông lên giúp tỷ tỷ nói chuyện, không bị phạt cũng khó. Quỳ bốn canh giờ giữa tiết trời mùa đông, liền lạnh đến ngã bệnh. Nàng như thế nào không biết nghĩ lại, tỷ tỷ mới chính tứ phẩm, người cũng mới chính lục phẩm, vậy mà dám đi lên tranh cãi. Nhiễm lạnh bị bệnh coi như xong đi, đằng này đến ngay cả người cũng không còn tại thế.

  3. #3
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 2

    "Chủ tử, thuốc của ngài tới rồi, mau thừa dịp chưa nguội mà uống đi thôi."

    Lúc này, một cô nương mi thanh mục tú đi đến trước mắt Quý Niệm, bây giờ đã là Quý U, chính là nha hoàn Linh Đông của Quý U, trong trí nhớ hình như Linh Đông có chút cổ quái.

    Niệm Hạ nhìn thấy Linh Đông đến thì không nói đến chuyện của Quý quý nghi nữa. Niệm Hạ thập phần hoài nghi, Linh Đông có chút mờ ám với Quý quý nghi, nhưng mà chủ tử lại coi trọng Linh Đông, nàng cũng chỉ là một nha hoàn, khó mà nói Linh Đông có gì khả nghi, chỉ có thể hy vọng chủ tử nhìn ra cái gì đó.

    "Tốt lắm, để bên kia đi."

    Nghe thanh âm hư nhược của Quý U, Linh Đông trước đem chén thuốc để trên bàn, che giấu sự châm chọc dưới đáy mắt, rồi ngẩng đầu nhìn về phía Quý U.

    "Nương nương, người lần này thật quá xúc động, làm cho nô tỳ vô cùng lo lắng. Đại tiểu thư cũng tự trách muốn chết, đã phái người sang hỏi nô tỳ nhiều lần, còn sai nô tỳ nếu người đã tỉnh thì báo lại cho nàng biết, đại tiểu thư còn nói, nàng làm tỷ tỷ nhưng lại không thể bảo hộ tốt cho muội muội của mình, ngài lần sau cũng không thể xúc động như vậy được."

    Thật là mỗi câu đều là lo lắng, ý tứ còn không phải là tuy rằng đại tỷ không có sang thăm nhưng mà vẫn nhớ kỹ Quý U. Chỉ cần vài lời nói liền làm cho Quý U đối với Quý Như khăng khăng một lòng, đây chính là kỹ xảo quen thuộc của Quý Như a.

    Những câu này nếu nguyên chủ nghe được, không chừng lại bị cảm động. Nhưng mà Quý U bây giờ, trừ bỏ nở nụ cười thì đối với việc không biết xấu hổ như vậy cũng không thể nói được gì.

    Quý U nhìn Linh Đông trước mắt, trong trí nhớ Linh Đông cũng là một người có dã tâm. Đương nhiên, dã tâm này thể hiện ở việc hết sức khẩn cấp, tranh đoạt từng giây, mong muốn trèo lên long sàng.

    Quý U không được sủng, nàng cũng không có nhiều cơ hội. Số lần thị tẩm không nhiều, chỉ có ba lần. Hai lần Quý U nén giận, không hề có khoái cảm đáng nói, Hoàng đế cũng không hăng hái lắm, cũng không ở lâu tại cung Phương Vũ của nàng, Linh Đông một cơ hội hướng đến bên người Hoàng đế cũng không có. Lần thứ ba lại để cho Quý Như đoạt đi, Linh Đông còn không phải đem Quý U ra hận sao.

    Linh Đông cảm thấy chính mình rất có tư sắc, từ nhỏ đi theo Quý U, mưa dầm thấm đất, tài tình cũng có một chút. Mấu chốt là cảm thấy bản thân có thể hàng phục được Hoàng đế bản lĩnh, nhưng mà lại không có đất dụng võ.

    Nàng đợi rồi lại đợi, đợi Hoàng đế đến hai lần, Hoàng đế đến bữa cơm cũng không dùng tại Phương Vũ cung. Linh Đông cảm thấy Quý U thật không có bản lĩnh, nhất là diện mạo sau khi bị bệnh, nhất định có thể kinh diễm tứ phía, Quý U xinh đẹp như vậy, tính tình cũng không ương ngạnh, đáng tiếc mỹ mạo, gia thế đều hủy trên người nàng, cho nên mới chỉ lên đến chánh lục phẩm.

    Cũng không thể trách nàng đầu nhập Quý quý nghi Quý đại tiểu thư. Nàng thổi gió bên tai Quý U, Quý quý nghi liền đáp ứng đề bạt mình, sớm muộn gì cũng đưa mình tới trên long sàng. Đi theo một chủ tử ngu xuẩn như vậy, chính mình cũng phải tìm đường khác mà thôi. Linh Đông không cảm thấy mình sai, lương cầm trạch mộc mà tê (*), Linh Đông nàng không lẽ lại phụ nhan sắc của mình, vẫn làm cung nữ sao?
    (Lương cầm trạch mộc mà tê: chim khôn thì chọn cành tốt mà đậu.)

    Linh Đông vẫn nghĩ chính mình băng tuyết thông minh, nhưng lại không biết chỉ cần nhìn biểu tình của mình thì Quý U đã biết nàng đang nghĩ những gì.

    Quý U thấy Linh Đông cũng đủ ngu xuẩn, Quý quý nghi một tháng còn chưa có cơ hội thị tẩm một lần, có thể đem cơ hội này cấp cho nàng sao? Chính mình còn ăn không đủ, vậy mà lại nhường cho một nha hoàn không có tác dụng gì sao?

    Quý U không thông mInh còn có thể nghĩ ra được. Ánh mắt nhìn Linh Đông cũng mang theo chút thương xót. Nàng cũng không phải là thánh mẫu, hiện giờ không thu thập Linh Đông đương nhiên là đang chờ thời cơ tốt dùng Linh Đông lừa Quý Như. Làm cho nàng không tự giác trở thành gián điệp hai mặt. Trong lòng Quý U nghĩ như vậy, nụ cười trên mặt càng thêm sáng lạn.

    "Tỷ tỷ thật sự nói như vậy sao? Ta là thực sự tức giận mới giúp tỷ tỷ xả giận. Tỷ tỷ có đoạt cũng là đoạt cơ hội thị tẩm của ta, Lương chiêu viện kia dựa vào cái gì mà châm chọc tỷ tỷ. Ta lần này bị bệnh cũng không trách tỷ tỷ, có trách cũng là trách ta không đủ bản lĩnh, cũng không chiếu cố được cho tỷ tỷ, vô duyên vô cớ lại làm tỷ tỷ chịu ủy khuất. Trong lòng ta tất nhiên là cảm thấy khó chịu. Nếu tỷ tỷ lại phái người tới, ngươi liền nói cho tỷ tỷ, đừng để cho nàng lo lắng, cũng đừng để nàng đến thăm ta, lây bệnh sẽ không tốt đâu. Chờ ta khỏe, lại đến thăm tỷ ấy.

    Nụ cười này lộ ra là hạnh phúc, thỏa mãn, là một muội muội ngốc trong lòng chỉ lo nghĩ cho tỷ tỷ a. Làm cho Linh Đông không nhìn ra có gì khác thường. Chỉ cảm thấy chủ tử bị bệnh một trận, tư sắc lại trở nên càng có ý nhị. Nhưng đầu óc không tốt, Hoàng thượng lại không coi trọng. Nàng vẫn là vội đem những lời này truyền lại cho Quý quý nghi đi.
    Niệm Hạ nhìn ra chủ tử không hề nói thật với Linh Đông nên cảm thấy vô cùng cao hứng. Quý U hài lòng, Niệm Hạ hài lòng, Linh Đông cũng vô cùng thỏa mãn đi truyền lời cho Quý quý nghi. Phương Vũ cung trước giờ chưa từng hài hòa như lúc này.

    Quý U không phải là chưa từng trùng sinh đến cổ đại, nhưng mà tại hậu cung thì thật đúng là lần đầu. Một lần trùng sinh đến cổ đại kia phi thường ngắn ngủi, lúc đó bản thân chỉ là một đầu bếp nữ làm việc vặt trong trù phòng. Mỗi ngày chỉ có nhiệm vụ nhóm lửa, chọn mua nguyên liệu nấu ăn cùng với nấu cơm, rửa rau. Tất cả nhiệm vụ cũng chỉ là hôm nay học được món ăn này, ngày mai học được món ăn kia. Đối với trạch đấu, nuôi dưỡng con cái đối với đầu bếp như nàng không có liên hệ.

    Nhưng cuối cùng bởi vì không chịu gả cho nhi tử phong lưu của quản sự, lựa chọn chạy trốn nên bất hạnh bị đánh chết. Nàng chỉ biết lúc này mạng người không đáng giá tiền, nàng còn nhớ rõ tư vị loạn côn đánh trên người nàng. Loại cảm giác đối mặt với cái chết kia, so với cảm giác chết chìm dưới biển ở kiếp đầu tiên thống khổ cũng không thua kém bao nhiêu. Huống chi trong hậu cung này, chế độ đẳng cấp rõ ràng như thế, nguyên chủ của thân thể này không phải là do quỳ trong tuyết bốn canh giờ liên tục mà đi sao.

    Nếu như bản thân không trùng sinh đến nơi này thì Quý U mới mười sáu tuổi đã phải kết thúc cuộc sống trong hậu cung này.

    Lúc này tại Yên Ngọc cung, Quý Như nghe Linh Đông thuật lại lời của Quý U, cảm thấy hết sức hài lòng. Quả nhiên là tiểu bạch ngu xuẩn, dễ dàng bị dụ dỗ mà, bán nàng nàng lại còn giúp mình đếm tiền. Tính ra mạng nàng cũng lớn, quỳ bốn canh giữa mùa đông khắc nghiệt mà chỉ một ngày đã tỉnh rồi, quả nhiên là một đứa tiện mệnh.

    Nghĩ tới Quý U nàng liền hận nghiến răng nghiến lợi, nàng hận phụ thân sủng ái một đứa ngu xuẩn như vậy, vắng vè mình cùng với mẫu thân. Nàng hận di nương một dạng hồ ly tinh mị hoặc, tư sắc của nàng không tệ nhưng khi so với Quý U lại là cách biệt một trời một vực. Mình là đích nữ là phải đi đút lót thứ nữ như Quý U, quả thực là vô cùng nhục nhã.

    Quý U, chờ xem, một ngày nào đó ta sẽ cho người cảm nhận được thống khổ, để cho phụ thân xem xem hắn sủng ái người như thế nào. Làm cho mẹ con hồ ly tinh ngươi quỳ gối dưới chân hai mẫu tử chúng ta mà cầu khẩn.

    Lúc này nàng đã hoàn toàn quên mất rằng chính mẫu thân nàng đã thiết kế để được gả cho phụ thân, ỷ vào quyền thế của ông ngoại mà lên tới vị trí chính thê. Quý Lĩnh vì gia tộc mới cưới mẫu thân Quý Như, sinh hạ nàng xong liền không liếc mắt đến mẫu thân nàng. Quý Như lại không nghĩ như vậy, nghĩ rằng cha nàng mắt mù, không thích mẫu thân lại đi thích một nữ nhân đê tiện, lại đi sủng ái con gái của nữ nhân đê tiện đó.

    Nhìn lại Linh Đông đang quỳ dưới chân mình, Quý Như nở nụ cười châm chọc. Nàng cũng không tin, lần sau mạng Quý U còn có thể lớn như vậy. Tiện tỳ Linh Đông này lại còn si tâm vọng tưởng đến Hoàng thượng, thật là không nhìn rõ được.

    "Tiếp tục nhìn chằm chằm Quý U, chờ khi có cơ hội liền để cho nàng làm chuyện ngu xuẩn, đem nàng triệt để đánh gục, ta liền điều ngươi tới bên cạnh ta, an bày ngươi hầu hạ Hoàng thượng. Quý Như tận lực nói ôn hòa, Linh Đông này vẫn còn hữu dụng.
    Linh Đông nghe vậy, quả thực hoa tâm nở rộ, phảng phất như thấy được con đường tương lai của mình.

    "Cảm ơn quý nghi nương nương, nô tỳ nhất định hoàn thành nhiệm vụ, Quý tần nương nương phi thường tín nhiệm nô tỳ, nô tỳ nhất định giúp nương nương diệt trừ cái đinh trong mắt." Nói xong liền vô cùng vui vẻ đi về hướng cung Phương Vũ. Lại không thấy được nụ cười tràn ngập châm chọc cùng với ánh mắt như nhìn người chết.

  4. #4
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 3

    Lúc này tại Yên Ngọc cung, Quý Như nghe Linh Đông thuật lại lời của Quý U, cảm thấy hết sức hài lòng. Quả nhiên là tiểu bạch ngu xuẩn, dễ dàng bị dụ dỗ mà, bán nàng nàng lại còn giúp mình đếm tiền. Tính ra mạng nàng cũng lớn, quỳ bốn canh giữa mùa đông khắc nghiệt mà chỉ một ngày đã tỉnh rồi, quả nhiên là một đứa tiện mệnh.

    Nghĩ tới Quý U nàng liền hận nghiến răng nghiến lợi, nàng hận phụ thân sủng ái một đứa ngu xuẩn như vậy, vắng vè mình cùng với mẫu thân. Nàng hận di nương một dạng hồ ly tinh mị hoặc, tư sắc của nàng không tệ nhưng khi so với Quý U lại là cách biệt một trời một vực. Mình là đích nữ là phải đi đút lót thứ nữ như Quý U, quả thực là vô cùng nhục nhã.

    Quý U, chờ xem, một ngày nào đó ta sẽ cho người cảm nhận được thống khổ, để cho phụ thân xem xem hắn sủng ái người như thế nào. Làm cho mẹ con hồ ly tinh ngươi quỳ gối dưới chân hai mẫu tử chúng ta mà cầu khẩn.

    Lúc này nàng đã hoàn toàn quên mất rằng chính mẫu thân nàng đã thiết kế để được gả cho phụ thân, ỷ vào quyền thế của ông ngoại mà lên tới vị trí chính thê. Quý Lĩnh vì gia tộc mới cưới mẫu thân Quý Như, sinh hạ nàng xong liền không liếc mắt đến mẫu thân nàng. Quý Như lại không nghĩ như vậy, nghĩ rằng cha nàng mắt mù, không thích mẫu thân lại đi thích một nữ nhân đê tiện, lại đi sủng ái con gái của nữ nhân đê tiện đó.

    Nhìn lại Linh Đông đang quỳ dưới chân mình, Quý Như nở nụ cười châm chọc. Nàng cũng không tin, lần sau mạng Quý U còn có thể lớn như vậy. Tiện tỳ Linh Đông này lại còn si tâm vọng tưởng đến Hoàng thượng, thật là không nhìn rõ được.

    "Tiếp tục nhìn chằm chằm Quý U, chờ khi có cơ hội liền để cho nàng làm chuyện ngu xuẩn, đem nàng triệt để đánh gục, ta liền điều ngươi tới bên cạnh ta, an bày ngươi hầu hạ Hoàng thượng. Quý Như tận lực nói ôn hòa, Linh Đông này vẫn còn hữu dụng.
    Linh Đông nghe vậy, quả thực hoa tâm nở rộ, phảng phất như thấy được con đường tương lai của mình.

    "Cảm ơn quý nghi nương nương, nô tỳ nhất định hoàn thành nhiệm vụ, Quý tần nương nương phi thường tín nhiệm nô tỳ, nô tỳ nhất định giúp nương nương diệt trừ cái đinh trong mắt." Nói xong liền vô cùng vui vẻ đi về hướng cung Phương Vũ. Lại không thấy được nụ cười tràn ngập châm chọc cùng với ánh mắt như nhìn người chết.

  5. #5
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 4

    Quý U ở tại hoàng cung đến ngày thứ sáu, cũng tính là đã quen thuộc với hoàn cảnh xung quanh, liền đem ký ức ra chỉnh lý rõ ràng. Đây là Hoằng La quốc, có thể coi là đệ nhất đại quốc, Hoằng La đế tên là Thích Bạch. Xưng là Hoành Hiên đế.

    Thích Bạch mười tám tuổi lên làm Hoàng đế, nay đăng cơ đã được bốn năm. Là chủ nhân thập phần không dễ ở chung, tính cách lạnh lùng quái gở, nguyên nhân cũng bởi vì Thích Bạch khi làm Thái Tử cũng là người mà không được phụ mẫu yêu thương.

    Lão Hoàng đế cùng Hoàng hậu là một dôi phu thê bất hòa, lúc mới đầu cũng là giai thoại một đời một kiếp một đôi nhân. Nhưng cảnh tượng này không kéo dài, Hoàng đế có tam cung lục viện, tuy yêu nhất vẫn là Hoàng hậu nhưng cũng đã sủng hạnh một ít mỹ nhân.

    Hoàng hậu là người có tính tình quật cường, sau khi sinh hạ Thích Bạch cũng không còn quá để ý đến Lão Hoàng đế. Lão Hoàng đế đến lúc muốn vãn hồi lại phát hiện dù thế nào Hoàng hậu cũng không cho hắn cơ hội. Hắn liền hận nàng, cố ý sủng hạnh nhiều phi tử khác. Nhưng cũng lý trí không cho bất cứ phi tần nào sinh hạ đứa nhỏ nên tuy rằng phi tần thật nhiều lại chỉ có duy nhất một hoàng tử là Thích Bạch.
    Hoàng hậu bởi vì giận Hoàng đế nên đối với Thích Bạch cũng trở nên lạnh lùng. Lão Hoàng đế cũng chỉ biết dùng việc sủng ái tần phi để chọc giận Hoàng hậu, cũng không quan tâm đến sinh hoạt của Thích Bạch. Cuối cùng mấy phi tần liên hợp lại hại chết Hoàng hậu, hy vọng chuyển dời được chút lực chú ý của Lão Hoàng đế, làm cho mấy nàng sinh hạ được đứa nhỏ. Nhưng mà Lão Hoàng đế nhìn Hoàng hậu đã không còn thở trước mặt mình, khó thở công tâm, hộc máu mà chết.

    Quý U nghĩ đây là một tuồng diễn cung đấu quá mức cường hãn. Thích Bạch mười tám tuổi đăng cơ, cũng làm cho tất cả tần phi của tiên hoàng chôn cùng. Hậu cung của tiên hoàng Thích Bạch diệt trừ sạch sẽ.

    Hậu cung của Thích Bạch đúng là không thể so được với tiên hoàng, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ hơn ba mươi vị. Tiên hoàng tuy rằng sủng hạnh không nhiều, không đạt tới con số ba ngàn giai lệ nhưng mà trên hai trăm thì vẫn đủ nha.
    Trong hậu cung của Thích Bạch, còn chưa có hoàng tử, hoàng nữ. Đứng đầu là Hoàng hậu nương nương, nữ nhi của Lý thừa tướng, đối nhân xử thế thập phần ôn hòa, rất là hiền lành.

    Chính nhất phẩm phi vị đến nay chỉ có hai người, Trần Trang phi cùng với Lục Hiền phi, nghe nói hai người này đấu đá nhau cũng là không chết không ngừng. Thế lực trong hậu cung đại để chia làm hai cỗ thế lực này.

    Minh chiêu nghi cùng với Lương chiêu viện, đây là hai vị lần lượt dưới trướng của Trang Trần phi và Lục Hiền phi, việc Lương chiêu viện không vừa mắt Quý Như cũng không phải là bí mật, nhưng lần này Quý U lại thay nàng chịu phạt. Vũ thục nghi cùng Vân thục viện cũng là hai phái khác nhau, nghe nói làm người cũng rất xảo quyệt. Tình quý tần có thể nói là ôn nhu động lòng người, không nghe nói là đi theo phe phái nào, rất được sủng ái. Loại đồn đãi này đưa vào tai Quý U chính là đại biểu cho sủng phi a.

    Tiếp đó chính là Quý quý nghi, Quý Như đối với Quý U mà nói thì không phải là ký ức tốt đẹp gì. Sơ uyển dung cùng Cốc vinhhoa và Quý Như quan hệ rất tốt. Nhưng tình huống thật thì Quý U không cần biết. Quý U làm chánh lục phẩm Quý tần, phía dưới còn có Trân lương viện, Hồ lương đệ, Hoa tiểu nghi cùng Mộng tiểu viện gần đây tương đối được sủng ái, tổng lại cũng chỉ lẻ loi có ba mươi người.

    Vị trí của Quý U không trên không dưới thật là hết sức khó xử, dựa vào gia thế đến đucợ vị trí này, cũng không được sủng ái, nhân duyên lại không tốt, thật là mỗi phút đều muốn đi tìm chết mà.

    Quý U nghỉ ngơi vài ngày, thân thể phục hồi không sai. Đương nhiên muốn phát huy tác dụng của không gian đắc lực. Quý U không được sủng, Hoằng La quốc mùa đông lại thực lạnh, phân lệ thì có hạn, chậu than cũng không đủ dùng.

    Bên trong không gian có nhiệt độ ổn định, bốn mùa như mùa xuân, nhưng mà một người sống sờ sờ như vậy, cả ngày trốn trong không gian tùy thân, người khác tìm không thấy thì đúng là không nói nổi. Quý U hết sức thống hận sao mình là xuyên vào hậu cung, không chết được, ra cũng không được, trên lưng là sự sủng ái của phụ thân, sự chờ mong của mẫu thân, vô tri vô giác không được, tối thiểu phải nâng cao chất lượng cuộc sống a.

    Hơn nữa không tranh không đoạt mà Quý Như cũng không tha cho mình, vẫn là tìm kiếm đường sống hơn là ngồi chờ chết. Cho nên như thế nào cũng phải đến trước mặt Hoàng đế tìm lại cảm giác tồn tại. Tuy nói Hoàng đế sủng người này, sủng người kia, nhưng cái gọi là sủng cũng chỉ là một tháng có hai lần cơ hội thị tẩm.

    Hoàng đế thập phần lạnh lùng, dù sao trong trí nhớ của Quý U cũng chưa thấy Hoàng đế cười một lần đâu. Cho nên như thế nào chiếm được cảm giác tồn tại đúng là một vấn đề đau đầu a, Quý U cần phải hảo hảo lên kế hoạch một chút.

  6. #6
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 5

    Ngự hoa viên mùa đông cũng là cực đẹp, chung quy cũng là vì bảo trì tốt tâm tình của Hoàng đế từng giờ từng khắc, trong hoàng cung có thể nói là không chỗ nào không được trang trí tinh xảo . Niệm Hạ sợ chủ tử mình lại bị đông lạnh thành bệnh nên đã trở về Phương Vũ cung lấy áo khoác dày. Lưu lại Quý U một mình thưởng thức, phong cảnh này cũng là có một chút ý vị khác.

    Tuyết đọng mấy hôm trước cũng chưa tan, bầu trời xanh thăm thẳm lại có bông tuyết trắng xóa. Cây thường xanh cùng với bông tuyết trắng trong Ngự hoa viên làm cho Quý U nghĩ về lễ giáng sinh. Hương hoa mai theo gió xông vào mũi, hoa đỗ quyên, hoa trà rất xứng với cảnh tuyết này, phảng phất như tiên cảnh.

    Đặt mình giữa cảnh này, Quý U giống như say, tám kiếp đau khổ trước đây tựa hồ đã bị chôn dấu sâu dưới lớp tuyết này, hít sâu vào không khí tươi mát, quả thực không thể nào đẹp hơn được nữa. Quý U nở nụ cười, đây mới là sống sót, đây mới là trùng sinh.

    Ngươi ở trên cầu ngắm phong cảnh
    Người ngắm phong cảnh trên lầu lại nhìn ngươi
    Trăng sáng bên cửa sổ vì ngươi làm trang sức
    Ngươi lại làm trang sức trong mộng của người ta.
    (.... Xin thứ lỗi cho sự bất lực của editor *mếu*)

    Hôm nay tâm tình của Hoàng đế Thích Bạch không tính là tốt, nhưng thực ra tốt hay không tốt cũng rất ít người có thể nhận ra, trừ thái giám thân cận bên người của hắn là Tiểu thịnh Tử ra.

    Nghĩ đến Ngự hoa viên giải sầu, lại thấy được phong cảnh trước mắt. Phong cảnh Ngự hoa viên mỗi ngày Thích Bạch đều ngắm, ngắm đi ngắm lại cũng chỉ có như vậy. Không nghĩ đến việc chỉ thêm một người mà lại làm cho phong cảnh hoàn toàn bất đồng.

    Tiếng gió bên tai, hương thơm trước mũi, nụ cười của nữ tử, tim Thích Bạch nhanh chóng đạp gia tốc, nhảy dựng lên thình thịch. Nữ tử một thân áo váy liền màu tím, trên váy lại thêu những đóa hoa lài đang nở rộ. Ruy băng màu xanh nhạt thắt thành hình con bướm đính trên eo càng làm tôn lên vòng eo tinh tế, khuôn ngực càng thêm ngạo nghễ. Bởi vì thời tiết rét lạnh nên quanh cổ được quàng thêm khăn quàng bằng lông hồ ly trắng muốt, làm cho làn da càng thêm non mịn, trắng nõn.

    Tóc chỉ đơn giản vấn thành một búi, có thêm hai lọn tóc mai theo gió nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt, thiên chân vô tà, khóe miệng tươi cười xinh đẹp, mắt đẹp khẽ khép hờ như chờ mong. Lóa mắt nhất là môi của nàng, không phải là đôi môi anh đào nhỏ nhắn như những người khác, ngược lại đôi môi lại gợi cảm, nở nang, làm cho người nhịn không được muốnâu yếm.

    Đẹp đến kinh tâm động phách, sạch sẽ tinh khiết như chất ngọc thượng đẳng, quyến rũ như tiểu yêu tinh nơi thâm sơn, tươi cười lại tựa như phù dung xuất thủy. Thích Bạch dường như đem hết những từ ngữ tốt đẹp của mình ra để hình dung nàng, lại cảm thấy vẫn là không đủ. Hắn chỉ đứng đó, không đến gần, chỉ chờ nữ nhân phát hiện mình.
    Tiểu Thịnh Tử ở một bên nhìn biểu tình của Hoàng đế... Đây là coi trọng đi? Bất quá xem vẻ mặt của Hoàng đế hẳn là không nhận ra đây là ai đi. Đến hắn không có cái công năng kia cũng nhận thấy đây là vẻ đẹp không nói nên lời huống chi là Hoàng thượng.

    Điều quan trọng là trong hậu cung của Hoàng thượng đều là mỹ nhân, nhưng đây là lần đầu tiên người lộ ra vẻ mặt này, Tiểu Thịnh Tử nghĩ Quý tân nương nương hôm nay đã gặp được đại may mắn của tạo hóa rồi. Nhưng khi nghĩ đến trí thông minh của Quý tần nương nương thì hắn lại thập phần sốt ruột, không biết nàng có thể nắm được cơ hội lần này hay không đây.

    "Bệ hạ, đây là Quý tần nương nương của Phương Vũ cung. Nô tài nghe nói mấy hôm trước Quý tần nương nương bị bệnh, hiện tại xem ra đã bình phục hẳn rồi", Tiểu Thịnh Tử săn sóc nhắc nhở Hoàng đế Thích Bạch.

    Hoàng đế quay sang nhìn Tiểu Thịnh Tử vừa nhắc nhở mình. Quý tần? Tại sao mình một chút ấn tượng cũng không có?

  7. #7
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 6

    Cảm giác chính mình không nhìn Hoàng đế cũng không được, Quý U mới nhìn lại đây. Hoàng đế bệ ha một thân long bào không thể nào bắt mắt hơn được nữa.

    "Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng", Quý U đi sang thỉnh an, vẫn chưa cúi đầu mà là ngẩng đầu nhìn Hoàng đế.

    Hoàng đế Thích Bạch tuấn mỹ là không nghi ngờ, thân hình cao lớn, ngũ quan rõ ràng như được điêu khắc, khí thế cao cao tại thượng cho người khác có cảm giác bị áp bách, ánh mắt thâm thúy, mũi cao thẳng, đôi môi thật mỏng, trên mặt không có biểu tình gì. Thoạt nhìn như ngăn cách người khác ở xa ngàn dặm, thập phần không dễ ở chung.

    Thích Bạch nhìn tiểu nhân nhi đang quan sát mình, ánh mắt to tròn đen láy, mười phần linh động khả ái. Lại không thể khống chế, nhìn nàng vì khẩn trương mà khẽ dùng răng cắn môi dưới, thân thể bởi vì nửa ngồi mà càng lộ vẻ đẫy đà.

    Thích Bạch cảm thấy như chính mình bị vướng vào ma chướng của nàng, rõ ràng không phải là một Hoàng đế ham mê sắc dục, đối với chuyện nam nữ cũng không ham thích. Nhưng nhìn nàng lại cứ muốn trực tiếp ôm nàng vào trong ngực. Nhất cử nhất động của nàng phảng phất đều có thể hấp dẫn ánh mắt của hắn. Huống chi đây cũng không phải lần đầu tiên gặp mặt, vì sao chỉ có lần này cảm giác lại mãnh liệt như vậy.

    Bởi vì hắn còn chậm chạp chưa cho nàng bình thân nên thân thể nàng có vẻ lay động, hắn lại bước lên trước một bước nâng nàng dậy "Đứng lên đi".

    Tay nàng trắng mềm như ngó sen, da lại sáng mịn như mỡ đông, hắn đưa tay chuyển tới thắt lưng của nàng, lại luyến tiếc không muốn rời đi. Cảm giác được tay Quý U lạnh lẽo, Thích Bạch đem tay nàng gắt gao nắm trong lòng bàn tay, "Trời lạnh như vậy nàng còn đến Ngự hoa viên làm gì? Lại ăn vận đơn bạc như vậy, bệnh vừa khỏi nàng lại muốn bệnh nữa sao?"

    Quý U còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Thịnh Tử ở một bên đã dùng vẻ mặt như nhìn thấy quỷ nhìn Hoàng đế. Ngữ khí cưng chiều này là gì đây, chẳng lẽ Tiểu Thịnh Tử ta tuổi cao nghễnh ngãng nghe nhầm sao? Hay là Hoàng đế bệ hạ bị thứ gì đó kỳ quái quấn thân? Phi phi phi, tuyệt đối không phải là vấn đề của bệ hạ, nhất định là do mình nghe nhầm a.

    Nhìn lại Hoàng đế bệ hạ một bàn tay đang nắm tay Quý tần nương nương, tay còn lại nắm eo nương nương, ông trời a, nô tài cũng dùng mắt rồi, người này nhất định là đăng đồ tử, tuyệt đối không phải là Hoàng đế băng thanh ngọc khiết của nô tài ta đâu a.

    So với người mới mở ra được một vùng đất mới như Tiểu Thịnh Tử, Quý U tự nhiên hiểu rõ hơn nhiều.

    Nàng dùng một tay còn lại ôm lấy hai má Hoàng đế: "Thần thiếp là một nữ nhân tự nhiên sẽ không giống như Hoàng đế bệ hạ cao cường chống lại được cái lạnh, nhưng mà thần thiếp đã mặc rất dày rồi, tay lộ ra ở ngoài nên chắc chắn là bị lạnh rồi".
    Giọng nói của Quý tần quả nhiên là mềm mại, nỉ non như nước, ngọt như được tẩm mật. Nhất là âm của chữ cuối cùng, quả thật làm tâm tê dại. Thích Bạch cảm giác được sự thân mật của Quý U, càng gắt gao ôm chặt nàng.

    Khoảng cách gần thêm một ít, ngửi được trên người nàng hương anh đào nhàn nhạt. Qua nhiều năm như vậy nhưng cũng không có người nào có gan làm ra động tác thân mật với hắn như nàng, rõ ràng là quen biết chưa bao nhiêu, nhưng hắn lại có cảm giác như đã nhận thức nàng từ lâu rồi. Từ trước giờ luôn cảm thấy chán ghét với mùi son phấn nồng nặc trên người những nữ tử khác, nhưng ngửi được hương vị của Quý tần, hắn lại không cách nào kiềm chế.

    Thích Bạch dắt tay Quý U, "Già mồm át lẽ phải, nhanh chóng hồi cung thôi, nàng lớn như vậy rồi còn không biết chiếu cố bản thân mình, cũng không biết những cung nữ bên người nàng phục vụ như thế nào". Vừa giáo huấn nàng, vừa dắt tay nàng hướng Phương Vũ cung đi đến.

    Niệm Hạ cầm áo choàng của chủ tử vội vàng chạy tới, liền quỳ xuống thỉnh an, nhìn thấy hành động của Hoàng thượng chợt bị dọa sợ ngây người, nhìn theo chủ tử đang tươi cười xinh đẹp với Hoàng thượng, lại vội vàng đuổi theo sát. Mà Hoàng đế quay đầu lại thấy nụ cười tươi đẹp của Quý U, sau lại quay đi tiếp tục đi về phía trước, chỉ là nhịp chân càng thêm vội vàng.

    Linh Đông đang nhàn rỗi đứng trước Phương Vũ cung, nhìn thấy Hoàng đế nắm tay Quý tần đi tới , suýt chút nữa đã cho rằng mình hoa mắt nhìn nhầm. Đây không phải là buổi tối, cũng không phải thời điểm dùng bữa, bệ hạ vì sao lại đến Phương Vũ cung. Lại còn nắm tay Quý tần, này cũng quá kinh dị đi.

    Thích Bạch đi đến trước Phương Vũ cung, thấy cung nữ này còn ngây người, không thỉnh an, càng không nhanh chóng hầu hạ chủ tử, liền nhíu nhíu mày. Tiểu Thịnh Tử ho nhẹ một chút, Linh Đông nhìn sang hắn, lại nhìn thấy Hoàng đế nhíu mày, rốt cuộc cũng phản ứng kịp "Nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết!", vừa nói vừa vội vàng dập đầu xin Hoàng đế tha thứ.

    Thích Bạch quả thực muốn xử phạt cung nữ này nhưng lại nghĩ tới việc xử phạt cung nữ tại cung Phương Vũ của Quý tần chẳng phải là hạ thấp sĩ diện của nàng sao, nên liền phất tay cho nàng lui xuống, âm thầm nghĩ đến việc để Tiểu Thịnh Tử đổi mấy cung nữ có khả năng đến hầu hạ.

  8. #8
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 7

    Thích Bạch nắm tay Quý U đến ngồi xuống cạnh bàn, xong lại nhìn Quý U đến ngẩn người. Quý U không khỏi cảm thấy xấu hổ, lại phân phó Niệm Hạ mang trà cụ lên, vì Hoàng thượng pha trà. Quý U tuy rằng mấy đời trước quả thật vất vả, nhưng kỹ năng từng học qua thì không hề thiếu, chỉ cần là pha trà thì không có mấy người có thể vượt qua nàng. Tráng ấm, cho trà vào cốc, rửa trà, ủ trà, châm thêm nước, làm ấm cốc, châm trà từng động tác thành thạo, như nước chảy mây trôi, lưu loát mà sinh động.

    Cho dù còn chưa thưởng thức trà này, Thích Bạch đã cảm thấy say. "Hoàng thượng, người mau uống trà để làm ấm mình, nhượng ngài nếm trước tay nghề trước không có ai sau này cũng không tìm thấy của thiếp", Quý U liền cầm ly trà đưa lên bên môi Hoàng đế. Quý U vừa mở miệng thì mỹ nhân trong mộng cảnh đã không còn thấy tăm hơi, làm cho Thích Bạch một trận buồn cười, "Nơi nào còn có người tự khen mình như nàng, đúng thật là da mặt đủ dày mà".

    Nói xong liền uống ly trà mà Quý U đưa lên. Nước trà vừa vào miệng, hương thơm như lan, vị như trời hạn gặp mưa, lưu lại không tan.

    "Hoàng thượng, có phải hay không miệng lưỡi đều lưu hương, tuyệt thế trà ngon a?"

    Quý U vừa hỏi xong, Hoàng đế cũng vừa nếm thêm một ngụm. Thích Bạch nhìn động tác của Quý U, ánh mắt cũng trở nên thâm thúy.

    "Có phải miệng lưỡi lưu hương hay không, chẳng phải nàng tự mình nếm thử thì sẽ biết hay sao?"

    Thích Bạch nói xong liền hôn lên đôi môi mà mình tưởng niệm đã lâu. Hương vị của môi nàng giống như những gì mà hắn đã tưởng tượng, không, so với những gì đã tưởng tượng thì còn tuyệt hơn.

    Chính mình còn chưa hôn qua bất kỳ phi tần nào, cũng chưa từng nghĩ tới là sẽ làm ra loại hành động này. Quý tần chính là người thứ nhất làm cho hắn có loại xúc động này, môi của nàng thật mềm, uyển chuyển cọ xát, hấp duyện, liếm láp, tham lam đoạt lấy hơi thở của nàng, không buông tha bất cứ góc nào. Thẳng đến khi nàng khó thở bắt đầu giãy dụa, nắm chặt áo Thích Bạch, hắn rốt cuộc cũng buông nàng ra. Nhìn nàng thở hào hển, hai má ánh lên sắc hồng, ánh mắt ướt át, đôi môi trong suốt, hắn nhịn không được lại lần nữa hôn lên đôi môi nàng.

    Trải qua rất lâu, lâu đến Thích Bạch cởi bỏ áo của Quý U, đưa tay dò tìm vào trong, nắm lấy nơi kiêu ngạo đẫy đà của nàng. Lâu đến Quý U cũng kéo ra áo của Thích Bạch, khiếp đảm lại tràn ngập hấp dẫn đụng vào lồng ngực hắn. Lâu đến Thích Bạch ngửi được hương thơm ngọt ngào trên người nàng, lâu đến Quý U chủ động hôn lên hầu kết của hắn. Lâu đến Thích Bạch cũng không nhịn được nữa, ôm Quý U hướng đến trên giường, nhẹ nhàng đem nàng đặt lên, nhìn ánh mắt tín nhiệm, ỷ lại của nàng đối với mình, rốt cuộc hắn cũng không hề khắc chế bản thân nữa.

    "Nhẹ một chút được không... Chậm một chút... Không thì ta cắn chàng... Chán ghét chàng..." Hoàng đế quá đáng ghét, giống như sói đói vậy.

    "Ngoan, nghe lời... Một lát sẽ tốt ngay thôi... Lại kiên trì thêm chút nữa...Nàng còn dám chán ghét trẫm..." Tiểu nữ nhân thật quá yếu ớt, mới trình độ này đã chịu không nổi rồi.

    Thích Bạch luôn luôn không nghĩ rằng mình sẽ ham thích chuyện nam nữ như vậy, hắn nhìn gương mặt ửng hồng của Quý tần, lắng nghe hơi thở gấp gáp của nàng, nghe nàng hướng mình làm nũng, không thể khống chế liền nói ra lời dỗ dành nàng. Hoàn toàn không giống bản thân mình nhưng phảng phất như mình vốn là như vậy.

    Tiểu Thịnh Tử nghe được động tĩnh trong phòng, thật sự không thể tưởng tượng ra được Hoàng thượng cũng có thời điểm không khống chế được như vậy. Tuy là trời chưa tối, nhưng một lát nữa là đến bữa tối rồi, cũng không tính là ban ngày tuyên dâm, không tính... Vì giữ lại cho bệ hạ hình tượng băng thanh ngọc khiết, nô tài đành phải nhọc lòng, đến chết mới ngừng tay a.

    Niệm Hạ đứng ở ngoài phòng đỏ mặt còn kích động đầy mặt, nghe thanh âm Hoàng thượng như vậy hẳn là hài lòng đi.

    Linh Đông đứng ở đằng xa, vừa rồi Hoàng thượng cho mình đi xuống, nhưng cũng không có người nào đến gần hầu hạ. Hoàng thượng chẳng lẽ ban ngày lại sủng hạnh chủ tử sao?

    Hết chương 7. Tiếp theo Phi Thường Hoàn Mỹ Chương 8...

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •