Kết quả 1 đến 6 của 6

Chủ đề: Bleach đồng nhân: mưu loạn tam giới.

  1. #1

    Bleach đồng nhân: mưu loạn tam giới.

    đọc xong bleach mọi người thấy nhiều nghi vần, tác giả bật hack quá nhiều, nhân vật chính như thiên mã hành không khúc cuối tầng tầng lớp lớp hỗ trợ không biết từ đâu nhảy ra? hay là Yhwach chết ,tam giới không chôn cùng? tất nhiên cái gì cũng có lý của nó,tất cả đều là âm mưu của linh vương, ngay từ đầu sự xuất hiện của "băng ngọc" (Hogyoku) đã là kỳ bí vì nó quá hack lại thêm Ichigo được "băng ngọc"(Hogyoku) trao cho "dao thái thịt" và nó chính là bảo bối cuối cùng dùng để chặt thịt Yhwach, thì đủ hiểu là do linh vương tác quái, nên dù Yhwach có sống thì cuối cùng cũng chết và cho dù sao đi nữa tam giới vẫn vững như bàn thạch. Vậy nếu Yhwach, Aizen biết âm mưu của linh vương thì thế nào có chấp nhận làm con cờ thí cho việc tam giới thống nhất, đồng thời làm đá mài dao? Nhân vật chính Lý Hào xuyên qua bleach vì quá tự kỷ mà bị Yhwach ám toán phong ấn, đồng thời nhân lúc phá nhà hôi của Yhwach vô tình của lượm được tin tức là mình bị gài bẫy, Aizen thì do dùng Bankai tìm tới được nơi dấu đồ của Lý Hào mà cũng vô tình biết mình bị gài, nhiều thứ bất ngờ và hỗn loạn như thế vậy cuối cùng câu chuyện này sẽ dẫn tới hỗn loạn thế nào?
    Bleach đồng nhân : tam giới.
    Chương 1 : ngàn năm phong ấn.
    Với tư cách là một nhà khoa học kỳ cựu, Lý Hào cho rằng đang yên đang lành mà bị cưỡng ép xuyên việt sang dị giới gì đó thì thật là thảm họa.
    Trước kia Lý Hào rất ham thích thể loại này và cũng từng ao ước đi thử một lần cho biết cũng từng mơ bá chủ thế giới hậu cung hàng ngàn, ăn thứ ngon nhất uống thứ quý nhất. Nhưng càng lớn suy nghĩ càng khác, khi nghĩ lại khi xưa cậu cũng chỉ cười trừ bảo trẻ con. Giả sử cho rằng xuyên qua một cái thì thành thiên hạ đệ nhất, người gặp người giảm IQ tiểu đệ thành đàn, người tài giỏi thấy là quỳ tôn thành “đại ca”, nhưng sau đó chiếm được thiên hạ rồi thì sao, nếu nặng thì đau đầu vì chính sự , nhẹ thì vứt hết cho thuộc hạ còn mình vui chơi, vậy thống trị thiên hạ vì cái qq gì ??? .
    Đó là chưa nói đến xuyên việt nào dễ dàng như thế, cho dù thành công đến một nơi có sự sống thì thế nào. Chờ đợi trước mắt là một hoàn cảnh không biết , xa lạ, giá trị quan luật pháp tập tục... của cư dân bản địa hoàn toàn khác và nhiều khi cả bề ngoài cũng khác nốt thì sao ?? . Tất nhiên là bị coi là dị loại và nếu may mắn thì chí ít không bị coi thành thịt bị nướng ăn. Vô vàn rủi ro đang chờ trước mắt, dù cho có bản lĩnh siêu việt tinh thông trên trời dưới đất thì cũng chưa chắc kiếm cơm ngày ba bữa, chứ nói chi là trong tiêu thuyết những kẻ tầm thường ăn bám xã hội thậm chí đôi khi còn thêm vài tên trẻ trâu coi mình là cái rốn của vũ trụ sang họa hại dị giới.
    Đấy là chưa nói những người tài giỏi bản lĩnh thông thiên thì hoàn cảnh sống hiện tại họ cũng đã rất hài lòng rồi, bảo vứt hết tất cả đi tìm kích thích thì họ chưa chắc đã tình nguyện đôi khi còn tránh như tránh tà vì họ biết tự lượng sức mình , như chú Bill bảo chú qua dị giới chưa có máy tính khai phát phần mềm chú có làm được không? , tất nhiên là “quỳ” rồi, đến máy tính không có thì khai phát phần mềm bằng niềm tin, tự chế máy tính? Lại càng buồn cười, nhân loại phải mất bao lâu mới xây dựng nền tảng công nghiệp đủ để chế tạo một chiếc máy tính hoàn thiện dùng sức một người đi gánh khác gì lấy trứng chọi đá.
    Hoàn cảng của Lý Hào cũng vậy, dù rằng lúc này cậu rất thõa mãn với cuộc sống hiện tại và thực là nếu thấy máy tính hiện ra dòng “bạn có muốn xuyên việt không?” thì cậu sẽ nhanh chóng tắt nguồn và chạy thật nhanh. Nhưng đời nào đâu có như ý thay vì bắt máy tên trẻ trâu suốt ngày hô hào muốn xuyên việt hay những tên anh hùng bàn phím đòi thống nhất đòi đạo đức sang tai họa dị giới thì ông trời lại bắt cậu sang.
    Đúng như những gì Lý Hào hay dự đoán và chê cười xuyên việt giả, một nhà khoa học lương tử có tiếng thế giới như Lý Hào sang dị giới ngay trúng thời kỳ ngay cả lực hấp dẫn còn chưa được tìm ra thì quả là bi ai, chỉ có chút may mắn cho Lý Hào hơi hi vọng một chút đó là dân bản địa nơi này giống trái đất đa số về mọi mặt trừ những thứ khác !!!?. Sức khỏe không có do cũng không siêng năng rèn luyện, cầm kỳ thi họa không thông, khuôn mặt cũng khá phổ thông, và nhất là tài ăn nói cũng nát bét. Sau một tháng đói lê lết cuối cùng Lý Hào cũng biết bàn tay vàng của mình là gì mà bi ai hơn là cậu chẳng muốn nó chút nào, đó chính là sự “bất tử ”. “bất từ” nghe thì sướng thật nhưng nào đơn giản thế, đói tới chết nhưng lại không thể chết, bị dã thú tấn công nó ăn một miếng thì mình lại mọc ra một miếng khác thử hỏi xem có bi ai không? May mắn được cái là dù như thế nào thì cơ thể cũng vẫn như lúc mới xuyên qua trừ trên tinh thần là bị tổn thương trầm trọng.
    Và một tháng đói và bị ăn thịt cũng là cho Lý Hào phòng tuyến tâm lý cũng gần tan vỡ và cậu quyết định mình sẽ đi cướp. Có lẽ dù ở đâu ông trời cũng muốn trêu đùa cậu mà khi vừa chọn một nhà cướp thì thấy tình trạng nhà đó thảm quá mà cho hết số lương thực ít còn lại không nỡ ăn của mình cho họ tuy rằng lúc này gọi là trắng tay nhưng Lý Hào cũng có thu hoạch là nơi này có lẽ giống Nhật Bản thời xưa cả về ngôn ngữ chữ viết và văn hóa.
    Bị hành hạ thời gian dài sau bao lần sống không bằng chết cuối cùng Lý Hào cũng có dịp đổi đời,may mắn cứu được một vị lãnh chúa nào đó cũng chẳng nổi tiếng bằng tài năng và trí tuệ cuối cùng cậu cũng đưa vị đó lên thành nổi tiếng sau đó nước lên thì thuyền lên, Lý hào được phong cho một vùng đất vì công lao của mình.
    Đang khi đỉnh phong nhân sinh, ngoài tận hưởng phú quý thì Lý Hào còn thỏa mãn khát vọng là một nhà khoa học của mình, lý thuyết mới mà cậu đưa ra bị nhiều chỉ trích và cho là trò trẻ con đã từng làm cho Lý Hào thành trò cười cho giới khoa học thì lại được nghiệm chứng ở đây, nơi này ngoài nhân loại thì còn tồn tại rất nhiều thứ bí ẩn nhiều sinh vật kỳ bí như hollow, tử thần, linh lực, quincy....
    Nhưng thời gian yên bình cũng chẳng được lâu vì chướng mắt Yhwach và có ý muốn tiêu diệt hắn mà cậu bị Yhwach ám toán, nếu là hai bên khai chiến chưa chắc bên nào ăn bên nào vì thế lực Lý Hào bồi dưỡng cũng không phải yếu và chưa kể còn có thế lực của “linh hồn giới” cũng chướng mắt Yhwach và nhân dịp hai bên bàn kế hoạch tác chiến ,Yhwach đánh lén phong ấn Lý Hào lại.
    Bình thường Lý Hào cũng không có tin ai vì bí mật của mình quá nhiều và nhất là với thân bất tử cậu sợ, sợ nhìn cảnh chia li nên thuộc hạ của cậu đa phần là “linh cơ” nên khi cậu bị ám toán thì cũng chẳng có ai ra mặt, ngay cả vị lãnh chúa cậu giúp khi xưa lúc này cũng chẳng biết chết từ khi nào, và hiện tại là con cháu đời thứ bao nhiêu không biết.
    Cứ thế bị giam cầm không biết bao nhiêu năm tháng chờ may mắn có nhà khảo cổ học thiên tai bão lụt thế giới biến thiên, hay thậm bom nguyên tử thả thính giúp cậu thoát khỏi nơi quái quỷ này thì cậu cũng vui vẻ.
    Chương 2: thoát khốn.
    Tại sâu trong một khu rừng nguyên sinh nơi là lãnh địa của những con thú săn mồi hung tợn với địa hình cheo leo hiểm trở và đôi khi không biết từ đâu xuất hiện cạm bãy chết chóc có thể làm đến ngay cả những thợ săn hay nhà thám hiểm kỳ cựu cũng phải sợ hãi.
    Nơi này trước kia có lẽ không phải thế nhưng không biết vì lý do gì mà bây giờ chỗ này đã biến thành thánh địa của thiên nhiên, gần ngàn năm nay không có bóng người qua lại.
    Nhưng hôm nay chốn rừng thiêng nước độc này lại có hai vị khác lai vãng. Như không nhìn địa hình hiểm trở cũng như những con thú đang trong tình trạng khát máu vì có kẻ xâm nhập vào lãnh địa của chúng, hai kẻ xâm nhập chốn này đi lại rất tự nhiên như đi dạo.
    Cả hai đều khá cao và có những nét riêng đặc biệt đến nỗi cho dù là cùng một khuôn mặt thì cũng bị người nhận ra.
    Người trông có gầy hơn thì rất nổi bật với đôi mắt xám bị nón chiếc nón bành rộng che trông cứ như là những vết thâm đen quanh mắt, đồng thời thêm màu tóc vàng nhạt tạo cảm giác cho người đối diện có gì đó rất là mờ ám và nguy hiểm cứ như rằng mình sắp bị gài vào bẫy, nhất là cái kiểu trang phục cũng khá kỳ quái tại thời đại này áo khoác đen với những sọc trắng dọc theo nửa dưới của nó, kết hợp áo sơ mi màu xanh đậm và quần bên dưới tạo cảm giác “không biết nói sao” cho người đối diện đồng thời tôn lên vẻ kỳ quái của anh ta.
    Còn người còn lại thì với dánh vẻ cao to và khuôn mặt nghiêm túc với bộ ria mép và cặp kính vuông nhưng kiểu tóc thì không khen tặng được rất là kỳ quái lại còn thắt bím chưa kể trang phục cũng dị hợm không kém, với cơ thể to cao đầy cơ bắp mà lại đi mặc thêm một chiếc tạp dề.
    Trong hai người chẳng có ai giống là đang đi thám hiểm trong rừng hoặc bị lạc mà cứ như là đi dạo, đã thế người có dáng vẻ gầy còn đi guốc ở cái nơi hẻo lánh hiểm trở thế này.
    Kisuke Urahara đã từng là đội trưởng đã từng là tử thần mang trên trách nhiệm, vinh dự và cậu cũng từng vì nó mà không ngừng cố gắng hoàn thiện bản thân, cố gắng tận trách. Nhưng rồi sao vì thua mưu người mà lúc này không còn tất cả chật vật chạy trốn đã thế còn kéo theo đồng bạn lâu năm đồng thời là thanh mai trúc mã Yoruichi Shihōin theo mình cùng xuống hố sâu vạn trượng.
    Nhớ lại chuyện cách đây không lâu Urahara vốn cho mình là mưu cao hơn người lại bị người khác ám toán đã thế ngay cả đồng bạn còn không thể cứu, kẻ chủ mưu thì nhờn nhơ. Đứng trước sự phán quyết 46 đình , tinh thần tuyệt vọng cùng cực, thì bóng hình đó tưởng chừng như đã xa xôi, tưởng như hai thế giới, tuy mảnh khảnh nhưng lúc đó lại cao như núi, người đã nổi giận chỉ vì không tính cô vào kế hoạch của họ....
    “sắp tới mấu chốt rồi tập trung vào, trưởng quầy”
    Bên cạnh Tessai bình thường vốn ít lời nhưng cũng không nhịn được nhắc nhở vì dạo gần đây sau biến kia, Urahara ngày càng trông càng kỳ lạ kh6ong chỉ hay thất thần mà tính cách cũng dần hồi phục như trước kia, lúc mà chưa trở thành phân đội trưởng, và có lẽ con người này mới thật là trưởng quầy.
    Nói đến tính cách của Urahara thì đó cũng là bí ẩn vì thật ngay chính bản thân anh ta cũng không rõ ràng vì thực chất trước giờ đều bị ảnh hưởng bởi thói bất thường của bạn chí cốt của mình, Yoruichi mà gần như con người lười biếng mấy chuyện không cần thiết như Urahara cũng không rõ ràng.
    Bỏ qua chuyện đó, lại nói đến mục đích của hai người tới đây thực chất là tìm kiếm đồng minh. Do vô tình quen biết và vài biến cố mà hai người biết được nơi đây là nơi phong ấn kẻ từng là đồng minh nhưng cũng đã từng khiến “linh hồn giới” run sợ. còn việc sao dám thả một kẻ nguy hiểm như thế ra thì về phía của Urahara thì đó còn là vấn đề cá nhân vì đây gần như là ước nguyện trước khi chết của cha cậu. còn việc sao mà cha cậu quen được vị đại thần như thế thì cụng không có gì gọi là đặc biệt cả mà chỉ là lúc đói nghèo nhất lúc tuyệt vọng nhất chính người đó đã đưa phần lương thực ít ỏi của mình cho gia đình nghèo đói của cha cậu làm cho oán khí hận khí của cha cậu mất đi, vì thế dù rằng vài năm sau cũng chết nhưng không phải do đói và tâm hồn cũng không chứa nhiều oán hận mà cha cậu không bị chuyển hóa thành hollow mà có cỡ hội trở thành một tử thần.
    Có ân tất báo, con người Urahara là thế dù rằng cái ân này có vẻ cũng rất hão huyền và kỳ quái nhưng không thể phủ nhận nhờ nó mà đã thay đổi số phận của Urahara cho cậu một hoàn cảnh sinh ra tốt hơn cho cậu có nhiều cơ hội hơn và nhất là cho cậu được quen biết với những con người nghĩa khí với những người bạn mà cả đời này cậu trả cũng không hết nợ.
    Khi hoàn thành việc rót linh lực và dùng tri thức của mình để phá giải phong ấn, qua bao nhiêu tháng năm phong ấn không được bảo vệ và chăm sóc cuối cùng dưới ngạnh lực cũng tan vỡ.
    Đang khi tính mở náp quan tài ra thì một lực hút cực mạnh làm cho Urahara và Tessai dật mình và theo bản năng nhanh chóng lùi về phía sau. Cỗ lực hút này tuy cực mạnh mẽ nhanh chóng hút lấy linh lực nhưng nó lại cũng rất nhân từ không có cướp đoạt linh lực hoặc mạng sống của sinh linh xung quanh cho dù đó là thực vật. Tuy linh lực không bị rút ra nhưng sự nguy hiểm và lực hút mãnh liệt này cũng làm cho linh lực của hai người xung động dữ dội vì linh lực tự do trong không khí của bán kính một cây số đều đổ dồn vào đây.
    Và không để hai người đợi lâu, nắp quan tài nhanh chóng bị đẩy ra và từ trong đó có bóng giáng người ngồi dậy.
    Một thanh niên nhìn bề ngoài thì có lẽ tuổi chừng 20, râu ria đầu tóc cũng khá bù xù và rậm rạp che mất bộ mặt do nhiều năm bị phong ấn, quần áo thì rách nát chỉ đủ che chỗ hiểm yếu, và khi lại gần thì hai người thấy kỳ quái hơn là trong qun tài phong ấn vậy mà còn tồn tại một bộng hoa. Sinh mệnh thật kỳ quái nơi giam dữ nghiêm minh, đến cả quái vật từng làm cho tam giới khiếp sợ lại có một sinh mệnh nhỏ nhoi như thế tồn tại cho dù nó chỉ là thực vật. nó kỳ quái đến cứ như là nơi chứa nguyên liệu hạt nhân được bảo vệ tầng tầng lớp lớp mà khi mở ra thấy trên đó mọc bông hoa, chưa nói đến phóng xạ nguy hiểm chỉ nội vượt qua lớp bảo vệ cũng đã là cực kỳ phi khoa học.
    Thấy anh mắt của quan sát và vẻ mặt ngạc nhiên của Urahara, Lý Hào cười thân thiện nói
    - “quan sát kỹ lắm cậu bé, với tầng tầng lớp lớp phong ấn thế này ngay cả virut cũng không thể xâm nhập, bông hoa này là do huyết nhục của ta nuôi dưỡng lên.”
    Lúc này Urahara cũng bị không khí thân thiện kỳ lạ của Lý Hào lây nhiễm và lộ bản chất, điệu cười cười trêu tức và thói quen che quạt khi nói.
    - “nó là con ngài? Thật là một vấn đề thú vị”
    Không giận vì giọng quái khí của Urahara, Lý Hào giải thích
    - “không hẳn, nó chính là ma trận này ngưng tụ linh lực mà thành ta chỉ nuôi dưỡng nó mà thôi”
    Lúc này vẻ mặt của Urahara càng kỳ quái, đã bị hành rồi còn nuôi dưỡng con của kẻ địch cái này gọi là gì, mà nhất là cái thái độ bảo vệ ân cần đối với bộng hoa kia nữa, không nhịn được vung vẩy cái quạt với giọng hơi hoảng
    - “vậy ngài có triệu chứng cuồng dâm???”
    Như hết chịu nổi và sợ có lẽ câu chuyện không biết còn kéo đến vị diện nào nữa nên Lý Hào lái sang chuyện khác
    - “cảm ơn cậu đã giải thoát cho tôi, có gì cần cứ nói một tiếng nếu không vi phạm nguyên tắc đạo đức của tôi thì tôi sẽ giúp mà trước đó hơi thất lễ chưa giới thiệu ta là Lý Hào còn cậu và cả cậu kia nữa là gì ? ”
    - “Urahara, hân hạnh”
    - “Tessai”
    Khi hai người giới thiệu xong thì Lý Hào cũng đã chỉnh đốn lại y phục và râu ria, dùng linh lực chuyển hóa thành vật chất ngưng kết ra một bộ quần áo và tiển thể cạo râu cắt tóc.
    Điểm nhẹ vào bộng hoa để cải tạo nó thành một linh thể nhìn như tiên với cặp cánh chuồn chuồn nhỏ sau lưng và thân hình khá nhỏ bé.
    Bông hoa đó ngạc nhiên vì bộ dáng mới của mình đồng thời do chưa quen thuộc mà có vẻ chân tay lẫn lộn và không thể bay nên bị Lý Hào đạt nhẹ để trên đầu, đồng thời tiện tay thu luôn phong ấn vào không gian linh hồn của mình.
    Urahara và Tessai ngoài trố mắt ngạc nhiên đến thốt không nên lời ra thì không biết làm gì khác vì sự việc diễn ra trước mắt họ là không thể tưởng tượng nổi.
    - “ngạc nhiên cái gì đây không phải là năng lực đặc, đây là tri thức thôi, nếu các cậu hiểu được nó thì cũng có thể làm được như ta, haha nhìn ta thế thôi chứ thực chất là một nhà khoa học nhà nghiên cứu kỳ cựu”
    Sau đó vì dẫn dắt sự chú ý của hai người tránh việc do há miệng to quá mà trật quai hàm, Lý Hào vung tay bằng một vùng và lấy từ không gian linh giới của mình ra thức ăn nước uống đồng thời thêm một cái bàn và ba cái ghế.
    - “Nào có gì vừa ăn vừa nói, ta gân ngàn năm nay chưa ăn gì, các cậu không thể để ta đói meo như thế vừa bàn chuyện được”
    Phải nói rằng mọi chuyện thứ gì cũng rất dễ bàn trên bàn nhậu, Urahara và Tessai dù sao đi cũng khá lâu nên cũng khá đói nên không từ chối, khi ba người cùng ngồi xuống ăn không khí rất dễ nói chuyện.
    Bàn đủ thứ trên trời dưới đất từ truyện xưa đến chuyện nay.
    Sau cùng khi ăn xong, Lý Hào cũng tổng kết được nhiều thứ cần thiết và triệu hồi ra bàn trà để ba người cùng bàn chính sự.
    - “theo như nãy giờ ta nói thì chuyện Urahara tạo ra băng ngọc là chuyện không tưởng, vậy ta nghĩ mọi chuyện đều là do linh vương sắp đặt”
    Không phải đoán mò mà với tư cách người đã đọc hết Bleach, Lý Hào kết luận như thế, nào đâu có chuyện kỳ quái như thứ bá đến không thể tưởng nổi như băng ngọc lại xuất hiện chỉ có thể là do linh vương thả ra. Nhất là sự kiện đầu tiên, Ichigo hóa thành tử thần, với tư cách huyết thống cân bằng giữa tử thần và quince điều này nào dễ như thế nhưng nhờ băng ngọc mà điều đó thành sự thật. Mà như suy đoán đầu băng ngọc là do linh vương có tình thả ra vậy thì việc ichigo nhát chém cuối giết được trùm cuối không có gì là lạ vì suy cho cùng người chưởng khống hết thẩy trong tay là linh vương, nên mọi thứ trợ giúp khác tại sao lại xuất hiện thì đó chỉ là râu ria. Còn mục đích thì cực kỳ đơn giản , linh vương thật muốn chết, dù rút rỗng người còn mỗi bộ não, mất cả tay chân nhưng cũng không chết được, sinh ra đứa con để nó cố giết mình đồng thêm thêm cho nó vài bộ phận cơ thể mình làm trợ thủ. Mà tính ra linh vương cũng rất có lương tâm ,tuy rằng muốn chết nhưng cũng lo lắng cho tam giới, nên cũng một tay kích động chiến tranh để phá vỡ cục diện cũ tạo nên cục diện mới đồng thời tăng mạnh chiến lực cho tam giới. Mục đích ban đầu có lẽ giống như luyện hủ cho mọi thứ chém giết nhau tìm ra độc vượng thì đây cũng thế cho mọi thứ chém giết nhau tìm ra chủng tộc đáng tồn tại. Hollow mới đầu có thế yếu tiên thiên là trí tuệ mơ hồ nên linh vương dùng băng ngọc lấp đi thế yếu đó, tử thần thì do quá phụ thuộc vào “trảm hồn đao” thì linh vương tước đoạt nó sau đó tìm cách hoàn lại để tử thần tăng thêm tự tin và dũng cảm dù tay không cũng dám chiến đấu mà không sợ tè ra quần, quince thì chỉ là con bài hi sinh mà thôi vì suy cho cùng nó chọn nhầm chủ, chọn kẻ tà ác phải bị giết. kế hoạch của Yhwach thực chết chỉ như trò hề vì sau cùng cho dù hắn không bị Ichigo giết thì cũng bị linh vương ra tay giết dù lúc đó linh vương đã chết. Nhưng cuối cùng không cần đến linh vương ra tay thì Ichigo dựa vào thanh đao được băng ngọc ban cho ban đầu “dao chặt thịt lợn” làm thịt Yhwach chỉ với một đao.
    Nhưng đó là không có Lý Hào tác động vào, mà sui sẻo thay mọi thứ đã thay đổi theo lời kể của Urahara thì mọi thứ lúc này đã rất rất lệch so với nội dung cốt chuyện.
    Yhwach khi đang đánh hung hăng người chết ta sống, dựa vào công nghệ kỳ quái đánh tử thần chết lên chết xuống như gần thắng thì bỗng buông tay bỏ chạy không đánh nữa, trốn đến xó xỉnh nào không biết. thì Lý Hào biết ghi chép của mình đã bị Yhwach cướp và có lẽ hắn đã lãnh ngộ được gì đó, mà chuyện đó để cho linh vương đau đầu đi.
    Còn biến cố nữa là Aizen thế quái nào cũng có công nghệ giống của Yhwach, tức là không biết từ đâu hắn trộm được tài liệu mật của Lý Hào, tuy rằng lúc này vẫn ngoan ngoãn ở “ Linh hồn giới” nhưng đã không còn trong khống chế của Lý Hào.
    Cái gì má ưu thế biết trước cốt chuyện đều vứt bãi rác hết. đối thủ lần này ngoài linh vương muốn tự vẫn còn có thêm Yhwach, Aizen không biết từ đâu học thông minh.
    Trầm ngâm suy nghĩ một lúc sau đó nói ra suy nghĩ của bản thân tuy nhiên che dấu cái gọi là cốt chuyện đi.
    Nghe xong, Urahara thì sững sờ vì sợ hãi và lượng tin tức quá lớn còn Tessai thì cháy não chết máy từ lâu do không hiểu gì rồi.
    - “đây là sự thật? ngài có chứng cứ”
    - “tất nhiên ta không nói láo, nếu phòng thí nghiệm của ta chưa bị Aizen hoặc Yhwach phá mất thì ta sẵn sàng dẫn cậu đi coi”
    Sửa lần cuối bởi Dien_chu_hoa_mat_troi; 18-09-17 lúc 03:53 PM.

  2. The Following 2 Users Say Thank You to Dien_chu_hoa_mat_troi For This Useful Post:


  3. #2
    Chương 3 : đoàn tụ
    Dạo gần đây do gặp nhiều chuyện mà Urahara cảm thấy rất hoài nghi về trí tuệ của mình, bị Aizen hố do chủ quan không nói, nay đai giải phong ấn trong tư thế chuẩn bị kỹ càng nhưng sau cùng quyền khống chế lại không ở trên tay mà hoàn toàn ngược lại, do tiếp xúc tới những bí mật thật động trời và kỹ thuật siêu việt của Lý Hào, lúc này Urahara choáng hoàn toàn và không tự chủ được theo Lý Hào bài bố.
    Trước khi nói chuyện muốn đánh ai, nhìn ai ngứa mắt thì việc đầu tiên lúc nào cũng phải là gia cố tăng cường phòng thủ cái ổ của mình trước. Không thì khi đang hăng say đập phá quán nhà người khác quay về thấy cái ổ của mình cũng bị người khác “bưng” mất thì cũng không chỉ là khó chịu uất ức thông thường.
    Trước kia vì lo xa Lý Hào đã từng phân chia tài sản của mình cất dấu ở rất nhiều nơi nên dù từng bị Yhwach cướp bóc một lần và Aizen không biết từ đâu cũng móc một phần, sau cùng chỉ còn phần tài sản cất dấu tại Hueco Mundo.
    Dù sao cũng đã qua ngàn năm, Lý Hào cũng không tự tin đến nỗi cho rằng công nghệ của mình cao thâm đến thế nhất là đang tại khu vực có nhiều kẻ phá hoại đánh nhau như cơm bữa thế này. trước kia cậu để lại tài sản nơi này coi như làm cho đủ bộ mà thôi, nhân giới là cơ sở chính, linh hồn giới chứa một bộ vì thế nên Hueco Mundo cũng một bộ góp vui, vì cậu tin tưởng nếu mình chưa bị phong ấn thì không ai có thể phá giải được bảo tàng, đó là tự tin của cường giả, nếu ngay cả bản lĩnh của mình còn không tin tưởng thì làm ăn được gì, tất nhiên cậu không làm đến nỗi mù quáng nên tất cả đều có cơ chế tự hủy nhưng ngặt nỗi khi cậu bị phong ấn thì cơ chế đó cũng mất linh do mất kết nối với chủ thể và do một phần Lý Hào cũng muốn thế, tự tin điên cuồng đến cho dù người khác lấy được bản lãnh dữ nhà của mình cũng có thể trong thời gian ngắn nghiên cứu ra những bản lãnh vượt trội hơn biến nhưng thứ kia thành công nghệ cũ vứt đi.
    Hueco Mundo là chiều không gian mà Hollow trú ngụ, nó nằm giữa nhân giới và linh hồn giới. Nơi xo với nhân giới thì chứa một lượng linh tử rất lớn nhưng khác với linh hồn giới,cảnh quan ở đây chỉ độc màu trắng của xa mạc cát dài vô tận với vô số cồn cát và đá.
    Tuy đã qua ngàn năm nhưng tín hiệu dẫn đường Lý Hào để lại vẫn còn dùng rất tốt nên chẳng mấy chốc cậu tìm đến căn cứ dự phòng của mình. Nhưng khung cảnh xung quanh làm Lý Hào hơi sững sờ. Cổng ra vào trước kia được dấu sâu trong lòng cát lúc này do địa hình biến đổi mà trồi lên từ lúc nào không hay đã thế xung quanh còn chất chồng như núi xác chết hollow mà chỉ liếc sơ qua là biết đó là do bị “khí tràng” chấn chết, thật bi ai ở chỗ là “khí tràng” mạnh mẽ này cuốn hút các hollow tới nhưng nó cũng như chất độc chỉ cần tới quá gần không cần chủ nhân của khí tràng động thủ cũng tự lăn ra chết.
    Cảm giác có hai cỗ khí thế rất mạnh trong ổ của mình Lý Hào cũng hơi do dự khi quyết định có nên tiến vào, vì nhìn năng lượng và linh áp của Lý Hào tuy có cao cường nhưng đó là do kỹ thuật đắp nên thực chất chiến lực của cậu chỉ có 5 điểm căn bã. Chưa kể cơ chế tự quay lại như ban đầu, nếu Lý Hào bị thương quá năng hoặc chết thì sẽ quay lại tình trạng ban đầu khi xuyên việt, tuy rằng chỉ cần 1 phut để cậu điều chỉnh lại cơ thế nhưng đối với cường giả 1 phút cũng đủ để bán hành Lý Hào trăm lần rồi, đó cũng là lý do tại sao Yhwach lai phong ấn cậu dễ dàng như thế, với chiến lực cặn bã và không có đệ đi kèm, Lý Hào bị Yhwach chỉ với vài đòn đánh cho về nguyên hình, tình hình sau đó tất nhiên mặc cho người khác chém giết.
    Nhưng sau khi cảm nhận được hai cỗ khí thế kia thật là đang chơi game thì Lý Hào mới dám đánh bạo bước vào.
    Và làm cậu còn ngạc nhiên hơn nữa là khi bước vào thì có một cô bé giống nhân loại tuổi chừng 12 nhưng Lý Hào biết đó không phải là nhân loại vì trên mặt của cô bé còn sót lại một phần mặt nạ hollow và đây là đặc điểm rất rõ ràng của Arranca.
    Phần mặt nạ của cô bé có hình dạng giống một chiếc nón bảo hiểm với hai sừng trên đầu, sứng trái trông có vẻ như bị cắt và nửa bên trái của mặt nạ che mất mắt trái bởi một lỗ rỗng với thiết kế hình ngọn lửa qua lỗ mí mắt , mắt phải của cô màu hồng nhạt, mái tóc màu xanh lá cây. Ngoài cô bé thì ra đón tiếp còn có ông chú tuổi chừng ba mươi trông khá trầm ổn ít nói và từ mảnh mặt nạ hình hàm răng với những chiếc răng sắc nhọn xếp đều nhau như răng cưa còn sót lại ở cổ thì đây chắc chắn cũng là Arranca giống cô bé.
    - “ah, đúng là khác tới thăm, Starrk ngươi thua ta rồi nhé, xin chào tôi là Lilynette”
    Cô bé thì vui vẻ cười nói trong khi người đàn ông gọi là Starrk thì quan sát Lý Hào kỷ lưỡng vì linh áp của cậu cũng rất mạnh mẽ tuy chiến lực là gân gà nhưng linh áp đi hù người cũng không phải là không thể.
    Trong khi cô bé niềm nở chào đón thì Starrk có vẻ cảnh giác
    - “anh là ai?”
    Thấy những kẻ chiếm nhà của mình cũng không phải là những kẻ hung tàn thì Lý Hào cũng nên dùng thái độ hòa nhã đáp lại
    - “ tôi là Lý Hào, chủ nhân của căn nhà này”
    Nghe thấy thế thì đang tính lấy nước ra mời khách , thứ Lilynette học được trên tivi thứ mà gắn ngay trên tường, tuy không thể ăn nhưng rất thú vị, thì choáng đến làm vỡ ly
    - “a, chủ nhân đã tới vậy chúng ta sắp bị đuổi đi à Starrk”
    Tuy đây cũng là thứ cô học trên tivi nhưng nếu bị đuổi ra nơi này quay về cuộc sống nhàm chán trước kia đối với Lilynette thì nó cứ như là cực hình vậy. Starrk thì tuy không đơn thuần như Lilynette nhưng cậu cũng chán ghét cướp đoạt , tuy rất chán ghét cuộc sống trước kia nhưng vật phải quy nguyên chủ và nhất là cái tên Lý Hào và hình dạng của cậu cũng đã làm cho Starrk cũng khá ngờ ngợ vì hình và tên cậu cũng được ghi lại trong phòng nên khả năng cậu nói sự thật lên tới 98%.
    Thấy hai người có vẻ ngượng ngùng bối rối thì Lý Hào an ủi nói
    - “ ta cũng cảm ơn hai vị đã chăm sóc nhà ta torng lúc vắng nhà, nếu có cơ hội hi vọng chúng ta lại tiếp tục hợp tác”
    Bằng bản năng Starrk biết là Lý Hào nói lời thật lòng nhưng mang nợ người ta suốt như thế không phải là phong cách vì tính ra mình ăn của người ngủ cũng nhà người khác nay lại mặt dày nữa thì cũng không biết làm sao. Khác với những Arrance thuộc ha của Aizen sau này đa phần trước kia đều không phải con người quen cái kiểu mạnh được yếu thua, Starrk trước khi thành Hollow thì là một con người và cũng ở trong thời đại cũng khá văn minh, và trên hết trước kia cậu cũng từng là một cảnh sát trưởng.
    Nhưng sau cùng suy nghĩ kỹ và có Lilynette hối thúc nên Starrk cuối cùng cũng quyết định ký hợp đồng “bán thân” làm việc cho Lý Hào và bị cậu dẫn dụ về nhân giới.
    Lại nói đến khi Lý Hào thu hồi tài sản của mình thì đâu đó tại một không gian nhân tạo trôi nổi quanh trái đất, trong một cung điện hoa lệ.
    - “báo cáo đại nhân, mục tiêu đã thoát phong ấn và không biết vì lý do gì tiến tới xa mạc Hollow và rất nhanh chóng lại quay lại nhân giới.
    Do hồi sinh cũng chưa lâu nên tạm thời Lý Hào không che dấu được linh áp của mình và cũng không có máy ngụy trang nên hành tung rất nhanh bị nắm lấy.
    Ngồi trên vương tọa là một người đàn ông, trông cũng khá bình thường không có gì gọi là bá khí đã thế còn có nụ cười rất hiền hòa thân thiện nếu Lý Hào ở đây thì không thể tin được đây lại là Yhwach, kẻ đã phong ấn cậu ngàn năm trước. và nhất là bây giờ Yhwach lại còn đang cố chọc cười với bé gái ngồi trong lòng mình, chưa kể sao tính tình Yhwach lại chuyển biến kỳ lạ đến có hiềm nghi biến thái lolicon như thế nhưng việc Yhwach có thể tự do hành động đã là kỳ quái.
    Nghe được tin đó thì Yhwach khá là trâm ngâm, ra hiệu cho thuộc hạ nói lên suy nghĩ của mình
    - “theo thần thì có lẽ hắn ta đang lấy tài sản dấu ở xa mạc Hollow và chuẩn bị binh lực trả thù ngài, theo thần nghĩ chúng ta nên diệt cổ tận gốc trước.”
    Yhwach có phần suy nghĩ nói
    - “nào dễ dàng như thế, theo như ta hiểu rõ hắn thì lúc này chỗ hắn ở đã gia cố đến cực kỳ chắc chắn, ngươi cũng làm trong bộ nghiên cứu thì cũng biết sức mạnh của công nghệ của hắn rồi không phải ta nhắc tới”
    Nghĩ tới công nghệ của Lý Hào thì Yhwach cảm giác rất bi ai vì mình nghiên cứu ngàn năm nay cũng chưa thể phá giải hoàn toàn thì lấy gì đấu người ta, nhất là từ khi bị ám toán,Lý Hào càng thêm khó đối phó, nhất là có linh vương không biết từ đâu lúc nào cũng sẵn sàng nhảy ra cho mình một đao. Nhưng Yhwach cũng không hối hận về việc làm của mình, trước kia nhờ có ăn cướp được tài sản của Lý Hào, chính bản thân Yhwach mới tìm lại được chính mình không còn là con rối để linh vương sai sử.
    Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó, con người trước kia của Yhwach không sợ trời không sợ đất không có gì ràng buộc nhưng lúc này nhìn Quince trở nên phồn hoa, tiếng cười khắp nơi, không còn thấy đâu cái không khí hắc ám khi xưa và nhất là cô bé đáng yêu đang ngồi trong lòng mình thì Yhwach biết rằng mình chính thực là lãnh đạo của Quince mà không phải con rối để điều khiển Quince. Vương quốc Quince chính là gánh nặng của Yhwach và đây cũng chính là hi vọng và khát vọng của Yhwach nó cũng làm cho Yhwach biết thế nào là hạnh phúc thế nào là dũng cảm thứ mà giúp ông vượt qua sự sợ hãi, tâm cảnh thay đổi thì nhiêu thứ cũng thay đổi nhất là thời gian ngàn năm này, Yhwach không kém nhiều lần nhìn trộm nhân loại, tuy yếu đuối mà cực mạnh mẽ và cũng từ đó học rất nhiều và nhất là học được cả sự yếu đuối đáng tự hào kia.
    - “thêm nữa động tĩnh ở phía linh vương ngày càng làm ta lo lắng, không ngờ ông ta thật muốn tận diệt Quince, tuy rằng lúc này lão ta không thể động thủ nhưng những tác động của lão ta ngày càng rõ ràng”
    Sinh ra để làm con cờ thí lúc này tính phản kháng số phận thì đủ biết chờ đợi trước mặt sẽ là một tương lai cực kỳ đáng sợ.
    - “bệ hạ an tâm. Cho dù tình thế thế nào chúng thần cũng nguyện cùng bệ hạ tiến về phái trước”
    Không nói đến quince bắt đầu cũng đang có hành động, Lý Hào lúc này đã quay về nhân giới cùng với Lilynette và Starrk.
    - “phát triển của nhân loại thật là không thể tin được”
    Khi đã tiếp xúc đến game online thì Arrance mạnh mẽ này không thể không trầm luân và đang dần có xu hướng tiến hóa thành hikinet những kẻ ăn bám xã hội.
    Urahara lúc này do ngạc nhiên quá nhiều nên khi thấy Lý Hào dẫn về hai tên có vẻ là Hollow bản tiến hóa thì cũng không lấy làm ngạc nhiên mà vui vẻ ngồi tiếp trà cùng Lý Hào.
    Phải nói là Urahara cũng là một thiên tài chỉ tiếp xúc với nghiên cứu của Lý Hào không bao lâu mà bắng tài năng của mình dưới sự chỉ dẫn của Lý Hào cũng đã nắm một nửa tất cả các kỹ thuật mà Lý Hào mất không biết bao nhiêu năm tháng chết không dưới vài ngàn lần do bỏ qua quy tắc an toàn để mau chóng nghiên cứu.
    Đang khi hai người đang tận hưởng loại trà vũ trụ siêu hiếm mà Lý Hào mất một trăm năm mới thu được một bao thì Lý Hào bỗng dưng dừng lại và bí ẩn nhìn về phía Urahara
    - “này nhóc, ta có tin tức này hay lắm”
    Đang lim dim thưởng trà nghe Lý Hào nói thế thì vung quạt cười nói
    - “Cứ nói, đừng có úp mở thế chứ”
    Làm mặt bí hiểm Lý Hào nói
    - “sợ cậu choáng quá thôi”
    Tự tin Urahara nói
    - “haha, giờ làm gì có tin gì có thể làm tôi choáng được, tính ra mấy ngày gần đây tôi đã choáng hết cho cả đời rồi.”
    Uống trà Lý Hào nói
    - “thế liên quan tới người mà cậu vẫn chờ thì sao?”
    Lúc này nghe thế thì Urahara không nhịn được
    - “Ngài biết Yoruichi, cô ấy giờ thế nào?”
    Lúc trốn khỏi linh hồn giới Yoruichi ở lại làm cho Urahara cứ canh cánh trong lòng, tuy tin tưởng là cô ta sẽ an toàn nhưng có một tên Aizen gian sảo thì mọi chuyện cái gì cũng khó nói. Thấy Urahara cuống lên như thế thì Lý Hào không úp mở nữa
    - “ta đã mở kết giới cho cô ta vào và giờ đang đi tới của hàng rách nát này đấy”
    Không để ý Lý Hào chê của hàng rách nát Urahara vui mừng chạy ra đón tiếp đồng bạn của mình đến ngay cả ly trà cũng vô ý mang theo.
    Bình thường trông Urahara có vẻ rất lãnh tĩnh và gần như mọi tình cảm đều bị đè nén lại nhưng đó là lúc ông tự gánh vác trách nhiệm rất nhiều, tự cho là mình phải làm gì đó nên mới thành ra để lý trí chiếm hữu tuyệt đối. Nhưng lúc này trời sập cũng đã có người cao hơn là Lý Hào gánh mà không chỉ cao hơn thông thường mà là người khổng lồ có thể gánh cả bầu trời , từ trí tuệ đến kỹ thuật đến mọi thứ đều thua xa người ta và nhất là lúc này bất tri bất giác cũng có giác ngộ là thuộc hạ là nghiên cứu sinh theo học Lý Hào mà tâm tính Urahara chuyển biến rất nhiều ngày càng có nhân vị hơn mà không phải nửa giả nửa thật như trước.
    Mỉn cười Lý Hào tự nói
    - “có lẽ như vậy vẫn là tốt hơn hết”.

  4. The Following 2 Users Say Thank You to Dien_chu_hoa_mat_troi For This Useful Post:


  5. #3
    Chương 4: ngoài vũ trụ căn cứ
    Sau vài thàng ổn định căn cứ và nhân thủ, tuy thật chỉ có vài người nhưng dù sao cũng là một tổ chức cũng nên phải cho có phong cách đầy đủ.
    Lúc nay do gánh nặng cũng đã một phần bớt đi và nhất là “hư hóa” dưới cái nhìn mới đã không còn là tai họa nữa mà Urahara ngày càng thả cương từ một thanh niên bán nghiêm túc chăm học chăm làm, công nhân mẫu mực lại càng ngày có xu hướng suy bại . Lại thêm nhóm tử thần kia cũng bị Lý Hào cưỡng ép thu lại và sau khi hưởng lợi từ Lý Hào cũng miển cưỡng trung lập kiểu ăn của ngươi uống của ngươi nhưng không làm việc cho ngươi, nhưng Lý Hào cho rằng họ không phá thối là được dù sao thì Urahara mới cảm thấy áy náy với họ chứ Lý Hào thì không, lại thêm sau khi nghe về đại âm mưu của linh vương thì mọi người cũng chỉ biết bóp tay bóp chân, mọi thù hận cũng không còn quá lớn như trước nữa, coi như là sui sẻo bị chọn trúng đi, dù sao linh vương cũng là lão đại của lão đại của lão đại.... nên biết tính sao, thành ra lúc này lại gần như không có mục đích ăn ngồi chờ chết, tiên thể quyết chiến sinh tử với hai phá diện cùng tổ chức, tất nhiên là qua game rồi. Suy cho cùng con người là thứ hay thay đổi, nhất là khi lý tưởng tam quan bị phá vỡ, từ ta chết người sống đến giờ thành bạn cùng chơi game tuy rằng trong game online chia thành bang hội đánh người sống ta chết nhưng trên mặt ngoài hòa khí như thế cũng không dễ dàng.
    Ổn định địa bàng đến ít nhất khi trở về cũng không đến nỗi thu dọn tàn xác do thuộc hạ tự đánh nhau. Lý Hào rút kinh nghiệm lúc trước quyết định mở rộng lãnh địa.
    Tuy rằng nói là bị phong ấn nhưng não bộ và suy nghĩ Lý Hào vẫn không bị phong lại và gần ngàn năm nhàm chán để tránh điên mất Lý Hào cũng đã suy nghĩ rất nhiều và bây giờ là thời gian nghiêm chứng.
    Mở rộng lãnh địa là phải nhưng cũng không nên cướp đoạt địa bàng của nhân loại và nhất là linh vương lúc nào cũng nhìn chằm chằm cảm giác cũng không tốt lắm. Nhân tiên sử dụng siêu truyền tống, Lý Hào quyết định mở căn cứ tại mặt trăng.
    Linh thể thật thì không có không khí cũng không sao lại thêm Lý Hào tu luyện cũng đã vượt mức nhân loại khai phát ra kỹ thuật tồn tại ngoài vũ trụ chỉ cần năng lượng còn là sinh tồn thoải mái bất chất chân không và phóng xạ.
    Đổ bộ lên mặt trăng cảm nhận cái không khí chẳng có gì này Lý Hào bắt đầu kiểm tra dự đoán của mình.
    Và không làm cậu thất vọng dự đoán ban đầu của cậu chính xác. Linh vương suy cho cùng cũng chỉ là bá chú địa cần, mắt trăng đã nằm ngoài tầm tay của linh vương. Tuy rằng linh tử và thế giới vật chất đồng tồn tại là quy tắc của vũ trụ này nhưng mặc trăng không có linh giới và trong hệ mặt trời này ngoài trái đất ra không nơi nào tồn tại linh giới cả. Điều đó đủ khẳng định là linh giới không phải tự nhiên sinh ra mà là do linh vương một tay xây nên.
    Ở trên mặt trăng, Lý Hào lúc này thoải mái tự do thậm chí cũng có thể dựng lên một linh giới riêng cho bản thân cũng không hề gì. Nhân qua đó cũng ước chừng được kỹ thuật và hiểu biết của linh vương. Yhwach lúc đoạt được cái toàn trí toàn năng cũng chỉ là linh vượng truyền lại vài chiêu cho mà thôi. Đâu ra trên đời này có tồn tại toàn trí toàn năng được ,chỉ là lúc đó do được truyền quá nhiều kiến thức mà Yhwach đâm ra tự kỷ tưởng mình là toàn trí toàn năng mà thôi, không phải là khi Ichigo xuất hiện làm hắn bối rối không hiểu sao. Còn cái gì tiên đoán tương lai cái gì đó biết quá khư thì càng nực cười, linh vượng là người tạo nên tam giới thì việc tiên đoán trước tương lai và quá khư thì cũng bình thường, như đơn giản một lập trình viên sẽ tiên đoán được chương trình của mình sẽ hoạt động ra sao điều đó là binh thường chứ nếu ra ngoài tam giới thì năng lực đó hoàn toàn vô dụng. Nên Lý Hào càng quyết tâm muốn tạo một cái linh giới đê nhiều khi Yhwach hay linh vương mà quyết tử, kéo hắn vào lãnh địa của mình thì mọi chuyện đều dễ dàng.
    Nhưng nghĩ là một chuyện lúc làm lại là chuyện khác. Sức Lý Hào không thể cân nổi công trình lớn như thế nên đành phải quay về trái đất lôi kéo đám công nhân lười biếng kia lên vận động.
    - “đại ca, tình làm giống minicraft?”
    Lilynette vui vẻ hỏi vì dù sao so với phá hoại thì xây dựng lúc nào cũng tạo cảm giác thành tựu hơn. Nhất là choi qua minicraft xây dựng nhiều thứ và lúc này đã có thể biến nó thành thực không phải là những khối vuông nữa.
    - “cũng tương tự, kết tinh ngàn năm bị giam của ta cũng đã ra thành quả, cũng gần như minicraft nhưng tất nhiên hàng của ta là đồ 3d xịn hơn không biết bao nhiêu lần”
    Kế hoạch này Lý Hào áp ủ từ rất lâu và dưa vào những thứ thu thập được từ linh giới cũng đã tạo ra một cỗ may1xay dựng linh giới. Tất nhiên chỉ là máy xây dựng kiến trúc mà thôi vì dù sao nó chỉ là cải tạo sắp xếp linh tử thành các vật liệu khác nhau chứ không thể nào tạo ra một linh giới giống linh vương được.
    - “Nhưng trước hết cần phải khai mở ra một vùng không gian cái đã, không thì thật là không có chỗ nào xây dựng.”
    Urahara lười biếng hỏi
    - “xây trên bề mặt này không được à, dù sao thì thế giới vật chất là linh giới xây sao cũng được đâu có cấm chế gì, đâu nhất thiết phải mở một không gian linh tử gắn liền với nơi này”
    Hiểu biết cũng khá nhiều nên Urahara là người có quyền đề nghị nhất.
    - “mặt ngoài ta cũng xây, nhưng như thế thì không hấp dẫn, tạo ra một không gian linh tử xếp chồng với hiện thế không phải hấp dẫn hơn à, với lại bây giờ chúng ta cũng rãnh rỗi.”
    Cái gì hấp dẫn với không hấp dẫn cuối cùng thì rảnh rỗi vẫn là cớ chính, có lẽ thấy mọi người ăn không ngồi rồi nhiều quá mới là nguyên nhân chính.
    Nói mở ra một không gian khác nghe có vẻ kêu nhưng thực chất bản chất vũ trụ này là thế nên mọi chuyện cũng rất dễ dàng. Vũ trụ này tồn tại mặt dương và mặt âm, mắt dương là vật chất là nguyên tử là các hạt cấu thành mặt âm là linh tử cũng là các hạt cấu thành nhưng bản chất trái ngược nhau đồng thời trong vật chất có linh tử trong linh tử lại xuất hiện bản chất của vật chất.
    - “dù sao lúc này chúng ta cũng có tổ chức có kỷ cương (hơi dừng một chút liếc nhìn đồng bạn nhưng đánh thở dài ) giờ cũng có căn cứ, có thuật thức riêng vậy cũng nên kiếm cái tên nào bá khi một chút có ai có ý kiến gì hay không?”
    Trước khi bắt tay vào việc thì việc thứ nhất là phải có cái tên gọi trước đã, vì dù sao muốn xây xong không phải một sớm một chiều, kiếm cái tên nào bá khi một chút làm mục tiêu cũng không phải là tệ.
    - “Phá diện hội thế nào?”
    Với tư cách bề ngoài nhỏ tuổi ưu tiên Lilynette lên tiếng
    - “bác bỏ, khi nào chúng ta gây tai họa tày trời thì dùng tên đó cũng được, nhưng giờ thì không?”
    - “như thế khác gì cho rằng ta là chủ mưu, đại ca chơi thế không tốt, nếu thế thì kêu , Lý Hào yêu thích hội thế nào?”
    Suy nghĩ một lúc, tuy rằng thấy khá tự luyến nhưng như thế cũng không tệ, nghĩ đến cảnh khi chiến đấu nêu tên ra cũng rất hài rất hay rất chấn nhiếp đối thủ,ít nhất để cho đối thủ tự hỏi mất một giây.
    - “tên hay, đặt vậy cũng được”
    Nãy giờ ngồi xem Yoruichi nghe tới thế và nhất là thấy không có ai phản đối thì đâm ra hoảng lên tiếng
    - “không được, bản miêu không chấp nhận, ta đề nghị đặt tên là Hắc Mỹ Tiểu Miêu nghe còn khí thế ơn cái tên củ chuối kia”
    Lý Hào lại câu cũ phản lại
    - “ khi người người chửi thì sẽ đặt tên đó nhưng giờ thì không”
    Sau cùng cãi nhau ỏm tỏi không ai chịu ai vì thực chất mấy người ở đây số thì không hứng thú chỉ đứng xem cuộc vui thứ thì năng lực đặt tên thật căn bã không nghĩ ra gì hay cuối cùng thành ra bốc thăm chọn tên.
    Và sau một hồi lực chọn thăm quyết liệt cuối cùng cái tên “Nguyệt thành” không biết bởi cao nhân đắc đạo có lương tâm nào đó được chọn.
    - “vậy lấy tên này thôi, cũng không tệ lắm, nào mọi người bày “ nguyệt thành” thức thứ nhất “không gian đại đạo””
    Chiêu này vốn trước kia là không tên nhưng nay có tổ chức có tên thì chiêu đầu tiên nghĩ ra khai sáng “ Nguyệt thành” thì gọi là thức thứ nhất còn cái chuyện thức càng cao càng mạnh thì kệ nó, dù sao chiêu mình nghĩ ra muốn gọi sao thì gọi.
    Mọi người vừa vận dụng linh lực vừa lo lắng sợ rằng sẽ có bạo tạc cho dù không chết nhưng nó vẫn đau.
    Nhưng cuối cùng tuy không mang vận khí như nhân vật chính nhưng Lý Hào số cũng không đen như mấy tên phản diện nên mọi việc cũng làm xong chót lọt và lúc này chuyển sang xây dựng, do tổ chức thật đúng là quá “nghiêm chỉnh, quy củ, kỷ cương” thành ra mặc ai nấy xây nhìn cái gì ngứa mắt là đánh nhau ỏm tỏi tuy là thế nhưng nhìn kỷ lại cũng thấy mọi người có vẻ hiểu nhau và gần gũi nhau hơn dù rằng nhìn thế nào Lý Hào thấy cũng hơi trái lương tâm khi nhận xét thế. Còn cái gì thủ lĩnh cái gì thuộc hạ thì đến Lý Hào cũng chả tin là có nữa ấy là.

  6. The Following 2 Users Say Thank You to Dien_chu_hoa_mat_troi For This Useful Post:


  7. #4
    Chương 5 : Aizen phản rồi
    Sau thời gian hứng khởi bừng bừng xây dựng căn cứ mắt trăng, mọi người rũ rượt kéo nhau về lại địa cầu vì sau khi qua vui vẻ thì mặt trăng quả thực nhàm chán, ngoài cảnh sắc còn có một thừ chết người đó là wifi tín hiệu yếu.
    Đối với một người đã hưởng quen cuộc sống hiện đại thì ngoài thức ăn nước uống thì điện và internet cũng là một trong nhưng thứ thiết yếu và cho dù là nhóm quái nhân này cũng không ngoại lệ.
    Cuồi cùng việc xây dựng lại vất cho “ linh cơ” xây dựng còn mọi người lại quay lại chuỗi ngày nhàm chán ở địa cầu.
    Đang khi ngồi chiến 300 hiệp với Starrk thì Yoruichi lúc này chạy tới thông báo
    - “đại ca, tới ngay có chuyện rồi”
    Nghe thế Lý Hào hoảng hốt
    - “cô với Urahara làm gây hậu quả à, báo cha mẹ tổ chức lễ cưới gì chưa, đứa con không thể ...”
    Chưa kịp nói nhảm hết câu thì Lý Hào đã bị Yoruichi cho một cước dính vào tường, tuy rằng trước đây Yoruichi lợi hại thứ khác Lý Hào không biết, nhưng về khoảng mặt dầy thì cô ta nói mình là số hai không ai dám xưng số một chắc có lẽ trừ thoái hóa bản Urahara. Nhưng không biết dạo gần đây bị thứ gì tiêm nhiễm mà ngày càng ra vẻ con gái nhà lành tuy rằng có đôi chút bạo lực làm cho Urahara nhiều lúc muốn đứng ra rút đao “ngươi là yêu nghiệt phương nào giả dạng Yoruichi”.
    Ăn một đá khá đau làm Lý Hào không dám nói bừa vì khoảng cách gần thế này cho dù có “linh cơ” bảo vệ thì với lực chiến 5 căn bã thì Lý Hào cũng ăn một ngụm lớn đến no đòn. Thành ra tự nhủ “nam tử hán không chấp nữ nhân” rồi cố làm cho mặt nghiêm túc không rên không kêu hỏi
    - “có chuyện gì à?”
    Nghe thế thì Yoruichi cũng không tính tiếp tục bán hành cho Lý Hào vì chuyện cô tính nói cũng khá làm cô hứng thú đến muốn tiếp tục theo dõi.
    - “tới rồi biết, đang diễn ra hay, không nhanh thì hết hót”
    Nói xong thì quay về phong theo dõi. Tuy rằng mọi người khá là “kỷ luật” nhưng chuyện quan trọng thì cũng nghiêm túc, nên việc phân công theo dõi động tĩnh linh giới mọi người cũng nghiêm túc làm và hôm nay đến lượt Yoruichi coi.
    Nghe biết là có chuyện hay nên mọi người nhanh chóng tụ tập lại, Lý Hào cũng không quên mang theo bắp nổ để theo dõi.
    Nói đến tuy mang tiếng là sứ giả chính nghĩa là tam giới mũi nhọn nhưng kỹ thuật thì thật không khen tặng được, có lẽ do phòng nghiên cứu lúc này do một tên điên chỉ muốn mổ xẻ người khác lại còn biến thái lãnh đạo nên mới thành ra nát bét như thế. Ngay cả mọi động tĩnh bị theo dõi cũng không có phát hiện ra, tất nhiên ngoài thế lực “nguyệt thành”, “linh hồn giới còn bị cả Yhwach theo dõi mọi động tĩnh kể cã chiến lực và sóng linh tử cũng như át chu bài thật là bi ai cho một thế hệ.
    Theo như thông tin truyền về thì lúc này, Aizen đang hổ báo khoe tài khoe sức tiện thể khoa sắc. Cầm đầu một đám thuộc hạ đồng thời còn kéo thêm cả một số thành viên của quân đoàn vào một phe.
    Khác với cốt chuyện chính, Aizen lúc này không có điên điên khùng khùng như trước, nhất là không có tự kỷ cái gì là siêu sinh vật, cái gì là sức mạnh vượt trên tất cả, cái gì là siêu tiến hóa vì khi tiếp xúc tới kỹ thuật thiên hào để lại đông thời thêm lẫn vài bộ anime, manga công thêm vài cuốn triết học nhân sinh... mà Aizen bị tẩu hòa nhập ma từ tin vào sức mạnh tuyệt đối tin vào tiến hóa gì đó... cải thành tin khoa học tin trí tuệ đồng thời có hơi hướng tin đạo đức???!
    Trí hướng thay đổi thì cách làm cũng khác, trừ trước kia hố Urahara thì gần như lúc này Aizen đã tẩy trắng toàn bộ đến Urahara và nhóm tử thần “hư hóa” cũng tưởng là Aizen dùng ảo thuật lừa mọi người. Nhưng tất nhiên dù cách làm khác nhưng mục đích vẫn vậy vẫn là muốn đả đảo linh vương thành ra nhìn chung sau khi dụ hết một số người có thể dụ vì lý tưởng của mình Aizen cũng không có luyến tiếc ở lại mà tuyên bố làm phản. Làm phản thì thôi đã vậy không biết ở đâu Aizen học cái kiểu bá khi, nhân khi 13 đội tụ họp lại đứng lên tuyên bố nhân lễ trí nghĩa gì đó, mắng linh vương như mắng chó rồi sau đó kéo theo thuộc hạ rời đi, tiện thể cho linh hồn giới vả mặt, các đội trưởng cùng lên thì một kích đánh bại, tổng đội trưởng bankai thì bị nhẹ nhàng phá giải đã vậy còn bị chê “lão đã già rồi”. Quả thực là nghênh ngang rời đi không ai dám cản tiêu sái vô cùng, không âm mưu không gì hết mà chỉ là sức mạnh nghiền ép tất cả.
    Lại nói đến ngồi xem trò vui mọi người cũng bàn luận sôi nổi
    - “chậc không phải máy móc này nhìn xuyên ảo thuật ta còn tưởng là Aizen công lực đại tiến lừa dối được cả linh hồn giới và chúng ta. thật chằng biết sao hắn đổi tính như thế”
    - “Ây, hắn hình như tới quê nhà của ngươi kìa Starrk”
    - “ta cũng không bá đến nỗi cho rằng đó là địa bàng của mình đâu, mà hắn tới đó làm gì, linh hồn giới không phải tốt hơn nơi khỉ ho cò gáy đấy nhiều sao”
    - “Starrk sao lúc này ngươi học cái thói nói nhiều ở đây thế, trước kia câm như hến mà.”
    - “giờ ngươi mới nhận ra à, làm đồng bạn theo ta lâu thế thì làm ta muốn khóc quá, đại ca, cho ta tiền nạp game an ủi tâm hồn bé bỏng này đi”
    - “không được, ngươi biết dạo này cơm gạo tiền khó kiếm không nào có tiền cho ngươi nạp game, mà quay lại chuyện chính nào, đúng là xa mạc hollow chán chết đi được ngoài cát đến cái gì ăn cũng chả có, Aizen sao không chiếm luôn linh giới đi còn đến đó làm gì”
    - “ta có suy nghĩ nhưng thấy không thể tin được nên không nói thì hơn”
    - “nói đi”
    - “Aizen đổi tính muốn làm người tốt, không muốn chiến tranh giết chóc vô nghĩa và nhất là suy nghĩ cho thuộc hạ khi hướng đao về đồng đội, không phải lúc trọng yếu là hắn sẽ không làm thế”
    - “thật khó tin, nó không khác gì nghe được tin Yoruichi ăn thử thức ăn cho mèo”
    - “thức ăn cho méo thì sao còn đắt hơn thứ cơm ngươi ăn hàng ngày”
    - “Hạ hỏa hạ hỏa không nên đánh nhau, phòng này ta phải xây tốn biết bao nhiêu tiền các ngươi biết không, đừng để ta trừ lương”
    Nghe nói trừ lương thì mọi người cũng bình tĩnh lại, hỏi trừ lương có gì lợi hại à, tất nhiên siêu lơi hại, trừ cơm nước ba bữa ra còn có tiền mua game, tiền mua đồ, tiền trả internet, tiền đi họp mặt game offline , thậm chí cả tiền mua thức ăn cho mèo, giường tự sưởi cho mèo... thử hỏi sao không nặng. muốn sinh hoạt thoải mái ở thế giới loài người thì tiền là thứ không thể thiếu, trước kia quân đoàn “hư hóa” ở hiện thế tiền bạc eo hẹp nào được hưởng sinh hoạt xa đọa của giới quý tộc ăn ngon mặc đẹp lấy tiền nấu trứng... mà một khi đã hiểu được cảm giác sài tiền thì nào dễ dàng vứt bỏ.
    - “nghe có vẻ hoàng đường nhưng có vẻ thật, theo ta đoán chắc Aizen muốn chơi văn minh khai hóa,Starrk tin vui cho đồng bào của ngươi rồi đó”
    Và có lẽ đúng như Lý Hào tổng kết. Aizen tới nơi liền chơi kiến thiết, dù kh6ong có băng ngọc nhưng đồ chơi Lý Hào để lại torng di sản ở linh hồn giới không ít nên cũng đủ để Aizen nghiên cứu ra trường phái chỉ thuộc về riêng mình còn chuyện tiếp theo thì Lý Hào và mọi người không biết vì Aizen cũng đã phát hiện ra mình bị theo dõi từ lâu nên khi đạt tới nơi hắn liền phá bỏ mọi máy theo dõi.
    - “Aizen não bộ cũng không tệ, hay là chúng ta đi ăn cắp thành quả nghiên cứu của hắn tiện thể phá luôn kế hoạch của hắn”
    - “không được, chúng ta giờ đánh không lại, mà nếu có cũng tổn thất thảm trọng không đáng, chờ các ngươi nắm rõ yếu quyết thỉ may ra có sức đánh một trận, người với người chênh lệch thật lớn, ta lấy thân thể hi sinh chết mấy ngàn lần mới hiểu sơ về cấu tạo linh tử, Aizen thì ngồi không mà hưởng đã thế không biết cơ duyên gì mà tiến thêm một bước, sợ bây giờ linh vương muốn cầm hắn cũng không phải dễ dàng như thế.”
    - “thật lợi hại như vậy, ta thấy linh áp của hắn cũng đâu phải là khủng khiếp nào sành với linh vương dựng nên tam giới”
    - “nếu là linh vương trước kia thì không nói nhưng lúc này còn mỗi bộ não thì làm ăn được gì, cả tim cũng móc mất đánh nhau lại Aizen mới lạ”
    - “chậc như vậy mới hứng thú ít nhất không phải chúng ta dễ dàng giây giết thì mới có giá trị, chứ ta cứ tưởng là luyện xong thì hắt hơi một cái Aizen chết mất thì thật không vui”
    - “cứ tự kỷ đi coi chừng hắn đánh ngươi quỳ khóc lóc xin tha”
    - “nam tử hán có chết cũng không quỳ..A”
    - “ủa sao ngươi quỳ mọt xuống rồi”
    - “con nhóc này thật không coi đội trưởng ra gì”
    .
    .
    .
    .

  8. The Following User Says Thank You to Dien_chu_hoa_mat_troi For This Useful Post:

    thinhntt (25-09-17)

  9. #5
    Chương 5 : thời gian trôi qua
    Không biết qua bao nhiêu năm tháng từ khi Lý Hào được giải phong ấn, từ sự xuất hiện của cậu mà thế giói hay còn gọi là nhân giới bắt đầu có những chuyển biến cực lớn. Mở đầu cho chuỗi sự kiện là một nhóm nhà khoa học thế giới khai thác di tích cổ tìm ra bí mật về linh lực và phương pháp ai cũng có thể tu luyện. Thế giới bắt đầu biến cách từ đó hay đúng hơn thế giới bắt đầu mới thực sự đi đúng hướng nên có của nó.
    Trên địa cầu này hay tạm gọi là tam giới này theo nghiên cứu bao lâu nay Lý Hào phát hiện ra một bí mật động trời. Đó là ngoài tử thần hollow và Quince thì mọi sinh vật ở đây đều là do tự nhiên sinh ra qua vô số quá trình tiến hóa từ đon bào tới đa bào qua vô vàn năm tháng mới phát triển đến hiện tai. Linh vương hay đúng hơn là thể sinh mạng bất định ngoài vũ trụ đến trái đất cách hiện tại chĩ khoảng cao lắm là năm ngàn năm trước và nói là sáng tạo chứ thực chất linh vương chỉ đóng vai trò xúc tác để chuyển hóa cho tử thần hollow và cả quince.
    Vũ trụ này quy tắc đã ấn định rằng khi sinh vật trên một tinh cầu phát triển đến một giai đoạn nào đó thì tích lũy đủ “tội ác” làm biến chất mặt còn lại của thế giới và bắt đầu sinh ra các thể “tội ác”. Có sinh thì có diệt việc sinh mạng được sinh ra thì cũng phải có diệt vong và chính các thực thể “tội ác” đó đại diện cho sự diệt vong. Chỉ có chủng tộc nào vượt qua thử thách thì mới có quyền được tiếp tục tồn tại. Nhưng nhân loại lúc đó lại thật không may và đang đứng trước bờ diệt vong. Nhưng may thay không biết vì lý do gì mà linh vương lúc đó đang sống ẩn dật như một con người lại đứng lên lập nên tử thần càn quét “tội ác”, và sau nhiều năm nghiên cứu linh vương còn tìm ra cách làm yếu bớt “tội ác” bằng cách làm loãng nó ra và thành hình hollow. Nhưng hành động đó cũng có khuyết điểm là nếu giảm về chất thì sẽ tăng về lượng và từ đó hầu hết các loại động vật do linh trí yếu đuối mà mất đi hi vọng thành linh thể mà phải khi chết phải chịu kiếp hóa thành hollow vĩnh viễn cho đến khi bị tử thần tiêu diệt.
    Vì sự can thiệp của linh vương mà tuy nhân loại không bị diệt tuyệt nhưng cũng là từ lúc đó nhân loại do quá phụ thuộc và thần chết mà mất đi bản năng tự vệ trước “tội ác” mà bây giờ là hollow. Nhưng hiện nay khi Lý Hào quyết định súc tác quá trình đó thì thế giới bắt đầu đi lại đúng quỹ đạo của nó. Khoa học lúc này liên tục có những bước tiến vượt trội vì khám phá ra mặt còn lại của thế giới, và dần dần bắt đầu tiếp xúc đến cách thế lực khác như tử thần do linh vương cầm đầu, hollow do Aizen lãnh đạo, quince do Yhwach lãnh đạo.
    Việc các thế lực này tiếp xúc với nhau cũng không có vui vẻ tay bắt mặt mừng mà ngược lại vì ngay cả luôn bảo vệ nhân loại là tử thần cũng có những mâu thuẫn không thể giải hòa như việc nhân loại không thích có ai trên đầu mình và chưa kể tử thần rất bảo thủ với luật sinh tử mà nhân loại thì lúc nào cũng hăm he phá luật.
    Và lúc này bằng thực lực và thủ đoạn của mình công thểm phương pháp tu luyện và một số công nghệ là do Lý Hào thả ra nên trước khi chiến tranh thế giới thứ 3 nổ ra, Lý Hào đã nhanh chóng lập ra một thế lực thứ 5 “khu trung lập” và điều hòa mâu thuẫn đồng thời đưa bốn thế lực vào thế chân vạc.
    Nhưng đó là chuyện trước kia vì chuyện đó cũng qua gần mười năm, lúc này Lý Hào chẳng có tí phong phạm cường giả vị lãnh đạo nào cả trông như một thầy giáo làng hiền lành đồng thời thêm chút tự kỷ khoe khoang với các học sinh
    - “đấy là lịch sử mười năm trước mà mọi người gọi đó là “bước ngoặc thời đại” cách em có thấy thầy lợi hại không?”
    Ở dưới tuy rằng có vài tên học sinh hơi có xu hướng phản đối nhưng đa phần đều trong nội tâm rất phục. còn sao tỏ thái độ phản đối thì tất nhiên là do tới từ thế lực khác nhau. Sau khi hòa hoãn cuộc chiến. Lý Hào biết đó chỉ là tạm thời khắc chế lại nên muốn có một thứ gì đó để cho mọi người đến gần nhau hơn và thế là “khu trung lập” dần biến thành nơi mà các thế lực đều có thể đặt chân và để thu hút hơn nữa Lý Hào còn xây dựng rất nhiều trường học và lấy kiến thức và công nghệ của mình ra làm mồi nhử.
    Tất nhiên là dù không ưa Lý Hào chen ngang hay thực sự muốn giết người cướp của nhưng bốn thế lực vẫn phải mặt cười và không tiếc cho nhân tài tới đây dù biết rằng sẽ có số nhất định bị Lý Hào dụ dỗ.
    Và cái lớp Lý Hào dang giảng dạy đây chính là cái lớp mà cậu xác định rằng đây chính là những nhân tài tương lai của mình nên không tiếc sức truyền dạy. Vì chính cậu cũng biết rằng hòa bình hiện tại chỉ là nhất thời và với mâu thuẫn cộng thêm thói ích kỷ bài ngoại của nhân loại, mâu thuẫn thù hận giữa hollow nhân loại và tử thần.... đều là những mấm mống chiến tranh và không thể nào dễ dàng giải quyết được nên chắc chắn đánh một trận là điều hiển nhiên. Và dĩ nhiên không ai muốn là kẻ thua cuộc ai cũng muốn mình là người chiến thắng sau cùng nên cũng liều mạng xây dựng lực lượng dù biết Lý Hào dụ dỗ cũng đưa đầu vào và họ cũng biết Lý Hào cũng không có hiền lành mà cũng đang giả vờ xứ giả hòa bình nhưng lại là người tích cực nhất không tiếc lấy mồi ngon ra dụ để xây dựng thế lực.
    Ichigo tuy lúc này có thân phận là nhân loại nhưng không phụ thuộc vào thế lực của nhân loại tại nhân giới mà lại thuộc thế lực của Lý Hào. Nói đúng ra thì cậu là dân bản địa của “khu vực trung lập” do cha cậu không biết ăn ở thế nào mà trong quá trình du học ở đây lại quen biết một quince và cũng không biết mẹ cậu lúc đó nghĩ thế nào mà lại đồng ý cha cậu và thế là hiển nhiên họ không thể về nhà và Lý Hào cũng rất rộng lòng thu đôi vợ chồng này đồng thời còn cấp nhà cấp xe cấp việc làm.
    Tuy được bồi dưỡng trọng điểm nhưng do là hỗn huyết nên Ichigo rất khó khăn để bọc lộ sức mạnh của mình được. Trước kia giáo sư Urahara cũng đã từng nói rằng do năng lượng trong người cậu cân bằng nên muốn đạt được sức mạnh thì chỉ có cách phá vỡ cân bằng đó không thì chỉ còn cách đợi cho đến khi cậu hoàn toàn kiểm soát được sức mạnh của mình thì mới có thể dẫn ra sức mạnh được. Nhưng bản chất Ichigo không phải là người đam mê sức mạnh và tuy bề ngoài có vẻ Ichigo không thích cha mình nhưng trong thâm tâm cậu cũng rất yêu quý ông ấy nên việc bỏ đi một huyết thống cậu không muốn nên thành ra dù được đào tạo đặc biệt cậu vẫn luôn bị xếp vào cuối xe.
    Đang khi Ichigo đang thất thần suy tư thì một cô gái dàng người khá nóng bỏng nhưng không mặt lại rất nhút nhát hiền lành rụt rè, hình như lại có vẻ đang cố tới gần nói gì đó thì bị một cô gái khác dáng người “mỏng hơn” nhưng lại có toát ra vẻ anh khí oanh oanh liệt liệt tới vỗ mạnh vai làm Ichigo giật mình kém chút nữa là ngả chui xuống bàn
    - “thất thần cài gì, kh6ong gnhe hiệu trưởng nói gì à? mà cậu phòng thủ thật kém có vậy mà đã như thế rồi”
    Cô gái bạo lực đó chính là Tatsuki bạn hồi nhỏ cùng cậu và quan hệ bây giờ của hai người cũng rất tốt. còn cô gái có vẻ rụt rè kia là Orihime cũng là bạn thuở nhò của Ichigo và Tatsuki và quan hệ hiện tại cũng rất tốt lúc này lên tiếng
    - “đừng có bạo lực thế chứ dù sao cậu cũng là con gái mà. Mà dạo này không biết sao Ichigo giờ học khống chế linh lực và thực hiến đều bị tách ra với chúng mình”
    - “không được ở bên chàng nên như thế à”
    Bị Tatsuki trêu chọc nhiều lần như thế rồi nhưng Orihime cũng không thể nào bình tĩnh được đang khi tính phản bác thì Ichigo lên tiếng
    - “có lẽ là do linh lực của mình khác hẳn với mọi người, thầy hiệu trưởng bào phương pháp bình thường mình không thể sử được, ấy chết mà nói mới nhớ mình phải đi đây không thì lại trễ mất, cô Lý Hương rất khó tính, mình xin lỗi mấy cậu mình đi trước đây”
    Nói xong Ichi go vội vã chạy nhanh ra ngoài hành lang tới nơi mà cậu vẫn thường tới “rừng cửu vạn”. không biết nơi này sao lại có tên đó tuy kh6ong biết rằng có thật là có chín chục ngàn cái gì không nhưng nơi đó thực cũng rất lớn và Ichigo cũng kh6ong nhạy bén với các con số lắm nên cũng không quan tâm.
    Tuy thầy hiệu trưởng Lý Hào rất dễ tính và dù Ichigo có tới trể mấy thì cũng không bị trác mắng gì nhưng đồng bạn của thầy đồng thời cũng là chủ của khu rừng này thì lại rất nguyên tắc và phải nói là khó tính. Mà đôi lúc Ichigo cho rằng là do mình phá hoại phút giây riêng tư của hai người mà Lý Hương mới có thái độ chén ép như thế vì bình thường đối với cách học sinh khác cô cũng rất thoải mái.
    Nói đến thân phận của Lý Hương thì trong trường đồn đại rất nhiều truyền thuyết và nó dù qua bao lâu vẫn là vấn đề bàn luận sôi nổi của nhóm nữ sinh và không ít nam sinh , vì cả hai người dù là đối với thế hệ học sinh nào cũng là những nhân vật rất nổi tiếng và có không ít fan hâm mộ, và chuyện tình yêu của hai người lúc nào cũng là vấn đề nóng và có không ít câu chuyện vở kich phim ... kể về nó tuy rằng Ichigo kh6ong biết có thật là sến súa như trong phim không nhưng đại khái câu chuyện cũng không lệch quá xa và đại ý khá giống nhau.
    Nó kể về một chàng trai cô đơn quanh năm làm bạn với máy móc rồi đến một ngày do mâu thuẫn mà bị vua Quince phong ấn lại ngàn năm. Ngàn năm cô đơn nói đến ai cũng dễ dàng điên nhưng trong lúc tuyệt vọng nhất lúc lý trí gần như đánh mất thì một đồng bạn xuất hiện trong đời anh tuy không phải là nhân loại hay linh hồn mà chỉ là một khóm hoa nhưng linh trí cô lúc này cũng đã mở......
    Nói chung dưới anh mắt nhà văn nhà thơ thì những lúc thế thật sến súa và Ichigo chỉ tò mò nên cũng đại ý là được vì thứ cậu quan tâm lúc này là hình phạt trước mắt.
    - “này Ichigo, cậu lại đi trễ nữa rồi, như mọi lần hình phạt hôm nay lại gấp đôi, cố gắng sống sót nha”
    Bỏ lại câu nói rất ư là bình thường Lý Hương xoay người đi để lại Ichigo đang rét đến lạnh người vì biết mình sắp phải đối mặt với thứ gì
    - “hi vọng là kh6ong chết thật”.

  10. The Following User Says Thank You to Dien_chu_hoa_mat_troi For This Useful Post:

    thinhntt (25-09-17)

  11. #6
    Chương 6: huấn luyện thực chiến
    Tuy rằng tình hình tam giới lúc này bề ngoài khá là hòa bình, dù rằng sóng ngầm rất dữ dội nhưng mặt ngoài là thế vì do sự xuất hiện “ khu vực trung lập ” mà mâu thuẫn cũng được điều hòa đôi chút và trên hết với tư cách lãnh đạo chủng tộc, ai cũng không muốn diệt tuyệt, nếu lỡ may thua trận thì có lẽ “khu vực trung lập” chính hi vọng cuối cùng của họ.
    Và thời gian gần đây biến cố lớn nhất chính là bá chủ của Quince và Arracane lập gia đình. Nó thực sự nằm ngoài nhận định của cả Lý Hào và thậm chí đến linh vương cũng không ngờ, tuy thường nói gia đình đối với nhưng kẻ bá chủ như Aizen hay Yhwach thậm chí là gánh nặng vì khác với nhân loại tuổi thọ ngắn ngủi, những kẻ gần như bất tử như thế không coi trọng việc có hậu duệ hay nối dõi gì đó, mà từ thái độ của họ thì thật đúng là đã rơi vào lưới tình.
    Theo Lý Hào suy đoán đáng ra những kẻ như thế không nên có những khuyết điểm yếu đuối như thế. Gia đính thật đối với những kẻ muốn lật tung thế giới như thế quả thật như siềng xích kiềm hãm sự điên cuồng lại, tuy có thể là siềng xích ngăn họ rơi xuống vực nhưng những kẻ như thế lại mở lòng Lý Hào nhiều khi cũng cảm thấy hoài nghi nhân sinh của mình. Nhất là đại diện với tư cách thủ lĩnh “khu vực trung lập” đi chúc mừng cũng cảm giác như mình nhìn lầm vì vẻ hạnh phúc của họ.
    Nhưng việc này cũng không ảnh hưởng đến đại cục mấy vì thực những kẻ muốn gây chiến và nguy hiểm nhất vẫn là nhân loại, vì so với mấy thế lực khác nhân loại là đông đúc nhất hỗn loạn nhất và thiệt thòi nhất. Mặc dù cục diện này là do Lý Hào thúc đẩy nhưng cậu không hối hận vì việc này sớm muộn cũng đến, bây giờ khi mọi thế lực chưa đạt tới mâu thuẫn diệt chủng thì thúc đẩy chiến tranh một lần luôn ,thời đại mới luôn được xây dựng trên nền tảng xương máu, nắm tâm lý đó thì Lý Hào cũng không phải là người hiền lành gì.
    Mà không chỉ Arrance và quince ra biến hóa mà linh vương cũng dần có động tác và nhất là gần đây đang thu thập bản thể của mình. không biết vì lý do gì có lẽ ông ta đã không muốn chết và đang chỉnh đốn lại linh hồn giới và có lẽ mục tiêu là là nhân loại, quince hoặc là arrance hoặc có lẽ là cả ba.
    Và gần nhất xuất hiện một thế lực mới, không có lẽ không hẳn là thế lực mới vì nó đã xuất hiện từ rất lâu. Khi Aizen chấn chỉnh Hoolw, khi Yhwach từ bỏ “tội ác” mà linh vương gắn cho hắn thì thế lực này mới lộ bản chất thật, bản chất có từ thuở xa xưa bản chất của những thực thể “ tội ác” những thực thể không thể bị tiêu diệt, sinh mạng còn thì “tội ác” sẽ vô cùng vô tận sinh ra. Dù đã cố ngăn cản nhưng có một vùng đất rộng lớn bị ô nhiễm và nơi này bị “tội ác” chiếm lĩnh và không thiếu những kẻ phản loạn của tam giới, những kẻ muốn tìm sức mạnh qua “tội ác” để thống trị thế giới bằng “tội ác”. Và chỉ xuất hiện chưa đầy mười năm “khu vực hỗn loạn” đã thành điểm nóng của tam giới, ngoài chinh chiến định kỳ hàng năm để loại bỏ bớt “tội ác” tích lũy của tam giới nơi này còn có một số khu vực chuyên nuôi nhốt “tội ác” để luyện binh.
    Nhóm lớp của Ichigo sau khi hoàn thành khóa học chính thì cũng đã đến lúc học tập thực chiến. Cả lớp chia thành tổ đội bốn người ngẫu nhiên họp thành một nhóm cùng sinh tồn tại rìa “khu vực hỗ loạn”. không biết do ngẫu nhiên hay cố tình sắp xếp mà nhóm Ichigo gồm có ,Ichigo, Orihime. Char và một người từ Arrance tên không rõ lắm vì bình thường Ichigo cũng rất ít tiếp xúc.
    Lúc này sau quá trình huấn luyện gian khổ Ichigo cũng đã bắt đầu bọc lộ ra chiến lực kinh người của mình và dần dần trở nên rất nổi tiếng nên lần này ngẫu nhiên tổ đội và mọi người cũng ngầm đồng ý cậu thành đội trưởng.
    Tuy rằng nói là huấn luyện thực chiến nhưng nguy hiểm thì vẫn có và nhất là nơi có chứa đầy “tội ác” như khu vực này đối với bất kỳ sinh vật sống hay linh thể nào đều coi như là tử địch trừ một số kẻ linh hồn bị ô nhiễm. Nên trước khi bắt đầu mọi người đều tụ trại theo nhóm nghỉ ngơi làm quen với kh6ong khí nơi này trước một ngày thì mới bước vào một tháng huấn luyện sinh tồn đồng thời hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt “tội ác”.
    - “tuy chúng ta cùng lớp nhưng tớ không thực hành chung với mọi người nên cũng không rõ lắm năng lực của mọi người, có gì xin chỉ bảo thêm, mình là Ichigo, năng lực chỉ là tăng phúc cơ thể”
    Tuy Ichigo giới thiêu khá bình thường nhưng mọi người đều biết đó không bình thường vì tăng phúc quỷ gì mà còn nhanh hơn những người có năng lực dịch chuyển không gian cự ly gần, lực cánh tay quỷ dị đến có thể phá tan công kích của người khác đến Char chuyên về phòng thủ và lực tấn công cũng chịu phục không bằng, siêu cảm giác đến ảo thuật cũng vứt không thể sự dụng.
    Những người khác cũng lần lượt giới thiêu năng lực của mình đến phiên cô gái arrance giới thiêu
    - “các bạn có thể gọi mình là số 6, năng lực là hóa thành nửa người nửa linh dương có thể tăng phúc chiến lực cực mạnh nhưng tất nhiên là kh6ong bằng Ichigo”
    - “cậu quá khen, như vậy mọi nguời hợp tác vui vẻ “
    - “hợp tác vui vẻ”
    Từ khi tồn tại “khu vực trung lập” cũng đã truyền bá nhiều hành vi phong trào trong đó có đập tay “hợp tác vui vẻ” là một trong số đó, đó cũng làm cho các thế lực xích lại gần nhau hơn dù là rất nhỏ nhưng tích gió thành bão đó là phong cách của Lý Hào, và nhìn các sinh viên dù đôi khi có người xa lạ vào nhóm cung rất vui vẻ hợp tác.
    Bình thường các chuyến đi thế này an toàn rất cao nhưng lần này có Ichigo là nam châm hút phiền phức đi theo nên chắc chắn mọi thứ sẽ kh6ong bình yên như trước kia nên Lý Hào cũng lấy đại lý do gì đó kéo theo vài người theo chấn trành.
    Tuy không phủ nhận lúc đầu thu nhận gia đình Ichigo chỉ là do tò mò nhưng càng tiếp xúc, Lý Hào càng cảm thấy Ichigo quả không hổ nhân vật chính ngoài mị lực nhân cách cao đến Lý Hào tuy biết cũng không nhịn được có thiện cảm, còn có thứ cực kỳ nguy hiểm đó là hút “phiền phức”. Đã tránh không thể tránh thì tiếp tục tiến tới, thay vì ngăn cản Ichigo Lý Hào còn đứng một bên giúp sức và không tiếc bồi tài. Hòa bình ai cũng thích nhưng Ichigo có lẽ là ngòi nỗ cho chiến tranh hoặc có lẽ kết thúc chiến tranh nhưng kh6ong phủ nhận rằng cậu là nhân vật có thể thay đổi thời đại của thế giới này. Chưa nói đến sau này lúc Ichigo sinh ra cũng đã đảnh vỡ nhận định của thế giới này rồi.
    Mải suy nghĩ vẩn vơ, đến khi Urahara theo cậu cùng đi chuyến này vì mục đích nghiên cứu Ichigo phải nhắc nhở
    - “hiệu trưởng, lại thất thần nữa rồi”
    Nhanh chóng hồi thần Lý Hào còn không quên nghi vấn Urahara
    - “sao cậu cứ gọi ta là hiêu trưởng làm ta nghi ngờ không biết cậu có nhớ tên ông chủ của mình không thế”
    Dù lúc này theo phong trào Urahara cũng đã lập gia đình nhưng cũng không chín chắn hơn được chút nào đã thế lúc này còn làm mặt nghiêm túc
    - “oh, ngài phát hiện từ khi nào vậy?”

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •