Trang 16 của 17 Đầu tiênĐầu tiên ... 614151617 CuốiCuối
Kết quả 151 đến 160 của 169

Chủ đề: Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #151
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    177
    Thanked: 173



    NỖI NIỀM CỦA EM


    Anh ơi! Chuyến xe đời đi trật bến
    Chiếc rịch tàng, èo uột chở em đi
    Giữa trưa hè chết máy, tấp vào đê
    Hứng bỏng cháy, đường về ôi! hụt hẫng!

    Nửa chừng xuân ôm cảnh đời lận đận
    Cả bốn bề gió lộng, cuốn hồn than
    Rơi chơi vơi, trống trải chốn mông mênh
    Nhìn đồng cháy xác xơ giăng khắp nẻo

    Ánh trăng lòng ngày xanh từng gọi réo
    Dưới đêm sầu, lạnh lẽo cảnh cô đơn
    Nghe dế mèn non nỉ nấc từng cơn
    Buồn nhiều lắm, ôm hờn, anh có hiểu?

    Còn đâu nữa vầng dương xưa trải chiếu
    Thuở đầu đời ôm ấp mộng lòng say
    Tuổi hồn nhiên chẳng vướng cánh heo may
    Vô tư lự ngập đầy thơ với mộng!

    Có ngờ đâu chim chơ bay lạc bóng
    Để giờ đây khóc hận chốn mờ đen
    Uống khuya tàn, ăn tiếng của nhóc nhen
    Nằm cát bụi, phủ sương thay chăn đắp…

    Cõi bồng bềnh hồn đôi ta đã gặp
    Người chiều thu, kẻ vấp bước chân đi
    Hướng trời xanh nốc cạn chén trăng thề
    Lời ước nguyện đá vàng nung nấu dạ

    Thế mà sao lòng em luôn buồn bã
    Bởi sóng cồn, biển cả, cánh thuyền trôi
    Cũng đêm về giá lạnh với sương rơi
    Vẫn lặng vắng, hắt hiu, chiều lá rụng!

    Nguyễn Thành Sáng

  2. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:


  3. #152
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    177
    Thanked: 173


    MỘNG HỒN TRÔI


    Hồn thương ơi! Từ xa em vọng lại
    Khúc tiêu buồn, tê tái cõi lòng anh
    Dưới ráng chiều mây nhạt phủ mờ xanh
    Nghe da diết, quẩn quanh niềm trăn trở!

    Muốn dang tay hốt vầng trăng sáng tỏ
    Trải về em để đuổi bóng mờ đen
    Mà xa xôi, tít tận chốn trời đêm
    Đành day dứt, tim sầu ôm nỗi nghẹn

    Lửa hương yêu tháng ngày ta vun vén
    Bằng hồn trăng, ánh quyện rải trời mây
    Lan tỏa về hoa lá với ngàn cây
    Cho kết nụ, đâm chồi phơi tuế nguyệt

    Có đôi lúc thâm trầm mang tha thiết
    Cũng khi buồn chẳng biết nói sao hơn
    Dòng suối ngọt theo ngõ ngách man mơn
    Rồi tụ lại, gom về sông tình mộng!

    Từng đêm sương gió trăng say lay động
    Rượu chun đầy kết bóng vút tầng mây
    Giữa không gian ngây ngất thả hồn bay
    Đẩy bóng tối đọa đày rơi khuất nẻo

    Nhưng em ơi! Lòng anh như thắt thẻo
    Bởi cây trồng, tưới nước để mà xem
    Khi phong ba, tơi tả cuốn thân mềm
    Chỉ xa xót, không đem vào giữ được

    Nhìn sông xanh lững lờ ra phía trước
    Chiếc thuyền đời vẫn lặng lẽ mờ khơi
    Mà sao như bến dừng nơi diệu vợi
    Nhịp cung đàn rười rượi kéo hồn trôi!

    Nguyễn Thành Sáng

  4. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:


  5. #153
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    177
    Thanked: 173



    LỜI CỦA HAI CON TIM


    Anh ơi! Đêm nay thức dưới trăng trơ
    Hồn đôi ta bay dần vào không ảnh
    Sưởi gió trời, tắm ánh vàng lóng lánh
    Rửa trôi đi canh cánh nỗi ưu phiền!

    Để mai nầy sóng dập vỗ thuyền duyên
    Rung lắc mạnh, hồn em đây chới với
    Nhớ mộng đẹp trên khung trời vòi vọi
    Mà phôi phai nhức nhói cảnh sầu cay

    Dẫu nghìn trùng vẫn sống được hồn say
    Vươn qua đỉnh, vi vu bầu lộng gió
    Trên không trung quay vòng về vạn thuở
    Nhịp cung tình nối lại khúc đàn xưa

    Còn bây giờ! Anh hỡi! Giữa bốn mùa
    Em lạnh lắm, trăng lùa qua ngõ cụt
    Vẫn ảm đạm bước nẻo đường heo hút
    Mảnh hồn vàng đã gửi chốn xa xôi!...

    Anh đau lòng nhìn chốn ấy buồn tơi
    Em héo úa, cuộc đời trong thắt thẻo
    Khúc tiêu sầu từ xa như gọi réo
    Nát tim nầy, tơi tả lắm em ơi

    Biết làm sao níu được mảnh trăng trôi
    Làm sao cạn bao lời thương với nhớ
    Trải chăn êm đắp lạnh hồn trăn trở
    Nửa độ hoa vò võ dưới mây che…

    Tôi thấy như ăn ớt nồng cay xé
    Tiếng yêu đương chỉ khẽ với riêng mình
    Biển sóng cồn đang dập bóng trăng xinh
    Ngóng chờ lặng, hồn tình đan kết lại!

    Nguyễn Thành Sáng

  6. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:


  7. #154
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    177
    Thanked: 173


    LỜI NON NỈ CỦA EM


    Anh yêu hỡi! Trên khung trời vòi vọi
    Ánh trăng tròn đang rọi xuống trần gian
    Trải cánh hồn nơi cõi mộng thênh thang
    Tắm lóng lánh, bập bềnh trên biển gió!

    Phút giây nầy thả bay bao trăn trở
    Phủ võ vàng, héo hắt bóng tình yêu
    Biến sắc xanh thành nhòa nhạt thu chiều
    Màu ảm đạm, đìu hiu tô năm tháng

    Trời êm ả, chuỗi vàng phơi lai láng
    Đẩy dãy mờ khuất nẻo đá ghềnh sâu
    Nâng sông thương, biển ái ngập vùng cao
    Cho thuyền mộng đi vào tim thổn thức

    Em ngây ngất qua từng giây từng phút
    Trong vòng tay ấm áp của tình anh
    Thấy trở hồn quay lại thuở ngày xanh
    Ngàn cảm xúc, lan nhanh từng thớ thịt!

    Mơ màng xa, bóng cây ôm mù mịt
    Nghe côn trùng rả rích ở đâu đây
    Gom tất cả âm, ảnh lại cho đầy
    Gửi gió cuốn bỏ xa về nẻo vắng

    Cho ánh trong loang ra thêm ngàn thắm
    Để yêu đương say đắm trải mông mênh
    Tan loãng dần theo thắt, nỗi buồn tênh
    Với tàn tạ linh hồn nơi cõi chết

    Anh yêu ơi! Đêm nay ta quên hết
    Bao ưu buồn, đau khổ cuộc trầm luân
    Vút hồn yêu lên cảnh giới thượng tầng
    Một đêm nhé! Vạn lần nhung nhớ mãi!

    Nguyễn Thành Sáng

  8. #155
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    177
    Thanked: 173


    TIẾNG LÒNG CỦA ANH


    Trời đêm nay, ánh vàng soi vằng vặc
    Trong vòng tay, em thật thắm làm sao
    Lời yêu đương non nỉ đượm từng câu
    Như dòng suối ngọt ngào reo bến mộng!

    Nhưng em ơi! Đã quá nửa dòng sông
    Vầng ánh tỏ cuốn xa về bóng hạ
    Một chuỗi đường thăng trầm trên sỏi đá
    Phút giây nầy rệu rã mảnh trăng xưa

    Từ bây giờ dõi mắt hứng canh khuya
    Ngắm chiều lặn, thả lòng bay diệu vợi
    Canh bạc đời nay như đà cạn túi
    Chỉ tháng ngày thui thủi đếm thời gian

    Thuở xa xưa gió thổi vén màn trăng
    Chim vỗ nhịp bay dần lên mây bạc…
    Đã qua rồi, thu về ôm khoảnh khắc
    Gói hồn tàn kỷ niệm với phai phôi!

    Là tất cả những gì anh muốn nói
    Ráng chiều tà, bóng tối đến gần ta
    Vầng thái dương ngày một khuất dần xa
    Bao cánh mỏi lần quay về tổ ẩn

    Cây xanh xưa nay phủ dầy bụi phấn
    Ngọn thênh thang đã lẩn khuất sau đồi
    Thuyền vươn vượt giờ lờ lững xuôi trôi
    Đàn êm ả một thời nay héo hắt…

    Còn đâu nữa vầng trăng thanh dịu mát
    Sáng long lanh tỏ rạng giữa trời đêm
    Đâu sáo diều gửi gió tiếng ru êm
    Đâu rượu ấm, môi mềm khi nốc cạn
    Để tặng em, một tình yêu nồng thắm!

    Nguyễn Thành Sáng

  9. #156
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    177
    Thanked: 173



    CÕI MỘNG YÊU THƯƠNG


    Đêm trăng sáng tỏ lắm rồi
    Nghe lòng vương vấn, bồi hồi nhớ em
    Tâm tư dào dạt nỗi niềm
    Trôi theo gió lộng, cuốn rèm ánh nay!

    Nhớ khi thao thức buồn cay
    Ước ao năm tháng chuỗi ngày thảnh thơi
    Thả lòng ngân tiếng à ơi
    Vui cùng hồn mộng một đời tâm can

    Dẫu cho biển sống gian nan
    Dòng đời sỏi đá, ngập tràn lo âu
    Yêu đương xoa dịu mối sầu
    Vơi đi héo hắt, xóa màu lâm ly!

    Thời gian thắm đượm tương tri
    Cùng chung gối ái, những gì trao thương
    Quấn thành hồng sợi tơ vương
    Trải bầu óng ánh, lót đường dịu êm

    Cho nhau ấm áp môi mềm
    Nhẹ đưa quạnh quẽ về miền phôi phai
    Hướng về diệu vợi nhớ ai
    Ngân nga điệp khúc trang đài óng tơ

    Khung trời lẻ bóng chơ vơ
    Vọng nơi xa có trăng thơ ngọt ngào
    Từng canh gió thổi xôn xao
    Thương thương, nhớ nhớ lần vào cõi mê!

    Nguyễn Thành Sáng

  10. #157
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    177
    Thanked: 173


    TẤC LÒNG EM


    Em đã nghe những lời anh mới nói
    Vướng chút buồn rười rượi ở con tim
    Nhìn trăng trong dìu dặt toả êm đềm
    Thêm chút nữa qua đêm rồi lịm tắt!

    Để hồn sương đôi ta mang trầm mặc
    Tiếc ánh vàng một thoáng đã tan phai
    Ôm nỗi niềm thao thức tới ngày mai
    Trải vương vấn, u hoài theo chuỗi nhớ

    Nhưng anh ơi! Đèn nào luôn sáng tỏ
    Chẳng khi mờ, lụn tắt lúc tàn canh
    Cây nào mãi vươn vượt với hàng xanh
    Không khô héo, rụng cành về cát bụi!

    Nước nào chẳng bốc hơi khi nắng rọi
    Và cầu nào chẳng có lúc phải trùng tu…
    Bóng thời gian năm tháng có chiều thu
    Thì phải có sầu ưu theo tạm giả

    Chỉ thoáng qua chớ anh đừng buồn bã
    Bởi yêu đương, hồn đá của ngàn năm
    Dẫu cuộc đời khuất nửa mảnh trăng thanh
    Dãy lóng lánh mãi còn trên biển ái

    Tấm thân nầy phù vân trong hiện tại
    Còn tấc lòng tha thiết trải mây sương
    Vạn thâm tình, nghĩa sống ngộp trời thương
    Chiều êm ả trên đường về gối mộng

    Trăng héo gầy không còn phơi ánh lộng
    Nhưng còn đây gió thổi nhẹ ngân nga
    Còn âm vang dĩ vãng cuốn hồn ta
    Thì vẫn đẹp anh à! Đừng lo nghĩ!

    Nguyễn Thành Sáng

  11. #158
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    177
    Thanked: 173


    THỔN THỨC TRỜI ĐÔNG


    Trời loáng thoáng hơi bay nghe trở giá
    Một chút gì canh cánh chảy vào tim
    Bởi gió đông nên chăn đắp, phủ rềm
    Hay trống vắng nên len băng vào cơ thể!

    Còn đâu nữa trăng soi trên sóng bể
    Rã ảnh hình rồi tụ lúc dòng êm
    Đâu thênh thang lồng lộng giữa màn đêm
    Quấn thao thức ngồi xem mây lờ lững

    Buổi hừng đông đưa bàn tay ra hứng
    Giọt sương sầu nhẹ nhỏ xuống hàng rêu
    Để lặng nghe hồn lạnh cất lời kêu
    Sao đơn độc, đìu hiu trôi lặng lẽ

    Những chiều tà ngắm khung trời quạnh quẽ
    Nghe nhớ nhung lai láng vọng xa xôi
    Rồi nhẹ nhàng cung điệp khúc à ơi
    Đưa cảm xúc đầy vơi vào tâm sự…!

    Ôm tất cả kết lại thành hồn tứ
    Thả không gian, êm ả với mây sương
    Dạt dào theo sáo thổi đến ngàn phương
    Trên sóng nước, nẻo đường phơi sáng tỏ…

    Thế mà giờ thu tàn, lòng vò võ
    Chuỗi thẫn thờ, ảm đạm kéo về đây
    Để gió ngàn một thuở rực men say
    Nay xa xót, u hoài mang nỗi nhớ

    Ta cuốn mình, lặng ngắm mảnh trăng trơ
    Tìm thanh thản tháng ngày trong giá rét
    Hồn quyện mãi vào thơ nguồn mãnh liệt
    Há khung buồn, da diết có hề chi!...

    Nguyễn Thành Sáng

  12. #159
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    177
    Thanked: 173



    THU ĐI ĐỂ MỐI SẦU


    Thu thắm giờ đây đã khuất rồi
    Cánh hồn lai láng cũng dần trôi
    Khu vườn đọng lại bao tơi lá
    Lãng đãng gợi buồn những xác rơi!

    Một thuở ươm trồng bao nhớ nhung
    Để nay lưu luyến, nỗi bâng khuâng
    Bao nhiêu xanh sắc phơi màu thắm
    Là bấy dòng thương, tích tụ hồn

    Hôm nào sóng gợn vẽ lên tranh
    Níu gió phương xa đến lại gần
    Lẩy nhẹ héo tàn bao cuốn lá
    Trầm nhìn lả tả rụng năm canh

    Dẫn nhựa vào cây mỗi phút đầy
    Chờ cho óng mượt nét trang đài
    Chuyển thân thanh thoát hừng theo gió
    Trải dáng ngọc ngà rực nét say!

    Khép đóa hương xuân tựa ánh màn
    Thẹn thùng, e lệ với trăng vàng
    Lời yêu tha thiết em mong nói
    Ngại cánh mây ngàn phủ bóng thanh

    Giờ buồn da diết, nhớ ngày thu
    Có trái tim sầu quyện ám u
    Muốn gửi hồn nầy về diệu vợi
    Nhưng đường thăm thẳm tịch xa mù…

    Đông lạnh ngàn phương đã kéo về
    Thu tàn nhè nhẹ duỗi chân đi
    U hoài chiếc bóng ôm thầm lặng
    Vọng mảnh trăng tàn dạ tái tê!...



    Nguyễn Thành Sáng

  13. #160
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    177
    Thanked: 173


    CƠN BÃO LÒNG


    Đã nhiều đêm, hằng giờ ngồi thao thức
    Dưới mây mờ, nhung nhớ đến hồn trăng
    Thả tâm tư trong uất nghẹn trào dâng
    Tiếng hoang dã vạn lần gầm thống hận!

    Ta hận ta vì sao luôn lận đận
    Tấm thân tàn lại vướng bận sầu ai
    Nhìn cuộc đời bằng rực ánh men cay
    Để lặng lẽ đoạn đoài thân cánh gãy

    Những chiều buồn với nỗi niềm tê tái
    Phố thưa người, lặng lẽ cánh hồn sương
    Không gian nầy như gom lại sầu tương
    Ngàn sỏi đá, gập ghềnh, chân rướm máu

    Bao trưa hè sục sôi hờn giông bão
    Sao ngươi về chao đảo phủ tai ương
    Cho tim ta tan nát, ướp sầu vương
    Rồi tơi tả trên đường quăng sọt rác!

    Những chiều thu, hồn trôi vào lệ nhạc
    Nhịp ngân nga khóc chết những vàng rơi
    Nhìn tức tưởi, ngàn thương trôi diệu vợi
    Mà thấy sầu rụng rã, phủ rong rêu

    Thấy cô độc, trơ trọi dưới ráng chiều
    Bước nặng trĩu đi, nhớ từng kỷ niệm
    Tất cả hôm nay đã cuốn vào tẩn liệm
    Ôm mối hờn đối mặt với cuồng phong

    Tấm chăn thương giờ đành thả trôi dòng
    Bao lưu luyến từ đây đành gói lại
    Mảnh hồn tàn lao vào cơn mệt mỏi
    Chút ánh đời lấp loé tận xa xôi!

    Nguyễn Thành Sáng

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •