Trang 12 của 31 Đầu tiênĐầu tiên ... 2101112131422 ... CuốiCuối
Kết quả 111 đến 120 của 309

Chủ đề: Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #111
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    315
    Thanked: 202



    LỜI VỚI GIÓ


    Hãy nói và hờn giận nữa đi
    Rồi ngươi biến chuyển thành cuồng nộ
    Phong ba, bão tố bặt văng ta
    Cho được ói ra ngàn nỗi nhớ!

    Bởi hết lòng yêu, lần gởi trọn
    Suốt đời vỡ mộng phải sầu tuôn
    Trái tim đỏ thắm khi trao tặng
    Đến bến, thuyền đi chỉ một đường

    Nào hay biển lớn, vần cơn sóng
    Nẻo vắng cuộc đời trắc trở thay
    Cả đám mây mờ giăng mịt lối
    Đêm tàn mờ nhạt, rã hồn ai!

    Ta cũng bao lần vơi nỗi nhớ
    Tìm trăng soi bóng phả phôi phai
    Thế mà sao mãi hằng lưu luyến
    Buồn bã chiều nay gió thổi hoài

    Có lẽ đêm tàn nên thấm lạnh
    Cây khô lần lượt vỏ tơi mềm
    Hay lòng xưa cũ thề son sắc
    Lạnh lẽo chiều thu héo rủ thêm!

    Gió ơi! Ngươi cứ rú gầm đi
    Tức tối năm xưa kết bạn vì
    Rực ánh oai phong hồn sĩ khí
    Nay giờ tàn tạ, lụy sầu bi

    Hãy để cho ta trọn một lần
    Thả lòng phẳng lặng tạ đêm đen
    Cho hồn được hưởng lần trăng sáng
    Cạn tận hôm nay trả lại đèn!

    Nguyễn Thành Sáng

  2. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    hienld92 (29-12-17)

  3. #112
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    315
    Thanked: 202



    Ý THU..


    Trầm ngắm hồn thu trải ánh thu
    Nghe dòng thắm thiết nhạc lòng ru
    Kéo hồn sĩ mộng về nhung nhớ
    Dào dạt, lâng lâng chốn mịt mù

    Để thấy rằng thu đậm thắm tình
    Cho bầu trời nhạt, lá rung rinh
    Rồi nghe da diết niềm tâm sự
    Từng chiếc vàng rơi rủ xác mình!

    Cho nhớ, cho thương về diệu vợi
    Cũng nầy ngày tháng của xa xôi
    Cũng bầu lặng lẽ, trời thanh vắng
    Cũng nét u buồn, cũng lá rơi

    Thế biết rằng thu mãi sống còn
    Cho dầu năm tháng vướng sầu hon
    Tình ai vẫn thắm khung trời mộng
    Vẫn dưới trời thu một ánh hồn!

    Muốn kéo hồn thu khỏi bóng tàn
    Cho bầu lặng lẽ hết vương mang
    Nhưng sao chẳng thể vì thu bởi
    Có gió heo may phủ ngập tràn

    Bởi tiếng là thu phải gọi thu
    Cũng bầu êm ả, mộng hồn du
    Cũng theo vòng chuyển về khung ảnh
    Nhưng sắc hồn thu của mỗi thu

    Sẽ có ngàn thu, gió thổi vờn
    Khi trầm nghe tiếng lộng từng cơn
    Và theo mây giạt về khung ảnh
    Chốn ấy! Thu sang! Cõi mộng hồn!

    Nguyễn Thành Sáng

  4. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    hienld92 (29-12-17)

  5. #113
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    315
    Thanked: 202


    CẢM THU..


    Thu cảm nên trời nắng dịu hanh
    Cho mây nhạt loãng giữa khung xanh
    Suy tư hằn dấu dần theo mộng
    Toả thắm hương lòng một lối quanh

    Thu cảm nên gieo lắm nỗi lòng
    Cho hồn thương sống trải mênh mông
    Cho thơ, cho nhạc ngàn tâm sự
    Ngào ngạt men say, ấm áp lòng

    Nếu bảo rằng thu chẳng có tình
    Thì sao vắng lặng lại rung rinh
    Con tim thao thức về xa vợi
    Ủ ấp yêu thương vạn nẻo tình!

    Thu cảm, nhìn thu thấy cảm thu
    Cảm thu chan chát nỗi sầu ưu
    Để cơn gió nhẹ mang tơi tả
    Chuỗi lạnh bâng khuâng, ánh nhạt mờ

    Đơn điệu hồn thu giữa bóng tàn
    Nhìn từng lá rụng kéo miên man
    Để bầu trăng sáng, sao buồn bã
    Bởi dưới trời thu ngập lá vàng

    Thu đến, thu đi, thu trở lại
    Nỗi niềm như đọng dưới tầng mây
    Mang bao ý sống vào nhân thế
    Để biến dương trần, một cánh bay!

    Mới hay thu cảm, cảm thu hoài!


    Nguyễn Thành Sáng

  6. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    hienld92 (29-12-17)

  7. #114
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    315
    Thanked: 202


    HỠI NGƯỜI ƠI......


    Bởi em là một cánh hồn bay
    Vạn lý, ngàn cây, một cảnh say
    Gió cuốn thân mờ nên vọng hút
    Cõi trời lồng lộng đến tầng mây

    Chẳng để ngàn thương nhuốm bụi sầu
    Khi trăng ánh nhạt trói tình sâu
    Lòng em chỉ gửi về xa vợi
    Có nhận về ai nỗi thắm đâu!

    Em cánh chim hồn trôi viễn mộng
    Sao về bó gối buổi chiều đông
    Tình em trao tặng về biển suối
    Chốn đó cho em rạng sắc hồng

    Thôi nhé người ơi đừng lả chả
    Giọt sầu trả lại mảnh trăng qua
    Hãy nâng ý sống về khung rộng
    Trải thắm tâm hồn một khúc ca:
    Thu ơi! Thu hỡi! Hỡi....Thu tà!

    Nguyễn Thành Sáng

  8. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    hienld92 (29-12-17)

  9. #115
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    315
    Thanked: 202


    THU CẢM..


    Thu cảm nên trời ánh nhạt thôi
    Cho cơn gió nhẹ thoáng làn hơi
    Vầng mây lờ lững, bầu xa vợi
    Chiếc lá khô vàng, bóng nhỏ rơi

    Trầm lắng tâm hồn, vương tiếng gọi
    Nhẹ nhàng ý mộng, trải trăng soi
    Thu đi, thu đến trời không tối
    Bàng bạc hồn ai nỗi thắm ơi!

    Nếu nói rằng thu đến để sầu
    Mà sao thơ, nhạc ý tình sâu
    Điểm tô lẽ sống đời nhân thế
    Ngào ngạt hương say, thắm ngọt ngào

    Nếu bảo rằng thu chẳng để sầu
    Mà sao nghe nặng một niềm đau
    Để cho vàng lá rồi rơi rụng
    Vắng lặng trời mây, ánh nhạt màu

    Thôi nhé! Trời thu vẫn mãi thu
    Ai buồn, tơi tả, nỗi âm u
    Ai vui rộn rã bầu tâm sự
    Thu vẫn là thu, mãi vẫn thu!

    Nguyễn Thành Sáng

  10. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    hienld92 (29-12-17)

  11. #116
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    315
    Thanked: 202


    CHO VAY VÀ MƯỢN

    Hôm nay dưới ánh của vầng dương
    Mượn chút vần thơ để tỏ tường
    Nhìn thấy tình đời nhiều biến dạng
    Bởi vì BỘI TÍN khiến trăm đường

    Cuộc đời khắp chốn thuở khai sinh
    Tùy thế, tùy duyên với cảnh tình
    Mạnh, yếu, sang, hèn, khôn hoặc dại
    Cũng đều trải khắp cuộc mưu sinh!

    Có người chật vật cảnh làm ăn
    Phương tiện mưu sinh lắm khó khăn
    Gặp phải việc làm không có lối
    Chỉ tìm một cách để nuôi thân

    Mượn vốn của người cho mượn lại
    Trên đe, dưới búa chịu hàng hai
    Nếu anh không giữ điều vay mượn
    Biết lấy gì tôi trả gốc vay!

    Khách bước xuống đò để vượt sông
    Công chèo, vốn chỗ chẳng là không
    Tiền trao, cháo múc, lẽ công bằng
    Mượn trả, vay lời, chẳng bất công!

    Anh nghèo, thiếu vốn, cần xoay trở
    Dựng nghiệp, cứu mình, xây ước mơ…
    Phải hiểu nhờ đâu gây sức bật?
    Nhờ người, anh mới được thời cơ!

    Lại có một người tu nửa tu
    Cơm nhà giao vợ gánh lu bù
    Vô phương vợ phải làm tiền góp
    Chồng chẳng hiểu, thương lại kể sư

    Nhà sư nghe nói cất lời rằng:
    "Hãy nói vợ con chớ bước càn
    Nghề đó không nên tiếp tục nữa
    Bởi nghề tà mạng của trần gian!"

    Thấy sư tung ý trên vi tính
    Kẻ kiếm mưu sinh động nỗi tình
    Mong đức hiếu sinh, sư chỉ rõ
    Vì sao tà mạng hỡi sư minh?

    Rồi cũng có người dầy sách học
    Cho rằng bạc góp công không nhọc
    Ngồi trong bóng mát được tiền vàng
    Ôi! Nhận lời nghe mà muốn khóc!

    Lao động hai điều cũng gọi lao
    Quật quần dùng sức, mệt làm sao!
    Tổn tâm, hao trí, vốn, lui, tới
    Chẳng phải là lao, chớ gọi sao?

    Nầy đây! Mong hiểu cảnh cho vay
    Gạo, áo, cơm, tiền rũi với may
    Nghe thở, nghe than đời khốn khó
    Chạnh lòng, kiếm sống, xuất cho vay

    Tốt vận, xuôi chèo, gặp tín nghĩa
    Chút tiền lãi mọn, tháng phân chia
    Dập vùi hàng tháng, lời đôi chút
    Một cuộc bán buôn, được chút rìa!

    Phải mang canh cánh ngày lo lắng
    Đêm ngủ không yên, lắm trở trăn
    Nếu lỡ không may, gặp bội tín
    Tật mang, tiền mất, võ vàng thân!

    Cho mượn, người nên, mình chút cháo
    Thất thời người rụng, phải lao đao
    Có vào mới hiểu khổ là sao
    Còn kẻ bên lề, có hiểu đâu!

    Thuận tình, thuận ý, thành trao đổi
    Là lẽ tất nhiên, việc ở đời
    Nhờ có vốn vay, anh được việc
    Nhờ công, nhờ vốn tôi sinh lời

    Tại sao lẽ phải người không hiểu!
    Lại thốt lời ra để trớ trêu!
    Sự sống điệp trùng muôn sắc vẻ
    Miễn sao hòa thuận, ý người theo!

    Hôm nay muốn giãi chút niềm riêng
    Cho kẻ kiếm cơm nuôi cửa miệng
    Lại phải gặp người lời bạc ý
    Nhìn đời chẳng hiểu cuộc truân chuyên!

    Làm người được sống cảnh dương trần
    Có phút trải lòng với trở trăn
    Nhưng phải đạt tình, thông hiểu lý
    Lời vàng, ý ngọc, rõ và ràng!

    Chẳng đạt ý tình, lý chẳng thông
    Như cây cầu khỉ bắc qua sông
    Cây cầu CHỮ TÍN run cằm cặp
    Làm té tha nhân xuống vực dòng

    Thế sự, nhân tình, gây mất lòng
    Tội tình nặng lắm! Biết hay không?


    Nguyễn Thành Sáng

  12. #117
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    315
    Thanked: 202


    XOÁ MỜ..


    Đêm nay thấy nản mảnh trăng mờ
    Chỉ kéo về đây vắng lặng tờ
    Quyến rũ con tim người thổn thức
    Đi về cảnh giới của chơi vơi

    Hãy chết đi trăng, hãy lụn tàn
    Mi đừng treo đó để ngỡ ngàng
    Làm cho bầu tối thêm sùng sượng
    Và biến tim thương, hóa phũ phàng

    Ta sẽ trở về trong vắng lặng
    Thả hồn lờ lững đến xa xôi
    Quên đi tất cả không còn nghĩ
    Một nát cõi lòng, một tả tơi!

    Bởi ta chán ngán cảnh mịt mờ
    Huyễn hoặc tâm hồn, nứt rạn mơ
    Để vạn cung tình khô đóng lại
    Biến thành một khúc cứng chai đờ

    Chẳng tội làm chi phải trói hồn
    Buộc vào cục đá lắc từng cơn
    Rồi lăn vào chốn mờ đêm tối
    Đụng gốc cây khô, ngậm tủi hờn!

    Ta sẽ cười to, sẽ đứng lên
    Ma đời năm cũ nổi lềnh bềnh
    Mặc tình xác chết cho trôi tít
    Ngắm nghía làm chi để rống rên

    Sẽ có ngàn sao, có ánh trăng
    Lung linh vầng sáng, choáng phù vân
    Linh hồn một thuở ngàn bi lụy
    Xoá mờ xưa cũ. quẳng bâng khuâng!

    Nguyễn Thành Sáng

  13. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    hienld92 (29-12-17)

  14. #118
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    315
    Thanked: 202


    NGHỀ CHO VAY


    Trong xã hội, cảnh đời khác biệt
    người giàu sang, kẻ thiệt là nghèo
    nghề không, nhà trống cheo leo
    đói cơm, thiếu áo, hắt hiu cái nghèo

    Muốn kiếm sống, không trèo lên được
    vốn, tiền đâu để vượt qua sông?
    làm ăn kiếm chút ít đồng
    bát cơm, manh áo, đêm đông lạnh lùng!

    Xoay trở mãi một vùng rộng lớn
    chỉ chờn vờn! ai giúp, ai cho!
    may nhờ có kẻ vay cho
    số tiền tạm đủ, lên đò sang sông

    Mùa đông nầy, giường rộng, chăn bông
    niềm cảm xúc, tấm lòng nhớ mãi
    nhờ người cho mượn tiền vay
    cảnh đời bế tắc, hôm nay chẳng còn!

    Có những cảnh héo hon, sầu khổ
    bệnh nguy nan, chẳng chỗ giúp cho
    nhờ người bạc góp chuyến đò
    qua sông cứu mạng, hết lo ngặt nghèo!

    Đêm sương lạnh, buồn theo gối chiếc
    cuộc tình duyên, chẳng biết làm sao?
    tiền đâu đủ cưới cô dâu
    cũng nhờ bạc góp, vẹn câu chung tình!

    Tiếng gà dứt, bình minh thôi thúc
    chiếc xe hư, gặp lúc khó khăn
    nhờ người tiền góp giúp năm
    cho tôi mượn bạc, thoát trăn trở tình!

    Tháng nầy đến, gọi mình tiền điện
    đã hết tiền, chẳng tiện nói ra
    nhờ người tiền góp giúp qua
    nhà tôi còn điện, đi ra, đi vào

    Thôi rồi chết! biết sao? rớt mất
    vốn với tiền đã thật không còn
    nỗi lòng khổ sở, héo hon
    may nhờ bạc góp vẫn còn ở đây...

    Tốn phần lãi cho vay, công, vốn
    đã hài hoà ở chốn làm ăn
    nếu như mắc mỏ quá phân
    làm sao người mượn được phần mưu sinh!

    Chưa kể đến hành trình quy luật
    lẽ tất nhiên rơi vực tiêu tàn
    cho vay lãi suất phũ phàng
    không cần phán xét, tự tan mất rồi!

    Trong cảnh sống, gặp thời nguy khốn
    biết tìm đâu có vốn cứu nguy?
    đến ngay tiền góp tức thì
    dù ô sẳn đó, xá gì nắng mưa!

    Nghề bạc góp sớm trưa kiếm sống
    cũng là ân, che bóng giúp đời
    vượt qua nắng gió tả tơi
    người nghèo, khốn khó, có nơi che mình!

    Mong nhân thế sự tình cạn xét
    đừng vội vàng"xét nét cái nghề"
    chỉ người chớ việc không hề
    đừng chê canh dở chỉ vì con sâu!

    Cho vay tốt xấu thế nào
    chỉ do nhân cách, sắc màu người cho!
    cho vay nên ví như đò
    giúp người bước xuống, nhờ đò sang sông

    Đến nơi cảnh của bên sông
    là do người đến chớ không tại đò
    phê bình, phán xét đắn đo
    để không lỗi đạo với đò với sông!

    Nguyễn Thành Sáng

  15. The Following 2 Users Say Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    hienld92 (29-12-17), ঌʈử๖²⁴ʱʈɧầɳঌ (23-07-18)

  16. #119
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    315
    Thanked: 202



    LỜI CỦA GIÓ


    Đừng uống, người ơi, đừng uống nữa
    Men nồng phôi lãng tạm mà thôi
    Tan rồi lại trở về bao nhớ
    Quằn quại tâm hồn, ngất tả tơi

    Mấy ai vẹn sống giữa dòng đời
    Mãi ánh trăng vàng, mãi sáng soi
    Chẳng rã đêm tàn, vầng bóng nhạt
    Trả về cô tịch, một chơi vơi

    Và có mây nào chẳng cánh bay
    Trôi về xa thẳm mịt mờ phai
    Từng con sóng gợn ngàn năm lộng
    Cũng một chiều thu tỉnh lặng hoài

    Hoa xuân rực rỡ dưới vầng đông
    Sắc thắm long lanh tỏa ánh hồng
    Thoáng độ thời gian không mấy chốc
    Rủ tàn, héo úa, rụng từng bông!

    Lửa nào cháy mãi chẳng lần tàn
    Khúc nhạc êm đềm lại chẳng tan
    Ý sống, tâm tình ngàn biến đổi
    Trời xa luôn trải, phủ mây ngàn…

    Thôi hãy xoá sầu, trôi nỗi lụy
    Chun nầy nốc cạn hết rồi đi
    Đừng ngồi đó nữa, hồn quay mộng
    Chỉ nát cuộc đời với thống bi

    Mây ám sẽ qua, trời lại sáng
    Vầng đông trổi dậy, ánh vàng mai
    Trăm hoa đua nở, còn khoe nụ
    Nối tiếp khung trời vạn sắc say!

    Nguyễn Thành Sáng

  17. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    hienld92 (29-12-17)

  18. #120
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    315
    Thanked: 202



    ĐƯỜNG GẶP HỒN THƯƠNG


    Trăng không gió để ánh trời ngàn ngạt
    Gió thiếu trăng bàng bạc cõi âm u
    Có gió trăng, đêm thu trời thanh mát
    Dịu không gian, réo rắt tiếng lòng ru!

    Em trăng sáng! Thiên thu tình bến mộng
    Anh gió đời! Lồng lộng thổi mây trời
    Ta gặp nhau đầy vơi tình thơ thắm
    Toả tin yêu,dòng sống, kéo sầu trôi

    Nếu thiếu nhau để rồi như héo úa
    Hoa lá buồn, giàn giụa nỗi sầu ai
    Cảnh chiều thu đoạn đoài treo khung cửa
    Một trời buồn, lá đổ, gió heo may!

    Hồn nương ơi! Tình ai trong tỉnh lặng
    Đã thấm rồi, kết lắng ở lòng ta
    Gió thoáng buồn, rít ra từ phương vắng
    Rồi chuyển mình để lấn áng mây ra!

    Như ẩn ức tình ta trong vòng đóng
    Để tương tư, chiếc bóng với quạnh hiu
    Rồi nắng tàn, chiều chiều nghe khuấy động
    Tận tấc lòng tiếng vọng một lời yêu!

    Để hôm nay thật nhiều bao thương nhớ
    Để bây giờ trăn trở với sầu tơi
    Để chiều nhìn xa xôi nơi vời vợi
    Rồi thấy buồn nhức nhối mảnh hồn rơi!

    Có phải chăng? Một đời sầu tan tác?
    Ta mất nhau, tan nát mảnh hồn yêu
    Để ngàn thu tiêu điều, sầu trầm mặc
    Nỗi nghẹn ngào, héo hắt biết bao nhiêu!

    Thế mà sao? Thật nhiều bao thương nhớ!
    Lạc bến chờ để thở với buồn than
    Để hôm nay! Nắng tàn, chiều dần tối
    Và bây giờ rũ rượi nỗi niềm mang!

    Cho mai nầy, trăng vàng trên đỉnh núi
    Chẳng một mình thui thủi với đêm đen
    Có gió nhẹ từng đêm dìu dặt thổi
    Một bến tình phơi phới gió trăng xen!

    Tình thắm thiết, từng đêm nơi phương ấy
    Ta nơi đây cũng dậy ánh trăng vương
    Cảm động thay! Mở đường cho sống mãi
    Phụ thê tình cảm khái nghĩa yêu đương

    Nối nhịp cầu kết đường mộng hồn thương
    Em hiểu chăng! Nàng hỡi ! Hỡi hồn nương?
    Chỉ còn ai! Sao có được con đường?...

    Nguyễn Thành Sáng

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •