Trang 9 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 7891011 CuốiCuối
Kết quả 81 đến 90 của 103

Chủ đề: Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #81
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    111
    Thanked: 159


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (45)


    Nhiều! Nhiều lắm nàng ơi, ta mãi nhớ
    Gần mười năm sáng tỏ ánh trăng thoa
    Chốn thâm sơn u ma, tình vạn thuở
    Lịm hồn ta đau khổ cảnh rời xa

    Một trăm năm ngân nga đời nhân thế
    Chốn dương trần không thể được gần em
    Bóng trăng mờ từng đêm phơi ánh lệ
    Và bao chiều tà xế kéo hồn đen!

    Chốn tịch tờ rủ mềm, ai thảm đạm
    Bên gió buồn ngất chán bặt im hơi
    Con suối gần thả trôi dòng đen sạm
    Không gian tàn u ám mịt sầu tơi

    Ta đau lắm nàng ơi, nàng có hiểu?
    Nhưng phận người ân hiếu phải đành cam
    Nhận một lần tình tàn, thôi chăn chiếu
    Để ngàn sau chẳng níu mảnh trăng tan!...

    Cha Mẹ ơi! Nặng mang tình ân trọng
    Như suối ngàn, biển rộng trải lòng con
    Mấy ngàn năm héo hon, sầu vắng bóng
    Gặp lại rồi ngàn sống mảnh trăng son

    Hồn con lạy song đường, xin nhập xác
    Dưới tàn cây phủ mát của sanh thành
    Ba nghìn năm canh cánh vạn xót xa
    Nay về tổ, đậm đà, thôi rủ cánh

    Hỡi muôn ngàn lóng lánh của trăng sao
    Ta trả lại một màu đen ảm đạm
    Cõi dương trần tiêu tán thuở ngàn đau
    Chỉ có còn héo sầu khi đêm lặn
    Nhớ về ai, ngàn thắm một tình trăng!


    Hồn Lang nhập hồn vào bụng Mẹ
    chuyển kiếp về dương thế!

    Nguyễn Thành Sáng

  2. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:


  3. #82
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    111
    Thanked: 159



    NỐI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (1)


    Tiếp theo Nỗi Sầu Ma Nữ…

    Chàng ơi! Chàng hỡi! Hãy chờ em
    Một bóng ma trơi rủ cánh mềm
    Trái sống trọn trao về mộng sống
    Giờ đây tan tác khóc đêm đen

    Âm ma giá lạnh từ muôn thuở
    Sẽ đóng ngàn băng nếu thiếu chàng
    Và gói tình yêu tàn tạ rụm
    Khi bầu trăng chết, mảnh tình tan!

    Em sẽ nát hồn theo vạn kỷ
    Lững lờ mây giạt, lịm trôi đi
    Về nơi xa tận bầu thăm thẳm
    Tan rã âm thầm trải bóng phi

    Gió ơi! Có hiểu nỗi lòng ta
    Trọn tấm chăn yêu chặn bóng tà
    Và lót ma tình cho đậm thắm
    Mịn mà, êm ả dưới trăng thoa!

    Thế mà chẳng níu được hồn yêu
    Để ánh chiều thu choán mỹ miều
    Cho cả khung tình mờ ảm đạm
    Trời sầu, mây đứng, gió đìu hiu

    Trăm năm dương thế ngàn nhung nhớ
    Buộc trói hồn ta ở chốn nầy
    Một quả tim yêu hàng vạn đập
    Dật dờ, đau khổ, ngắm mây bay

    Đuổi bóng ngựa sầu mong gặp gỡ
    Mây mờ kéo lại, ghịt hồn mơ
    Hơn là lặng lẽ nhìn trăng khóc
    Nức nở, nghẹn ngào lụy xác xơ!...


    Hồn Nương thổn thức
    rồi lên đường…

    Nguyễn Thành Sáng

  4. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:


  5. #83
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    111
    Thanked: 159



    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (2)


    Âm phong phần phật vọng bên tai
    Nỗi nhớ, niềm thương trải bước dài
    Ánh nhạt, cung mờ phơi giá lạnh
    Ma buồn thống thiết, xác xơ bay…

    Chàng hỡi! Giờ nầy anh ở đâu?
    Có hay lạnh lẽo, dạ em sầu
    Tìm ai quạnh quẽ, mờ lam khói
    Khắp chốn trăng khuya bạc mái đầu!

    Mười năm chất ngất men tình mộng
    Kỷ niệm đong đầy vạn kỷ say
    Cả trái tim yêu em gói chặt
    Tặng chàng trọn vẹn chẳng hề phai

    Em nhớ những ngày vui đuổi bóng
    Ánh tà nhè nhẹ phủ bên sông
    Rùng mình em biến thành con sáo
    Hót tiếng ngân nga ấm bạn lòng

    Chàng hoá lộng tàn để đở mưa
    Cho em khỏi ướt buổi sương buồn
    Chuyển hồn em biến thành thơ nhạc
    Dìu dặt, êm đềm, lắc nhẹ chuông!

    Có bửa hai ta giỡn trốn tìm
    Hoá hồn núp bóng cánh hoa sim
    Chàng tìm, tìm mãi mà không thấy
    Ánh mắt như sầu, động trái tim

    Hôm ấy cõng em chàng vụt chạy
    Hết hồn ôm cứng xác ma ai
    Cỏ xanh em biến thành mây nhẹ
    Êm ả cho chàng nhẹ cánh bay!...


    Trên đường tìm hồn Lang,
    nàng nhớ về bao kỷ niệm…

    Nguyễn Thành Sáng

  6. #84
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    111
    Thanked: 159



    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (3)


    Hai ta bửa nọ vào hang núi
    Tìm đoá hoa thiêng chế thuốc tình
    Cho ngất men nồng, thân vạn kỷ
    Trăng vàng óng ả mãi lung linh

    Em lạc trong hang, chàng kiếm mãi
    Chim sầu phành phạch cánh quần bay
    Tìm hoài, tìm mãi, tàn khuya gặp
    Gió thét vui mừng, lộng cuốn quay!

    Có bửa em buồn nhớ Mẹ Cha
    Nỗi sầu đọng lại giọt sương pha
    Cả khung trời tối, ngàn mây nhạt
    Một bếp lửa hồng sưởi ấm xoa

    Những đêm gió buốt, hồn em lạnh
    Chàng rút ngàn hoa ở suối về
    Biến lại thành chăn dầy ủ ấm
    Hương tình đậm thắm ngút đê mê!

    Em gãi lưng mờ cho đả ngứa
    Lim dim Ma mắt ấm nồng đưa
    Như ngàn câu nói! Tình ơi hỡi!
    Khô khát, say bay được gió lùa…

    Em nhớ, chàng ơi, em nhớ mãi
    Ngút ngàn kỷ niệm chẳng phôi phai
    Giờ đây nức nở chim sầu bạn
    Một áng mây mờ rã cánh bay

    Mười năm khắng khít muôn hoa thắm
    Buộc lại hôm nay vạn nỗi sầu
    Ma gió dật dờ bay khắp nẻo
    Trăng tàn, băng giá trói đêm thâu!


    Trên đường tìm hồn Lang,
    nàng nhớ bao kỷ niệm…

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #85
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    111
    Thanked: 159



    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (4)


    Nỗi thương nhớ dẫn về bao kỷ niệm
    Nghe u hoài, lưu luyến tận tâm can
    Quá mệt mõi, nàng lần lên đỉnh tán
    Co lại hồn, gặp bạn giấc mơ sâu…

    Chàng yêu ơi! Chàng đang ở nơi đâu?
    Có hay biết trăng sao giờ nhạt ánh
    Con chim buồn đang nép mình rủ cánh
    Dưới cơn mưa lóng lánh giọt sương buồn

    Thả hồn về xa vợi, nỗi sầu tuôn
    Thao thức nhớ trăng suông tình vạn kỷ
    Mây trôi về phủ mờ lên thủ thỉ
    Tiếng lòng em non nỉ nhớ thương chàng!...

    Tình ta ơi! Trong giấc điệp mơ màng
    Đang nức nở hai hàng châu sương nhỏ
    Anh trở lại dưới đêm mờ vàng võ
    Ủ ấm nàng nằm đó với sầu đau

    Đừng buồn nữa em ơi! Xoá nghẹn ngào
    Trên nẻo sống sông nào không nước chảy
    Giữa không gian mây nào chẳng từng bay
    Trăng sáng tỏ chẳng ngày đen tối sẩm!

    Tình hai ta ngút ngàn tràn biển thắm
    Vẫn sóng cồn lấm tấm bọt tan phôi
    Khắc khoải, bã buồn chỉ khổ mà thôi
    Vầng chếch bóng cũng rồi khi sáng tỏ

    Anh xa em cả một đời nhung nhớ
    Bao nỗi sầu tan vỡ lịm hồn anh
    Bởi ra đi, bỏ lại một vầng trăng
    Ngàn xúc cảm, vạn lần mong trở lại!...


    Hồn Nương gặp Lang
    trong mơ…

    Nguyễn Thành Sáng

  8. #86
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    111
    Thanked: 159


    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (5)


    Chàng yêu ơi! Đêm nay chàng trở lại
    Bến sông buồn còn mãi bóng con đò
    Ngày chàng đi trăng héo sầu vò võ
    Ôm nỗi niềm biết tỏ với ai đây

    Không gian mờ phủ cả một vầng mây
    Cho sẩm tối tràn đầy bao phủ thiếp
    Quả tim tình rúm mình theo thắt nhịp
    Dòng máu sầu chẳng kịp chảy về thân

    Anh ra đi, em mất trọn vầng trăng
    Ngàn u tối, phủ dần lên cõi chết
    Cả âm ma dật dờ trong mỏi mệt
    Từng phút giây kéo lệch trái hồn em!...

    Nàng yêu ơi! Ta cũng nghẹn từng đêm
    Đường dương thế rủ mềm hồn ma ảnh
    Bởi nhớ ai, trăn trở mỗi từng canh
    Vạn bóng tối tròng trành trôi ánh lệ

    Em là suối, là thơ trăng, là bể
    Cả nỗi niềm ước thệ buổi bình minh
    Xa em rồi, tất cả biến trăng tình
    Thành lặng lẽ, trầm mình trong giá buốt!...

    Em lạnh lẽo chàng ơi! Tha thiết được
    Lửa của chàng lả lướt xác thân em
    Hừng hực nóng, rạo rực nhịp con tim
    Ngàn cảm xúc, lim dim hồn trăng gió

    Cho quanh đây lặng im hàng cây cỏ
    Đêm chỉ còn ửng đỏ lửa yêu đương
    Đẩy xa ra mịt tối bóng mây buồn
    Từng nhịp sóng dập dồn trôi bóng trắng!...


    Hồn Nương gặp Lang trong mơ…

    Nguyễn Thành Sáng

  9. #87
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    111
    Thanked: 159



    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (6)


    Chàng! Chàng ơi! Chàng đâu rồi chàng hỡi!
    Sao như mờ, phủ tối cả bầu đêm
    À hoá ra! Mệt mỏi, giấc say mềm
    Uyên nhớ bạn, êm đềm trôi mộng mị…

    Gió trăng ơi! Còn đó để mà chi
    Sao gió chẳng trôi đi đừng trở lại
    Và trăng lụn tàn khuất dưới tầng mây
    Cho cả không gian nầy thành cõi chết!

    Để Ma sầu từ nay thôi rũ rượi
    Vọng u hoài, chuỗi đợi với chiều thu
    Khóc cuộc tình ngàn vạn trói âm u
    Quăng xa thẳm, mịt mù nơi lặng lẽ!

    Lang yêu ơi! Chàng đi, em quạnh quẽ
    Tiếng dế sầu nắc nẻ mỗi đêm về
    Sương bóng tàn đọng giọt nhỏ lê thê
    Buồn bã quá, thiếp lê chân khắp nẻo

    Đường dương thế, tình yêu ta gọi réo
    Thiếp tìm chàng, lạnh lẽo dưới sương mờ
    Không nghe ai, nén lại để đợi chờ
    Đừng buồn thiếp, trăng mờ bay cõi thế!...

    Bước trần gian, từng giờ rơi ánh lệ
    Suốt đường dài nàng để mắt nhìn quanh
    Cũng thật nhiều éo le, oan nghiệt cảnh
    Cũng ma hồn, cũng chạnh khóc sầu ai

    Trải khắp lối, trói cuốn cánh heo may
    Muôn cảnh ngộ đoạ đày như bọt biển
    Nàng thấy, nàng nghe, thắt lòng xao xuyến
    Cõi dương trần là giếng liệm người rơi!...


    Hồn Nương thổn thức dọc đường…

    Nguyễn Thành Sáng

  10. #88
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    111
    Thanked: 159



    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (7)


    Chân tiếp bước, đi dần vào phố
    Đêm ánh đèn khắp chỗ bừng soi
    Nàng Ma nhìn thấy chơi vơi
    Lạ lùng một cõi rạng ngời ánh trăng!

    Ba ngàn năm chưa lần nhìn thấy
    Chuyện hôm nay sáng dậy góc trời
    Cái gì lạ quá hỡi ơi!
    Thuở xưa bầu tối, cả trời âm u

    Kìa! ngộ nghĩnh vù vù lăn chạy
    Người phây phây, động đậy hai chân
    Vùn vụt nó tới phăng phăng
    Ta đây thích quá, lại gần xem sao…

    Đèn chớp tắt, nhiều màu đẹp mắt
    Người rộn ràng, ăn mặc bảnh bao
    Kèn kêu, tấp nập, xôn xao
    Kẻ đi, người lại, khắp màu chói chang!...

    Bỗng chợt nhớ hồn Lang biền biệt
    Nàng chạnh lòng, chẳng thiết, rời đi
    Không gian rộn rã nghĩa gì
    Cánh hồn ảm đạm lần về ven xa!

    Trăng nhớ gió, đêm tà héo rủ
    Mảnh tình yêu ấp ủ tim sâu
    Chàng ơi! Anh ở nơi đâu?
    Cô đơn, lạnh lẽo, vạn sầu xé em!

    Nỗi buồn bã tơi mềm Ma ảnh
    Ghé bên bờ, rã cánh, hồn lay
    Lờ đờ thần trí bi ai
    Có cơn gió nhẹ bay bay đến gần!...


    Trong lúc Hồn Nương buồn bã,

    Thổ Địa xuất hiện…

    Nguyễn Thành Sáng

  11. #89
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    111
    Thanked: 159


    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (8)


    Nầy Ma nữ! Trông ngươi buồn bã
    Cánh hoa sầu, tơi tả chiều thu
    Vọng về xa thẳm mịt mù
    Nỗi niềm tan tác, âm u cõi lòng

    Chuyện bến nước, dòng sông xuôi ngược
    Kể ta nghe, hiểu được sự tình
    Vui buồn, sai đúng, xấu xinh
    Cớ sao lạc bước một mình đến đây?...

    Ngài là ai? Mà nay han hỏi
    Như thương tình, đen tối của tôi
    Thuyền duyên cách biệt đôi nơi
    Chim uyên rã cánh, mộng đời vỡ tan!...

    Ba năm trước*, có chàng khốn khổ
    Cũng ngồi đây, nỗi nhớ buồn đau
    Và ta cũng thấy nghẹn ngào
    Giống ngươi thân phận xót đau bây giờ!...

    Nghe Thần kể, thẫn thờ Ma nữ
    Đúng là chàng! Lữ thứ bôn ba
    Mong tìm gặp lại Mẹ Cha
    Với hồn Tộc Tổ, đậm đà sắc son

    Trải ba mùa thu tròn biền biệt
    Chẳng thấy chàng, chắc thiệt đã về
    Dương trần cõi sống tình quê
    Trăm năm cách biệt, lê thê nỗi sầu…

    Nàng quyết định không đau chờ đợi
    Chốn bụi hồng tìm lại Mẹ Cha
    Và may gặp lại tình ta
    Còn hơn âm giới xót xa mỏi mòn!...


    Hồn Nương quyết định tìm
    Cha Mẹ và nhập lại cõi thế…

    *Thời gian ở dương trần.

    Nguyễn Thành Sáng

  12. #90
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    111
    Thanked: 159



    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (9)


    Nghe Thần phân giãi chuyện dòng đời
    Trắc trở duyên tình, phận lẻ loi…
    Phai nhạt, đêm tàn, sương nhỏ giọt
    Chim đơn vụt cánh cất ngàn khơi

    Sơn Tây, Vĩnh Phúc về Hà Nội
    Bắc Kạn, Thái Nguyên, khắp núi đồi…
    Thắm thoát một năm trôi lặng lẽ
    Bóng hình Cha Mẹ bặt âm hơi!

    Có lúc giật mình, sao hệt Mẹ
    Rộ vui ai đó thể như Cha
    Quay nhìn ngỡ ngàng, chim trời giống
    Hoa sắc điệp trùng lại tách ra

    Chợt một đêm mưa, vùng đất cổ
    Ninh Bình, mệt mỏi, bước chân vô
    Vợ chồng đằm thắm nhìn mưa rụng
    Giống hệt sanh thành vạn nhớ mơ

    Nét phượng, mày ngài, thân liễu thắm
    Khí hùng chan chứa ấm tình trăng
    Đúng rồi Cha Mẹ ngàn yêu dấu
    Chuyển kiếp bừng sinh, trở lại trần!...

    Lang ơi! Thiếp gói lại thơ tình
    Cõi thế nhập về với biển sinh
    Ngắn ngủi thời gian may gặp gỡ
    Bằng không Ma giới trở về mình

    Con lạy Mẹ Cha, xin nhập xác
    Cây đa, bến cũ, bóng thuyền xưa
    Linh hồn nối lại ngàn năm trước
    Điệp khúc thâm tình mãi vọng đưa!...


    Nàng nhập hồn vào bụng Mẹ…

    Nguyễn Thành Sáng

  13. The Following 2 Users Say Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    tinhnghedatviet (02-12-17), ๖ۣۜ†im☪ (03-12-17)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •