Trang 14 của 14 Đầu tiênĐầu tiên ... 4121314
Kết quả 131 đến 137 của 137

Chủ đề: Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #131
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    145
    Thanked: 170


    Tạ Từ Cánh Nhạn


    Nhạn ơi! Cả trắng đêm thao thức
    Uống cạn tình ngươi phút cuối cùng
    Bến nước, con đò nay vĩnh biệt
    Lửa sầu đưa tiễn cõi không trung!

    Ngươi hãy ra đi về cát bụi
    Nhịp cầu duyên cũ thế là thôi
    Mảnh lòng ta nát nhưng đành đốt
    Giữ lại làm gì những lá rơi

    Và ta cũng muốn cuộc đời ai
    Chẳng vướng sợi buồn buổi sớm mai
    Dưới nắng ửng hồng hoa rực thắm
    Nhẹ nhàng, êm ả cánh chim bay

    Thời gian rồi cũng sẽ dần qua
    Những tối đêm trăng trải ánh ngà
    Những nắng chiều tà trông trái hẹn…
    Lắc theo sóng nước chảy trôi xa!

    Vườn hoa yêu dấu giờ đây khép
    Cổng kín tường cao phía lặng tờ
    Thuở mộng hương say bay tỏa khắp
    Giờ như cơn thoảng lướt khung tơ

    Ta nhỏ lệ lòng đưa tiễn ngươi
    Về nơi rời khỏi trái tim côi
    Nhẹ nhàng nắn nót màu xanh thắm
    Nay gửi gió mây rải dưới trời

    Tạ từ kỷ niệm chuỗi vàng yêu
    Lặng lẽ, ôm đơn dưới ráng chiều
    Thưởng thức tiếng đàn kêu khúc biệt
    Thu hồn tận hưởng cảnh cô liêu!

    Nguyễn Thành Sáng

  2. #132
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    145
    Thanked: 170


    TÌM THANH THẢN


    Ta trải ngàn yêu dưới bóng sầu
    Một lần lai láng, một lần thôi
    Rồi gom tất cả về đây hết
    Giũ sạch chiều nay dưới ánh rơi!

    Để cho héo úa chẳng vào sâu
    Tận trái tim đầy những giọt ngâu
    Vì cả thời xuân hồn trọn gởi
    Chỉ như gió nhẹ thoảng qua cầu

    Giữ mãi làm gì giọt nước trong
    Bởi thuyền năm cũ chẳng xuôi dòng
    Mộng hồn tình ái ôm dang dỡ
    Đành thả trôi đi, trả lại đầu

    Ký ức đậm sâu bóng một người
    Giờ đây gỡ lấy để lòng vơi
    Cho thời phai lãng, thôi buồn nữa
    Có phút trăng thanh nhả nụ cười!

    Nguyễn Thành Sáng

  3. #133
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    145
    Thanked: 170


    BÊN ĐỐNG TRO TÀN


    Thế là hết!...
    Thư của em đây, thư thật nhiều
    Thuở nào non nỉ tiếng tình yêu
    Giờ đây quằn quại trong dòng đỏ
    Rụm chết đau thương khúc biệt chiều!

    Lửa cháy hực hừng đốt rã rơi
    Mực màu xanh thẳm hãy còn tươi
    Phượng loan nét vẽ lời yêu dấu
    Nay nhúm tro tàn, lam khói trôi

    Từng cơn lửa nóng thiêu hồn giấy
    Là muối, là kim, châm, xát ta
    Đen xám rúm co từng chút một
    Là ngàn gãy rụng xé trăng xa

    Ta xót mảnh hồn, dạ tái tê
    Bao yêu giờ đã nát câu thề
    Trăm năm ước hẹn đâu còn nữa
    Lá rụng thu chiều gió kéo lê!

    Lượn cong nghi ngút bốc dần lên
    Đã xóa cuộc tình, rủ rụi tên
    Mộng ái nồng nàn ôm hận tủi
    Nầy đây, gửi gió thả bồng bềnh

    Kỷ vật trả về theo cát bụi
    Xem như cơn lốc cuốn phù vân
    Để đường ai bước không còn bận
    Và vết thương sâu sớm phủ lành

    Nhưng rồi ngày tháng biết phôi phai?
    Khi ở trong nầy trái gói ai
    Hình bóng yêu đương nằm cuốn đó
    Làm sao rút được thả cho bay!

    Nguyễn Thành Sáng

  4. #134
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    145
    Thanked: 170


    Mãi Nhớ


    Biết chăng anh hỡi! Thật là nhiều
    Điệp khúc lòng em rộn tiếng yêu
    Theo gió trôi bay về chốn đó
    Những trời êm ả nhẹ mây chiều!

    Nhớ buổi hôm nào nắng rực rơi
    Trưa hè ghé núp dưới nhành tươi
    Chang chang cung lửa trùm thân vết
    Dạ áng mây hồng lững thững trôi

    Ai đó vô tình ngồi chép giấy
    Sát tường lặng lẽ chỉ mình ta
    Không gian đóng lại như còn một
    Cặm cụi ghi hoài, chẳng biết xa

    Chợt thoáng trong lòng thấy giận tê
    Từng ai vuốt bóng, tiếng xin thề
    Chỉ mong em nói thêm lần nữa
    Sắc thắm, trăng vàng phủ ánh lê!

    Thế mà“kẻ ấy”chẳng nhìn lên
    Như thẳng vào em một mũi tên
    Tự ái để rồi nghe nghẹn tủi
    Xác hoa trôi nước nổi lềnh bềnh

    Nào ngờ gió thổi tan sương bụi
    Ngỡ gỗ trơn lỳ lại có vân
    Ánh mắt ngọt ngào không vướng bận
    Cô ơi! Chỗ đó mát trong lành…

    Qua theo ngày tháng chẳng hề phai
    Một buổi trưa hè gặp gỡ ai
    Luôn kéo hồn em về chốn đó
    Mãi lòng vương vấn, nỗi niềm bay!

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #135
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    145
    Thanked: 170



    THEO BÓNG CUỘC ĐỜI


    Đêm nay tan nát mảnh trăng xưa
    Trả dứt ái tình theo khói thư
    Về cõi không gian vào chốn loãng
    Thuyền đi biệt bóng bỏ xa bờ!

    Rồi đây ngày tháng hồn đơn điệu
    Khúc nhạc tơ vương có vọng về
    Để cánh gió sầu ôm nỗi nghẹn
    Âm phong lồng lộng réo lê thê

    Những chiều quạnh quẽ trên đường vắng
    Lữ khách dừng chân có thấy buồn
    Nhớ thuở thuyền duyên xuôi sóng nước
    Cùng ai dào dạt ngắm trăng sương

    Trưa hè nắng cháy, quán bên lề
    Từng ngụm ngọt ngào có giống thương
    Bốn phía rộn ràng bầu sực nức
    Có như điệp khúc thuở yêu đương!

    Cũng trăng, cũng ánh, cũng trời mây
    Có giống năm nào ta với ai
    Thả mộng trôi xa về diệu vợi
    Nghe lòng rung cảm xuất hồn bay…

    Biết sẽ một ngày trời ảm đạm
    Áng mây lặng lẽ kéo vầng tan
    Lạnh lùng dưới góc sương phơi bạc
    Lụm cụm bóng tàn vọng nhớ trăng

    Tất cả qua rồi không trở lại
    Luyến lưu chỉ đọng chút chiều nay
    Dế sầu ngân nhẹ bên khung cửa
    Vươn cánh guộc gầy kéo lại đây!

    Nguyễn Thành Sáng

  6. #136
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    145
    Thanked: 170


    TAN VỠ


    Thoáng chốc qua rồi mấy chục năm
    Kể từ đêm ấy ngất men lâng
    Ôm tôi thắm thiết hôn say đắm
    Từ giã, em về bỏ bến trăng!

    Tôi chẳng có ngờ, chẳng thể tin
    Người thương yêu dấu lại xa mình
    Âm thầm khép lại trang tình mộng
    Bứt sợi tơ hồng, rũ bóng xinh

    Bởi những ngọt ngào quyện bóng ta
    Từ thời còn bé khéo lân la
    Em ngồi, em thích em khoe học
    Những chúa nhật về, tôi ghé qua!

    Lúc trăng vừa độ tuổi tròn ngôi
    Đã kết ảnh hình em với tôi
    Đến chuỗi thời gian cơn sóng đẩy
    Hương lòng ngợp tỏa thắm vành môi

    Ta đã yêu nhau, đã nặng lòng
    Bao lần hoa nở trải trăng trong
    Em yêu tôi lắm, tôi thừa hiểu
    Vì cớ làm sao! Bỏ lấy chồng!

    Thế là tan nát quả tim tôi
    Thật biết thì ra đã hết rồi
    Em xé hồn yêu, say mộng ấy
    Khi mà trăng sáng rực cung ngôi

    Tôi chìm quạnh quẽ theo ngày tháng
    Chẳng thích nhìn lên độ tỏa vàng
    Vì có bao giờ tin ánh nữa
    Bởi mây bất chợt áng giăng ngang!

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #137
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    145
    Thanked: 170


    NỖI U HOÀI


    Ôi đêm nay! Trăng tàn sau đỉnh núi
    Ôm mối sầu thui thủi một mình ta
    Bỗng mây mờ trôi về giăng khắp ngã
    Để lạnh lùng, tơi tả, nỗi chơi vơi!

    Giọt đọng sương kết tụ để rồi rơi
    Vầng lóng lánh để rồi vơi tan nhạt
    Cho nhớ nhung, luyến lưu, sầu chan chát
    Dưới đêm mờ bàng bạc nhớ hồn hoa

    Có biết chăng tay tôi ôm tàn tạ
    Nghẹn vì sao vội vã cuộc đổi thay
    Để nửa chừng cánh nhạn phải ngừng bay
    Đang rạng ánh lại mưa hờn bất chợt

    Còn đâu nữa những chiều vàng thưa thớt
    Tay trong tay bỡn cợt, nét yêu say
    Tiếng sáo diều theo gió lộng về ai
    Tim dào dạt ngất ngây tình mộng thắm

    Ghế công viên hồn thương hòa nhịp ấm
    Nhạc yêu đương, lay nhẹ khúc thanh thao
    Tôi vươn tay níu lại ánh ngàn sao
    Để lung linh, ngân nga lời em nói…

    Vậy mà nay, nửa đoạn đường chưa tới
    Giọt sương buồn sớm nhỏ vỡ tan phai
    Dây tơ hồng đang kết vội lìa tay
    Thuyền lặng lẽ u hoài xa bến mộng

    Rồi đây ngày tháng em ở bên chồng
    Biết còn nhớ một thời ta gặp gỡ
    Được ấm êm trên khung trời rộng mở
    Có một lần chạnh nhớ khúc tình tan!

    Nguyễn Thành Sáng

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •