Kết quả 1 đến 6 của 6

Chủ đề: [Ngôn Tình] Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi - Cẩm Hạ Mạt

  1. #1
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5

    [Ngôn Tình] Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi - Cẩm Hạ Mạt

    Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

    Tác giả: Cẩm Hạ Mạt
    Nguồn: Khotruyen24h.net

    "Không phải muốn trả ơn sao? Không bằng tôi lấy thân báo đáp vậy" Sau câu đó anh đã dùng một nụ hôn khiến cô phải hoảng sợ.

    "Xin thiếu gia ngài tự trọng"

    "Tự trọng? Tôi lớn đến từng này mới thấy có người nói như vậy"

    "A" Một bóng dáng xinh đẹp ngã lộn qua vai, thiếu niên mang dáng dấp yêu tinh ngã xuống đất bằng một tư thế quái dị.

    "An Sơ Hạ, cô, nhất, định, phải, chết!" Từ đó, đời cô, hoàn toàn thay đổi...

  2. The Following User Says Thank You to cherrytvb For This Useful Post:

    ๖ۣۜ†im☪ (21-08-17)

  3. #2
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 1: Hàn Thất Lục Chết Tiệt

    Đôi mắt đẹp như ngọc của An Sơ Hạ từ từ nhắm lại, trong đầu vẫn còn hiện lên nụ cười dịu dàng của mẹ.

    Cô không dám tin, người mẹ xinh đẹp dịu dàng của mình cứ như thế mãi mãi rời bỏ cô.

    "Này! Bây giờ cô rất đắc ý phải không?" Một giọng nói không mang theo một chút nhiệt độ nào vang lên bên tai, hơi thở ấm áp của anh làm cho thần kinh cô trở nên tê dại. Ngay sau đó một bàn tay nặng nề đặt lên vai cô.

    An Sơ Hạ thầm thở dài trong lòng, vị Hàn đại thiếu gia này, hình như cũng quá trẻ con rồi.

    Cảnh tượng vài tiếng trước lại thoáng qua trong đầu cô...

    "Thất Lục, sau này Tiểu Sơ Hạ sẽ là em gái con, con phải chăm sóc em thật tốt đấy." Mẹ Hàn Thất Lục, Khương Viên Viên một tay ôm vai An Sơ Hạ, một tay chuẩn bị mở cửa phòng Hàn Thất Lục.

    Nghe lời này, thân thể Hàn Thất Lục cứng đờ, từ từ xoay người bắt đầu nhìn từ trên xuống dưới ân nhân cứu mạng lão đầu nhà bọn họ. Dáng vẻ cô gái này mi thanh mục tú*, không coi là xinh đẹp nhất, nhưng mà mang lại cho người khác cảm giác bình yên. Đặc biệt là đôi mắt trong suốt kia của cô, giống như một hồ nước sạch, không có một chút tạp chất nào.

    *Mi thanh mục tú: Lông mày dài nhỏ, mắt đẹp, chỉ diện mạo đẹp đẽ.

    Nhưng mà anh mới không bị vẻ ngoài trong sáng của cô làm mê muội. Nên biết rằng, mẹ cô ta tốn rất nhiều tâm tư, dùng mạng mình cứu mạng anh. Nghe nói mẹ cô ta bị ung thư giai đoạn cuối, là người sắp chết, mưu kế tính toán như thế, chỉ mong con gái bảo bối được vào cửa nhà họ Hàn?

    Đúng là người phụ nữ nham hiểm!

    Mà anh ghét nhất, chính là người lòng dạ sâu như thế.

    An Sơ Hạ cũng đánh giá Hàn Thất Lục trước mặt. Nhìn qua đã biết là dáng vẻ thiếu niên xấu, một tay kiêu ngạo đút trong túi quần, một tay khác cầm chiếc áo khoác đen vắt trên vai. Sớm đã nghe nói người nhà họ Hàn lớn nhỏ đều kiêu ngạo độc đoán, lần đầu tiên nhìn thấy anh đúng là có một loại cảm giác chán ghét khó hiểu.

    Nhưng mà nghĩ lại, bây giờ cô sống nhờ nhà họ Hàn, không thể đối nghịch với con trai duy nhất nhà bọn họ được, chỉ có thể mỉm cười, thân thiện nói: "Xin chào, em là An Sơ Hạ, sau này mong được chỉ giáo nhiều!"

    "Chán ghét!" Ai ngờ đối phương lại nói hai từ không biết xấu hổ như thế.

    Không đợi An Sơ Hạ phản ứng lại, Khương Viên Viên đã bị chọc tức đến mức thở mạnh. Một tay chống eo, giống như một người phụ nữ chanh chua chỉ vào Hàn Thất Lục: "Nào có người đối xử với em gái không lễ phép như thế? Còn không mau nói xin lỗi cho mẹ!"

    Lúc này, An Sơ Hạ vẫn không nói gì...

    Bản thân cô muốn trực tiếp đi qua bóp cổ anh ta, nhưng mà dì đã nói như thế, cô mà hành động như vậy là cô không đúng.

    "Không sao đâu dì. Có thể hôm nay tâm trạng thiếu gia không tốt." Trên mặt nở nụ cười hơi mất tự nhiên, thấy ánh mắt Hàn Thất Lục nhìn cô cũng không thân thiện hơn.

    Nhưng mà cô không quan tâm.

    "Thật sự rất xin lỗi Tiểu Sơ Hạ, nhưng con không cần gọi nó là thiếu gia, gọi tên hoặc gọi anh là được rồi". Khương Viên Viên mỉm cười, vừa quay đầu đã đổi sang bộ mặt nghiêm khắc nói: "Con lên tầng trở về phòng suy nghĩ cho mẹ! Tối hôm nay, con cũng không cần ăn cơm!"

    Thấy ánh mắt lúc đi của Hàn Thất Lục tràn đầy tức giận, An Sơ Hạ một loại dự cảm chẳng lành.

    Chỉ là, cô không nghĩ ra, hơn mười giờ đêm, cậu ta chạy đến phòng cô làm gì?

    "Tôi có tên, không phải gọi là này." Cô xoay người lại, cả người mặc một chiếc váy trắng viền hoa giống như một cô công chúa xinh đẹp.

    "Nhìn đi, không có mẹ tôi ở đây, dáng vẻ cô kiêu căng phách lối như thế? Hừ!" Hàn Thất Lực nắm chặt hai vai cô, ánh mắt giống như muốn phun lửa: "Nói! Rốt cuộc cô đến nhà tôi có mục đích gì?"

    Mục đích? An Sơ Hạ cười nhạt: "Mẹ tôi vì cha anh mà chết, mục đích của tôi chính là làm cho cả nhà các người cảm thấy biết ơn tôi, báo đáp tôi! Hiểu chưa?"

    Thật ra trong lòng cô không phải nghĩ như thế.

  4. The Following User Says Thank You to cherrytvb For This Useful Post:

    ๖ۣۜ†im☪ (21-08-17)

  5. #3
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 2: Bị Mất Nụ Hôn Đầu

    Quả nhiên..." Ánh mắt Hàn Thất Lục lạnh lẽo, lực nắm vai cô càng tăng, không để cho cô kịp nhíu mày lại đã nói: "Tiện nhân*, cô hãy mau cút ra khỏi nhà chúng tôi!"

    *Tiện nhân: một câu chửi

    Con cháu nhà giàu đều không có giáo dục như anh ta sao?

    An Sơ Hạ cũng không nhịn được nữa, giơ tay lên chuẩn bị cho Hàn Thất Lục một cái tát. Đây là cô vì dân trừ hại thôi? Suy cho cùng, trong cuộc đời cô còn chưa tát người thế này bao giờ.

    "Hàn Thất Lục, tôi nể mặt chú Hàn và dì Hàn, mới nhẫn nhịn anh. Nhưng mà, anh dựa vào cái gì mà mắng tôi là tiện nhân? Anh cho rằng mình rất cao quý sao?"

    Bị An Sơ Hạ hỏi như thế, nhất thời Hàn Thất Lục không biết nên trả lời như thế nào. Ngược lại còn bị cô dọa đến lui về sau một bước, tay buông lỏng.

    "Anh nghe cho kỹ đây." An Sơ Hạ tiếp tục nói: "Tôi đối với tài sản nhà các người gì đó, đều không có hứng thú. Tôi chỉ muốn thi một trường đại học, thỏa mãn giấc mơ vào đại học của mẹ tôi, cho nên anh không cần mang bộ mặt lạnh lùng đó nhìn tôi."

    "A..." Hàn Thất Lục lấy lại tinh thần, cười nhạt nói: "Cô cho rằng tôi sẽ tin lời cô nói sao?"

    An Sơ Hạ cũng cười nhạt theo: "Lời tôi nói, tóm lại là như thế. Còn anh có tin hay không, đó là chuyện của anh. Khuya rồi, không tiễn."

    Thấy bộ dạng coi thường của An Sơ Hạ, trong lòng Hàn Thất Lục dâng lên một ngọn lửa vô danh, lại đi về phía trước nắm lấy vai cô lần nữa hét lớn: "Không phải cô muốn chúng tôi trả ơn sao? Không bằng... Tôi lấy thân báo đáp đi!"

    Không đợi An Sơ Hạ phản ứng lại, anh đã cúi người xuống, mang theo ý muốn trả thù hôn lên môi An Sơ Hạ.

    Cô mở to hai mắt, không dám tin tất cả những điều này. Nụ hôn đầu quý giá mà cô cất giữ suốt mười bảy năm, cứ như thế... dâng cho một người không giải thích được?

    Chờ đến lúc An Sơ Hạ phản ứng lại, Hàn Thất Lục đã bắt đầu xuôi theo chiếc cổ nhẵn bóng của cô, lưu lại một vết hôn nhàn nhạt. Vốn anh muốn trả thù cô, để cô biết khinh thường anh sẽ phải trả giá đắt thế nào, nhưng mà không biết tại sao, anh lại không thể khống chế được bản thân, càng hôn cảm giác càng mãnh liệt...

    An Sơ Hạ dùng hết toàn bộ sức lực đẩy Hàn Thất Lục ra, ánh mắt vô cùng lạnh nhạt: "Hàn thiếu gia, xin tự trọng!"

    "Tự trọng?" Trong mắt anh đầy vẻ giễu cợt: "Bổn thiếu gia lớn như thế, vẫn là lần đầu tiên nghe thấy người khác nói với tôi như vậy."

    "Cho nên anh rất tự hào sao?" Ánh mắt cô càng lạnh nhạt hơn, dừng lại một chút, khạc ra một chữ: "Cút!"

    "Cút? Cô liền không muốn nhìn thấy tôi như thế sao? Ở gần tôi, sau đó làm cho tôi yêu cô..." Anh từng bước ép sát.

    An Sơ Hạ không tự chủ được khóe miệng hơi run lên, người này, mắc bệnh tự luyến* rất nặng? Cho rằng tự luyến không phạm pháp thì coi trời bằng vung sao?

    *Tự luyến: Là một dạng tính cách có liên quan mật thiết đến việc tin rằng bản thân vượt trội, nổi bật hơn người khác và bị ám ảnh bởi chính bản thân mình.

    "Thế nào? Bị nhìn thấu sao?" Hàn Thất Lục đưa tay ra, muốn nắm lấy vai An Sơ Hạ lần nữa, mà lần này trong mắt cô lóe lên một tia sáng, kéo Hàn Thất Lục, sử dụng chiêu ném qua vai làm anh ta ngã xuống đất.

    "A——" Hàn Thất Lục ngã xuống đất bằng một tư thế quái dị: "An Sơ Hạ! Cô, nhất, định, phải, chết!!!"

    Cô xem thường chớp chớp mắt, học dáng vẻ kiêu ngạo của Hàn Thất Dạ lớn tiếng nói: "Bổn tiểu thư không sợ! Cho nên... Cút!"

    Hàn Thất Lục bò ra khỏi phòng cô, để lại một lời kịch không thể thô tục hơn: "Cô nhớ đó cho tôi!"

    Dạ dạ dạ, cô nhất định sẽ ghi nhớ thật tốt.

    Đành thở dài, cô đi đến cửa, khóa trái lại. Cuộc sống sau này, e rằng sẽ không dễ chịu... Hơn nữa, lần sau trước khi đi ngủ nhất định phải nhớ khóa trái cửa phòng lại!

  6. #4
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 3: Vị Hôn Thê Của Hàn Thất Lục

    Sáng sớm hôm sau, An Sơ Hạ bình tĩnh ngồi xuống bàn ăn, ung dung ăn bữa sáng.

    "Sơ Hạ, tối hôm qua có ngủ quen không?" Chủ nhà họ Hàn Hàn Lục Hải ngẩng đầu lên hỏi thăm An Sơ Hạ, cửa cách âm rất tốt, cho nên chuyện tối hôm qua, bọn họ không biết gì cả.

    Cô gật đầu, trong mắt xuất hiện một tia thiếu tự nhiên. Trong lòng đang cảm thấy đau vì chuyện mất nụ hôn đầu mà mình giữ gìn suốt mười bảy năm qua, thì thấy Hàn Thất Lục mặc bộ đồng phục màu trắng của Học viện hoàng gia Tư Đế Lan xuất hiện.

    Không thể không nói, lúc anh yên lặng, khá giống một vị hoàng tử.

    Cúi đầu xuống, cô không nhìn anh nữa, nghiêm túc ăn bữa sáng của mình. Trên người cô cũng mặc bộ đồng phục màu trắng của Học viện hoàng gia Tư Đế Lan, phần trên được thiết kế khá tốt, trong phạm vi cô có thể tiếp nhận được. Nhưng mà phần dưới... Mẹ nó*, chiếc váy ngắn đến đáng thương, đoán chừng hơi khom người một chút sẽ được hấp thụ ánh sáng? Cho nên lúc cô nhìn thấy bóng người mặc bộ quần áo kia, cứ cảm thấy không thể thích ứng nổi.

    *Mẹ nó: là một câu chửi tục.

    Suy cho cùng giáo viên học viện Tư Đế Lan đều thuộc dạng giỏi nhất. Đối với cô mà nói, có thể học trường như thế, có thể coi là nhờ tổ tiên tích đức.

    "Mẹ*, sao cô cũng mặc đồng phục trường chúng tôi?"Mặt Hàn Thất Lục rất không vui, còn tưởng hôm sau, cuối cùng cũng có thể không cần gặp cô gái đáng ghét này, nhưng bây giờ... vận khí đúng là không được tốt.

    *Mẹ: đây cũng là một lời nói tục.

    Trước khi Khương Viên Viên nói chuyện An Sơ Hạ đã mở miệng trước: "Anh, sau này em chính là học muội* của anh. Mong anh chỉ bảo nhiều hơn."

    *Học muội: Đàn em khóa dưới giới tính nữ.

    Nói xong, còn bày ra nụ cười thân thiện. Giả bộ ngoan ngoãn, là khoản cô giỏi nhất.

    "Cái đó... Sơ Hạ, tối hôm qua dì và chú Hạ của con đã quyết định một chuyện." Khương Viên Viên thử mở miệng thăm dò: "Thất Lục, con cũng lắng nghe đi!"

    Hàn Thất Lục không thể làm gì khác là ngoan ngoãn ngồi xuống bàn ăn, không dám nói chen vào nữa. Bởi vì có Hàn Lục Hải ở đây, trên thế giới này anh sợ nhất là cha mình.

    "Là thế này, Sơ Hạ." Hàn Lục Hải nhận khăn lau miệng từ người giúp việc, chậm chạp nhưng tuyệt đối uy phong nghiêm túc nói chuyện: "Chú và dì con quyết định để con lấy thân phận vị hôn thê của Thất Lục đến học ở Học viện Tư Đế Lan."

    "Cái gì?"

    "Cái gì?" Hai giọng nói đồng thời vang lên từ An Sơ Hạ và Hàn Thất Lục. Đều là giọng điệu vô cùng khiếp sợ, nhưng mà trong giọng nói của Hàn Thất Lục còn kèm theo sự tức giận.

    Anh cũng biết, lòng dạ cô gái này rất sâu!

    "Tiểu Sơ Hạ con đừng gấp. Dì và chú cũng là vì con. Con nghĩ xem, nếu như đột nhiên Thất Lục có em gái, thì người bên ngoài sẽ bình luận con thế nào? Cho nên, chúng ta liền đổi thân phận con thành con nuôi An Dịch Sơn, lấy thân phận vị hôn thê của Thất Lục để đi học." Lúc nói câu này, Khương Viên Viên rất tủi thân, vẻ mặt kia làm cho An Sơ Hạ không đành lòng nói lời cự tuyệt.

    Giả bộ đáng thương là bản lãnh cô mới học từ khi mẹ qua đời. Lúc đó cô vốn không nghĩ sẽ ở nhờ nhà họ Hàn, nhưng mà người phụ nữ trước mặt cô lại khóc lớn, nói: "Tiểu Sơ Hạ nhất định là con chê nhà dì quá rách nát."

    Một bồn hoa của nhà họ Hàn có lẽ cũng lớn hơn so với phòng cô, sao cô lại thấy rách nát được? Chẳng qua cô chỉ không thích cái cảm giác ăn nhờ ở đậu. Nhưng mà cuối cùng vẫn quấy rầy...

    "Dì, không còn cách nào khác sao?" Cô đặt đũa xuống, vô cùng nghiêm túc hỏi Khương Viên Viên. Trong lòng suy nghĩ, nếu quả thật không có cách khác thì nên làm thế nào.

    Quả thật cô không muốn để vuột mất cơ hội được học ở Học viện Tư Đế Lan.

    "Cô đừng giả bộ, An Sơ Hạ, đừng tưởng tôi không biết trong lòng cô đang nghĩ gì!" Chịu không nổi vẻ mặt nhìn như ngây thơ của An Sơ Hạ, Hàn Thất Lục đâp mạnh xuống bàn đứng lên nói: "Tôi không thể làm vị hôn phu của cô!"

  7. #5
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 4: Hoa Si Ở Học Viện Hoàng Gia Tư Đế Lan Rất Phổ Biến

    "Dì, chú. Mặc dù con rất muốn giảm bớt phiền toái cho hai người, nhưng hai người nên nghĩ cho Thất Lục thiếu gia, có thể tìm thân phận khác để đi học..."

    "Không cần phải nói nữa, chuyện này cứ quyết định như vậy, không cần quan tâm nó có đồng ý hay không." Hàn Lục Hải trừng mắt nhìn Hàn Thất Lục, đứng lên lấy áo khoác trong tay người giúp việc.

    "Đúng, không cần bàn cãi! Từ hôm nay trở đi, con và Tiểu Sơ Hạ ngồi chung một xe đi học, nếu mẹ phát hiện ra con đối xử với con bé không tốt... mẹ sẽ khóa hết tất cả thẻ tín dụng của con!" Khương Viên Viên đứng lên, thay Hàn Lục Hải sửa lại cà vạt.

    "Con..." Lại là chiêu này! Hàn Thất Lục trầm mặc thật lâu sau cũng phải đành lòng đồng ý.

    An Sơ Hạ trong lòng thầm thở dài, phát hiện mình bước vào Hàn gia mới không đến một ngày mà cả ngày than ngắn thở dài. Đúng là khi có được một thứ gì đó sẽ phải mất đi những thứ khác sao?

    Để đến được Tư Đế Lan, cô ngay cả tôn nghiêm của mình cũng từ bỏ. Làm như vậy chỉ vì hoàn thành tâm nguyện của mẹ, thật sự đáng giá sao?

    "Cô còn muốn ngồi đó bao lâu nữa? Bổn thiếu gia không muốn bị khóa thẻ tín dụng!" âm thanh của Hàn Thất Lục ngoài đại sảnh vang lên. An Sơ Hạ khẽ cắn môi, vì mẹ, bất luận làm việc gì cô cũng thấy đáng giá!

    "Chú, dì. Con đi học trước." Cô khom người chào hai người họ rồi xoay người chạy ra phía ngoài.

    Ngồi vào Bentley, cô thực sự cảm thấy cuộc sống của người có tiền hình như cũng quá xa hoa rồi.

    "Ở trường học, không được nói là quen biết tôi." Thanh âm của Hàn Thất Lục như âm hồn vang lên.

    Giả vờ như không biết hắn? Điều này đương nhiên cũng là mong muốn của cô. Mím môi lại, mỉm cười nói: "Được."

    Hàn Thất Lục nhìn bộ dạng nghe lời của cô càng thêm khó chịu, lại bổ sung một câu: "Nhìn thấy tôi, phải cung kính gọi 'Thất Lục thiếu gia', nghe rõ chưa?"

    "Khụ khụ khụ!" Hàn quản gia ngồi ở vị trí phó lái phía trước ho khan: "Thiếu gia, tôi là do phu nhân phái tới để bảo vệ cho An tiểu thư."

    Nói cách khác, ông đến để giám sát Hàn Thất Lục.

    "Tôi sẽ không bóp chết cô ta?" Hàn Thất Lục quay người trợn mắt, không kiên nhẫn mà nói thêm: "Nhất định phải gọi tôi là thiếu gia!"

    "Được, Thất Lục thiếu gia." An Sơ Hạ vẫn như cũ vẻ mặt không sợ hãi. Gọi thiếu gia thì gọi thiếu gia thôi, cô cũng sẽ không mất đi miếng thịt nào.

    "Hừ!" Hàn Thất Lục quay người, nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Rất nhanh đã đến Học viện hoàng gia Tư Đế Lan, An Sơ Hạ cứ tưởng có thể đem cảm xúc giấu kín trong lòng, nhưng khi thấy trường học nguy nga tráng lệ như vậy không nhịn được mở to hai mắt nhìn.

    "Không có kiến thức!" Hàn Thất Lục lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, bước xuống xe trước.

    Mới vừa xuống xe, lập tức có một đám nữ sinh mặc đồng phục Học viện Tư Đế Lan vây quanh hắn.

    "Thất Lục thiếu gia hôm nay rất đẹp trai nha."

    "Thất Lục thiếu gia, khi nào anh mới cùng tụi em đến KTV chơi a?"

    "Thất Lục thiếu gia, anh ăn sáng chưa?"

    Đủ mọi lời hoa si lọt vào tai An Sơ Hạ, cô chỉ cảm thấy đặc biệt ngu ngốc.

    Vốn dĩ ở Học viện hoàng gia, hoa si rất phổ biến. Có lẽ các cô gái ấy đều không biết thói hư tật xấu của Hàn Thất Lục đi?

    Bị các nữ sinh vây quanh, trong đầu Hàn Thất Lục đột nhiên nảy ra một ý tưởng, nhẹ nhàng nhếch khóe miệng lộ ra một nụ cười tà mị.

    "Để tôi giới thiệu với mọi người một người!" Hắn đẩy những nữ sinh đứng chắn ở phía trước ra, bước đến Bentley phía bên kia đường, trước ánh mắt sáng rực của mọi người, không để ý đến biểu tình của An Sơ Hạ một tay lôi cô ra khỏi xe.

    "Cô ta là ai?" Ánh mắt độc ác của các nữ sinh nhìn chằm chằm An Sơ Hạ.

    "Anh muốn làm gì?" Cô nhẹ giọng hỏi Hàn Thất Lục. Không phải đã nói rằng tốt nhất nên giả bộ như không biết hắn sao? Vậy hiện tại hắn đang làm cái gì?

    Hàn Thất Lục không trả lời, kéo bàn tay của cô giơ lên cao: "Cô ta chính là người hầu của tôi, An Sơ Hạ, mọi người có chuyện gì đều có thể sai bảo cô ta, tuyệt đối không cần phải ngại!"

  8. #6
    Member
    Tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    37
    Thanked: 5
    Chương 5: Trở Thành Người Hầu

    An Sơ Hạ giật mình, lập tức ngẩng đầu nhìn Hàn Thất Lục. Ai ngờ hắn dùng ánh mắt mang theo vẻ trêu tức nhìn cô, rõ ràng là cố ý muốn chỉnh cô mà.

    Ấu trĩ!

    Ngẩn người một giây, An Sơ Hạ liền điều chỉnh lại cảm xúc, khẽ gật đầu, hướng mọi người cười cười: "Hy vọng có thể cùng mọi người trở thành bạn tốt, có chuyện gì đều có thể tìm tôi giúp đỡ. Nhưng nhất định phải nằm trong khả năng của tôi."

    Các nữ sinh liếc nhìn nhau một cái, ánh mắt đều lóe lên vây quanh An Sơ Hạ hỏi lung tung này kia. Nên biết rằng, muốn trở thành người hầu của Thất Lục thiếu gia, cô gái này chắc chắn đã đi cửa sau!

    Hàn Thất Lục thấy thế, cắn chặt răng, vô cùng khó chịu bước vào Học viện Tư Đế Lan.

    "Chờ một chút!" Hàn quản gia đẩy mấy nữ sinh ra, lôi An Sơ Hạ ra khỏi đám người, trầm giọng nói: "An tiểu thư, người rõ ràng là Thiếu phu nhân tương lai của Hàn gia chúng ta, làm sao lại trở thành người hầu? Chuyện này nếu để cho phu nhân và lão gia biết, tôi cũng không biết sẽ chết như thế nào!"

    An Sơ Hạ nhún vai, vỗ vai Hàn quản gia nói: "Ngài không nói, phu nhân và lão gia làm sao biết được? Dù sao thiếu gia cảm thấy hài lòng, cứ tùy ý hắn. Hơn nữa... tôi ở Hàn gia cũng không thể làm gì, nếu hắn cảm thấy vui vẻ, tôi coi như là đang làm việc để cống hiến đi. Ngài nói đi?"

    Nhìn vẻ mặt thoải mái của An Sơ Hạ, Hàn quản gia lắc đầu: "Được rồi, nếu tiểu thư cũng đã nói như vậy... Tôi vẫn sẽ đợi ở phòng của hiệu trưởng, tiểu thư theo tôi đi gặp hiệu trưởng. Nếu bọn họ bắt cô làm gì, cô có thể đến phòng hiệu trưởng gọi tôi tới."

    An Sơ Hạ gật đầu, nhưng trong lòng thề rằng tuyệt đối không tìm Hàn quản gia giúp. Cô từ nhỏ đã làm rất nhiều việc để kiếm sống, làm người hầu cũng không phải là khó. Hơn nữa, những nữ sinh này đối với cô có vẻ thân thiện. Chắc hẳn sẽ không làm khó cô.

    Bước vào Học viện Tư Đế Lan, cô mới hiểu được cái gọi là "Học viện hoàng gia". Tất cả các tầng đều được thiết kế theo phong cách Âu Mĩ, nhìn sơ thì có vẻ giống nhau nhưng nhìn kỹ lại thấy được vẻ đẹp riêng của nó. Giống như tòa nhà này có mái nhọn, bên cạnh sẽ có một tòa nhà mái vòm. Mà thứ làm cho An Sơ Hạ ngạc nhiên chính là trên nóc tòa nhà màu trắng, ở giữa lại có một cái chuông cổ thật lớn.

    Đúng lúc này, tiếng chuông vang lên, một đám bồ câu trắng bay lướt qua tòa nhà hướng bầu trời xanh thẳm bay đi.

    Hết chương 5. Xem tiếp Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi Chương 6: Vị Khách Không Mời Mà Đến...

  9. The Following 2 Users Say Thank You to cherrytvb For This Useful Post:

    Cơn Gió Lạnh (21-08-17), ๖ۣۜ†im☪ (21-08-17)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •