Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 19 của 19

Chủ đề: [Ngôn Tình] Lần Đầu Tiên Tiếp Xúc Thân Mật - Thái Trí Hằng

  1. #11
    Junior Member
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    24
    Thanked: 0
    Chương 11


    Một giấc ngủ dài. Tỉnh dậy đã là 12h rưỡi trưa.


    Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 1997. Chủ nhật, vì vậy sẽ mặc quần trong màu tím. May mà thời gian ở kí túc xá của Đại học Thành Công đã rèn luyện cho tôi tốc độ đánh răng rửa mặt thần sầu quỉ khốc, tất cả chỉ mất X phút, X≤10. Bất giác lại say sưa tự tán thưởng khả năng cơ động và linh hoạt của mình. Nhưng bây giờ không còn thời gian để say sưa nữa, vội vàng tóm lấy chìa khóa và xông xuống đất.


    Cưỡi lên con sói hoang, trong khi nó còn chưa làm xong bài khởi động các khớp, tôi đã cài số lướt đi. Kĩ thuật lướt xe của tôi lụa như du long phi phượng. Đáng tiếc trước đây không gia nhập các băng nhóm đua xe! Chợt nhớ ra tối qua đã hứa với nàng sẽ đi xe cẩn thận, đại trượng phu lẽ nào xuất ngôn bất thủ tín! Vậy nên khi vượt đèn đỏ, tôi đã hết sức cẩn thận quan sát xem có bóng dáng của cảnh sát giao thông nào không.


    Liếc vội đồng hồ. Nguy hiểm quá, rất có thể bị muộn vài phút. Hò hẹn với Khinh ** phi dương thì tuyệt đối không có lí do cho sự chậm trễ. Vật cùng tất biến, cái khó ló cái không, tôi chỉnh đồng hồ chậm đi 5 phút. Đồng thời đợi tới gần con ngõ nhà cô ấy thì chủ động đi chậm lại.


    “Đầu gấu à, chào anh buổi sáng… sớm!”


    Giọng cô ấy dường như có chút trêu cợt. Nàng giơ cườm tay trái lên trướt mặt tôi huơ đi huơ lại.


    “Ồ, đồng hồ của em đẹp thật đấy, quả là đẹp trai cưỡi xe máy rách, mĩ nhân đeo đồng hồ oách!”


    “Đầu gấu à, đừng có đánh trống lảng, có phải là anh cần nói gì đó không?”


    “Xin lỗi, tôi vô ý quá. Tôi chỉ mải để ý đồng hồ của em, quên mát tán dương cái cổ tay em trắng tinh như ngọc. Tôi quả là nhìn cây không nhìn rừng. Đồng hồ có đẹp đến đâu nữa thì so với cách tay ngọc của em cũng như lập lòe đom đóm dưới ánh trăng thu vằng vặc.”


    “Đầu gấu à, đừng có giả bộ nữa, anh đến muộn 3 phút rồi. Đồng hồ của em bây giờ đã 1giờ 03 phút.


    “Thế á? Nhưng đồng hồ của tôi mới chỉ có 12 giờ 58 phút thôi”


    Tôi cũng giơ cổ tay huơ trước mặt nàng.


    “Hi hi, thôi được, tha cho anh đấy”


    “Xem bộ phim nào bây giờ, hỡi tiểu thư Kinh ** phi dương có chiếc đồng hồ đẹp?”


    “Anh nói trước đi, tiên sinh Đầu gấu đeo đồng hồ chậm giờ”


    Hóa ra cô ấy còn biết miếng này, tôi đành cười trừ mấy tiếng.


    “A Thái nói rằng “Titanic” hay lắm, em thấy thế nào?”


    “Tốt quá, bạn cùng phòng em cũng giới thiệu đi xem bộ phim này.”


    “Thế cô ấy xem xong phim có khóc không?”


    “Có, khóc tu tu. Nên em đã mang thêm một khăn mùi soa và một bịch giấy.”


    “Vậy mình đi xem ở rạp Nam Đài nhé, 2 giờ 20 chiều có buổi chiếu.”


    “Vâng, tùy anh sắp xếp.”


    Hừm, vậy thì còn nhiều thời gian đấy, quan sát một chút không gian cô ấy sống ở đây. Con ngõ này thật yên tĩnh. Có chút cỏ và hoa. Một con ngõ đẹp. Quả là nơi địa linh nhân kiệt. Môi trường thế nào sẽ có người thế ấy. Thực ra nơi tôi ở cũng rất được, nhưng tiếc là trước ngõ luôn có một đống rác. Tôi chắc nguyên nhân có liên quan đến việc A Thái cũng sống ở đó.


    “Đầu gấu à, đừng có ngây người ra nữa. Nghe nói người xem đông lắm đấy, mình đi sớm một chút để mua vé đi!”


    “OK, em có xe máy không?”


    “Không, em chỉ có xe đạp màu cà phê Pháp thôi mà”


    “Thế thì tôi đành dùng chiếc xe có màu của nước biển cảng Cao Hùng để chở em, ngại không?”


    “Không ngại. Chỉ chê thôi, hihi”


    Nàng rút từ ba lô ra một cặp kính mát. Không phải nói cũng biết, cả kính cũng màu ca phê. Năm nay mùa đông ở Nam Đài rất ấm áp. Vào ngày Nô-el tôi vẫn mặc áo cộc. Còn cô ấy ăn mặc khá giản đơn, quần dài màu vàng nhạt, áo sợi màu cam.


    “Hôm nay không mặc quần áo màu ca phê nữa à?”


    “Hi hi, hôm nay nghỉ phép, kẻo anh đi với em chỉ lo bị kiểm tra”.


    “Đúng đấy, đây thực sự là một lý do tốt để biện hộ cho sự chấp nhận đã thua.”


    “Hi hi. Đầu gấu à, em không thể phơi nắng được, nên phải đeo kính mát, anh không có ý kiến gì chứ ạ?”


    “Không, chỉ là cảm thấy tiếc cho đôi mắt xinh đẹp của em thôi.”


    “Thôi đừng tếu nữa ạ, mình đi thôi anh!”


    Ngồi sau xe, tay nàng vịn nhẹ vào thắt lưng da của tôi. Yên xe tôi không có chỗ vịn nào khác. A Thái rất tán thưởng tình trạng này của chiếc xe. Anh ta bảo rằng chỉ cần mỗi lần cài số cố ý để giật một chút, thể nào cũng thấy sóng cả dập dồn từ phía sau đánh tới. Nhưng tôi không đến nỗi vô duyên như vậy, ngược lại, mỗi lần cài số tôi càng cẩn thận hơn.



    “Thời tiết hôm nay đẹp quá nhỉ?”


    “Mặt trời hôm nay cũng rất tròn nhỉ, hihi”


    Cô ấy luôn biết dùng tiếng cười để giải tỏa sự căng thẳng của tôi.


    “Nghe nói dòng sản phẩm chống nắng của “Old Lady” tốt lắm, lần sau tôi đưa em đi mua nhé!”


    “Vâng, nếu anh mua cho em, em sẽ bôi”


    Thực là họa tòng khẩu xuất, cổ nhân xưa nay thật tốt khi đã dạy ta như vậy.



    Thời tiết hôm nay quả là tuyệt. Không nóng không lạnh, không ẩm không oi. Được ở Đài Nam qủa là hạnh phúc. Mặc dù “cuộc sống là quí giá nhất” nhưng chúng tôi đều quên không đội mũ bảo hiểm, khiến mối hiểm nguy bị phạt vi cảnh lơ lửng trên đầu. Gió nhè nhẹ thổi, phảng phất mùi thơm nhẹ nhàng của nàng. Nhớ có một lần ngồi máy bay, tôi cũng quên thắt dây an toàn. Thế là một nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp nghiêng người lại gần nhắc tôi thắt dây. Trên người cô ấy cũng có một hương thơm tương tự. Từ đó trở đi, tôi lên máy bay không bao giờ thắt dây an toàn, trừ khi gặp phải tiếp viên nam. Con trai kể cũng là một loài vật kì quặc. Thị giác rất dễ ảnh hưởng đến khứu giác của họ. Đối với tuyệt đại đa số đàn ông, phàm là mĩ nữ tất phải thơm.


    Cho dù tôi đã sang số một cách rất cẩn thận, nhưng mỗi khi tăng tốc hoặc phanh xe, chúng tôi cũng không khỏi chạm vào nhau. Hơn nữa cô ấy cứ nói nhè nhẹ ở bên tai. Chẳng hiểu thế nào mà tai tôi cứ nóng bừng lên. Tôi muốn tin rằng đó là do lượng CO2 thoát ra từ hơi thở bình thường, dù biết chắc không phải là sự thực.


    Cuối cùng tôi đã cảm nhận được cảm giác của Trương Vô Kỵ khi bế Triệu Mẫn trong tập 4 của Ỷ Thiên Đồ Long Ký, chỉ mong con đường dài đến vô tận.


    Đi vào đường Hữu Ái, qua cổng lớn của rạp Nam Đài. Ôi trời, cả một đám đông nghịt. Chẳng lẽ hôm nay chiếu phim miễn phí? Tôi rẽ sang phố bên cạnh tìm chỗ đỗ xe.


    “Đầu gấu à, anh gửi xe đi, tội gì phải lòng vòng như vậy?”


    “Ấy đừng đùa, loại xe sắp xuống lỗ này mà đem gửi chỉ tổ khiến người ta cười cho thôi.”


    “Hi hi, Đầu gấu à, tiền gửi xe anh cũng tiết kiệm nốt. Anh không phải là kẻ keo kiệt bình thường”


    Quả nhiên trời phù hộ, tôi đã tìm thấy một chỗ để xe. Xe dừng xong, cô ấy gấp kính cho vào ba lô rồi rút từ ba lô ra một cái lược màu cà phê và cái kẹp tóc hình bươm bướm. Cô ngậm kẹp tóc ở miệng, tay sửa lại tóc rồi kẹp một cái đuôi ngựa đơn giản. Cô ấy cười nhè nhẹ với tôi, tựa như xin lỗi vì đã bắt tôi phải chờ đợi. Còn tôi lại chợt thấy cô ấy rất giống một cánh bướm xinh đẹp đang bay lượn.


    “Xin lỗi vì đã bắt anh phải chờ lâu. Let’s go! Ôi, Đầu gấu à, ở đây có biển cấm dừng này!”


    “À, không sao, mình có dừng đâu mà đỗ đấy chứ.”


    “Anh lại muốn gấu à. Nhỡ chốc nữa người ta phá mất xe thì làm sao?”


    “Không đâu, nhìn thấy chiếc xe già cả thế này, ai cũng kính lão đắc thọ, không dám hỗn láo đâu.”
    Hàng người xếp trước rạp Nam Đài rất dài. Buổi chiếu bắt đầu lúc 2 giờ 20 phút, trong khi bây giờ mới chỉ 1 giờ 40 phút. Lạ lùng hơn, hầu như cả hàng đều là một nam một nữ xếp song song.


    “Em vào trong mà xem Poster, một mình tôi xếp hàng là được rồi.”


    Người ta xếp hàng đều âu yếm dịu dàng, anh anh em em. Để cô ấy ở đây chỉ làm tôi thêm thấy bi thương.


    “Không đâu, em muốn xếp hàng cùng với anh”


    “Xếp hàng thế này em sẽ thấy chán đấy”


    “Ở bên cạnh anh làm sao thấy chán được. Cho em xếp với mà!”


    Thực tình, tôi rất cảm ơn hàng người đông đúc, đã khiến cho khoảng cách giữa tôi và nàng ngày một gần. Trên mạng, chúng tôi cách nhau qua màn hình máy tính. Trong quán Mc Donald, chúng tôi cách nhau qua cái bàn. Ngồi trên xe máy, tôi cách nàng một cái lưng của tôi. Còn ở đây, không còn một khoảng cách nào cả. Nàng đứng bên trái tôi. Tay phải thỉnh thoảng lại chạm vào tay trái của tôi. Cho dù không mua được vé xem phim, tôi cũng cam lòng. Hôm nay thật tuyệt, không chỉ vì thời tiết rất tuyệt, còn tuyệt vì cảm giác chờ đợi.


    Vé học sinh 240 đồng, tức là 2 tấm vé 480 đồng. Lần này quả thực thương vong nặng nề. Đội tiên phong trong ví tôi kể như đã hi sinh hoàn toàn. Nàng đứng bên trái tôi. Khi lấy tiền tôi lại dùng tay phải nên không làm sao để cô ấy có cơ hội ngăn chặn tôi rút tiền. Thật là thất sách. 2 giờ 10 phút mới mua được vé. Một chiếc số 13 hàng 11, chiếc kia số 15.


    “Ôi, Đầu gấu à, số 13 hàng 11, trùng với ngày sinh của anh đấy!”


    “Thì sao nữa?”


    “Thì em sẽ ngồi ghế này. Em sẽ cất giữ tấm vé này, được không?”


    “Đương nhiên là được rồi. Nếu em kiên quyết muốn trả tiền, tôi cũng phải nghe theo thôi”


    “Đầu gấu, anh đừng lo lắng, hôm nay em quyết không tranh việc trả tiền đâu”


    Lo? Tôi lo là em không tranh trả tiền cơ.



    Vào trong rạp, vừa ngồi xuống không lâu, đèn trong rạp bắt đầu tắt. Khi xem phim, tôi không bao giờ nói gì, bởi vậy cuối cùng thì miệng tôi cũng có cơ hội để nghỉ ngơi trong suốt 3 tiếng đồng hồ sau đó. Tôi xem một cách kĩ lưỡng bộ phim nổi tiếng và gây nhiều tranh cãi. Tôi không phải là con người lãng mạn, nên việc tôi không thấy xúc động với các tình tiết là điều dễ hiểu, trừ đoạn đối thoại với Rose trước khi Jack chìm xuống biển.


    “Rose, listen to me.. Listen...Winning that ticket was the best thing that ever happened to me..It brought me to you... And Im thankful, Rose... Im thankful...”


    Mặc dù tôi cũng tên là Jack. Nhưng tôi may mắn hơn anh chàng Jack trong phim rất nhiều. Tôi không cần đánh cuộc, cũng không cần leo lên chiếc Titanic với những nguy hiểm tính mạng rập rình. Tôi chỉ việc mở máy tính, lên mạng và có thể làm quen với một Rose trong đời thực. Nhưng anh ta may mắn hơn tôi ở một chỗ là anh ta biết vẽ. Cho nên Rose ở trong phim mới chịu cửi bỏ y phục cho anh ta vẽ. Mặc dù tỏ ra rất tập trung, vẽ vời cẩn thận. Nhưng tôi nghĩ rằng anh ta cố ý vẽ thật chậm. Đàn ông mà! Mọi người trong lòng quá rõ mà miệng chẳng nói ra ấy thôi! Nếu không thì bảo anh ta vẽ Chung Vô Diệm, chắc chỉ một tẹo là vẽ xong.


    Nhưng cô ấy thì lại phản ứng không bình thản chút nào. Tay cô ấy luôn bóp chặt chiếc khăn mùi soa. Càng về cuối phim, tần số lau khóe mắt càng cao. Đến lúc Jack yêu cầu Rose hứa sẽ kiên cường để sống đến cùng, Rose trong phim nói rằng: “I promise...I will never let go, Jack...Ill never let go...”, cô ấy cũng lẩm nhẩm theo: “I will never let go, Jack...”


    Cái chị Celine Dion này nữa mới hại. Đến cuối phim lại còn hát bài “My heart will go on...”. Có lẽ bị xúc động bởi lời hát, nàng đã “My tears will go on...”


    “Về thôi em, hết phim rồi”


    Tôi đứng dậy nhẹ nhàng nói với cô ấy. Tôi cảm thấy lúc này, chỉ cần một sự rung động nhỏ cũng có thể làm cô ấy vỡ òa. Cô ấy ngồi bất động trên ghế, đăm đăm nhìn tôi không nói năng gì. Một lúc lâu sau, cô đột ngột nói:


    “Đầu gấu à, phim thể nào cũng hết, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, phải vậy không?”


    Mặc dù tôi gật gật đầu, nhưng trong lòng cảm thấy khó hiểu. Cô ấy thấy tôi gật đầu liền đứng vụt dậy, khoác ba lô và theo tôi bước ra khỏi rạp. Những người xếp hàng để vào rạp, lúc này lại chen chúc để ra khỏi cửa rạp, khiến cho không khí rất giống với cảnh trong phim, mọi người tranh nhau thoát ra khỏi con tầu lâm nạn. Hóa ra, chúng tôi dường như chỉ đang thoát ra khỏi con tàu trong phim… Nhưng con tàu Titanic trong cuộc sống lại đang chiếu tiếp.
    Sửa lần cuối bởi BlueHeart; 03-11-17 lúc 08:17 AM.

  2. #12
    Junior Member
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    24
    Thanked: 0
    Chương 12


    Ra khỏi rạp Nam Đài, nước mắt vẫn lăn dài trên mặt cô ấy.


    “Mình đi đâu đó nhé!”


    Sáu giờ trời mới bắt đầu tối. Đường Trung Chính nhấp nháy ánh đèn nê ông biết đâu có thể giúp cô ấy quên đi con tàu chìm”


    “Vâng.”


    Cô gật đầu, làm rơi hai giọt nước mắt.


    “Đầu gấu à, anh kí tên vào đây nhé!”


    Cô ấy đưa tấm vé cho tôi.


    “Cái gì? Phải kí vào “nguyện suốt đời trung thành với tiểu thư Khinh ** phi dương” hả”?


    “Ghét thế, anh kí là Đầu gấu cũng được vậy. Dù sao thì em cũng còn chưa biết tên anh đây này!”


    “Ai bảo em không hỏi tôi!”


    “Anh cũng có hỏi em đâu. Cái này gọi là “Không ăn thì đừng gắp cho người”!”


    Cô ấy lại vận dụng thành ngữ lung tung rồi. Tôi nhanh chóng kí vào đằng sau tấm vé ba chữ “Thái Đầu gấu”.


    Cô ấy nhìn tôi kí, nét mặt thoáng nhanh một chút thất vọng rồi thở dài”


    “Cảm ơn anh!”


    Nói cảm ơn, sao lại thở dài? Chữ tôi xấu lắm sao! Mà chắc là không.


    Chúng tôi đi tiếp trong im lặng. Đột ngột, cô ấy dừng lại trước quầy chuyên bán hàng Christian Dior.


    “Đầu gấu à, anh đã xem truyện ngắn “Nước hoa” của Lemonade ở trên mạng chưa?”


    “Ừ, trước đây có xem qua, viết khá cảm động. Sao em hỏi vậy?”


    “Bình Dolce Vita này của Christian Dior là quà tặng của nhân vật nam cho nhân vật nữ trước ngày cô ấy đính hôn. Anh ta còn nói rằng. Dolce Vita là tiếng Italia, có nghĩa là “những ngày hạnh phúc”.”
    “Thế à, tôi xem không kĩ lắm.”


    “Thế hôm nay có được coi là ngày hạnh phúc không anh?”


    “Vốn là một ngày hạnh phúc, nhưng em khóc nên phải chiết khấu phần trăm.”


    “Như thế này gọi là một ngày hạnh phúc, nhưng đồng thời cũng không quá ngọt ngào. Vậy thì mua một bình nhỏ là được.”


    May mà Lemonade chỉ viết có “Nước hoa”. Ngộ nhỡ cô ta viết “vàng ròng” hay “kim cương” chắc tôi phải nợ nần chồng chất.


    “Hơn 7 giờ rồi. Em đói bụng không? Có muốn ăn chút gì không?”


    “Em ăn không được. Anh thế nào?”


    “You eat, I eat”


    Bất chợt cô ấy lại bần thần rơi nước mắt.


    Tôi thật là một thằng ngốc. Khó khăn lắm mới ra khỏi tàu Titanic, tự dưng tôi lại đi vớt cái xác tầu lên làm gì?


    “Mình đến quán Mc Donald ở phố Đại Học nhé?”


    Cô ấy lau nước mắt, miễn cưỡng cười với tôi và đề nghị. Tôi gật đầu, cưỡi lên con sói già. Cô ấy ngồi lặng lẽ sau lưng tôi. Tối nay gió bắt đầu lạnh nhiều.


    Đến quán Mc Donald, vừa vặn thời gian của lần gặp gỡ đầu tiên vào tối hôm qua, cũng là 7 giờ 30 phút. Ăn thực đơn số 1? – cô ấy lắc đầu một cái, thực đơn số 2? – lắc đầu hai cái, thực đơn số 3? – lắc đầu 3 cái… cứ như vậy cho đến thực đơn cuối cùng. Tôi đành gọi 2 cốc cô ca lớn và hai gói khoai tây rán. Chúng tôi ngồi đúng vào vị trí của ngày hôm qua.


    “Đầu gấu, anh mà không ăn sẽ bị đói đấy!”


    “Em không ăn được, dĩ nhiên tôi cũng không ăn được”


    Ấy là nói lên gân như vậy. Bởi vì đến tận lúc này, tôi chưa có gì vào bụng đã suốt một ngày. Tôi nhai một mồm khoai tây rán. Lạ thật, khoai tây của Mc Donald hôm nay không hề thơm dòn mà ỉu và đắng.


    “Đầu gấu à, sao anh lại gọi là JHT ?”
    “J là Jack, H là hate, T là Titanic. JHT nghĩa là Jack hate Titanic viết rút gọn”


    “Đừng đùa mà, thật không?”


    “Thực ra JHT là viết tắt của tên tôi. Nhưng nể mặt phim Titanic làm em khóc như vậy, Jack tôi không thể không hate nó!”


    “Đầu gấu à, anh đừng hate Titanic. Anh phải help Titanic, hoặc hold Titanic…”


    Hate?.. help?.. hold?... Từ khi xem xong Titanic, cô ấy hay nói những câu tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào cả. Chẳng lẽ Khoa ngoại ngữ có học Triết học ?


    Sau lúc ấy, cô dường như chẳng nói gì thêm. Thỉnh thoảng lại cúi đầu ngẫm nghĩ, rồi lại bần thần nhìn tôi. Tại sao tôi lại dùng chữ bần thần? Bởi cô ấy có vẻ muốn nhìn tôi thật kĩ lưỡng, nhưng rồi lại sợ nhìn kĩ quá. Nếu không phải là bần thần thì là gì? Si? Ngốc?


    Bên ngoài phố Đại học bắt đầu náo nhiệt tiếng người.


    “Đầu gấu à, sao phố Đại học lại tự dưng ồn ào vậy?”


    “Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 1997. Phố Đại học có dạ hội. Chốc nữa mình đi xem nhé?”


    “Vâng! Nhưng mà em muốn đi ngay bây giờ!”


    Tôi nhấc luôn khay đứng dậy, ra hiệu chỉ vào ba lô của cô ấy.


    Thị trưởng họ Trương đã cho chặn hai đầu phố Đại học để tổ chức mừng năm mới cùng nhân dân. Ông ta may mắn hơn lão Biển, bởi vì còn có thể khiêu ** cùng phu nhân cho mọi người xem. Nhưng tôi càng may mắn hơn ông ta, vì Khinh ** phi dương đẹp hơn vợ ông ta nhiều…. Đang lúc nghĩ ngợi vu vơ, trời chợt chuyển mưa. Tôi không chần chừ gì, tóm luôn tay của cô ấy kéo chạy về phía mái hiên của phòng thường trực khu trường Thành Công. Bởi vì lo lắng nàng bị ướt thêm vài hạt mưa mà đành “tiền trảm hậu tấu” như vậy. Khổng tử rằng: không dạy mà giết ấy gọi là ác. Xét trên quan điểm này, tôi thực là tàn nhẫn. May thay tôi gọi là Đầu gấu nên cũng còn đỡ phần nào sự hành hạ của lương tâm về hành vi thiếu quân tử đó.


    Đây là lần thứ hai tôi tiếp xúc với ngón tay cô ấy. Cảm giác hòan toàn giống với lần đầu tiên chạm vào. Ngón tay của cô ấy lạnh một cách khác lạ. Lần trước vì cốc cô ca, còn lần này? Có lẽ tại nước mưa chăng, hoặc tại đêm nay gió chuyển lạnh?!

  3. #13
    Junior Member
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    24
    Thanked: 0
    Chương 13


    Mái hiên không hề thủng, nhưng tôi lại có cảm giác “mái thủng vào đúng đêm mưa”, bởi tôi đã nhận ra A Thái. Những nơi có thể khiêu ** như thế này, đương nhiên không bao giờ vắng mặt của A Thái. Cũng như trong bếp không thể không có gián. Anh ta lại còn không dẫn theo bạn cùng đến ** hội.


    Cậu ta thường bảo, chẳng ai đến tiệc rượu lại còn tự mang theo mình chai bia Đài Loan. Câu này có lí, vì trong đêm ** hội có biết bao nhiêu mắt xanh môi đỏ, rượu loại gì cũng có, chẳng cần mang thêm làm gì cho mất đường kinh doanh! Nếu có thể dùng rượu để so sánh với các nàng, vậy A Thái được so sánh với cái gì? Cậu ta tự nhận mình là cái mở rượu!


    “Đầu gấu, cậu khá thật đấy, mang theo cả một chai XO đại bác hoàng gia thế này!”


    “Đừng đùa nào. A Thái, đây là Khinh ** phi dương.”


    “Xin chào! Được nghe danh tiếng của cô nương đã lâu. Đầu gấu kia được chết dưới chân cô nương quả là chết cũng nhắm mắt!”


    “Hi hi! A Thái huynh. Em cũng đã được nghe danh huynh từ lâu, như sét bên tai.”


    “Thật chứ! Chà, tôi đã gắng hết sức để che đậy bớt con người mình, nhưng trời thật chẳng chiều người… Không ngờ, vẫn không qua được con mắt tinh tường của người khác, tội lỗi, tội lỗi!”


    “Em thường hay nhìn thấy tên anh trên tường ở lầu kí túc xá nữ!”


    “Thật à! Viết gì vậy? Chắc là những lời ái mộ tôi phải không?”


    “Không phải. Câu thường thấy là “A Thái ăn phân!”. Hơn nữa đều viết trên tường toa lét”


    “Ha ha, Khinh ** tiên sinh, tiên sinh và Đầu gấu đều rất lợi hại!”


    Tôi cũng cười đến không nói được nữa. Xét về lí, A Thái là bạn tôi, tôi nên biện hộ cho anh ta. Tôi như thế này có chút tham sắc bỏ bạn. Nhưng, sự thật cao hơn hùng biện!


    Ba người chúng tôi, A Thái Nhân mã màu hoàng kim, Đầu gấu Hổ cáp màu xanh và Khinh ** phi dương Song ngư màu cà phê sữa, cứ thế nói chuyện cho đến lúc mưa tạnh. Đây là lần đầu tiên ba người gặp nhau, mà cũng là lần cuối cùng.


    “Đầu gấu, Khinh **, trời tạnh rồi, tôi đi săn đây, hai bạn cứ bên nhau nhé!”


    Đi rồi, tốt lắm. Tôi bất giác vỗ hai tay vào nhau. Cứ nói chuyện tiếp, e rằng diện mạo của tôi sẽ ngày càng mất giá trị.
    “Đầu gấu à, sao anh vỗ tay vậy?”


    “Ờ, tiếng nhạc mới phát xong hay quá, bất giác vỗ tay tán thưởng đôi chút.”


    “Đừng có mà bịa nhé, có phải anh sợ A Thái ở đây sẽ lộ hết các bí mật của anh ra không?”


    Tôi mà có bí mật à?... có thể có… có thể không. Trong tủ tài liệu của bộ não của tôi, bí mật lớn nhất và sâu nhất chính là em đó.


    Dạ hội đón năm mới do một đài phát thanh trên sóng FM 97,1 tổ chức, tên là Kiss Radio. Thực ra tiết mục không lấy gì làm hấp dẫn, nhất là phần trả lời có thưởng.


    “Ở Đài Nam có những di tích danh thắng nào, xin mời hãy kể tên một địa danh… ” Ôi trời, sao lại có câu hỏi ấu trĩ thế, ấu trĩ đến nỗi tôi chẳng buồn giơ tay trả lời. Còn chuyện khiêu **, tôi lại thuộc loại chân bè như chiếc sà lan, lúc nhảy hip hop không khác hắc tinh tinh là bao…


    “Đầu gấu à, em không nhảy hip hop được đâu, sorry không nhảy cùng anh được!”


    “Không vấn đề, dẫu sao em cũng gọi là Khinh **, dĩ nhiên không thể quằn quại thế được.”


    “Ước gì có bài hát “Lady in red” nhỉ!”


    “Ái chà, bài hát tiếng Anh xưa đến thế mà em vẫn nhớ được!”


    “Lúc trước em nghe thấy trên đài, rồi mê luôn.”


    Ra vậy, bởi khi bài hát này đang thịnh, cô nàng chỉ đang học tiểu học. Thực ra tôi cũng thích bài hát này, nhất là câu “took my breath away!” Trước đây, tôi không thể tin rằng một cô gái áo đỏ trên sàn nhảy khi mỉm cười với anh ta lại có thể khiến anh ta thấy ngạt thở. Cho đến tối hôm qua, đứng dưới cổng, khi cô ấy vào nhà và quay lại tặng tôi một nụ cười, tôi mới tìm được lời giải đáp. Chỉ có điều, phải đổi tên bài hát thành “The Lady in Coffee” mới hay. Và sẽ hay hơn nếu không bị A Thái nghe thấy. Nếu không anh ta sẽ đổi thành “The Lady in nothing.”


    Cuối cùng cũng đến thời khắc mọi người đếm ngược thời gian. Đây cũng là điểm cao trào của dạ hội. Trong một vùng âm vang tiếng hò reo, chúng tôi chúc nhau: “Chúc mừng năm mới!” Cô ấy học ngoại ngữ, sao lại không học tập người nước ngòai để thực hiện động tác ôm hôn nhỉ!!! Nhưng dù sao thì cũng không lí do kiểu ấy được. Tôi học thủy lợi chẳng lẽ phải tạt nước vào người thì căng quá.


    “Sang năm bọn mình lại đến đây nhé!”


    “Sang năm? Nghe xa xôi quá … “


    Lại ăn nói lẩn thẩn rồi. Có vẻ như cô ấy mệt đến độ muốn đi ngủ!


    Đưa cố ấy về đến con ngõ trên đường Thắng Lợi, rời xa những huyên náo, so với lúc nãy, bây giờ thật là yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của nhau.


    “Đầu gấu à, anh có nhớ trong truyện “Nước hoa” nói đến cách sử dụng nước hoa sao cho đúng không?”


    Tôi lắc lắc đầu. Làm sao tôi nhớ nổi? Tôi chẳng dùng nước hoa bao giờ..


    “Trước tiên là bôi vào đằng sau tai, rồi bôi lên tĩnh mạch cổ và tay, sau đó phải bơm nước hoa lên không khí và sau cùng là đi qua bụi mưa nước hoa.”


    “Thật không vậy? Làm kiểu đó thì bình nước hoa này chỉ một phát là hết sạch còn gì?”


    “Đầu gấu à, chúng mình dùng thử xem sao nhé, có được không?”


    “Chúng mình? Một mình em thử là được rồi. Tôi đàn ông con trai…..”


    Cô ấy mở bình Dolce Vita, trước tiên bôi vào đằng sau tai, rồi bôi lên tĩnh mạch cổ và tay, sau đó cô ấy phun nước hoa lên trời thật. Trời đất ơi, đắt đỏ như thế…. Cuối cùng, cô ấy dang hai tay như đang ở dưới mưa rồi ngẩng mặt đi qua cơn mưa nước hoa.


    “Hi hi, Đầu gấu à, thơm thật đấy. Vui quá, bây giờ đến lượt anh đấy.”


    Cô ấy cười sung sướng, như một đứa trẻ, trong sáng, thơ ngây.


    Lúc này đây, đừng nói tôi bôi nước hoa. Nếu bảo tôi nuốt nước hoa, tôi chắc chắn cũng làm cái rụp. Tôi để cho cô ấy bôi nước hoa lên sau tai, lên tĩnh mạch cổ và tay. Đây là lần thứ 3 tôi cảm nhận được cái lạnh như đá của ngón tay cô ấy. Có lẽ tại vì nước hoa chăng, chắc là vậy.


    “Đầu gấu anh chuẩn bị nhé, em bắt đầu phun nước hoa đây này!”


    Tôi bắt chước cô ấy dang rộng hai tay, ngẩng mặt rồi đi qua trận mưa nước hoa đầu tiên trong đời mình.


    “Đầu gấu à, bây giờ đổi sang tai bên phải với tay phải nhé!”


    Trời đất! Thật không vậy, tôi dành dụm tiền biết bao khó nhọc… Nhưng không đợi cho tôi kịp đau xót, cô ấy đã đi qua trận mưa nước hoa thứ hai. Lần này cô ấy còn vui sướng hơn cả lúc nãy, múa may tay chân, không khác gì Nickname của cô ấy, như một cánh bướm đang Flying Dance. Đêm sâu trên con hẻm đường Thắng Lợi cứ thế đổ rất nhiều trận mưa nước hoa. Cho đến khi chúng tôi dùng hết bình Dolce Vita.


    “Dolce Vita dùng hết rồi! Một ngày hạnh phúc cũng khép lại rồi… Đầu gấu à, em lên nhà đi ngủ đây. 3h 15phút hôm nay em không lên mạng đâu, và anh cũng không được lên mạng đâu nhé.”


    “Tại sao?”


    “Đến 12h trưa anh lên mạng thì sẽ biết. Nhớ nhé, chỉ được phép 12h trưa mới lên mạng đấy!”


    Cô rút chìa khóa ra, xoay người mở cổng chung cư. Đúng lúc này, tôi nhìn thấy trên gáy cô ấy một vết bớt màu đỏ rất rõ. Nếu hôm nay cô ấy không kẹp tóc đuôi gà, tôi sẽ không nhìn thấy vết đỏ ấy. Cô ấy từ từ đi vào trong tòa nhà. Trước khi đóng cửa, cô đột ngột thò đầu ra, nhìn tôi cười nhè nhẹ


    “Đầu gấu à, đi xe nhớ cẩn thận nhé!”


    Khi tôi còn chưa kịp gật đầu, cánh cửa đã đóng lại. Tôi ngẩng đầu muốn xem đèn trên tầng bốn đã bật sáng hay chưa. Chờ rất lâu, rất lâu, tầng bốn vẫn tôi om, u ám. U ám không chỉ có tầng bốn cô ấy ở, u ám cả trong tôi, khi cưỡi lên con sói già rời xa con hẻm.

  4. #14
    Junior Member
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    24
    Thanked: 0
    Chương 14


    Về đến phòng nghiên cứu, A Thái ngửi thấy mùi thơm trên người tôi, hỏi phủ đầu:


    “Đầu gầu, sao người cậu thơm thế! Không lẽ cậu đã làm một cái “tiếp xúc thân mật” với cô ấy rồi hử?”


    Tôi không trả lời, lặng lẽ mở tủ lạnh lấy ra hai chai bia Kỳ Lâm, đưa cho A Thái một chai. Tôi và cậu ta cứ như thế, lặng lẽ uống hết hai chai bia. Uống xong, A Thái vỗ vai tôi rời khỏi phòng nghiên cứu.



    Tôi tắt đèn, để cho màn đêm bao vây quanh mình. Tôi muốn tưởng tượng ra cảm giác của cô ấy khi ngồi trong bóng tối. Hóa ra, khi người ta ngồi trong bóng tối, điều dễ dàng cảm nhận được nhất chính là sự cô đơn. Cô ấy bây giờ nhất định rất cô đơn, nhưng tôi chia xẻ với cô ấy thế nào đây?


    Trong chập chờn mộng mị, tôi dường như nhìn thấy một cánh bướm xinh đẹp, cháy tan thành tro giữa một biển lửa. Còn vết bớt thì cứ đỏ rực lên, cuối cùng có màu như máu rồi nuốt chửng cả tôi. Có lẽ tại chai bia. Tôi bỗng nhiên thấy lạnh, cái lạnh cứ xuyên vào tim tôi.


    Thời gian càng đến gần 3h 15phút, tim tôi đập càng vội vã. Lên mạng bằng Guest! Tôi là Jht, nếu lên mạng bằng Guest sẽ không có nghĩa là tôi lên mạng. Lên mạng rồi, Query cô ấy xem sao. Quả nhiên cũng không có trên mạng. Tốc độ đập của tim tôi mặc dù rất cao, nhưng nhiệt độ bên trong nó vẫn cứ rất thấp…


    Khó khăn lắm mới đợi đến 12giờ. Tôi sung sướng lẫn hồi hộp login bằng nick Jht. Nhưng cô ấy vẫn không ở trên mạng. Tôi mở list Friend ra xem. Chỉ có một mình Jht đang cô đơn chờ đợi FlyinDance. Tôi thấy một bức mail cô ấy gửi cho tôi.
    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)


    Title: 1998/01/01


    Ngày tháng: Thu Jan 1 1029 1998





    Dear Jht:


    Vốn là em chỉ định ngồi trong bóng tối để lắng lại những suy nghĩ của mình, để cảm nhận kĩ càng những hồi ức mà chúng mình đã có. Nhưng không ngờ, giữa mênh mông bóng đêm, em chỉ thấy càng cô độc. Nhất là khi nghe thấy tiếng con sói già của anh ngày một rời xa, em lại không kìm được để cho nước mắt rơi xuống.



    Đầu gấu à, anh có thể cảm nhận được nỗi cô đơn của em không?


    Em vẫn không sao kìm chế được thói quen từ bấy lâu nay. Thế là em lén dùng guest để lên mạng lúc 3h 15 phút sáng. Anh không trách em chứ!? :P


    Em Query anh, quả nhiên anh không ở trên mạng. Nên mừng vì niềm tin dành cho anh đã được đền đáp hay nên thởi dài đây? Trời sáng rồi. Đã đến lúc phải ra đi. Em muốn mang một số thứ liên quan đến anh, nên mang theo cuống vé xem phim hôm trước. Còn nữa, nhưng thứ muốn mang theo mà không mang nổi, còn những thứ muốn bỏ lại thì không sao dứt ra được. Khi anh nhận được bức thư này, có lẽ em đang ngồi trên chuyến bay dài lên Đài Bắc. Anh có nhận được nụ cười em gửi cho anh từ độ cao hàng chục ngàn mét trên bầu trời không? Có thể hôm nay máy bay không thể lên đến độ cao 10.000 mét, bởi vì trong lòng em thấy nặng trĩu .


    Anh xem thư ở trong hộp thư của em nhé! Ở đó ghi lại mọi thứ từ khi mình quen nhau đến nay. À, còn có nhật kí của em để ở trên BBS nữa. Gọi là nhật kí có lẽ không ổn lắm bởi vì em chỉ ghi lại một vài lần với những thời điểm đặc biệt mà thôi. Anh đọc lần lượt theo thứ tự nhé. Đọc xong rồi, tùy anh quyết định muốn giữ hay muốn xóa đều được. Bởi vì có lẽ em không còn cơ hội để lên mạng nữa rồi. Mật mã là sinh nhật của em 19760315. Anh xem đi nhé!





    FlyinDance


    ps. Đầu gấu à, đừng có ngẩn người ra nữa, xem thư đi!...



    Không ngờ việc tôi ngẩn người cũng được cô ấy tính tới. Quả là cô gái kiểu S. Tôi vội vàng login bằng nick của FlyinDance. Trong thùng thư chỉ có mail của jht và FlyinDance. Tôi chẳng lòng dạ nào xem những bức thư trước đây gửi cho cô ấy, liền chuyển sang xem trang nhật kí thứ nhất của cô ấy trên BBS.








    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)


    Title: 1997/09


    Ngày tháng: Thu Sep 18 2347 1997


    Hôm nay là ngày đầu tiên của năm học mới. Đại học Thành Công thật đáng ghét khi chọn ngày kỉ niệm lịch sử 18 tháng 9 làm ngày học đầu tiên. Rõ ràng đã thiếu kính trọng những đồng bào đã chết trong ngày quân Nhật thảm sát dân tộc mình! Để tưởng nhớ đến những đồng bào bất hạnh, mình quyết định bỏ học một ngày để bày tỏ tình cảm. Mình ngồi trong vườn trường, cảm thấy chán chán. Thôi thì đi dạo còn vui hơn. Mình đi qua đường ngầm, đến khu trường của học viện kĩ thuật. Đi trên “phố học viện kĩ thuật”, hàng cây hai bên đường vừa cao vừa đẹp, ánh nắng xuyên qua những tán lá và rải nhẹ xuống phía dưới. Ánh nắng dịu dàng này là giới hạn cao nhất khả năng tận hưởng của mình. Mình không kìm được thầm thì hát, rồi múa nhè nhẹ. Con trai ở khu này trông cũng sôi nổi, đầy sức sống, khác hẳn bọn con trai bên học viện văn hóa sặc mùi sách vở. Tòa nhà công nghệ thông tin trông cũng rất hoành tráng, cho chú mày chút vinh dự nhé, đại giá của bổn cô nương đã đến đây ”


    Bây giờ mọi người đều lên BBS. Mình cũng chen chân vào gọi là hóng hớt cho vui, đăng kí một ID mới thuộc server của công nghệ thông tin. Từ khi bổn cô nương xuất hiện trên này, định luật “trên mạng không có mĩ nữ” kể như bị lật đổ. Cái ID cũ của mình thường xuyên bị một số ID vô duyên của bọn con trai quấy rầy Lần nào lên mạng cũng gặp một đống mail. Nội dung đại khái muốn làm quen. Có cái lời lẽ sáo rỗng, có cái tự cho là mình hài hước, có cái giả vờ chân thành, có cái cố làm ra ung dung. Hứ, mình chẳng thèm vào!


    Cũng tại vì Tiểu Văn ở cùng phòng với mình! Lần nào đi gặp mặt cũng lôi mình đi cùng. Gọi là để chia xẻ rủi ro, và tránh cho cô ấy đỡ bị đám ếch xanh đe dọa. Kết quả, người bị dọa lại chính là mình.



    Trên mạng, bọn con trai gọi các cô gái dữ dằn là khủng long, bọn con gái gọi mấy gã phọt phẹt hèn kém là ếch xanh. Bọn con trai nói “trên mạng không mĩ nữ”, con gái nói “trên mạng ếch bò lổm ngổm”. Mấy con ếch này lại còn tự nghĩ mình là hoàng tử, ngồi mơ được công chúa ban cho nụ hôn để giã biệt kiếp ếch. Tiểu Văn nói, ếch là ếch, dù có mĩ nữ lên giường với hắn thì cũng vẫn là ếch mà thôi Vậy thì phải đổi ID và nick thành cái gì bây giờ? Chợt nghĩ đến giờ phút trên phố học viện kĩ thuật với trạng thái vui vẻ thoải mái… ôi, tuổi trẻ thật là tuyệt . Thế thì gọi là “Khinh ** phi dương”, ID sẽ là FlyinDance… I am Flying in Dancing! Mình cũng dùng tinh thần của trạng thái này để tự viết Plan cho mình, mong ước mình có thể trẻ trung – bay lượn mãi mãi.


    Hôm nay thích thật. Trốn học quả là quyết định chính xác… :P











    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)


    Title: 1997/09


    Ngày tháng: Mon Sep 22 2352 1997





    Buổi tối, Tiểu Văn lại đi hò hẹn rồi, còn lại một mình xem ti vi trong phòng Ti vi đưa tin Trần Tiến Hưng đấu lại cảnh sát ở Vĩnh Hòa. Kết quả là hai bên đều không bắn phát nào, nhưng đã để hắn ta trốn mất. May mà mình không ở nhà ở Vĩnh Hòa, nếu không chắc là sợ đến mất ngủ. Mình lên mạng, có ID mới, tình hình mới, mình lên đọc các board xem sao. Mình còn vào board Mantalk để nghe xem bọn ếch kêu cái gì. Có một bài viết khá được… Mình chú ý xem người viết, anh ta là jht. Kém thật. ID cái kiểu gì thế này! J, h, t là ba phụ âm, đọc khó chết đi được! Mình học ngoại ngữ, thực sự không thể chịu đựng nổi cái ID đại diện trình độ tiếng Anh gần với Trứng Ngỗng như thế! Đã vậy, nick của hắn ta lại càng ngớ ngẩn, xưng là “Thái Đầu gấu”! kém bậc n!





    Tiểu Văn nói rằng, nick của bọn ếch, nếu hay thì chưa chắc đã hay, nhưng nếu dở thì nhất định là dở. Vì vậy mình nghĩ hắn ta chắc chắn chỉ là con cóc hôi. Lén Query vào cái plan của hắn, hóa ra lại phát hiện được chút thú vị. Hắn nói rằng: “Nếu dốc hết nước của Thái Bình Dương, cũng không làm tắt được ngọn lửa tình yêu anh dành cho em…. Vì vậy anh không yêu em.” Nếu Tiểu Văn xem những dòng này, nhất định sẽ phán rằng hắn ta đang… đánh rắm. Nhưng mình là một thục nữ, mình bảo lưu quyền không ăn nói thô thiển. Anh chàng này là người thế nào nhỉ? Là đầu gấu thật, hay chỉ là một gã dốt tiếng Anh? Tại sao anh ta có giọng văn của thiên sứ nhưng lại có cái nick của yêu quỉ? Mình lên khắp nơi tìm các bài viết của anh ta. Board Letter, Story, Baseball… thậm chí còn đến hí hót trên board Ladytalk trong đại bản doanh của Khủng long nữa. Chẳng lẽ không sợ khủng long dẫm cho nát bét à?





    Đằng nào cũng chẳng có gì vui, mình bèn mail cho hắn bảo hắn rằng mình thấy Plan của hắn rất thú vị :~. Cho đến cuối nhật kí hôm nay, trong lòng mình vẫn băn khoăn… bởi vì đây là lần đầu tiên mình đã chủ động mail cho một cái ID xa lạ. Tại sao mình lại đủ gan để quá khích như vậy, hay là ở với Tiểu Văn thành ra hư mất rồi?


    Có thật là vì nguyên nhân “đằng nào cũng chẳng có gì vui” mà thôi không?

  5. #15
    Junior Member
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    24
    Thanked: 0
    Chương 15


    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)
    Title: 1997/09/30
    Ngày tháng: Tue Sep 30 23:06 1997
    Chiều nay đi cùng Tiểu Văn đến quán Phỉ Thúy đường Đông Phong uống trà chiều. Không khí thật dễ chịu.. . Cả tầng chỉ có mỗi 2 đứa mình làm khách. Mình gọi một ly trà có hương vị cỏ Hắc y, thực là hiếm thấy hiếm thấy. Bởi vì mình siêu khoái uống cà phê, chưa từng uống trà trong thời gian uống trà chiều. Có lẽ là bị ảnh hưởng bởi sự ân cần và một trận thuyết phục đặc sắc của anh nhân viên trong quán. Buối tối lên mạng, nhận được bức thư đầu tiên gửi cho FlyinDance. Thư của chú cóc hôi Jht dốt Anh văn gửi cho mình. Hắn ta nói rằng đợi mình rất nhiều ngày để có thể gặp nhau trên mạng, nhưng trời không chiều người, đành ôm hận mà gửi mail. Sao trời lại không chiều người! Rất có thể là ông trời rất nghe lời mình thì có! Hắn ta bảo là để chứng minh là mình có con mắt nhìn xa, hắn sẽ cố gắng huấn luyện hắn trở thành một con người thú vị. Huấn luyện à? Thú vị có thể huấn luyện mà thành được à? Xem ra thì đầu óc hắn có vấn đề. Thật đáng thương. Một nghiên cứu sinh mà lại có trình độ tiếng Anh và chỉ số thông minh thấp như vậy, thực là đáng để thương
    Tuy nhiên, có sự khác biệt rõ nét giữa mail với những bài hắn post lên mạng. Bài của hắn rất mạnh mẽ sắc sảo, kiểu một phát xuyên tim, cưa đứt đục suốt. Nhưng mail của hắn lại có cái vị của sự dịu dàng, tỉ mỉ. Giống như là? Giống như là? Như trà chiều có hương vị cỏ Hắc y!




    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)
    Title: 1997/10/05
    Ngày tháng: Sun Oct 5 23;50:35 1997


    Hiếm hoi thay một ngày chủ nhật. Càng hiếm hơn là Tiểu Văn lại không có hò hẹn với ai. Mình với cô ấy đi chơi ở cửa hàng bách hóa Tân Quang. Ở đó trên tầng 13 có buổi bán hạ giá túi da. Bữa trưa cũng ở Tân Quang, canh đậu phụ kiểu Hàn, cay đến mức Tiểu Văn chảy cả nước mắt. Cô ấy bảo rằng Spice Girls không nên ăn cay nữa, nếu không, gia vị thêm ớt, chưa cay người đã cay chết mình. Mình chọn được một cái ba lô màu cà phê. Màu sắc, trang sức và kiểu dáng của nó làm mình liên tưởng đến cà phê Cappuccino, liền mua lập tức. Đeo chiếc ba lô này lên, cảm giác như vừa được uống xong một li Cappuccino, thơm ngậy,ngọt ngào lại đậm đà mãnh liệt.
    Ừm, dễ chịu quá … Có chút cảm giác như kiểu đang yêu



    BBS của công nghệ thông tin dừng hoạt động từ mồng 1/10. Ngừng tận đến tối hôm qua mới trở lại hoạt động bình thường. Trong ba ngày này, mình dùng hết cách để nối mạng vào Công nghệ thông tin. Sao thế nhỉ? Bên đấy có gì quí? Mình cũng đâu đã nhiễm bệnh mọt mạng, suốt ngày không lên mạng không chịu nổi? Thế thì sao lại cứ cố lên mạng cho được nhỉ? Chỉ là muốn xem các bài viết, thì lên các server khác cũng được mà, việc gì cứ phải lên Công nghệ thông tin? Chẳng lẽ chỉ vì bên ấy có chú cóc hôi tên là jht?
    Hôm nay cuối cùng mình đã nhận được cái mail thứ 2. Mình có cảm giác đào thấy cổ vật. Mình xem cái mail của anh ta hết lần này đến lần khác. Trong lòng vừa thấy yên tâm vừa vui vẻ. Tự dưng có cảm giác vừa uống một li Cappuccino…




    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)
    Title: 1997/10/10
    Ngày tháng: Fri Oct 10 23;53:26 1997



    Mình cố ý ngủ đẫy một giấc đến tận 2 giờ chiều. Thật ra, chỉ tại cái chú ếch xanh kia. Hôm nào cũng chỉ lên mạng vào giữa canh ba, à không, chính xác phải là cuối canh bốn.
    Hôm qua cố ý ngồi đợi anh ấy. Mình còn cầu nguyện Đức Chúa Trời, phù hộ cho mình gặp được ếch xanh. Đợi đến 2 giờ sáng, thế nào lại ngủ thiếp đi mất. Idle mất 40 phút, thế là bị đá khỏi mạng. Giận hơn nữa là, anh ấy lại lên mạng lúc 3h15phút và gửi cho mình cái mail thứ 6. Ghét quá đi mất. Nửa đêm không ngủ làm gì thế này!
    Hiếm có gặp dịp hôm nay được nghỉ, ngày mai lại không có giờ học, ngày kia lại được nghỉ 3 ngày. Lơ mơ mà để bổn cô nương vui vẻ quá, không chừng bổn cô nương sẽ nhận lời đi chơi với hắn..
    Hừ, đêm này thì đừng có mà mong bổn cô nương chờ nữa nhé..
    Ôi, sao hôm nay mình lại không gọi hắn ta là cóc hôi, mà gọi là ếch xanh thế này? Còn nữa, sao mình lại chờ anh ta nhỉ? Chẳng lẽ mình… mình … mình thấy nhớ rồi sao?




    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)
    Title: 1997/10/25
    Ngày tháng: Sat Oct 25 23:28 1997



    Mình bắt đầu học cách loạn tiễn xạ điểu rồi. Anh ta thực là rất khó hiểu. Có hôm 3 ngày liền không lên mạng, có hôm lại một ngày lên xuống mấy lần. Cây cung của mình vụng quá, đi săn không nổi, đành bắn bừa, may ra nâng cao được xác suất trúng đạn. Thế mà mình vẫn chưa bắn trúng con vịt ngốc kia. Lưu Bị đối với Khổng Minh cũng chỉ tam cố thảo lư, còn mình thì đã “cố” đến mức cái lều cỏ kia cũng thấy xấu hổ rồi. Con ếch xanh ngốc nghếch này, rỗi rãi quá rồi học Khổng Minh hay sao đây.



    Hừ, chắc là phải đổi tên mình thành Ngày, còn tên anh ta thành Đêm! Trên đài lại đúng lúc phát bài hát “Không chỉ là bạn bè” của Hoàng Tiểu Hổ. Có lẽ mình cũng như vậy, cái mình mong cũng “không chỉ là email”. Chàng hoàng tử ếch ơi, chàng ăn ngủ học hành sao không qui luật một chút?
    Sao mình thấy trong lòng bắt đầu chùng xuống.




    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)
    Title: 1997/11/08
    Ngày tháng: Sat Nov 8 23;58:06 1997



    Hôm nay là ngày anh ta đi Hồng Kông về. Bức mail trước, anh ta chỉ nói rằng phải đi Hồng Kông có việc, nhưng không thèm bảo sẽ đi bao nhiêu ngày. Không ngờ đi liền một mạch 5 ngày. Hơn nữa, khi mình đọc được mail của anh ta, anh ta đã ngồi trên máy bay rời Đài Loan đi Hồng Kông rồi. Thực ra mình rất giận dữ, bởi vì không biết được anh ta lúc nào sẽ trở về. Hôm qua lên mạng, nhìn thấy con số thống kê số lần login của anh ta vẫn không hề tăng lên. Đầu gấu đáng ghét, ếch xanh ghẻ lở, liệu có về Đài Loan nữa hay không? ..
    Vì thế nên, vừa mới lên mạng nhìn ngay thấy mail của anh ta, mình đã không kìm được bật khóc. Anh ta kể đã đi rất nhiều nơi, đi cả núi Thái Bình và cảng Victoria. Anh ta còn nói các vì sao trên bầu trời núi Thái Bình chắc chắn không thể sáng hơn đôi mắt của mình, còn đèn đêm ở cảng Victoria cũng nhất định không thể rực rỡ bằng nụ cười của mình. Hứ!.. Đi chơi bao nhiêu là ngày như thế, đừng hòng dùng hai câu ngọt ngào để khoả lấp với mình. Nhưng mà anh ta còn chưa nhìn thấy mình, làm sao lại biết mà nói như thế nhỉ? Nếu ngộ nhỡ trông mình còn gớm ghiếc hơn khỉ trên núi Thái Bình, tiếng cười của mình chói tai hơn còi tàu thuỷ cảng Victoria thì làm sao! Tuy vậy, nể mặt anh ta mặc dù đoán mò nhưng là đoán đúng, mình cũng không nỡ trách móc thêm nữa...
    Anh ta nói rằng hôm nay là ngày thuỷ điện Tam Hiệp khép dòng nối đê. Đây là sự kiện lớn chưa từng có trong giới thuỷ điện của anh ta. Mình chẳng thèm để ý xem thế nào là khép dòng... . Mình chỉ quan tâm, anh ta với mình lúc nào sẽ “nối dòng” đây? Bao giờ sẽ thôi không còn giống như hai con sông chảy song song mà chẳng bao giờ hội nhập về một điểm....




    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)
    Title: 1997/11/13
    Ngày tháng: Thu Nov 13 23:56 1997



    May quá, hôm nay là thứ 5, chỉ kém một ngày là thành ngày thứ 6 đen tối, hú vía
    Sáng nay anh ấy mail cho mình rằng hôm nay là một ngày rất đặc biệt. Tại sao đặc biệt thì lại chẳng nói. Chẳng lẽ hôm nay là sinh nhật anh ấy? có thể! Sinh ra vào ngày tháng thế này thì có gì để tự hào kia chứ, cho nên không trách anh ấy không dám nói . Anh ấy bảo là rất thích cái plan của mình, và để ăn mừng cho cái ngày đặc biệt này, anh ấy đã cố ý sửa mấy câu:
    “Tôi lầm bầm to tiếng, trong phòng yên tĩnh. Ánh mắt lạ lùng của anh nhìn tôi, thương hại cũng được, khó chịu cũng chẳng sao, chẳng hề làm cho âm thanh của tôi nhỏ đi. Bởi điều khiến tôi thấy đau bụng, không phải là ánh mắt chú ý của anh, mà là sự tắc tị ở ruột già tôi”
    Mình phải vịn tay vào bàn, cười chảy cả nước mắt. Không biết thế này có gọi là vui quá hoá khóc không nhỉ?
    Hứ!... dám cả gan sửa linh tinh cái plan của mình . Hữu thù bất báo phi thục nữ. Lần sau mình nhất định phải sửa cái plan của anh ta, mà phải nhất định làm cho anh ta chảy nhiều nước mắt hơn nữa .
    Tóm lại vì sao anh ấy lại bảo hôm nay là ngày đặc biệt nhỉ? Đối với anh ấy, một ngày như thế nào mới là đặc biệt? Thực ra, ngày nào nhận được mail của anh ấy với mình đã là rất đặc biệt rồi.




    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)
    Title: 1997/11/23
    Ngày tháng: Sun Nov 23 23;58:06 1997



    Vừa sớm tinh mơ, Tiểu Văn đã chở mình đi chơi trên chiếc ô tô màu hồng của cô ấy. Hai đứa đi công viên Khẩn Đinh
    Mình mặc cả bộ hệ màu cà phê và khoác cái cappuccino sau lưng. Tiểu Văn mắng mình bị thần kinh, làm gì có ai ăn mặc như mình bao giờ. Cô ấy cười mình có lẽ bị trúng độc tố cà phê. Nhưng mình vẫn thích thế :P
    Công viên Khẩn Đinh rất rất đẹp, nhưng đáng tiếc vì tính chất nhân tạo lộ liễu quá, không bằng công viên Xã Đỉnh tự nhiên trù phú. Mình đã chụp một bức ảnh kỉ niệm trên thảm cỏ của công viên. Tiểu Văn bảo là nhìn thấy mình qua ống kính máy ảnh chẳng khác gì thấy một li cà phê. Hi hi...! Đây chính là cảm giác mà mình muốn có
    Có 2 cậu con trai lân la đến làm quen. Các cậu ta nói: Hôm nay thời tiết tốt gọi là sunny, hai cô gái thật xinh gọi là beauty, dáng vẻ cũng rất hấp dẫn gọi là pretty, nếu được đi chơi cùng hai bạn sẽ rất vui gọi là happy. Tiểu Văn trả lời rằng: Thời tiết tự nhiên xấu đi gọi là rainy, hai anh xấu trai gọi là ugly, nhìn thấy các anh tôi thấy hết vui gọi là angry, không nhanh biến đi kẻo lão nương tóm được sẽ crazy. Ha ha ha... Sao mình lại có một người bạn tốt như Tiểu Văn thế này nhỉ? Càng hiếm có hơn ở chỗ, mình vẫn gần mực mà chẳng đen, vẫn giữ gìn được bản tính dịu dàng .
    Hôm nay thật là vui. Thời tiết đẹp, phong cảnh đẹp, có Tiểu Văn bên cạnh cũng thật đẹp : ) Mặc dù về đến Đài Nam đã rất mệt, mình vẫn lên mạng để viết lại cảm giác của ngày hôm nay. Mình còn nhận được mail của anh ấy, bức thư thứ 20. Hôm nay tuyệt thật, từ sáng đến tối, từ đầu đến chân đều tuyệt. Mong là anh ấy cũng thấy vui, nếu không vui, mình sẽ chia cho anh ấy một ít
    Sửa lần cuối bởi BlueHeart; 03-11-17 lúc 12:25 AM.

  6. #16
    Junior Member
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    24
    Thanked: 0
    Chương 16


    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)
    Title: 1997/12/03
    Ngày tháng: Wed Dec 3 23;19:46 1997



    Hôm qua mẹ lại gọi điện thoại giục mình làm thủ tục nghỉ học. Sao có thể được kia chứ! Đây là năm cuối cùng đời sinh viên đại học của mình. Nếu bỏ dở thế này thì tiếc biết mấy. Hơn nữa bác sĩ cũng đã nói mình đang ở giai đoạn diễn tiến chậm, chỉ cần không được mệt mỏi quá sức hoặc phơi nắng quá độ là được. Mặc dù biết là mẹ lo lắng cho mình, nhưng mình chẳng thích mẹ đối xử với mình như với một cô bé bướng bỉnh Phiền quá đi mất. Ngủ cũng không ngủ đi được, đã đến 3h15’ rồi! Tiểu Văn chắc đang ngủ say, thôi thì lên mạng lang thang một chút. Ồ, nhìn thấy jht đang nhấp nháy. Hi hi, ngắm thẳng vào anh ta, bóp cò. Lần này thì đố anh chạy thoát!
    Anh ấy bảo là cũng không thấy vui, cho nên vừa vặn gặp mình để âm với âm thành dương. Có được không vậy, nhỡ tay không khéo mình lại thành ăn mày gặp chó đuổi còn não nề hơn! Nhưng anh ấy quả là nổ rất khoẻ, đến nỗi cảm giác không vui của mình tan như mây khói Grin Anh ấy lại còn biết mình để tóc dài và không thường xuyên mặc váy đầm. Chẳng biết vì sao, nói chuyện với anh ấy mình thấy thật dễ chịu. Cảm giác buồn phiền vừa đi khỏi, giấc ngủ bắt đầu mơ màng kéo đến. Nhưng mình không thể thả anh ta đi mất thế này! Thế là mình hẹn anh ấy 10h sáng nói chuyện tiếp.
    Sáng nay anh nói cách nhìn của anh ấy về vấn đề lãng mạn. Ở đầu bên kia anh ấy cứ thế nói, đầu bên này mình cứ thế cười . Vui thật. Mình không thể không nghĩ đến cảnh đang ngâm nga thơ của Diệp Từ bất giác dẫm phải phân chó Grin . Anh ấy không giống với mọi người. Cách nhìn của anh ấy mới mẻ và thú vị. Tiếc là Tiểu Văn lại giục mình ăn trưa, nếu không mình vẫn thích nghe anh ấy thuyết
    Ừm, tối nay sẽ tiếp tục lên mạng đợi anh ấy. Mình rất thích cảm giác khi gọi anh ấy là Đầu gấu Để không ngủ thiếp đi, mình đã chuẩn bị châm một ly cà phê Manbra thật đặc. Sáng sớm mai anh ấy có lên mạng nữa không?
    Còn nữa, còn nhớ khi mình lần đầu nhìn thấy anh ấy trên mạng, ngón tay gõ bàn phímcủa mình tự dưng run run. Là vui hay là hồi hộp nhỉ? Đêm sâu của ngày mùng 3 tháng 12 năm 1997, trời thật lạnh. Bởi nhớ đến một người, nên không thấy lạnh nữa.





    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)
    Title: 1997/12/04
    Ngày tháng: Thu Dec 4 23;28:15 1997



    Mình lên mạng lúc 2h sáng hơn một chút, rồi chờ mãi, chờ mãi. Trên đài có bài hát “The Lady in red”. Giọng nam ca sĩ rất có từ tính, trong đêm cô tịch như thế này lại càng cuốn hút. Anh ta hát đến cấu “took my breath away” thì Đầu gấu lên mạng.



    Trời ơi, có phải vì bài hát không, tự dưng mình bị cảm giác nghẹt thở. Mình hỏi anh ấy nếu tình cờ gặp trên mạng thì thế nào. Bởi vì mình muốn xem anh ấy nhìn nhận mối quan hệ qua mạng của hai người như thế nào. Anh ấy bảo là trên mạng có 3 loại người. Sau đó thao thao bất tuyệt về đặc tính và sự khác biệt của 3 loại người này. Mình ngồi lặng lẽ nhìn anh ấy liên tục gửi đến những hàng chữ, tưởng tưởng ra cái miệng bọt mép đang phều phào. Ừm, tự dưng mình rất muốn nhìn thấy anh ấy . Anh ấy bảo là hai người đều thuộc loại người thứ 2, không chịu chấp nhận cá tính của trái chanh chua mà muốn được trở thành một trái đào mật. Có thể lắm chứ! Mình rất muốn được như Tiểu Văn, dám yêu, dám làm như tính cách của Dương Cưu. Mình dùng tay vuốt nhẹ tóc. Khi anh ấy nói đến câu “ngày tháng của mình không còn nhiều”, mình đã làm rụng mất mấy sợi tóc. Mình sờ nắn mấy sợi tóc bị rụng cảm giác như vừa bị điện giật. Không, nhất định không. Bác sĩ bảo mình mắc bệnh mãn tính, không phải bệnh nan y. Mình vẫn có thể sống như một người bình thường. Nhưng, có thật là mình có thể không?



    Có phải hết mình với tuổi trẻ tung bay tràn trề sẽ là niềm hy vọng mà mình không thể thực hiện được? Mình có nên nghe lời mẹ, nghỉ học để về Đài Bắc không? Không, không thể, mình muốn gặp anh ấy! Thế là mình bắt chước quảng cáo trên Ti vi, nói: “Isabel, chúng mình gặp nhau nhé!”
    Đến khi anh ấy gửi câu “OK!”, mình thấy ngoài cửa sổ đã hưng hửng sáng. Đêm đen rồi cũng tan, nhưng nỗi ám ảnh trong lòng mình biết bao giờ mới xua tan hết?




    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)
    Title: 1997/12/13
    Ngày tháng: Sat Dec 13 23:13 1997



    Từ khi gặp Đầu gấu trên mạng, mình lại càng quen hơn với thời gian 3h15 sáng lại lên mạng. Có lẽ đây là điểm tương hợp giữa hai người.!



    Tiểu Văn hay hỏi mình anh ấy là ai. Mình chỉ cười cười bảo rằng đó là Đầu Gấu. Cũng không phải vì mình xấu hổ nếu nói với Tiêu Văn tên anh ấy là jht – 3 phụ âm liền nhau. Từ trong đáy lòng mình muốn giữ riêng làm bí mật, muốn độc chiếm cái tên ấy :P Hai người hay Chat với nhau về cái gì nhỉ? Dù sao thì anh ấy rất biết lí luận, nên chẳng bao giờ lo không có chuyện để nói
    Mình hay chuyển lại lời của anh ấy cho Tiểu Văn nghe, Tiểu Văn nói anh ấy sắp lấy được giải Nobel bốc phét rồi Thế nhưng tại sao anh ấy chẳng bao giờ hỏi mình tên gì nhỉ? Anh ấy không tò mò hay sao? Tiểu Văn nói rằng, có thể mình đã gặp phải tay giang hồ cao thủ. Còn lâu, Đầu gấu chắc chắn không phải người như thế :~
    Mặc dù đã nói là sẽ gặp mặt, nhưng anh ấy lại không chịu bàn chi tiết. Mình cũng đành phải nén lòng thi gan không đả động gì . Mình là con gái cơ mà! Không thể không học phép nhẫn nại! :~



    Còn đối với mình, anh ấy tựa như một tấm gương soi. Mình thường xuyên có thể nhìn thấy những tính cách của mình, đặc biệt là tính hiếu thắng. Thế là bất giác, lúc nào mình cũng muốn tranh hơn dấu thắng với anh ấy :P . Cho nên, chẳng bên nào chịu hỏi tên của bên kia trước, chẳng ai chịu đề cập đến việc làm thế nào để gặp nhau.
    Vừa rồi mới đọc xong một truyện ngắn trên mạng, tên là “Nước hoa”. Mình quả thực là cô gái Song Ngư lãng mạn, rất muốn bắt chước nữ nhân vật chính đi qua dưới làn mưa nước hoa Dolce Vita. Nếu lúc đó mà có anh ấy bên cạnh, nhất định sẽ rất ngọt ngào

  7. #17
    Junior Member
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    24
    Thanked: 0
    Chương 17


    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)


    Title: 1997/12/30


    Ngày tháng: Wed Nov 31 02;16:38 1997





    Trước khi tiến hành ghi lại tâm tình ngày hôm nay, mình phải ngồi thở một chút, thả lỏng một chút.


    Vốn là mình đã tự nhủ phải về nhà trước 11h đêm, như thế mới hoàn thành được công tác báo cáo thu hoạch kịp thời Nhưng cuối cùng, cô bé lọ lem đã không thể về nhà trước 12h đêm :P


    Sáng sớm nay gặp anh ấy trên mạng, anh ấy bảo là bị cảm, hại mình lo lắng. Hoá ra mới biết là anh ấy giở trò Gấu. Hừ, thật là...


    Anh ấy đã ngầm chỉ đến việc hẹn gặp nhau như thế nào. Mình thấy vui quá : )


    Sau gần một tháng kiên cường kháng chiến, thắng lợi cuối cùng đã thuộc về mình Để trừng phạt anh ấy một chút về tội dám để mình phải chờ đợi suốt cả tháng, mình lừa anh ấy, bảo là mình không hề xinh :P . Đáng lí mình định tiếp tục trêu anh ấy. Nhưng đến khi anh ấy bảo “Đều là những người mất mặt bên đời, gặp nhau hà tất phải đa lễ” mình mới tha thứ và chấp nhận


    Hai người hẹn nhau trước cổng Mc Donalds lúc 7 giờ tối. Đầu gấu keo kiệt quá đỗi, không nỡ mời mình ăn một bữa Tiểu Văn nói mình nên đến muộn 30 phút, để thể hiện sự phản kháng không lời đối với chế độ trọng nam khinh nữ tồn tại hàng nghìn năm qua. Nhưng mình không thèm làm vậy. Mình đã lãng phí hết một tháng cho việc chờ đợi rồi, không muốn đợi chờ thêm dù là một phút, một giây.


    Mình mặc bộ quần áo hôm đi công viên Khẩn đinh với chiếc ba lô cappuccino. Mình muốn mang theo cảm giác vui vẻ của ngày nào để gặp anh ấy





    Để xe đạp trước cửa hiệu NET, mình chậm rãi đi bộ đến Mc Donald. Mình nhận ra ngày anh ấy với màu xanh khắp người, không chỉ có quần áo giày tất, cả đến cái kiểu ngẩn ngẩn ngơ ngơ của anh ấy cũng rất “xanh”. Mình đập nhẹ lên vai anh, tựa như với một người bạn thân thiết. Bởi vì mình muốn nhìn thấy cảnh anh ấy quay đầu lại mới nhìn thấy mình và phải ngạc nhiên đến độ hai mắt kính vỡ vụn . Thế nhưng kính của anh ấy không bị tuột xuống, chắc là anh ấy đã giật mình đến hóa đá . Ở trong quán Mc Donald, mình quan sát anh ấy thật kĩ lưỡng. Dáng vẻ nho nhã, nhưng khi cười có gì đó gian gian, quả nhiên có vốn liếng để bị gọi là Đầu gấu .



    Khi nói chuyện, anh ấy rất hay kèm thêm động tác minh họa, tựa hồ tay anh ấy đang nói, chứ không phải là miệng. À ừ, chat trên mạng thì cũng toàn dùng tay đó thôi!. Chính vì thế, đã từng có lúc, mình không biết mình đang ở đâu, trên mạng hay trong cuộc sống hiện thực. Hai người nói từ chuyện Bàn Cổ khai thiên lập địa cho đến làm sao chữa khỏi bệnh cô độc của chó. Mình cao đàm khoát luận với anh ấy một cách rất tự nhiên. Cảm giác đó tựa như nói chuyện với chính mình, bởi khi mình đang nói, anh ấy luôn chăm chú một cách lặng lẽ. Mình thích không khí của buổi trò chuyện hôm nay. Giống như ngồi trên bãi cát, có gió biển thổi vào lành lạnh và nghe câu chuyện về những con thuyền xa xăm. Tất cả thật bình thản, thật thoải mái. Nhưng rồi mình lại muốn thử anh ấy, vì vậy mình đã bịa ra một bộ “triết học cà phê”. Khi mình thuyết xong, lại phát hiện ra vẻ mặt ngây phỗng màu xanh của anh ấy .



    Nhưng bất ngờ, anh ấy cũng lập tức bịa ra được một pho “lực học chất lỏng”. Mình ngây ra liệu có màu cà phê không nhỉ? Mình bắt đầu cảm thấy anh ấy không phải là một con người ảo nữa. Anh ấy không chỉ tồn tại trong thế giới ảo của internet, mà trong cuộc sống hiện thực, anh ấy vẫn mạnh mẽ kiên cường, dịu dàng, sâu sắc, nhạy cảm và đa dạngi. Mình cũng thấy những công sự phòng ngự của mình tựa như pháo đài xây trên cát, không thể nào chống đỡ được sự tấn công của sóng biển.


    Trước anh ấy, mình không còn chút hiếu thắng nào nữa, bởi mình đã hoàn toàn đầu hàng. Vì thế, mình chấp nhận lời hò hẹn vào hôm sau của anh ấy.



    Còn một tiếng đồng hồ nữa mới đến 3giờ 15phút, châm thêm một li Manbra nữa vậy! Mình chắc chắn lúc đó anh ấy sẽ lên mạng. Mình không muốn làm anh ấy thất vọng, càng không muốn làm mình thất vọng :P . Tiểu Văn gọi đây là phản ứng ràng buộc, cô ấy nói mình đã vô phương cứu chữa :~ Ràng buộc thì ràng buộc, mình đã “nguyện đi theo con đường đã chọn”








    Người gửi: FlyinDance (Khinh ** phi dương)


    Title: 1997/12/31


    Ngày tháng: Thu Jan 1 0652 1998





    Đến lúc dùng ngôi nhân xứng số 2 “anh” để thay cho ngôi nhân xưng thứ 3 “anh ấy” rồi. Bởi vì em quyết định để anh chia xẻ với em những bí mật sâu kín của mình


    Anh đã lên mạng lúc 3h 15phút, đúng như em dự đoán. Xem ra anh cũng đã bị em ràng buộc rồi . Tiếc là chiều nay mình còn đi xem phim nữa, nếu không chúng mình lại có thể trò chuyện cho đến khi trời sáng. Đi ngủ thôi, em không muốn anh nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy suy sụp của em.



    Em tỉnh dậy đã gần 12 giờ trưa, trước hết phải tắm đã! Đối với con gái, cơm có thể không ăn, nhưng tắm thì không thể không làm :P . Em ngân giọng theo một bài hát, cảm giác khiến em nhớ lại lúc đi trên đường học viện kĩ thuật, em đã múa . Thế rồi, khi mặc áo, em chợt nhìn thấy một vết bớt đỏ trên tay phải. Em lặng người nhìn vết bớt, toàn thân tựa như bị đông cứng. Em ngồi xuống nền buồng tắm và khóc. Hóa ra, 3 tháng trôi qua, em vẫn chỉ bay lượn trên mạng mà thôi, em không thể FlyinDance trong cuộc sống thực tại. Em đành nghe theo lời mẹ, chuẩn bị về Đài Bắc, phải có trách nhiệm với mạng sống của mình. Em lau khô nước mắt, chỉ lát nữa thôi anh sẽ đến.


    Hôm nay chúng mình đi xem phim! Phải vui lên chứ. Nhưng tại sao lại chọn Titanic? Trước nay, em vốn không có sức đề kháng với các bi kịch.


    Thời tiết hôm nay rất đẹp. Khí hậu ở Đài Nam thường xuyên như vậy. Em dấu mặt sau lưng anh. Em không thể phơi mặt dưới nắng được nữa, mặc dù ánh nắng hôm nay thật nhẹ, thật dịu dàng. Ngồi sau xe anh, em có thể nhìn thấy tai anh đỏ dậy lên từng chập. Đầu gấu à, thực ra em cũng giống như anh, vành tai cũng nóng hẳn lên. Nhưng chỉ có gió thổi qua mới biết được điều đó. Còn anh, cứ lòng vòng lòng vòng, có vẻ như đang tìm chỗ để xe. Nhưng em biết. Anh đang tìm cách để em ngồi sau anh lâu hơn chút nữa.


    Em dùng kẹp tóc kẹp một cái đuôi ngựa. Tại vì Tiểu Văn nói rằng đường cong trên khuôn mặt em rất hấp dẫn, nên em không muốn mái tóc dài che mất khuôn mặt em. Đầu gấu à, em mong rằng anh có thể vĩnh viễn nhớ được khuôn mặt em xinh đẹp nhất lúc này. Vì có thể chỉ vài hôm sau, em sẽ không còn xinh đẹp được nữa. Lúc đứng xếp hàng mua vé, là lúc em gần sát bên anh nhất. Em thậm chí muốn chúng mình cứ xếp hàng mãi như thế, không mua được vé cũng chẳng sao. Nhưng tay phải của em thỉnh thoảng lại bị chạm vào tay trái của anh. Em cảm thấy vết bớt đỏ như đang nở nụ cười lạnh lẽo.


    Ngồi trong rạp Nam Đài, em đã không thể tự chủ nổi mình. Em bỗng thấy mình rất giống với tàu Titanic, sắp sửa chìm xuống đáy biển lạnh. Jack thân yêu sẽ ra sao đây? Hate? Help? Hold?


    Đầu gấu à, anh không hề lãng mạn, anh vốn không phải là người có thể bị tình tiết trong câu chuyện tình hư cấu làm cho xúc động, trừ lúc Jack nói câu:


    “Rose, listen to me.. Listen...Winning that ticket was the best thing that ever happened to me… It brought me to you... And Im thankful, Rose... Im thankful...”





    Đến lúc ấy em mới thấy anh ngồi căng thẳng, đầu lông mày và khóe miệng giật giật. Anh có biết không, em cũng có cùng cảm giác ấy.


    Anh nhắc em đã tan rạp. Phải, bộ phim của em đã kết thúc, nhưng cuộc sống của anh vẫn phải tiếp tục. Không phải vậy sao, Đầu gấu? Nhưng em ích kỉ, vẫn muốn giữ lại một vật gì đó thuộc về anh. Em muốn anh kí tên vào tấm vé. Đầu gấu à, anh ngốc thật đấy. Đó là cách bày tỏ em đã chấp nhận thua rồi. Trong lòng em hi vọng anh sẽ kí tên thật của anh. Như thế những nhớ thương về sau sẽ thêm cụ thể, nếu như vẫn có “về sau”. Hơn nữa, em mới có thể càng chắc chắn rằng, anh không chỉ tồn tại trên mạng mà thôi.


    Đầu gấu à, cuối cùng em đã thỏa ước mơ đi dưới làn mưa nước hoa Dolce Vita. Cảm ơn anh đã cho em cảm nhận được “những ngày hạnh phúc”. Nhưng thật sự xin lỗi anh, lời chia tay em không sao nói ra được. Mình đã bắt đầu từ email, cũng nên dành kết thúc cho email. Cũng đã hơn 3 tháng rồi tính từ ngày em gửi cho anh bức mail đầu tiên. Thời gian có vẻ không phải là ngắn, nhưng không thể dùng từ Dài để mô tả. Câu chuyện giữa anh và em là do em bắt đầu, vì vậy kết thúc cũng nên do em thực hiện. Như thế gọi là tháo chuông vẫn cần người buộc chuông, cũng gọi là “có trước có sau”. Đầu gấu à, lần này em dùng thành ngữ có đúng không? Có lẽ đúng như anh đã nói, mạng vốn rất nhanh, nhưng không hoàn hảo. Em có thể gửi rất nhanh cho anh những thương những nhớ, nhưng không thể nào gửi kèm theo những giọt nước mắt.


    Trời đã sắp sáng rồi. Lát nữa, sau khi gửi cho anh bức mail cuối cùng, em cũng phải ra đi. Anh lúc này, chắc là đang ngủ say!

  8. #18
    Junior Member
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    24
    Thanked: 0
    Chương 18


    Xem xong mail của cô ấy, tâm trạng tôi tựa như một lần nữa ngồi trên xe nhào lộn, nhưng lần này căng thẳng hơn nhiều, vì thiếu chút nữa, xe đã văng ra khỏi đường ray. Từ nhật kí của cô ấy, tôi phát hiện ra một trái tim tinh tế dịu dàng dấu sau những câu chữ thông minh sắc sảo. Bất giác tôi tự hỏi, chẳng biết lúc trước cô ấy viết nhật kí, có nghĩ đến ngày sau người khác sẽ đọc trái tim của cô ấy không? Hay chỉ dùng bản thân trong thế giới mạng làm người gửi thư, rồi dùng chính mình trong thế giới thực để nhận thư? Hoặc là ngược lại?





    Hai tuần tiếp sau đó, tôi quen với việc thôi miên chính mình khi đối mặt với những sáng sớm, những đêm sâu, những ngày những đêm nhớ về cô ấy. Tôi không ngừng tự nhủ, cô ấy chỉ tồn tại trên mạng, FlyingDance trên mạng, không thể bay lượn trong cuộc sống thực. Tôi hi vọng có thể xóa đi những chấn động xuyên sâu vào tâm can cốt tủy. Tôi không ngừng trốn chạy, trốn chạy khỏi máy tính, trốn chạy khỏi bất kì vật gì có màu cà phê. Tôi buông mình trong thế giới của sách, nép mình trong đám đông người. Tôi muốn trốn chạy khỏi cảm giác bị ghi tâm khắc cốt này, nhưng tôi đã thất bại.
    Bởi tâm can cốt tủy đều là xương, là thịt. Trừ phi tôi lừa dối lương tâm mình, trừ phi tôi không đọc được những dòng chữ đã ghi tạc lên xương mình, tôi mới thôi miên được chính mình. Nhưng tôi không những không mù chữ, tôi còn có cả trái tim.


    Hóa ra tôi không hề không nhớ đến cô ấy. Tôi chỉ quên đi những kích động mang đến từ sự nhớ thương. Cũng như không phải là tôi không thở, tôi chỉ quên mất rằng tôi vẫn đang luôn luôn thở. Có thể tạm thời nín thở, nhưng không thể không thở tiếp. Vì vậy, tôi quyết định đi tìm Tiểu Văn để thử vận may.


    Hôm ấy là ngày 15 tháng 1 năm 1998. Từ sáng trời đã bắt đầu mưa. Thời tiết ở Đài Nam bắt đầu chuyển lạnh. Có thể tại vì thời tiết, ngón tay ấn chuông của tôi cứ run mãi.
    “Xin hỏi, Tiểu Văn có nhà không?”
    “This is Tiểu Văn speaking… May I have your name?.. “
    “Tôi… tôi… tôi là Đầu gấu”


    Quả thực không biết mô tả tên tôi như thế nào. Jht thì cô ta không biết. Tên mẹ tôi đặt cho cô ấy cũng chưa nghe thấy bao giờ, chỉ còn cách xưng như vậy thôi.
    “Just a minute!..I go down right now!..” Không lâu sau, tôi nghe thấy một tiếng sập cửa rất lớn, sau đó là một loạt tiếng bước chân hấp tấp. A Thái có một cách nhận biết mà trong tiểu thuyết võ hiệp khi đón ám khí phóng tới gọi là “nghe tiếng đóan vị trí”. Tiếng bước chân bình bịch kiểu này, có lẽ là một cô gái cỡ B…


    Tiểu Văn buộc vội một cái đuôi ngựa bằng dây chun, không cả có kẹp tóc. Cô ấy mặt mũi thế nào tôi chẳng kịp xem, bởi vì ánh mắt của con trai rất dễ bị kích thước vòng 2 lôi kéo. Ghê hơn nữa, cô ấy còn mặc đồ bó sát, khiến cho mắt tôi chết không chỗ đất chôn.
    “Anh là Đầu gấu à?”
    Cô ta cẩn thận ngắm nghía quan sát tôi một hồi, trên mặt đầy vẻ hồ nghi.
    “Yes… This is Đầu gấu speaking…”
    Tôi bắt chước cách nói của cô ấy, hi vọng cô ta có cảm giác gần gũi với tôi hơn.
    “Cô ấy ở đây…”
    Vừa nói xong bèn dúi cho tôi một mẩu giấy, trên đó viết tên bệnh viện và số phòng bệnh. Tôi bàng hoàng nhìn cô ấy. Nhưng lần này ánh mắt tôi phải ngước lên 25cm, dừng tại mắt cô ấy.
    “Còn đứng ngẩn ra làm gì nữa? Anh còn không mau mau đi thăm cô ấy đi!”
    “Đây là..?”
    “Shut up!, Đừng có nói lôi thôi nữa, đi mau đi! Còn nữa, Đài Bắc lạnh đấy, anh nhớ mặc nhiều áo quần một chút.”
    “Rầm” một phát, cánh cửa đã đóng kín. Lại một trận tiếng bước chân thình thịch. Có lễ


    Tiểu Văn không chỉ là cỡ B, mà phải là B+. Lần sau phải thông báo cho A Thái, để cho bọn họ long tranh hổ đấu một phen.


    Tôi nghe lời Tiểu Văn, mang thêm một số áo quần. Nhưng không phải vì tôi lo Đài Bắc lạnh, mà vì không biết sẽ ở lại đó bao lâu. Tôi gọi điện thoại cho em gái đang làm việc ở Đài Bắc, báo rằng tôi sẽ đến ở vài ngày. Em tôi hỏi vì sao, tôi trả lời rằng muốn đi tìm một cánh bướm xinh đẹp.


    Tôi đáp máy bay đi Đài Bắc chuyến 11h 40phút. Chắc hai tuần trước chắc cô ấy cũng ngồi chuyến máy bay này. Lên máy bay, tôi lập tức thắt dây an toàn, không phải vì tiếp viên hàng không rất ugly, bởi vì tôi không bao giờ tin có một cô tiếp viên hàng không có thể cùng mùi thơm như cô ấy.
    Xuống máy bay, đón tiếp tôi chỉ có thời tiết của Đài Bắc – hoàn toàn khác với Đài Nam. May mà Đài Nam mấy hôm nay cũng mưa, nên khí hậu Đài Bắc đối với tôi, cũng chỉ là lạnh hơn mà thôi. Tôi quảng hành lý ở văn phòng của em gái, sau đó ngồi xe buýt tuyến 227 đến bệnh viện.


    Vào phòng bệnh, cô ấy đang ngủ, tôi lặng lẽ ngắm. Tóc cô ấy dài, xoã ra bên cạnh gối. Tôi không tìm thấy những sợi tóc đã được nhuộm màu cà phê. Khuôn mặt cô ấy trở nên tròn hơn, không còn đường cong đẹp đẽ ngày nào. Hai bên má và sống mũi nổi lên những vết đỏ loang. Nhưng bất chấp cô ấy thay đổi thế nào đi nữa, trong tôi vẫn là một cánh bướm xinh nhất, đẹp nhất.


    Hàng mi dài bỗng giật giật, chắc là cô ấy đang mơ!? Em mơ thấy điều gì vậy? Điệu múa trên đường học viện kĩ thuật? Lần gặp gỡ đầu tiên ở Mc Donalds? Con tàu Titanic trong rạp chiếu phim Nam Đài? Hay là mưa nước hoa trên ngõ phố Thắng Lợi? 
    Căn phòng ngày càng tối. Tôi muốn đi bật đèn, vì tôi không muốn cô ấy phải nằm cô đơn trong bóng tối. Nhưng lại sợ ánh sáng đột ngột sẽ cướp mất giấc mơ đẹp của cô ấy. Đúng lúc tôi còn đang phân vân, đôi mắt của cô ấy từ từ mở ra.
    Cô ấy mở to mắt bàng hoàng nhìn tôi, rồi đột ngột quay người ra chỗ khác. Tôi chỉ thấy vai cô ấy thỉnh thoảng lại rung rung. Cô ấy gầy đi nhiều... Sau một lúc lâu, có lẽ trong tiểu thuyết võ hiệp vẫn nói là hết một tuần hương, cô ấy từ từ quay lại, dùng hay tay dụi dụi mắt và cười nhẹ.


    “Đầu gấu, anh đến đấy à!”


    “Ừ, Hôm nay thời tiết rất đẹp, đúng không!?”


    “Vâng, hôm nay mặt trời rất tròn, phải không ạ, hi hi..”


    Đây là đối thoại của chúng tôi hôm đi xem Titanic, cô ấy ngồi sau xe của tôi. Chỉ có điều, cô ấy không hề biết, hôm nay Đài Bắc có mưa, mặt trời không hề xuất hiện.  


    “Đầu gấu anh ngồi đi, sao lại cứ đứng mãi thế?”


    Nghe cô ấy nhắc, tôi mới tìm chiếc ghế để ngồi xuống. Khi cất bước đi, tôi mới phát hiện hai chân mình đã ê ẩm. Tôi đã đứng liền mấy tiếng đồng hồ.


    “Đầu gấu à, anh gầy đi rồi!”
    Cô ấy thật lợi hại, dám tiên hạ thủ vi cường. Tôi mới là người có tư cách nói câu ấy chứ!?


    “Đầu gấu à, anh đói bụng không? Trưa nay anh ăn gi chưa?”


    “Thức ăn trong bệnh viện kém lắm, nên thường thì bệnh nhân đều hơi gầy..”


    “Các thứ khác còn tàm tạm, nhưng không thể lên mạng chat với anh chán lắm”
    “Đầu gấu à, luận văn của anh viết xong chưa? Năm nay anh sẽ tốt nghiệp chứ?” 
    v.v... Người nằm trên giường là em chứ đâu phải tôi! Sao lại là em cứ hỏi thăm tôi suốt như thế.....


    Nhưng mà, tôi cũng chẳng biết hỏi gì.. bởi vì tôi đến để thăm cô ấy, không phải đến để hỏi cho hết những tò mò. Có lẽ tôi nên bắt chước trong phim, để nói ra những lời sâu sắc. Nhưng tôi vốn không phải là người lãng mạn... hơn nữa, đó là trong phim, còn đây là thực tại. Tôi chỉ mong muốn cô ấy có thể mau chóng rời khỏi chốn bệnh viện khiến người ta ngạt thở này để trở về Đài Nam thuần hậu ấm áp. Lần này, tôi sẽ không để cô ấy đi một mình trên đường học việc kĩ thuật của trường Thành Công. Tôi sẽ ở bên em, chỉ cần em không bắt tôi múa....


    Không lâu sau, mẹ cô ấy đến. Một người khoảng 50 tuổi, hơi đẫy đà, ngoài nụ cười tươi sáng ra, chẳng thấy điểm nào giống với cô ấy.
    “Anh phải về đây. Dạ thưa bác cháu về!”
    “Anh.. anh...”


    Cô ấy đột ngột vùng dậy vẻ hốt hoảng.
    “Ngày mai anh lại đến, ngày mai của ngày mai cũng thế. Đến khi nào em ra khỏi đây...”
    Trước khi về đến nhà em gái, tôi mua một bình Dolce Vita của Christian Dior. Tôi mua bình lớn, lần này phải để cô ấy bơm đến mỏi tay cũng bơm không hết. Cô em gái cười hi hi mà rằng, anh em một nhà cả, việc gì phải khách sáo đến thế. Tôi bảo cô ấy “Mày nói đúng đấy, cho nên cái này không phải là mua cho mày.” Tôi nghĩ, nếu không phải vì chúng tôi là anh em cùng cha cùng mẹ, chắc cô ấy sẽ chửi cho tôi bay về Đài Nam tức thì.


    Đêm hôm đó tôi không sao chợp mắt. Gà ở Đài Bắc chắc cũng không dám gáy bừa, nên tôi chỉ có thể thỉnh thoảng lại nhìn ra xem sắc trời ngoài cửa sổ. Khi tia sáng đầu tiên xuyên vào phòng ngủ, tôi rời khỏi đống chăn ấm áp. Tôi đi taxi vì không muốn lãng phí thời gian đứng chờ xe buýt. Bước vào phòng bệnh, cô ấy đang xem một cuốn truyện. Trang bìa có hình một cô gái xinh xắn, nhưng vẫn kém cô ấy vài bậc.


    “Đầu gấu, cuối cùng anh đã đến, em chờ anh lâu quá”


    “Đêm qua em ngủ ngon không?”


    “Em không dám ngủ say quá vì sợ anh đến cũng không chịu gọi em dậy”


    “Thế em ngủ thêm chút nữa nhé!”


    “Hi hi, anh đã đến thì em càng không ngủ được.”


    Tôi tặng cô ấy bình Dolce Vita. Hẹn em đến ngày ra viện, sẽ đứng ngay dưới cổng bệnh viện tắm mưa nước hoa. Cô hỏi tôi Tiểu Văn có đẹp không. Tôi bảo cô ấy quá hot, không tốt cho mắt. Nhưng mà A Thái thích ăn cay, nên có thể cho hai người ấy tàn sát lẫn nhau. Sau đó cô ấy lại hỏi tôi thời tiết Đài Nam có đẹp không? Tôi không trả lời. Từ khi cô ấy bỏ đi, thời tiết Đài Nam chưa từng đẹp bao giờ. Nói một lúc, cô ngủ thiếp đi.
    Tôi không dám nhìn thẳng vào cô ấy, trên khuôn mặt có một hình cánh bướm. Tối qua trước khi về, tôi mới biết cô ấy bị bệnh Lupus ban đỏ, dân gian còn gọi là bệnh hồ điệp. Nhưng điều tôi ưa thích là cánh bướm có màu cà phê có thể bay lượn, chứ không phải cánh bướm đỏ đậu trên khuôn mặt xanh tái của cô ấy.


    “Đầu gấu, sao anh cứ nhìn em thế, sao lại không nói chuyện nữa?”
    Tôi chẳng biết nói thế nào. Tôi cảm thấy cô ấy ngày một yếu hơn, một linh cảm xấu đang kéo đến.
    “Đầu gấu à, em khát, muốn uống chút gì đó”
    Giờ phút này, tôi quyết không rời em nửa bước. Trong phim “Tình không thể mới”, Lưu Thanh Vân qua núi Thái Bình mua bánh đỗ đỏ cho Viên Vịnh Nghi, quay về thì đã không kịp nhìn mặt Vịnh Nghi lần cuối. Tôi không ngu, vì vậy tôi không đánh cuộc theo kiểu ấy.


    “Em đang học cách trong phim lừa anh đi khỏi đấy à?”


    “Đầu gấu à, phim là phim, cuộc sống là cuộc sống”
    Phim làm sao? Cuộc sống làm sao? Trong Titanic, trước khi Jack chìm xuống biển đã nói với Rose bằng hơi thở cuối cùng: “You must do me this honor...promise me you will survive.. that you will never give up...no matter what happens.. no matter how hopeless.. promise me now...and never let go of that promise...”. Kết quả, bà Rose cuối cùng cũng vẫn buông tay, thả cho “Trái tim Đại dương” chìm xuống biển. Còn trong cuộc sống thực, để đóng phim Titanic, Rose đã cố ý để béo lên. Phim đóng xong rồi, vì không thể giảm cân được nữa cô đành từ bỏ quyết định giảm béo. Phim ảnh và cuộc đời thực ra có một mối liên quan nhất định.


    “Em vừa mới uống nước rồi, lại muốn uống nữa à?”


    “Đầu gấu à, em lại khát thật rồi mà, em muốn uống cà phê Manbra”
    Đây là bệnh viện, đi đâu để đun cà phê Manbra bay giờ? Hơn nữa thứ đồ uống kích thích này không tốt cho sức khoẻ.


    “Cà phê không tốt, em uống chút gì khác nhé?”


    “Đầu gấu à, tự anh cũng biết cà phê không tốt, sau này anh uống ít ít thôi nhé.”
    Tôi nhìn nụ cưới hé lên từ khoé miệng của cô ấy và sự ranh mãnh lướt qua đôi mắt. Giờ mới biết cô ấy vòng vo tam quốc để muốn tôi sau này ít uống cà phê. Cảm giác như tim bị một cú hích thật mạnh. Không xong, trong mũi đột ngột có cảm giác của độ pH nhỏ hơn 7. Nếu không giữ bình tĩnh thể nào cũng có nước mắt lọt xuống. Tôi học công trình thuỷ điện thuỷ lợi. Phòng chống lũ lụt là bát cơm của tôi. Quyết không được để cho nước tràn đập, dù đó là nước mắt.


    “Ừ, anh hứa với em là sẽ ít uống cà phê”


    “Thế thì tiện thể phải hứa với em là sau này cũng không được thức khuya!”


    “Còn nữa, không được đảo ngược đêm với ngày!”


    “Buổi sáng nhất định phải ăn sáng”


    “Còn nữa, đừng cố ý chỉ thích màu xanh, như vậy trông anh có vẻ u uất!”
    “Còn nữa... “


    Không khí đột nhiên trở nên khác lạ, có cảm giác như đang dặn dò nhau lần cuối. Tôi không muốn để cô ấy tiếp tục, đành nói:


    “Anh đi rót nước cho em nhé, em khát rồi đấy!”


    “Đầu gấu à, chỗ để máy đun nước có xa không? Nếu xa thì em không uống nữa đâu!”
    Từ đây ra chỗ đặt máy ở góc rẽ, đàn ông đi khoảng 67 bước, phụ nữ khoảng 85 bước.
    Tính thêm thời gian lấy nước, bình quân khoảng 1,8 đến 2,1 phút. Không xa lắm.


    “Không... gần lắm...”


    “Đầu gấu à, anh về nhanh nhé, em không muốn một mình, anh nhé! Em sợ cô đơn...”
    Lần này tôi không trả lời. Cúi đầu sải bước sao cho thật nhanh....

  9. #19
    Junior Member
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    24
    Thanked: 0
    Chương Kết


    “Đầu gấu đi ăn đêm đi! Đệ mời huynh ăn thịt ngỗng!”
    A Thái đang gọi tôi.
    Vào lúc khuya khoắt thế này, thường thường bọn nghiên cứu sinh hay rủ nhau đi ăn. Có lúc đi uống chút bia rượu, để giải thoát những bức xúc trong lòng. Trước kia tôi cũng hay uống rượu, nhưng 2 tháng nay không đụng giọt nào.



    “Đợi tôi mười phút, tôi uống li cà phê đã”
    Cho đến hôm nay, Khinh ** phi dương xa tôi đã gần hai tháng. Ngày lại ngày, tôi lên mạng lúc 3h 15phút, tắt tất cả các Page, chỉ để cho Jht lặng lẽ bầu bạn với FlyinDance chừng 10 phút. Mặc dù trong cuộc đời này, cô ấy không còn có thể “phi dương” múa lượn. Nhưng tôi vẫn hi vọng cô ấy trong thế giới của mạng vẫn có thể tiếp tục Flying in Dancing.



    A Thái trách tôi ngốc. Người ta đã đi xa rồi, làm những việc ngây dại thế này để làm gì? Thế nhưng cho dù cô ấy không còn trên cõi đời, tôi vẫn không nỡ để linh hồn của cô ấy cảm thấy cô đơn. Chính cô ấy đã nói với tôi rằng em sợ cô đơn!



    “Đầu gấu à, không phải cậu đã bỏ cà phê rồi à?”
    A Thái tò mò hỏi. Thực ra tôi vẫn còn nhớ lời dặn dò của Khinh ** tối hôm ấy, vì vậy từ hôm đó tôi không còn uống cà phê nữa. Nhưng trong đêm nay, một niềm khát khao muốn uống cà phê đang ngự trị, hơn thế nữa, tôi còn muốn châm thêm một li cà phê nữa, cho cô ấy. Hôm nay là ngày 15 tháng 3... ngày cô ấy vừa tròn 22 tuổi.
    Tôi còn nhớ hôm 17 tháng 1, Đài Bắc mưa rất to. Khi tôi đến bệnh viện, người ta đã nói với tôi rằng. Lúc 3h 15phút sáng nay, một cánh bướm màu cà phê đã bay đi. Tiếp sau đó là gì, tôi không còn nhớ được nữa. Tôi chỉ biết là mình đã đứng suốt một ngày dưới biển hiệu bến xe buýt 227. Tiểu Văn nói rất đúng, Đài Bắc thật lạnh! Còn em gái tôi thực là ngốc ngếch... lại hỏi tôi hà cớ gì mặt tôi ướt như thế? Chẳng lẽ cô không biết hôm nay Đài Bắc mưa rất to à?
     
    Suốt hai tháng qua, tôi đã rất cố gắng để không nghĩ đến cô ấy. Dù sao, cơm vẫn phải ăn, ngủ vẫn phải ngủ, học vẫn phải học, luận văn vẫn phải vắt chân lên làm. Tôi hi vọng mình có thể tránh không lúc nào cũng canh cánh về cô ấy, nhưng nỗi hi vọng ấy tựa hồ như hi vọng bầu trời không phải màu xanh, hi vọng lá cây không phải màu lục, như là hi vọng các vì sao không nhấp nháy về đêm, hi vọng mặt trời đừng chiếu vào ban ngày. Nói chung, tôi đang hi vọng một sự việc căn bản không thể xảy ra. Không ngờ tôi vẫn đang đóng vai trò của loại người thứ 2 ngay cả trong cuộc sống hiện thực này,.
     
    Tôi đã từng khóc chưa?
    No way!.. Tôi đã nói rồi, tôi là chuyên gia phòng chống lụt bão. Tương lai, những công trình chống lũ ở hạ lưu sông Trường Giang - Tam Hiệp biết đâu sẽ có tôi tham gia. Nếu trong tim chợt có cảm giác độ pH thấp hơn 7, tôi lập tức lên mạng xem board Joke, để cho những mẩu truyện cười thấp cấp mang màu sắc tình dục đánh lạc hướng sự chú ý của bản thân. Vì vậy, mọi thứ đều vẫn giống như trước tháng 9 năm ngoái - trước khi gặp được cô ấy. A Thái vẫn phong lưu đa tình, còn tôi vẫn như xưa - nhạt nhẽo, khô khan. Chỉ có con mèo hoang ngoài cửa sổ dường như không còn kêu nữa.



    Login vào mạng, đóng các Page lại, chuẩn bị chuẩn bị đi lấy nước đun cà phê. Bình nước ở tầng ba bị hỏng, phải xuống tầng 2 lấy nước. Trong khi đứng chờ nước đầy, tôi nhìn thấy một bức thư để trong thùng của dành cho sinh viên cao học. Lớp nghiên cứu sinh có thùng thư ở tầng 3, tầng hai đặt thùng thư lớp cao học. Bên ngoài phong bì ghi địa chỉ rất sơ sài: “Phòng nghiên cứu công trình thủy điện thủy lợi Đại học Thành Công”. Chỗ đề người nhận còn kì quặc hơn: “Thái Đầu gấu”.



    Tôi nghĩ không ra trong khoa này còn ai có cái biệt hiệu trời tru đất diệt như vậy. Thế thì cái thư này là nhất định là gửi cho tôi. Tôi bóc ra xem, bên trong có một bức thư kèm thêm một phong bì màu cà phê. Trong thư viết:
    “Sư huynh Thái, chào anh.
    Tôi là bạn cùng phòng của Khinh ** phi dương. Rất xin lỗi, vì tôi không biết danh tính của anh, nhưng cũng không tiện gọi anh là Đầu gấu. Bởi vì đó là đặc quyền riêng của cô ấy. Mấy hôm trước, người nhà cô ấy thu dọn các di vật và tìm được bức thư màu cà phê. Họ nhờ tôi chuyển đến anh. Tôi chỉ biết tên Khoa anh đang học, nên đành liều gửi, may ra anh nhận được. Có thể, linh hồn của Khinh ** trên trời sẽ phù hộ cho anh tìm thấy bức thư này. Vậy tôi xin chúc anh may mắn.
    Tiểu Văn”



    Bức thư được gửi từ hơn một tháng trước. Tôi nghĩ khi viết bức thư này, Tiểu Văn đã khóc rất nhiều, vì trên lá thư đầy những vệt thấm ướt rồi khô đi. Còn trên chiếc phong bì màu cà phê lại là một nét chữ thanh tú khác hẳn. Phong bì đề: “To: Thái Đầu gấu (Hoàng tử ếch của em)”… Đây là lần đầu tôi nhìn thấy chữ của Khinh **, không ngờ là chữ cô ấy cũng nhẹ nhàng bay lượn.



    Tôi cố sức kìm chế bàn tay run run, chậm rãi mở bức thư màu cà phê. Bên trong có một bức ảnh và cuống vé xem phim rạp Nam Đài ngày 31 tháng 12 năm 1997, số ghế 13 dãy 11. Trên cuống vé, bên cạnh kí tên “Thái Đầu gấu”, cô ấy kí thêm vào “Khinh ** phi dương”. Ngoài ra còn có một lá thư màu xanh. Lá thư có mùi thơm của nước hoa Dolce Vita quen thuộc….



    Trong bức ảnh, cô ấy đứng giữa thảm cỏ xanh mênh mang, mặc bộ đồ màu cà phê như lần gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi. Tất màu cà phê rang già bằng than, quần thụng như cà phê Moka, áo sợi như cà phê Blue Moutain, và khoác chiếc ba lô giống với cà phê cappuccino. Mặt sau tấm ảnh viết:



    “Dear JHT:
    Màu cà phê là em: Song Ngư... Màu xanh là anh: Hổ Cáp. Lá thư màu xanh để trong phong bì màu cà phê, anh đã hiểu ý em chưa nào? .
    Anh nhìn thấy em – li cà phê thơm đượm, anh có thấy muốn uống không? Nhất định phải nuốt nước bọt xuống, đừng để cho rơi ra!
    FlyinDance”



    Tôi nở một nụ cười đau khổ. Thứ rơi ra lúc này chắc không phải là nước bọt. Còn nội dung trong lá thư màu xanh cũng rất đơn giản:



    “ Nếu em còn sống thêm một ngày.
    Em sẽ làm bạn gái của anh.
    Em có thêm một ngày để sống không? Không có.
    Vì vậy, rất tiếc. Kiếp này em vẫn chưa là bạn gái của anh.
    Nếu có cánh, em sẽ bay từ Thiên đàng xuống để thăm anh.
    Em có cánh không? Không có.
    Vì vậy, thật tiếc. Từ nay em chẳng bao giờ còn thấy được anh nữa.
    Nếu đổ hết nước trong bồn tắm ra, cũng không thể nào dập tắt ngọn lửa tình yêu em dành cho anh.
    Nước trong bồn tắm có đổ hết ra được không? Được.
    Cho nên, vâng, em yêu anh….
    Khinh ** phi dương” .



    Ngực tôi như bị xé toạc. Nước mắt như cơn hồng thủy trào lên đánh tung con đê chống lũ. Tôi – kiêu ngạo, vô cảm – không cách nào ngăn nổi nước mắt chảy tràn. Cuối cùng cô ấy đã sửa Plan của tôi, và đòi lại được những tích lũy trong suốt hai tháng qua - toàn bộ nước mắt mà tôi còn nợ cô ấy.



    Về sau, “Titanic” đoạt 11 giải Oscar, bao gồm giải bộ phim hay nhất. Nhưng Rose không dành được giải nữ diễn viên xuất sắc nhất. Cả đến bà Rose già cũng vậy, trượt khỏi giải nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất. Hóa ra, trong phim gặp phải sự thảm thiết, ngoài đời cũng không nhất định không may. Còn Jack trong đời thực, liệu có nên “Never let go” đối với Rose? Có thể anh ta không cần phải bận tâm đến điều này. Bởi vì cánh bướm xinh đẹp màu cà phê ấy đã vĩnh viễn bay lượn trong tim của anh.

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •