Kết quả 1 đến 4 của 4

Chủ đề: [Ngôn Tình - Hiện Đại] Đen Trắng - Mặc Bảo Phi Bảo

  1. #1
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5

    [Ngôn Tình - Hiện Đại] Đen Trắng - Mặc Bảo Phi Bảo

    ĐEN TRẮNG

    Tên khác: Cám Dỗ Chí Mạng / Nhất Sinh Nhất Thế, Hắc Bạch Ảnh Hoạ
    Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
    Edit: devilxangel
    Nguồn: Khotruyen24h.net

    Sự việc trên thế gian này, không trắng thì sẽ là đen, làm sao có thể vừa cái này lại vừa cái kia. Cho dù biết rõ không ai thiếu ai nhưng thì sự say mê trong lòng vẫn còn đang bừng cháy như thế . Không ngại gian khổ khó khăn, giống như con tằm kéo kén, trôi nổi khắp nơi, say mê đến khi đầu bạc răng long mới thôi... cho dù phải vượt qua vực sâu vạn trượng!

  2. #2
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Tiết Tử : Mộng dài ai sớm tỉnh, đời ta ta biết ta

    "Mộng dài ai sớm tỉnh, đời ta ta biết ta." (Vô đề - Khổng Minh)


    "Sao?" Anh kinh ngạc, "Thượng sư cũng đã đọc qua Tam Cố Thảo Lư sao?"


    Cao tăng vẫn tiếp tục nói, "Nhân sinh giống như một giấc mộng dài, người đã làm gì, vô luận tốt hay xấu, cũng chỉ có chính người rõ ràng nhất. Ta nói không sao chứ?"


    "Không sai." Anh híp hai mắt lại, lấy hai tay che đi chút ánh sáng đang hắt vào tầm mắt kia.


    "Những chuyện trước đây của cậu cũng thật sự là thú vị." Cao tăng nhìn anh, "Đúng là người trẻ tuổi. Theo như lời cậu nói thì trong quá khứ, cậu đã từng làm việc ác hay làm việc thiện thì chính tự bản thân cậu rõ nhất. Cậu vì cái gì mà tới nơi này? Khi nào thì sẽ rời đi? Những điều đó cũng không cần nói cho ta biết."


    Cao tăng khẽ cười.


    Cảnh vật xung quanh đều vẫn im ắng như vậy.


    Trình Mục Vân ngồi một lát, từ bên người cao tăng đứng dậy, một mình vượt qua các cánh cửa, đi qua một đoạn đường đá đầy ánh mặt trời, cuối cùng đi vào một đền thờ lớn. Nơi này chùa miếu luôn âm u, bên trong dường như không thấy được ánh mặt trời.


    Chỉ có ánh sáng hắt ra từ những ngọn đèn.


    Những Lạt Ma nhỏ tuổi vẫn đang quỳ gối trên nền gạch tụng kinh, phía sau là bức họa với nhiều hoa văn khác nhau, bốn phía có hai người đứng canh ở những con đường hành lang thông ra bên ngoài. Nơi này là chỗ hẻo lánh, chỉ là buổi chiều là lúc ngẫu nhiên du khách vào đây nhiều nhất, những du khách mang balo trên lưng với đám tiểu tăng này giống như người ở hai thế giới, dưới ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn âm thầm đánh giá lẫn nhau.


    Chỉ có mình anh rủ mắt xuống, nhìn thoáng qua mấy vị khách này.


    Trong mắt những du khách kia, anh cũng chỉ là một Lạt Ma trưởng thành, mặc một thân màu đỏ, bên ngoài khoác lên áo choàng màu tìm đỏ, cùng với những Lạt Ma ít tuổi kia hoàn toàn khoác biệt.


    Anh đi ra đại điện, dọc theo con đường đá đi về phía trước.


    Trình Mục Vân.


    Anh vì cái gì mà tới nơi này.


    Vì cái gì mà thuyết phục lão Lạt Ma, để cho chính mình lấy thân phận người tu hành, ẩn thân ở nơi này?


    Đáp án của những vấn đề này, chỉ tự bản thân anh ta mới biết được.


    Người từng trở về từ địa ngục, đi qua núi đao biển lửa, con người tài năng như thế giờ lại đang đứng ở nơi này, thế gian cũng không phải là hư ảo, nay vẫn còn có người muốn mạng của anh ta, cũng có người muốn lưu lại mạng sống của anh ta, làm sao mới có thể giải đáp được tất cả?


    Bỗng nhiên có một vệt sáng màu vàng xẹt qua trong nháy mắt..


    Anh theo phản xạ nghiêng đầu nhìn lại, người đó di chuyển nhanh qua những "chuyển kinh luân" , là một cô gái mang theo chiếc mũ trắng che nắng, dùng tay lướt qua những "chuyển kinh luân" màu vàng kia, trong miệng còn lẩm bẩm cái gì đó.

    Trình Mục Vân đưa lưng về phía ánh nắng, nhìn cô đang bước đến trước mặt mình, toàn bộ thân thể vẫn duy trì một loại trạng thái phòng bị chờ phát động, con dao phòng thân trượt từ cánh tay xuống lòng bàn tay. Cô gái trẻ kia vòng vo hết các ống kinh cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn anh, nở một nụ cười thân thiện, hai tay tạo thành chữ thập thành kính, cúi đầu hướng anh thi lễ, "Buổi chiều tốt lành, Lạt Ma."


    Giọng nói vô cùng kỳ lạ, cách dùng từ cũng vô cùng kỳ quái, giống như là người nước ngoài học nói tiếng Trung vậy.


    Nhưng nhìn qua hình dáng ngũ quan của cô lại rất giống người Trung Quốc. Phía sau vẫn có người qua lại như thường, văng vẳng trong các đền thờ là khúc ca nhà phật không dứt.


    Trình Mục Vân đưa lưng về phía ánh nắng , từ từ đem hai tay tạo thành chữ thập, con dao ẩn trong lòng bàn tay, hơi cúi đầu với cô gái kia. Động tác của anh nhẹ nhàng , ngay cả tiếng ma sát quần áo cũng không có.


    ...Đây là lần đầu tiên Ôn Hàn nhìn thấy Trình Mục Vân.


    Khi đó cô thật sự nghĩ rằng anh là một Lạt Ma. Sau khi biết chân tướng...cô cũng cho rằng, Trình Mục Vân là người đàn ông có Phật tính nhưng lại giống như một con rắn. Nepal có một loài rắn cổ nhỏ, dài hẹp, hai bên sườn lõm vào,đuôi màu đỏ tươi, thường di chuyển ở trong khu vực rừng sâu rậm rạp.Trình Mục Vân cho cô cảm giác anh là một con rắn như vậy, một con rắn ngủ say ẩn mình dưới bàn tay phật tổ.


    Việc ác khó làm, không lo lắng quỷ thần.

  3. #3
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 1: Gặp lại ở Nepal (1)

    Nửa năm sau, chân núi Himalaya.


    "Tháng 7,8 ở Nepal là mùa mưa, cũng là mùa ế ẩm của ngành du lịch." Lái xe dùng tiếng anh bập bẹ giảng giải, "Người thì ít... lát nữa tôi sẽ giới thiệu khách sạn tốt nhất của bạn tôi mở ở đây cho mọi người."


    Thật ra trên xe này có bốn vị khác, tiếng anh cũng đều bập bẹ. Hai người là du khách nga, hai người là còn lại gốc Hoa nhưng từ nhỏ đã sống ở nga, sứt sẹo gặp phải sứt sẹo có chỗ tốt chính là anh nói tôi nghe hiểu được mà tôi nói anh cũng hiểu được. Đại khái là có thể biết được cái gì cần phải biết.


    Lúc này ngoài cửa sổ mưa rất lớn, đây là con đuờng quốc tế đi tới Nepal nhưng hiện tại đã bị mưa lớn làm cho lầy lội, đi lại rất khó khăn.


    Nói là con đuờng quốc tế, còn không bằng đuờng đi trên núi năm đó khi đi Tây Tạng ở Trung Quốc. Nhìn qua tấm kính duới màn mưa, tầm mắt Ôn Hàn dừng ở vị khách đang vác balo ở bên đuờng, bởi vì mưa lớn, rất nhiều người xuống xe , trên lưng đều là bao lớn bao nhỏ, đi dọc theo chân núi Himalya đi về phía truớc.


    "Tôi xem chừng với thời tiết này, chúng ta cũng phải xuống xe đi bộ rồi." Người lái xe thở dài, "Nepal nằm giữa Ấn Độ và Trung Quốc, cái gì cũng đều bị hạn chế, chính phủ Ấn Độ cũng chẳng đời nào chịu bỏ tiền ra làm con đuờng cho nó nên hồn để người dân còn đi lại nữa."


    "Ý ông nói rằng chính phủ Ấn Độ hạn chế khu vực này sao?" Vương Văn Hạo ngồi sau lái xe đưa tay đẩy kính mắt ở sống mũi lên cao, tiếp tục hỏi, "Vì sao Ấn Độ lại hạn chế tu sửa đường xá ở Nepal chứ?"


    "Ba mặt của Nepal giáp Ấn Độ, chỉ có một phía giáp với Trung Quốc, cậu thanh niên trẻ tuổi này, cậu chắc cũng hiểu được, con đường trung gian đi Nepal này nếu được tu sửa tốt, đám người Ấn Độ kia thật sự nỡ bỏ tiền ra sao?"


    Ôn Hàn nghe thấy thế, tầm mắt bỗng nhiên dừng lại ở một nơi. Mới đầu cô chỉ nhìn đến một người với khuôn mặt đều bị chiếc mũ màu đen của bộ đồ leo núi che đi hơn phân nửa kia, ở trong màn mưa vẫn còn đeo cả kính, giống như ngôi sao điện ảnh hận không thể che dấu đi dung mạo đặc thù của chính bản thân vậy. Nhưng ngay thời điểm cô nhìn chằm chằm vào người kia, thì người nọ lại tháo kính xuống, rõ ràng là nhìn con đường đang có nguy cơ sụt lún bất cứ lúc nào nhưng vẫn còn chống đỡ để mở cửa xe ra.


    Đôi mắt kia rất đặc biệt....


    Là vị lạt ma mà cô đã gặp ở Tây Tạng?


    Lạt ma cũng hoàn tục sao?


    Không phải chứ? Có phải là cô nhận nhầm người rồi không?


    Chiếc xe di chuyển trong đám bùn đất sụn lún khiến cho xe không ngừng lắc lư xóc nảy, cả người cô bỗng nhiên bị xe hất lên cao, cả người rơi mạnh xuống ghế xe, trong khi đó cô vẫn cứ nhớ tới vị lạt ma hoàn tục kia, quay đầu dùng ánh mắt tìm kiếm xung quanh. Chiếc xe giống như đã vượt qua được đoạn đường gian nan kia, mưa càng lúc càng lớn, tầm mắt càng lúc càng mơ hồ, cô cuối cùng cũng thấy được anh, rõ ràng thấy trong lòng bàn tay của anh đang cầm một khẩu súng màu đen, nâng cánh tay lên hướng về những chiếc xe lướt qua bên sườn ba lô của anh...

    "A..." Ôn Hàn theo phản xạ kêu ra tiếng. Tất cả mọi người đều nhìn cô... Cô nói năng lộn xộn, trừng hai mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Đáng tiếc chiếc xe đã di chuyển khá xa, cũng không thấy được người nào nữa. Vương Văn Hạo vỗ vỗ bả vai của cô, không biết cô bị cái gì dọa cho sợ đành khuyên, "Nghỉ ngơi một lúc đi, một lát nữa chúng ta sẽ xuống xe rồi, phỏng chừng phải mất bảy tám giờ mới có thể tới thủ đô của Nepal." Ôn Hàn vẫn như cũ, vẫn chưa hoàn hồn được, trong đầu đều là hình ảnh vừa rồi... Nghe được Vương Văn Hạo nói muốn xuống xe, cô lập tức lại nhớ tới vị lạt ma cầm súng kia, lỡ may xuống xe, anh ta đuổi theo tới nơi thì làm sao bây giờ? "Tôi vừa thấy có người cầm súng." Cô nhanh chóng nắm lấy cánh tay Vương Văn Hạo, dùng tiếng Nga nhỏ giọng nói chuyện. Phía sau là cô bạn Agassi cũng ngó lên, "Cậu vừa nhìn thấy cái gì? Súng sao?" "Là súng." Ôn Hàn trả lời, giọng nói có chút run rẩy. Cô ở Moscow cũng đã từng thấy qua có người dùng súng, các bang phái lớn đã không chế một nửa thành phố nơi cô sống, súng cũng không phải là vật không thể thấy được. Chính là ở nơi đất người, ở dưới chân núi Himalaya, bỗng nhiên nhìn đến hình ảnh như vậy, cô bỗng cảm thấy thật sự là kinh hoàng. Bọn họ là tới đây du lịch, nếu thật sự đụng tới cái gì là lực lượng vũ trang chống đối chính phủ, thì làm sao để ứng phó đây? Nhưng lỡ may cô hoa mắt thì sao, trong tay lạt ma kia cầm vật gì đó màu đen, mà không phải súng thì sao? Nhưng cũng bởi vì mấy lời nói này của cô khiến cho những người bạn đồng hành cũng khẩn trương theo, hỏi lái xe có thể kiên trì đi nhanh được không, lái xe chỉ vào con đường sụt lở trước mặt, cự tuyệt yêu cầu của bọn họ. Vài người xuống xe, đều có chút khẩn trương, đều tự mình vác theo túi hành lý, cúi người đưa tay che đầu mà đi về phía trước, bước chân không hẹn mà có chút nhanh. Ôn Hàn có vài lần quay đầu nhìn lại, đều bị Vương Văn Hạo ngăn lại, "Nơi này thật sự có lực lượng vũ trang chống đối chính phủ, không cần quay đầu lại nhìn nữa, nếu thật sự gặp phải bọn họ, còn có thể không bị phát hiện được sao?" Ôn Hàn thấy mọi người cũng đã thần hồn nát thần tính, cũng không nói cho bọn họ biết rằng chính mình nửa năm trước đi Tây Tạng đã gặp qua người kia. May mắn là lớn lên ở Moscow, đối với cảnh ác đấu của các bang phái cũng đã từng gặp qua không ít, mọi người cũng không phải nhát gan nhưng cũng theo trực giác cũng chỉ im lặng mà đi về phía trước. Cứ như vậy sáu tiếng đồng hồ trôi qua, cũng đã đến thủ đô Kathmandu của Nepal. Mưa lớn cũng đã ngừng, bốn người ướt như chuột lột lại vừa dính bùn đơ nhơ nhớp, thành phố này du khách tập trung đông đúc. Ôn Hàn cũng không có tới khách sạn theo lời giới thiệu của bác tài xế kia mà tìm được khách sạn àm cô đã sớm xem qua ở trên điện thoại. Mất một khoảng thời gian để bốn người hỏi đường, đi vào một ngõ hẻm bằng đá dài, Ôn Hàn vừa nhìn danh thiếp trong tay, vừa nhìn quanh để tìm tên của khách sạn, rút cuộc cũng thấy khách sạn trong một góc sáng sủa.

    Cô quay sang nói với mọi người, "Hẳn là nơi này rồi."


    Agassi thở phào, "Tớ muốn tắm nước nóng ngay lập tức, tớ cần phải hồi sinh." Cô vừa nói vừa khoác vai Ôn Hàn, "Có phải cậu nhìn nhầm không đấy? Nhưng nhìn nhầm cũng tốt, giúp chúng ta rút ngắn quãng đường 8 tiếng đồ hồ thành còn sáu tiếng, nhanh đó nha."


    Ôn Hàn giơ tay, đẩy cánh cửa gỗ của nhà nghỉ.


    Khi cánh cửa mở ra mang theo tiếng kẽo kẹt, một cậu bé ngẩng đầu lẳng lặng nhìn bọn họ.


    Là khuôn mặt điển hình của người Ấn Độ.


    Agassi mỉm cười, dùng tiếng Nga nói thầm, "Trời ạ, chúng ta đi bộ sáu tiếng đồng hồ, lại quay về Ấn Độ hay sao?"


    Rum, anh trai Agassi cười nói, "Ở đây có nhiều người Ấn Độ mà."


    Đằng sau vang lên tiếng nói chuyện nho nhỏ, Ôn Hàn bắt đầu nói chuyện với cậu bé kia. Cậu bé này cũng không tệ, rất nhanh đã giở quyển sổ màu vàng, tìm đến tên Ôn Hàn, "Tên này đúng không?"


    Ôn Hàn gật đầu, "Ở đây khẳng định là có nước nóng đấy chứ?"


    "Có."


    Cậu bé đưa bọn họ lên tầng ba, tầng này có ba căn phòng trống.


    Cậu bé nói rằng tầng hai đã có người đặt phòng, chỉ còn lại tầng ba có ba căn phòng cùng tầng bốn, nói cách khác sẽ phải có một người phải ở tầng bốn. Vương Văn Hạo nhìn ba người, rấtchủ động đề xuất bản thân mình sẽ ở tầng bốn.


    Ôn Hàn dùng tiếng Nga nhỏ giọng nói chuyện với Vương Văn Hạo, "Tầng hai nhất định còn phòng trống, bây giờ không phải mùa du lịch, rất ít khách, tôi đã hỏi qua những người từng đến nơi này, khoảng thời gian này phần lớn các khách sạn và nhỉ nghỉ đều còn trống rất nhiều phòng. Cậu bé kia nói vậy khiến cho chúng ta cảm thấy nơi này rất đông khách."


    Khi cô nói những lời này, ánh mắt rất đơn thuần. Đương nhiên không phải là một người đơn thuần ngốc nghếch có thể nhìn thấu được, mà điển hình là một cô gái hiểu biết thế giới thông qua internet, không được tiếp xúc quá nhiều với cuộc sống chân chính đầy hắc ám này.


    Vương Văn Hạo nhìn cô, tiện miệng đáp, "Vậy sao?"


    Hắn không cần quan tâm khách sạn này có khách hay không có khách, hắn chỉ muốn ở cùng phòng với cô.


    Hắn dự định khi chuyến du lịch này kết thúc, tìm một ngôi chùa ở Nepal để bày tỏ với Ôn Hàn. Tuy hắn không tin Phật nhưng Ôn Hàn lại hết lòng tin theo phật giáo, hắn có thể nhân nhượng theo tín ngưỡng của cô. Vấn đề trọng điểm là hắn đã chờ cô từ khi cô mới 18 tuổi cho đến bây giờ cô đã bước sang tuổi 20, hắn cũng đã sắp hết kiên nhẫn rồi.


    Hắn từng ám chỉ rất nhiều lần nhưng lại không có cơ hội để tiến gần cô thêm một bước.


    Ôn Hàn, Ôn Hàn.


    Tại thủ đô Kathmandu của Nepal này, hắn muốn cô sẽ thích mình. Vương Văn Hạo nghĩ như thế, sau khi đưa Ôn Hàn vào phòng, trước khi rời đi liền tháo cặp kính xuống, nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, "Tắm rửa xong em hãy nghỉ ngơi chút đi, nhưng tầng ba này chỉ có ba người trong nhóm chúng ta thôi, nếu có việc gì em cũng có thể lên tầng bốn tìm anh."

    Ôn Hàn gật đầu.


    Cô vào phòng, rất nhanh dùng nước ấm tắm rửa gội đầu sạch sẽ, dùng khăn mặt lau gần khô tóc. Một mình cô đứng tựa vào cửa sổ, vừa quan sát ngõ nhỏ không người, vừa nghĩ xem tối nay ăn cái gì? Nhớ đến Vương Văn Hạo, thật sự cô không thể tìm được khuyết điểm nào, ôn nhu săn sóc, công việc ổn định, lại rất yêu cô nhưng cô vẫn do dự.


    Đàn ông Moscow thường ra tay không theo lệ thường, yêu đương cũng tùy lúc có thể đến bất kể ở nơi đâu, thời gian nào, nhưng cô muốn là một loại cảm tình khác, chẳng sợ biết kết cục cuối cùng sẽ phải chia ly, cũng có thể phấn đấu quên mình mà thử yêu người đan ông đó một lần.


    Ôn Hàn buông khăn mặt, thay áo sơ mi màu xanh da trời nhàn nhạt, bên ngoài quấn khăn choàng mua ở Ấn Độ, đứng trước gương nở nụ cười.


    Cô đi ra khỏi phòng, bước lên tầng bốn.


    Tầng bốn vô cùng yên tĩnh, bốn căn phòng đều khép chặt cửa.


    À...vừa rồi chính mình vào phòng trước cũng không biết bọn họ ở phòng nào


    "Agassi." Ôn Hàn dùng tiếng Nga khẽ gọi, nơi này chắc hản chỉ có mấy người bọn họ có thể nghe hiểu được tiếng nga, khẳng định rất nhanh sẽ có người đi ra, cũng sẽ không quấy nhiễu đến người khác.


    "Agassi?" Ôn Hàn nhìn quanh bốn phía.Cô không dám lớn tiếng, sợ quầy rầy người khác. Bởi vì từ nhỏ trong nhà đã mở một khách sạn nhỏ, cô đối với mấy chuyện này đều rất chú ý.


    Ngay khi cô đang do dự có nên kêu lại lần nữa hay không,đột nhiên ở bên trái phía sau vang lên tiếng động, rõ ràng là tiếng bản lề cửa ma sát, mới phát ra âm thanh kỳ lạ như vậy.


    Cô lập tức xoay người, "Cậu làm sao mới..."


    Ngay lập tức cổ tay cô đã bị người nắm chặt, sau đó bị lôi vào căn phòng tối mờ mờ. Cánh cửa đóng ngay tức thì.


    Lưng Ôn Hàn đập vào cánh cửa gỗ, một thân hình cao lớn đè lên người cô, khiến cho cả người cô bị bao bọc bởi hơi ấm xa lạ mà nguy hiểm. Đầu óc Ôn Hàn trống rỗng, trong nháy mắt môi của cô bị người chặn lại, đầu lưỡi lành lạnh giống như cô vừa uống qua nước đá vậy nhanh chóng xâm nhập sâu hơn, thẳng đến nơi sâu nhất.


    Ôn Hàn muốn giãy giụa, nhưng có hai ngón tay đã kẹp chặt cổ họng của cô, khiến cô không dám động đậy.


    "Suỵt... đừng có la hét, đừng giãy giụa. " Rút cuộc cũng nghe được giọng nói người kia. Dĩ nhiên là dùng tiếng Nga nhỏ giọng nói bên tai cô.


    Ôn Hàn chưa bao giờ biết sức lực của một người đàn ông lại có thể lớn đến vậy, cảm giác giống như bị con rắn lớn quấn chặt alasy người vậy. Cô không thể nuốt nước bọt, cũng không thở nổi, mọi cảm giác và hy vọng sinh tồn đều phụ thuộc vào cổ họng của cô, giờ đây bị bàn tay một người đàn ông khống chế. Cô ngẩng đầu lên, liền chạm phải đôi mắt của người đàn ông đó.


    Là anh ta... là anh ta...


    Trong nháy mắt cả người Ôn Hàn lạnh toát, thân thể cô run rẩy, bởi vì thiếu dưỡng khí, cũng bởi vì người đàn ông trước mặt.


    Người xuất gia ở cao nguyên Tây Tạng trầm lặng nửa năm trước, người đàn ông cầm súng trong cơn mưa lớn vài tiếng đồng hồ trước, và người đàn ông hiện đang đưa tay vén váy của cô lên.


    Hình như anh ta đã quên cô.


    Cô đang ở dưới địa ngục chăng? Nơi này là địa ngục phải không?


    Đôi mắt kia vãn đang nhìn cô , chỉ trong nháy mắt này, cô chỉ cảm thấy đôi mắt của anh ta giống ngọn núi Hymalaya trong gió tuyết, có một sự uy hiếp không người nào dám đối mặt và nỗi nguy hiểm không thể dự đoán trước.


    Móng tay của Ôn Hàn không ngừng bấm vào cửa gỗ, bởi vì thiếu dưỡng khí, đầu óc cô bắt đầu choáng váng, trước mắt cô xuất hiện một vùng sáng trắng.


    "Em thật đẹp." Anh thì thầm bên tai cô, "Vẻ đẹp của em khiến tôi thần hồn điên đảo."


    Ngón tay anh ta trượt từ cổ họng cô đến xương quai xanh rồi dần xuống dưới, mỗi một tấc đều rất chậm, nhưng cô ngoài trừ run rẩy ra cũng chỉ biết khóc, không thể phòng bị được gì.Căn phòng này rất lạnh, ngón tay của anh ta cũng rất lạnh.


    Ôn Hàn ra sức thở dốc nhưng vẫn không khá hơn bao nhiêu, càng cô gắng thở cô lại càng cảm thấy khó thở.


    Cô muốn lên tiếng, nhưng nước mắt không ngừng chảy xuống.


    "Cô bé, sao em cứ khóc mãi thế?" Trình Mục Vân dùng tiếng Nga thì thầm, như thủ thỉ với người tình, "À,đúng rồi, quên nói với em, thật vui khi ở Nepal này quen được cô bé."


    Lúc này, người đàn ông này không còn là con rắn nằm ngủ say dưới chân Phật tổ nữa. Con rắn chiếm cứ đường ranh giới trong một thời gian dài cũng đã từ từ thức tỉnh, nó ngóc đầu vươn cao thân thể của mình, thè cái lưỡi đỏ tươi về phía Ôn Hàn.

    Hết chương 1.

  4. #4
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 2: Gặp lại ở Nepal (2)

    Anh lại một lần nữa phủ môi xuống. Cũng bất kể cô đang ra sức trốn tránh, giãy dụa không ngừng.


    Theo đầu lưỡi hung hăng mút vào, đêm hầu hết chút không gian cùng dưỡng khí cuối cùng của cô đều hút may, mảy may không còn chút dư thư nào. Hai ngón tay đang kẹp chặt cổ họng cô dường như cũng đang nới lỏng đi chút ít , để cô có thể hít thở, sau đó lại bị anh tàn nhẫn hút đi hết.


    Đây là khu vực tụ tập đông du khách nước ngoài. Nơi này là đường Thamel


    Nơi này tập trung rất nhiều du khách đeo ba lô đến từ nhiều quốc gia, khắp nơi đều là khách sạn nhà nghỉ, nối tiếp nhau Thậm chí bên ngoài cửa sổ còn có người cất cao giọng hát bằng tiếng địa phương, có âm nhạc của người Ấn Độ. Thậm chí Ôn Hàn còn nghe thấy cả tiếng cười của Agassi từ tầng dưới vọng lên.


    Còn tầng trên cùng cũng vang lên tiếng nói chuyện từ phòng giặt đồ.


    Tất cả đều rất gần, rõ ràng như vậy. Nhưng cô không thể làm được gì.


    Trong căn phòng này, trong nụ hôn mang tính cướp đoạt của người đàn ông này, dưỡng khí để thở như dần rời xa thế giới của cô, thấm chí cô bắt đầu xuất hiện ảo giác, lồng ngực bởi vì thiếu dưỡng khí bắt đầu có cảm giác đau nhức.


    Ôn Hàn không ngừng rơi nước mắt, chảy theo gò má xuống mu bàn tay của anh.


    Ấm nóng, dinh dính....


    Trình Mục Vân cảm giác mu bàn tay của mình bị ướt, chút hứng thú vừa rồi đột nhiên không còn nữa, "Tôi không thích cưỡng ép người khác. Đây nên là chuyện khiến chúng ta đều vui vẻ mới đúng."


    Mọi sức mạnh khống chế người cô bỗng nhiên biến mất. Trình Mục Vân cuối cùng cũng buông Ôn Hàn, cài lại thắt lưng vừa rồi đã được nới lỏng ra, lại lười sơ vin lại, trực tiếp để áo như vậy, giống như người đàn ông lười nhác mặc quần áo qua loa sau cuộc ái ân.


    Không khí, không khí.


    Ôn Hàn chỉ biết thở lấy thở để, bởi vì quá vội vàng, cô dựa lưng vào cánh cửa ho sặc sụa. Cô không biết bị siết cổ một lúc lâu lại đáng sợ đến vậy. Khi thấy người đàn ông trước mặt cúi xuống đất nhặt khăn choàng, cô lập tức giơ tay, định đẩy người anh ta và mở cửa chạy trốn.


    Nhưng trước mặt Ôn Hàn dường như là một linh hồn chứ không phải con người, anh ta có phản ứng nhanh vượt qua ngoài sức tưởng tượng của cô.


    Tay cô còn chưa chạm vào người anh, đã bị anh choàng khăn qua người, trói chặt cô lại.


    "Em thật sự là... rất đặc biệt, chẳng lẽ vì vừa rồi tôi thô lỗ quá sao?" Trình Mục Vân vẫn giữ bộ dạng lười nhác, anh cầm hai tay Ôn Hàn giơ lên cao, ấn vào cánh cửa, "Hoặc là? Tôi và những người khách em từng gặp không giống nhau, em muốn để lại ấn tượng sâu sắc cho tôi?"


    "Anh..." Cổ tay Ôn Hàn đau buốt, cũng khiến cô hiểu được, tại sao cô bị lôi vào đây bất thình lình như vậy. Nỗi sợ hãi như sắp rơi xuống địa ngục vừa rồi được thay thế bằng cảm giác nhục nhã trong giây lát, cô tức giận đến mức không nói được một câu hoàn chỉnh, "Buông tôi ra, tôi không phải là gái làng chơi." Bởi vì vừa bị ho và cảm giác bực tức trong người khiến giọng nói của cô trở nên hơi khàn khàn.

    Cả người Ôn Hàn như bị đóng trên cây thập giá, cô trừng mắt nhìn người đàn ông nào đó. "Suỵt... không cần phải tức giận như vậy." Anh hiển nhiên là không nghĩ nhiều, đem lời nói của cô thành một lời nói tán tình bình thường, "Tôi là một người rất hào phóng, cái giá tôi đưa cho em khẳng định sẽ không làm cho em thất vọng." Ánh mắt Trình Mục Vân di chuyển xuống dưới, thản nhiên thưởng thức cảnh xuân trước ngực cô. Nơi đó vạt áo bị kéo sang một bên, lồng ngực không ngừng phập phồng lên xuống, làn da trắng nõn nà hiện lên trong mắt anh.... "Buông tôi ra."

    Cả người Ôn Hàn phát run lên. "Thả tôi ra ngoài..." Cô thể cô nhất định là bị điên rồi, mới có thể cảm thấy lúc gặp người đàn ông này ở cao nguyên Tây Tạng là một vị lạt ma có ánh mắt thuần túy, đẹp đẽ nhất trong các vị lạt ma mà cô đã gặp.

    "Tôi có nói 'không' đâu?" Trình Mục Vân cúi đầu tới gần Ôn Hàn. Khi anh nói những lời này, trong ánh mắt cũng không có chút ý cười nào. Anh mắt rũ xuống, nhìn chằm chằm cô, còn có chút khinh thường. Cô vẫn nhớ rõ cảm giác hai ngón tay của anh ta kẹp chặt lấy cổ hỏng cô, nếu lỡ như anh ta cảm thấy mất hứng sẽ lại.... huống chi anh ta còn có súng. Cô thật sự sắp phát điên rồi, đó không phải ánh mắt của một con người, nơi đó không có chút ánh sáng gì, tất cả đều là một vùng tối thăm thẳm, giống như cơn lốc xoáy, lúc nào cũng có thể nuốt chửng cô.

    Bỗng nhiên cánh cửa sau lưng Ôn Hàn vang lên tiếng gõ. "Xin hỏi, này nơi có phải đang chờ một cô gái Moscow xinh đẹp không vậy?" Giọng nói này là của phụ nữ, đúng là mang đậm phong cách Moscow.

    Thân mình Ôn Hàn cứng đờ, vừa định hô lên thì lập tức bị Trình Mục Dương đưa tay che lại. Trình Mục Vân sẵng giọng, dùng tiếng Nga nhàn nhã trả lời người ngoài cửa, "Em yêu, đợi lát nữa, anh đang có một người, đang còn phải mặc quần áo." Ôn Hàn mở to mắt, không thể cử động, cả người bị anh đè chặt không nhúc nhích được, cô chỉ có thể tức giấn trừng mắt nhìn Trình Mục Vân. Anh xem, rõ ràng là không phải tôi...

    Xem như là hiểu điều cô muốn nơi, Trình Mục Vân dùng đầu mũi giày lấy chiếc khăn choàng đang nằm trên đất, bọc lấy Ôn Hàn, dùng giọng nói thủ thỉ, "Thật là tiếc, không phải là em." Vì thế khi cửa mở ra, Trình Mục Vân căn bản không cho cô cơ hội khóc hay tức giận gì, đem những điều mờ ám đang có bại lộ trước mắt người kia. Giờ phút này trong đầu Ôn Hàn hoàn toàn trống rỗng, chỉ biết rất nhanh nắm lấy áo choàng, cắn chặt môi, trừng mắt nhìn người đàn ông nào đó.. Cô gái trẻ ở ngoài cửa cũng sững sốt, đưa tay đè lấy cái mũ trắng đang che lấp nửa khuôn mặt, dùng tiếng Nga thì thào, "Ôi trời..." Ôn Hàn nghe ra ý tứ trong câu nói của cô gái trẻ, cùng với giọng nói ám muội trẻ tuổi của cô gái này vừa nãy. Rút cuộc cô cũng hiểu được, người đàn ông kia không nói dối, anh ta thật sự đợi một cô gái biết nói tiếng Nga đến... phục vụ đặc biệt.

    Người đàn ông ở sau lưng gác tay lên khung cửa, nhẹ nhàng gõ ngón tay vào cửa, "Đừng để ý em yêu, lát nữa anh sẽ bồi thường cho em."


    Cả người Ôn Hàn cảm thấy nóng bức, nhưng chân tay lạnh toát, cô quay đầu trừng mắt với Trình Mục Vân. Anh chỉ nhún vai như đáp lễ.


    Bước chân của Ôn Hàn cũng không vững nữa, cố gắng chạy xuống tầng dưới.


    Cô gái trẻ ở sau lưng cất tiếng cười, nhanh chóng biến mất sau cánh cửa.


    Trong phòng.


    Cô gái trẻ tháo xuống chiếc mũ đúng tiêu chuẩn cao quý ở trên đầu xuống, "Cậu chủ, 7 năm không gặp, không nghĩ tới đời này còn có thể có cơ hội gặp lại anh." Trình Mục Vân vẫn để vạt áo rũ ở bên ngoài như vậy, anh đưa tay chỉ vào chiếc ghế sofa nhỏ màu đen giữa phòng, " Ngồi đi."


    Ôn Hàn nghe cửa tiếng khóa cửa, chạy nhanh xuống tầng, đến trước cửa phòng mình, run run lấy chìa khóa ra, muốn mở cửa vào phòng.Chiếc chìa khóa màu trắng trong tay cô không ngừng run rẩy trong tay cô, khó khăn lắm cô mới có thể tra chìa khóa vào ổ, sau đó đẩy cửa vào phòng. Cả người cô tựa trên cánh cửa, thở gấp không ngừng.


    Tại sao đi đâu cô cũng gặp người đàn ông đó?


    Mặc dù sự việc lần này là "hiểu nhầm", nhưng Ôn Hàn vẫn không quên thân phận kỳ lạ của người đàn ông đó ở Tây Tạng và cảnh tượng giơ súng lên dưới chân núi Hymalaya.


    Ôn Hàn muốn đi tắm rửa, nhưng lúc cởi quần áo, có cảm giác nhục nhã khó có thể mở miệng. Cô muốn làm dịu đi cảm giác này nhưng lại áp chế không được, vẫn cứ luôn lởn vởn trong tâm trí cô.


    Người đàn ông đó, cùng động tác vuốt ve của anh ta.


    Hai chân Ôn Hàn mềm nhũn, không đứng vững được, cô định lên giường nằm nghỉ một lúc, cũng nên suy nghĩ xem nên nói chuyện này như thế nào với những người bạn đồng hành cho tốt? Nếu để cho bọn họ biết thì có thể họ sẽ đi tìm anh ta tính sổ, nhưng người ta cũng đã nói rằng đó chỉ là sự hiểu nhầm mà thôi...


    Hơn nữa, cô rất khó mở miệng để nói về chuyện đó...


    Trong lúc Ôn Hàn còn đang suy nghĩ về những vấn đề đó thì bà chủ khách sạn này đột nhiên đến tìm. Khi mở cửa, Ôn Hàn mới để ý lúc này cô vẫn khoác chiếc khăn choàng, dưới khăn choàng là áo sơ mi xộc xệch. Cô mở cửa xong , mời bà chủ vào phòng thì vội đi vào phòng vệ sinh thay áo T-shirt ngắn tay.


    Bà chủ của khách sạn là Hoa kiều. Ban đầu Ôn Hàn đặt khách sạn ở trên mạng, cũng bởi vì xuất xứ của bà chủ.


    Dù sao trong người cô của cô cũng mang dòng máu người Hoa, sự tin tưởng này xuất phát từ bản năng.


    Bà chủ có mái tóc dài được vén lên sau đầu bằng một cây trâm gỗ,cổ tay chị ta đeo chuỗi hạt gỗ đàn hương, mỉm cười nói với Ôn Hàn bằng thứ tiếng Trung ngượng nghịu nhưng vẫn khá chuẩn xác: "Tôi có một khách quen đã thanh toán toàn bộ chi phí của nhóm các cô. Trong những mọi người còn ở đây, mọi người không phải trả tiền ở, tiền thăm quan du lịch và hành trình thám hiểm núi Everest."


    Ôn Hàn sửng sốt, cô lập tức đoán ra là ai.


    "Anh ấy nói..." Bà chủ cười khẽ một tiếng, "Anh ấy thần hồn điên đảo vì cô cho nên anh ấy cam tâm tình nguyện bỏ số tiền này."

    "Tôi không cần." Nghĩ đến hành động của người đàn ông, Ôn Hàn lại nhìn không được mà rùng mình,trong đầu cô lại hiện lên ánh mắt của anh ta lúc kẹp cổ họng cô.


    "Anh ta là khách quen ở đây sao?"


    "Đúng vậy." Bà chủ mỉm cười, "Anh ta thường đến đây, căn phòng trên tầng bốn được anh ta thuê dài hạn."


    "Trước đây anh ta là một... Lạt ma, chị có biết điều này không?"


    "Tôi biết, anh ta có nhắc tới." Thật ra thì bà chủ cũng không thật sự để ý mấy chuyện này.


    Nhưng anh ta còn mang theo súng.


    Ôn Hàn cũng không nói gì, cô vẫn chưa hết hoảng hốt, thậm chí khi nghe bà chủ nói anh ta là khách quen, cô càng sợ hãi hơn. Nỗi sợ hãi này lan tỏa từ đáy lòng... rất khó giải thích. Từ trước đến nay, cô chưa từng sợ người nào như vậy.


    Bà chủ cũng chỉ nói thêm vài câu nữa rồi đứng dậy đi ra ngoài, đi ra tới hành lang không biết nghĩ ra điều gì, đột nhiên quay người nói, "Nhóm của cô có hai người đàn ông, nể mặt đều là người Hoa, tôi sẽ âm thầm bảo thằng bé trông cửa đưa bọn họ hai khẩu súng phòng thân. Cô cũng biết đấy, bây giờ ở nơi này có rất nhiều phần tử chống đối chính phủ, không được yên bình cho lắm, việc quản lý súng ống cũng rất lỏng lẻo, cứ đề phòng bất trắc thì hơn."


    Ôn Hàn ngẩn người, hình ảnh người trước mắt đã nhanh chóng biến mất nơi lối rẽ câu thang, chỉ có thể nghe thấy tiếng lộp cộp của từng bước chân trên sàn gỗ mà thôi.


    Ôn Hoàn về đến phòng, nhớ lại câu nói của bà chủ, lại nhớ tới những ấn tượng của cô về người đàn ông đó, bắt đầu cảm thấy rất mơ hồ, lẽ nào anh ta thật sự... chỉ là một người xuất gia hoàn tục bình thường, chẳng có gì khác biệt? Theo như những bà chủ nói thì ở nơi này việc quản lý sử dụng súng rất lỏng lẻo, phần lớn là để phòng thân, cũng không có gì ngạc nhiên... nhưng ...


    Ôn Hàn vẫn cảm thấy lo lắng, cô cố ý ăn tối ở phòng của Agassi, sau đó kiếm cớ để cô ấy cùng cô đi xuống tầng một. Tầng một có hai máy tính có thể lên mạng, đây có thể coi như trang bị tương đối tốt so với nơi khác trong thành phố. Hai người Vương Văn Hạo và Rum cũng xuống cùng, nói muốn đi dạo ngắm phong cảnh của Thamel, bởi vì nơi này sau chín giờ thì không có đèn đuốc gì nên phụ nữ không thích hợp đi ra ngoài, để bọn họ ở lại khách sạn lên mạng càng an toàn hơn.


    Khi bốn người xuống lầu, cậu bé gác cửa người Ấn Độ đang ngủ gà ngủ gật, nghe tiếng bước chân liền bừng tỉnh, nhìn bọn họ.


    Ôn Hàn chỉ tay vào máy tính, cậu bé giật mình hiểu ra vấn đề,dẫn hai cô gái đến trước hai chiếc máy tính được gọi là 'Internet caf'e'... thay các cô gái khởi động máy tính, nhập mật mã giúp bọn họ.


    "Cậu cần nhận email gấp đấy à?" Agassi không có hứng thú với internet, buồn chán gõ gõ bàn phím.


    Ôn Hàn vào một diễn đàn mở, tìm đến phần giới thiệu về khách sạn này.


    Không nằm ngoài dự đoán, dân mạng đều khen bà chủ ân cần chu đáo. Bởi vì khi trao đổi thông tin đặt phòng với khách, bà chủ hay để lại tên "Hồ" nên bị dân mạng đặt biệt danh "Tiểu Hồ Ly".


    "Người Hoa đi Nepal hãy tìm đến nhà nghỉ của Tiểu Hồ Ly, tuyết đối thoải mái lại rất an toàn."


    "Trà sữa Nepal trong quán của Tiểu Hồ Ly rất ngon."


    "Tôi thật sự muốn đi đến đất nước đó một lần. Lần trước tôi còn tình cờ gặp một người đàn ông biết nói tiếng Nga, anh ta rất hài hước, được mọi người yêu mến. Nghe nói anh ta từng là hòa thượng..."


    Ánh mắt Ôn Hàn dừng lại ở câu này. Cô xem ngày tháng, là ba tháng trước.


    Anh ta đúng là khách quen của khách sạn này, cũng không kiêng dè gì việc nói về quá khứ của chính mình?


    Sự phỏng đoán, nghi ngờ hay những ý nghĩ không tốt đều bị sự thật trước mắt xóa tan. Ôn Hàn thậm chí tìm không ra điểm đáng ngờ của người đàn ông để nói với bạn đồng hành, cô cảm thấy anh ta là nhân vật vô cùng kỳ là, là một người rất nguy hiểm.


    Sau lưng cô vang lên tiếng mở cửa, tiếng chuông đồng vang lên không ngừng.


    Vì có người mở cửa nên cũng sẽ có gió lùa vào khiến tầng một này dậy lên mùi huân hương. Ban đầu Ôn Hàn chọn nơi này, cũng bởi vì bà chủ nhà nghỉ là tín đồ Phật giáo thành kính. Ngay cả cách bài trí của khách sạn cũng khiến người khác có thể cảm nhận một cách sâu sắc tín ngưỡng của chủ nhân ở đây.


    Trong khi Ôn Hàn vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình đến mức thất thần, đột nhiên xuất hiện một cánh tay chống xuống mặt bàn cạnh người cô từ phía sau, "Xem ra em đã có chút hiếu kỳ về tôi. Tôi có nên vui mừng vì chuyện này không?"


    Người đàn ông vừa trở về từ buổi đêm của Kathmandu, toàn thân anh tỏa ra mùi vị đặc trưng của thành phố này.


    Thần bí, thô ráp, phong trần mệt mỏi.


    Đỉnh Everest (tên khác: đỉnh Chomolungma) là đỉnh núi cao nhất trên Trái Đất khi so với mực nước biển, tính đến thời điểm hiện tại là 8848 mét,[3] nó đã giảm độ cao 2,4 xentimet sau trận động đất tại Nepal ngày 25/04/2015 và nó đã dịch chuyển 3 cm về phía tây nam.[4] Đường lên đỉnh Everest là biên giới giữa Nepal và Tây Tạng (Trung Quốc).

    Xem tiếp Đen Trắng Chương 3...

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •