Trang 7 của 8 Đầu tiênĐầu tiên ... 5678 CuốiCuối
Kết quả 61 đến 70 của 80

Chủ đề: Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #61


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (25)


    Đau quá! Niềm đau của thuở đau
    Hồn trăng, bến sống đã về đâu?
    Đêm nay buồn bã vùng xa lạ
    Một bóng con ma, một nghẹn ngào!

    Âm thầm quanh quẩn rồi rời bước
    Hướng trái khu làng, Lang đứng trông
    Phơi trải mênh mông bầu bát ngát
    Từng hàng lúa cấy phủ xanh đồng

    Cũng ở nơi nầy tự chốn xưa
    Ngàn lau, cây cối một rừng khuya
    Âm u, sầm uất, trời hoang dã
    Đuốc sáng tim can rọi tối mờ!

    Những ngày lặn lội bước theo cha
    Ẩn bóng rừng thiêng săn thú ra
    Táo tợn, chẳng nao loài dã dữ
    Chiến thành nhận được một manh da

    Rồi nhớ từng đêm luyện dưới trăng
    Anh hồn Tộc Tổ, trái tim dâng
    Cha con cung, nỏ, thanh gươm sắc
    Ướt đẫm mồ hôi suốt ánh tàn!

    Ngàn cũ, hình xưa nay ở đâu?
    Mà đây hoang vắng, một ma đau
    Xa xôi, thương nhớ về hương ảnh
    Trăng tịch, cung buồn, nhỏ giọt châu

    Trời ơi! Sao chẳng thể phai phôi
    Phải khóc, phải đau, phải lệ rơi
    Bao luyến, bao lưu về vạn thuở
    Cho nay tan nát, nứt hồn tôi!...


    Nhìn cảnh lạ, Lang u hoài
    về dĩ vãng…


    Nguyễn Thành Sáng

  2. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    Doladong123 (10-11-17)

  3. #62



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (26)


    Vọng tưởng để rồi thêm thấm đau
    U hoài, khắc khoải nhỏ dòng châu
    Hồn thương ngàn cũ về xa vợi
    Bọt sóng trùng dương rã trắng màu

    Lang rời xóm vắng, chân lần bước
    Đường đất gập ghềnh dẫn chốn xa
    Vầng sáng hừng lên nơi trước mặt
    Ma buồn lặng lẽ tiến dần ra!

    Lạ kìa! Đông đúc nhiều khu nhỏ
    Ánh rộ tràn đầy ngập lối đi
    Hừng tỏ sầu đêm nơi mộng mị
    Nay như hiện thực cánh hồn phi

    Chợt thấy chạnh lòng nhớ Tổ Tiên
    “Ri Tô” cõi sống một hồn thiêng
    Bàn chân chai cứng hằn trên đá
    Những tối cung trời lặng lẽ riêng

    Đâu ngờ suối hận trào rơi má
    Vạn kiếp căm thù lũ “Mic Ma”
    Đất sống hoa thơm, vườn cỏ thắm
    Tham tàn cưỡng chiếm diệt vong ta!

    Sức yếu, thế cô, chùn vó ngựa
    Khắp vùng Tộc Tổ biến lầm than
    Để nay đau đớn, niềm lưu dấu
    Ôm chặt mối hờn, một khổ tan

    Mật đắng nuốt vào theo ánh lệ
    Nghe sầu thống thiết trải lê thê
    Chim trời giọt nhỏ, nhìn mây cuốn
    Nấc nghẹn, ngàn khơi rủ bóng về

    Ta thét rực thù để nấu nung?
    Hay buồn than thở chỉ mông lung?
    Khi trăng đã chết thời biền biệt
    Một khúc tang thương, chuỗi lạnh lùng!

    Vừa đi lần ra phố hồn Lang
    vừa sầu nhớ…

    Ghi chú: “Ri Tô”,
    ”Mic Ma”tên hư cấu.


    Nguyễn Thành Sáng

  4. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    Doladong123 (10-11-17)

  5. #63



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (27)


    Trăng chếch nghiêng cành, gió thổi qua
    Mây hờn rút bóng hững hờ xa
    Chim bay viễn xứ, gieo hồn nhớ
    Buộc hận ngàn năm nghẹn bóng ma

    Nhìn ánh sáng hừng chia rẽ tối
    Quay về dĩ vãng của xa xôi
    Bập bùng lửa đỏ ngày vui hội
    Trời đất quay cuồng, nhỏ ánh rơi

    Bổng chốc biển hờn dâng sóng dữ
    Nhấn chìm mạch sống của hồn thiêng
    Mây giăng, sấm chớp, trời đen sẩm
    Một cõi san hà lật ngã nghiêng!

    Cuộc chiến sinh tồn sôi máu lửa
    Thây phơi trải khắp bến sông xưa
    “Ngo Tu”*, “Tha Thế”*, “Đi Vê”* bạn
    Xác bỏ sa trường, vó ngựa đưa…

    Giờ đã qua rồi vạn kỷ đau
    Âm gian gió rít, kéo mây sầu
    Cho khuya vắng lặng, hồn tê giá
    Buốt lạnh tim lòng, uất hận sâu!

    Đêm nay lại cũng một đêm dài
    Nứt nát thân tàn bóng của ai
    Ma bước, đau buồn, trăng nhạt bóng
    Gian trần u ám, gió heo may

    Thơ thẩn thả hồn theo hướng vọng
    Thời gian chầm chậm ló vầng đông
    Bi thương gói lại, tìm nơi ẩn
    Chờ đến, đêm về tiếp tục rong!

    Hồn Lang tìm chỗ ẩn chờ
    đêm mai tiếp tục đi…

    *Tên hư cấu

    Nguyễn Thành Sáng

  6. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    Doladong123 (10-11-17)

  7. #64



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (28)


    Hồn Lang đi lần vào thành phố…

    Ồ kìa! Vầng sáng trải hừng lên
    Tỏa rực một vùng trăng ánh chênh
    Rộn rã, nhịp nhàng, lai láng rộ
    Âm thanh đâu đó tiếng vang rền

    Có phải lạc vào nơi cõi giới
    Mê hồn lạ lẫm, cuộc chơi vơi
    Ngàn năm thuở cũ như hiu quạnh
    Đuốc tỏ, vầng trăng, khác sắc ngời!

    À gì! Lạ lạ chạy dòn dòn
    Người giữa, tay đưa, hai cái tròn
    Vun vút, đường suôn, trông ngộ quá
    Vui vui, thích thích cái bon bon

    Còn nữa! Đằng kia một ụ khuôn
    Dưới chân dính bốn bánh vòng nương
    Người ngồi trong đó vài ba kẻ
    Lẹ lẹ, tin tin, tiếng rú bường!

    Lập lòe đây đó bao màu sắc
    Vàng, đỏ, tím, xanh ửng bốn bề
    Náo nhiệt khắp vùng, vui quá đổi
    Rộn ràng phủ nẻo những đê mê…

    Ma bóng thu hình trên nóc phố
    Ngắm nhìn cảnh vật thấy bơ phờ
    Đăm chiêu, tư lự về xa vợi
    Trăng chếch hững hờ, một ngẩn ngơ

    Tiêu sơ, tỉnh mịch trùm hoang dã
    Đã biến đâu rồi, trải xót xa
    Vạn kỷ bời rời bao huyễn hoặc
    Hay hồn thiêng dựng một vầng pha!

    Ma lang ngơ ngác trước
    bao cảnh lạ…

    Nguyễn Thành Sáng

  8. #65


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (29)


    Hồn Lang dạo xem cảnh vật…

    Hồn lơ lửng trên cao nhìn cảnh vật
    Dạ ngỡ ngàng, dõi mắt ngóng nhìn xem
    Bao lạ lẫm, xúc cảm động hồn tim
    Lòng dào dạt, lim dim nguồn thổn thức

    Đường thênh thang dưới không gian sáng rực
    Cảnh rộn ràng, náo nức cuộc phồn vinh
    Quần, áo, vật, xe…màu sắc hữu tình
    Một cảnh giới lung linh bầu huyễn hoặc!

    Con chim đen từ phương trời xa lạ
    Vượt ngàn khơi tơi tả bởi cuồng phong
    Đây rừng xanh, hoa lá trải mênh mông?
    Chim viễn xứ chạnh lòng mang tư lự

    Hồn lê bóng, thẫn thờ quên nhung nhớ
    Đây quán ăn, bún, phở ngát hương thơm
    Kia quán nhậu say túy lúy từng cơn
    Nọ hội tụ dập dồn theo tiếng nhạc

    Bên kia đường ánh màu hòa cảnh vật
    Chốn lạ lùng đen chật kẻ tới lui
    Ma phóng mình qua đó để xem coi
    Ồ! Lộng lẫy một trời đồ lạ quá!

    Cái chớp chớp óng ánh nhìn thật đã
    Ngộ làm sao hàng hóa của thời nay
    Ba ngàn năm sau có một hồn say
    Nhìn thực tại ngất ngây hơn mộng mị

    Thuở xa xưa chắt chiu từng sợi chỉ
    Nay ngập tràn, phỉ chí nỗi khát khao
    Một không gian sao quá đổi bảnh bao
    Một tăm tối, xạc xào chân dã thú!...

    Hồn Lang hoa mắt trước
    bao cảnh vật…

    Nguyễn Thành Sáng

  9. #66



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (30)


    Nhìn cảnh vật lạ lùng bao thích thú
    Rồi chạnh lòng hoài cũ, nhớ về xưa
    Thuở ngàn năm ấp ủ chuỗi mộng mơ
    Giờ đâu nữa, thẫn thờ trong bóng tối

    Nghe não nề, hồn ma chân bước tới
    Ngợp phố phường, phủ lối cuộc phồn vinh
    Hỡi vầng trăng thao thức, ánh lung linh
    Biết chăng Ta! thâm tình như khuấy động!

    Trên nóc phố, sầu ai vun vút phóng
    Rồi trở mình, rẽ bóng vụt qua đường
    Chợt ngỡ ngàng nhìn một kẻ đáng thương
    Thân tơi tả, chân xương, trùm giẻ rách

    Bát đĩa cặn, hai tay lùa vanh vách
    Cơm dư thừa một mạch bụng tìm no
    Mặc sự đời, ánh mắt kẻ qua đò
    Hồn phách lạc, chẳng lo điều nghĩ ngợi!

    Nghe đau xót, thân ma rời nẻo tối
    Bước qua kia, tìm lối đến khu vòng
    À! Xỉn say quậy quạng, miệng lông bông
    Con chó thấy, xù lông rồi chạy tuốt

    Lang chán ngán, vụt xa về phía trước
    Góc phố buồn rũ rượi một thân tàn
    Nằm co quắp, ủ ê không chăn màn
    Một mảnh nát, phũ phàng nơi cõi thế

    Đây dương trần không gian đầy tráng lệ
    Thì xa xa bóng xế phủ ngày tàn
    Một trời chiều thảm đạm trải sầu tang
    Đêm phủ xuống, lang thang từng con muỗi!

    Nhìn hai mặt của cõi thế mà
    Lòng Ma như ê ẩm…

    Nguyễn Thành Sáng

  10. #67



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (31)


    Hồn rảo bước, rực nhìn từ bóng tối
    Khắp phố phường rồi tới nẻo vòng vo
    Từ bên nầy, bên kia rồi bên đó
    Chuỗi thăng trầm, sướng khó, cuộc trần ai

    Lang lặng lẽ như thoáng vẻ u hoài
    Tìm người thương cõi nầy thời thiên cổ
    Nơi biển rộng, trùng dương ngàn sóng vỗ
    Một chốn đời mờ, tỏ nỗi triền miên…

    Thôi gác lại, tìm một chỗ tạm yên
    Đưa giấc ngủ về miền thương vọng nhớ
    Tán lá cao cây ven đường cuối phố
    Ma phóng mình, gói ổ, thả hồn xa!...

    Nầy chàng ơi! Sao như chàng buồn bã
    Nét ưu tư choán cả sắc hùng trang
    Vạn nỗi sầu phủ kín cả hồn trăng
    Như da diết, phũ phàng trong sương lạnh

    Áng mây đen từ trời xa vạn tận
    Kéo về đây che chắn bóng hồn chàng
    Cho ai kia héo úa, lụy thương tang
    Để nhục chí, võ vàng, rơi ánh lệ!...

    Ai! Phải chăng tình nương hồn bóng quế?
    Từ âm gian tìm để ủi an ta
    Phải rồi, ta thật đáng trách lắm mà
    Nàng cứ nói, cứ ra hờn thêm nữa

    Để tim ta trải ra tình vạn thuở
    Lần nầy thôi để bỏ hết hằn sâu
    Cho mai đây xóa hết được ngàn đau
    Về cõi giới, một màu tim khởi sắc!...

    Chàng yêu ơi! Xin chàng đừng trầm mặc
    Hãy pha phôi ẩn trắc của ngàn xưa
    Rồi thời gian thắm thoát sẽ thoi đưa
    Ngàn vạn ý giữa mùa trăng lộng ánh

    Sẽ thanh thản, sẽ rạng ngời tươi thắm
    Giúp cho chàng say đắm với ngàn yêu
    Ở nơi đó sẽ mờ nhạt áng mây chiều
    Ít buồn bã, đăm chiêu, sầu tư lự!...

    Hồn Lang mơ gặp hồn Nương an ủi…

    Nguyễn Thành Sáng

  11. #68



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (32)


    Hồn nương ơi! Cánh chim trời viễn xứ
    Sẽ xa mờ chốn cũ thuở ngàn năm
    Ta ra đi bỏ lại một vầng trăng
    Mờ nhạt ánh, khuất dần trong lặng lẽ

    Từng đêm dài nơi âm gian quạnh quẽ
    Hồn ai kia rách xé bởi tình tan
    Mây não nề trôi giạt cõi lang thang
    Rồi vỡ vụn, nhạt dần nơi khung ảnh!...

    Chàng ơi! Chàng đi để em giá lạnh
    Ôm mối sầu canh cánh với trăng sương
    Cả khung trời tím ngắt nỗi u buồn
    Chim uyên rủ, thả thương về diệu vợi

    Chuỗi giờ khắc ủ ê trong mong đợi
    Lang trở về, nối lại mảnh hồn yêu
    Cho đêm vàng gió nhẹ thổi hiu hiu
    Trời rạng rỡ, dập dìu bao mộng thắm!...

    Và nàng ơi! Ta yêu nàng say đắm
    Cả thân nầy ủ ấm tấm hình hài
    Cho trăng vàng che mặt thẹn mê say
    Gió ngượng trốn nhìn ai nồng vạn ái

    Giọt sương pha long lanh vì tê dại
    Lá lén nhìn động đậy bởi xem say
    Mây lững lờ mắc cỡ chầm chậm bay
    Suối róc rách, ngây ngây dòng nước chảy!...

    Chàng với thiếp quyện hồn trong đêm mãi
    Chẳng biết gì, chỉ thấy lửa hồng yêu
    Ngàn đắm say kéo hồn phách liêu xiêu
    Về đỉnh tận mỹ miều hương tráng lệ

    Thiếp tặng chàng cả biển ngàn, sóng bể
    Núi đồi cao, suối với rừng xanh
    Cả giang san ngà ngọc thiếp hiến dâng
    Chàng ngây ngất, vạn lần mang nỗi nhớ!...
    Kha! Kha! Kha!...


    Hồn Lang cảm khái trước những lời bóng
    bẩy của hồn Nương mà cười sảng khoái…

    Nguyễn Thành Sáng

  12. #69


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (33)


    Nàng yêu ơi! Đêm nay tình rộng mở
    Cho phôi pha trắc trở cuộc duyên nồng
    Để mai nầy chuyện bến nước dòng sông
    Thuyền diệu vợi, mênh mông trời biển lạ

    Còn đâu nữa từng đêm trăng óng ả
    Hồn đôi ta tơi tả bởi ngàn yêu
    Còn đâu nữa ấm áp dưới hương chiều
    Ta ngây ngất, liêu xiêu về lạc cảnh!...

    Chàng ơi! Lời chàng làm em canh cánh
    Một nỗi buồn héo lạnh tận tâm can
    Mất chàng rồi, tan hết ánh trăng vàng
    Đêm đen lắm, ngút ngàn trong tĩnh mịch

    Khung trời yêu sẽ trở thành cô tịch
    Hoa lá sầu kéo ghịt bóng sương đêm
    Cho giọt buồn lã chã dưới chân em
    Rồi tan loãng bên thềm đau nức nở!...

    Nàng yêu ơi! Hãy nghe ta bày tỏ
    Phận hồn sinh trăn trở vẹn đôi đường
    Đâu yêu đương tha thiết mộng hồn nương
    Đâu nghĩa sống, thân thương hằn nặng gánh!

    Giữa trời mây chim xa tung vỗ cánh
    Một đường bay vượt thắng với cuồng phong
    Để đi tìm chuỗi sống dưới vầng đông
    Rồi chiều đến, ngược dòng quay bến hẹn

    Ta ra đi cho lòng không tủi thẹn
    Chỉ cho mình, lỗi hẹn với tình sâu
    Chớ lòng ta nào nỡ xa mình đâu
    Nàng hãy hiểu đừng sầu xa vắng nữa!...

    Hồn Lang ơi! Không còn chi lần lựa
    Thiếp hiểu rồi ánh lửa tận lòng ai
    Tấm hồn thiêng nung nấu bước đường dài
    Chớ nào đâu thương hoài giờ khô cạn

    Mong chàng đi với tâm tình hùng tráng
    Gói ưu phiền, ai oán tận tim sâu
    Thiếp chờ chàng dầu vạn kỷ âu sầu
    Ngày trở lại, ngàn câu tình mộng thắm!...


    Nỗi lòng trong mơ…

    Nguyễn Thành Sáng

  13. #70


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (34)


    Hồn nương! Hồn nương! Thì ra ta mơ
    Ôi đêm đen! Thẫn thờ trong mộng mị
    Cung nhạt tàn, héo úa, lệ hoen mi
    Tấm hồn thương vẹn thề, đau ly biệt!

    Trăng tình ơi! Tận lòng anh da diết
    Mãi yêu em tha thiết chẳng phai mờ
    Cánh chim trời luôn ủ ấp hồn mơ
    Hoàng hôn lặn là giờ bay trở lại…

    Lang tỉnh giấc, phôi phai niềm tê tái
    Cũng vừa đêm, cảnh giới rực đèn lên
    Bao rộn ràng, nhộn nhịp xóa buồn tênh
    Con Ma đờ lênh đênh trên biển sống!

    Uống hơi sương, gồng vai, xù cánh mỏng
    Lang phóng vào cõi động của trần gian
    Hồn ngắm nhìn đây đó khắp lang thang
    Thổn thức lạ, vén màn sương mờ cũ

    Khắp phố phường, trăm đường, muôn vạn chỗ
    Gặm nhấm xem, trăn trở chuyện xa xưa
    Cuộc tuần hoàn ** trụ chuỗi nắng mưa
    Trải thời gian, ngàn đưa về biến đổi

    Có giây phút tần ngần nghe nhức nhối
    Thuở đời ta tăm tối phủ trùm bao
    Còn hôm nay một cảnh giới vạn sao
    Bầu óng ả, thanh tao thi vị quá

    Xưa thiếu thốn, bao ủ ê, tơi tả
    Mà bây giờ rộn rã cuộc vàng son
    Xưa vạn sầu trong giá lạnh héo hon
    Nay ngát đượm, sóng dồn hoa biển thắm!...


    Hồn Lang thổn thức trong
    cảnh giới thời nay…

    Nguyễn Thành Sáng

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •