Chương 1: Kỳ Ngộ
Minh thời tuế nguyệt Vạn vật vĩnh sinh. Từ thời xa xưa khi vạn vật còn đang trong thời kỳ hỗn mang. Hồng hoang cự thú chiếm lĩnh toàn đại lục mọi thứ đều cuối đầu thần phục. Nhân loại là thứ yêu đuối tầng chót luôn bị ** hiếp và săn thịt. Trong cảnh đen tối đó đã có một vị đứng lên dẫn dắt nhân loại chiến đấu nhằm chiếm lấy vị trí đứng của mình đó là Bàn Cổ. Cuộc chiến kéo dài cả ngàn vạn năm một thời kỳ Hông Hoang hỗn chiến cuối cùng nhân loại đã dành chiến thắng các hiệp ước được đề ra thế giới bắt đầu được hình thành đại lục bắt đầu có sự phân bố dành cho nhân loại.Thế giới cuối cùng chia làm Lục giới được gọi là Lục thiên đại thế giới đứng đầu là Lục đạo chân nhân lần lượt là Thần-Ma-Nhân-Yêu-Hoang-Dị. Mỗi cái đều chiếm cứ cho mình một tinh vị riêng nhưng các tinh vị này đan xen lẫn nhau nên các bên vẫn qua lại như thường tuy nhiên bởi các hiệp ước giữa những cường giả đứng đầu đề ra nên có một số hạn chế khi di chuyển qua các tinh vị với nhau. Trải qua vạn năm hòa bình sống chung nhân loại củng đã phát triển và bắt đầu tu luyện, các công pháp mạnh mẽ bắt đầu ra đời hình thành nên các tông phái khác nhau.
Tại Vương Triều Trân Hạ phía bắc đại lục, thôn Thanh Hà nơi cư trú của gia tộc Hàn thị, một trong Tứ đại gia tộc của Vương triều Trân Hạ là Hàn-Triệu-Vương-Lâm. Một cậu bé chừng bảy tám tuổi đang ngồi trên đỉnh nhánh cây nhìn hoàng hôn xuống mà thở dài.
Đã ba năm rồi sao ta không thể đột phá…
Trên khuôn mặt non nớt mang theo một tia thoáng buồn bã của cậu nhóc, cậu bé đã là sơ mạch cảnh tam kỳ đỉnh phong. Cậu bé tên là Hàn Phong, là con trai thứ hai của Hàn Thiên Nhị trưởng lão của gia tộc Hàn thị, đã ba năm Hàn Phong bị kẹt lại không thể đột phá, Hàn Phong đang rất sốt ruột vì Đại hội gia tộc sắp tới sắp diễn ra chỉ còn bốn tháng nữa thôi cậu muốn đột phá để cho cha được một dịp bất ngờ. Tuy là con trai của Nhị trưởng lão nhưng cậu lại bị mọi người xem thường kể cả đám hạ nhân trong gia tộc, tuy Hàn phong rất thông minh và có ngộ tính cao nhưng tư chất lại quá bình thường không nói là kém cỏi, từ khi sinh ra cậu đã bị cho là không thể tu luyện nhưng vì nỗ lực và ngộ tính mà cậu đã đạt được sơ mạch tam kỳ đã là một kỳ tích với cậu, nhưng cậu bé không chấp nhận bản thân như thế hàng ngày cậu vẫn cố gắng tu luyện để theo kịp các sư huynh sư đệ trong tộc nhưng dường như khoảng cách giữa bọn họ càng ngày càng xa, đại ca của Hàn Phong là Hàn Hoàng đã đạt tới sơ mạch cửu kỳ chuẩn bị đột phá Đan nguyên kỳ tuy rằng chỉ hơn Hàn phong hai tuổi, biểu ca biểu đệ của Hàn Phong củng đã là sơ mạch lục kỳ và thất kỳ.
Đứng trên cao nhìn toàn cảnh thôn trang cậu cảm thấy rất buồn cho bản thân, nằm ghé vào gốc cây cậu ngủ lúc nào không biết, đang ngủ ngon bổng “ uỳnh” một tiếng nổ vang đánh thức Hàn phong dậy, đôi mắt ngơ ngắc ngó nhìn tìm kiếm cái vị trí gây ra tiếng động, đập vào mắt cậu là một cái hố cách chỗ cậu chừng vài chục mét nơi đó đang còn bốc cháy ngùn ngụt, không hiểu chuyện gì xảy ra Hàn phong tò mò tiến lại gần kiểm tra tới gần miệng hố Hàn phong đưa mắt nhìn nhưng chẳng thấy gì ngoài đám lửa đang cháy trong miệng hố nhưng kỳ lạ thay lửa này lại là màu đen lại không hề phát ra nhiệt lượng. Tuy rằng sợ hãi nhưng bởi tò mò cậu vẫn tiến lại gần quan sát thò tay chạm vào đám lửa đen kia bổng “vụt” đám lửa như vật thể sống bám vào tay cậu và từ từ chui vào trong cơ thể cậu một trận đau nhức chùm lên và Hàn phong bất tỉnh nhân sự.