Trang 3 của 5 Đầu tiênĐầu tiên 12345 CuốiCuối
Kết quả 21 đến 30 của 46

Chủ đề: EVENT tháng đầu tiên của Nhóm tác giả!

  1. #21
    ๖ۣۜTiếu ๖ۣۜNgạo ๖ۣۜNhân ๖ۣۜGian
    Tham gia
    Mar 2017
    Bài viết
    59
    Thanked: 17
    Ta mở đầu cuộc thi. Bản thử nghiệm nên gạch đá nhè nhẹ thôi.

    Đỗ Mạnh Cầm thanh niên cứng nhất Việt Nam. Còn cứng như thế nào ư. Sau đây sẽ rõ.

    Đầu tiên

    Không bối rối trước gái xinh.
    Không giật mình trước gái xấu.
    Không loạn tấu trước gái nude.(loạn tấu ở đây là mấy màn múa may quay quồng khi thấy gái nude đó)
    Không thình thình khi gái thả thính. ( thình thình là tiếng tim đập)

    Cầm có thể nói là 1 người có đôi mắt nghệ thuật. anh chàng là 1 nghệ sĩ tài hoa luôn thưởng thức con gái như là 1 tác phẩm nghệ thuật. Bằng con mắt và đôi tay thần thánh, anh chàng có thể đo chuẩn xác đến từng mm số đo của phụ nữ. hơn thế nữa, với bất cứ người con gái nào dù xinh hay xấu, dù già hay trẻ thì đều được Cầm đánh giá 1 cách chuẩn xác. Cầm đã tốn mất hơn 10 năm để mà rèn luyện khả năng thần kỳ này với sự trợ giúp” hết mình” từ mấy người chị “ thân yêu”( giúp thế nào đọc truyện sẽ rõ).
    Cầm đã rèn luyện khả năng đánh giá của mình đến độ mà ở bất kỳ đâu, gặp bất kỳ người phụ nữ nào mà bàn tay thần thánh của anh có cơ hội được “ thưởng thức” nghệ thuật thì miệng sẽ ngay lập tức đưa ra số đo cùng những lời khuyên hữu ích cho những quý cô đó.

    Và để cống hiến hết mình cho nghệ thuật, Cầm đã rèn luyện để mà mình đạt đỉnh cao trong độ “ đơ gái”. Khi chúng ta thấy 1 người con gái nude thì ta sẽ làm gì. Mặt đỏ bừng, vội khua khoắng chân tây như là 1 tên hồ và quay mặt đi hay là mở to mắt mà nhìn, bên dưới lập tức hoạt động. Nếu làm thế thì kết quả bạn sẽ chỉ là 1 cái chậu dữa mặt và những câu “ biến thái” đầy thân thương. Còn Cầm thì nếu gặp tình cảnh đó thì anh chàng vẫn không đánh mất đi bản chất của 1 nghệ thuật gia. Cầm sẽ vẫn dùng ánh mắt của 1 chuyên gia mà đánh giá người phụ nữ đó, mặt không đỏ, dưới không lên trong khi đó miệng vẫn thốt ra những câu đánh giá” chuyên nghiệp”. VÀ cái kết thì.. không tiện nói ở đây.

    Ngoài ra để làm tốt công việc của mình thì Cầm phải bảo vệ trinh tiết của mình với các loại thính của con gái. Và anh chàng có 2 trợ thủ đắc lực là 2 người bạn cùng 3 bà chị với những cú thả thính liên tục không ngừng không dứt. đến bây giờ Cầm ta có thể giữ cảm xúc bình lặng của bản thân dưới mọi hình thức. thậm chí khi mà có đại mĩ nữ tỏ tình thẳng anh chàng vẫn có thể giữ sự bình tĩnh cho bản thân mà từ chối.

    Nói tóm lại Cầm là thanh niên cứng “ đơ” trước mọi thể loại gái nhưng lại sở hữu 1 khả năng đo lường đáng kinh ngạc.

    Thứ 2

    Không rối trước gái đáng thương ( đáng thương là giả vờ đáng thương nha)

    Nhưng bồi hồi khi gái khóc.

    Cầm đã trải qua 1 cuộc thử thách lòng can đảm khi mà hằng ngày phải đối mặt với những bộ mặt cực kỳ đáng thương, cực kỳ moe từ những người con gái tương lai là những hoa khôi, hot girl hàng đầu. Sống trong môi trường như vậy, để sống sót, Cầm phải tạo cho mình vỏ bọc chống lại sự đáng thương. Giờ đây, anh chàng có thể chống chọi mọi đòn tấn công từ dễ thương đến đang thương, từ giận dỗi đến làm nũng. Mọi thứ đều không xi nhê với Cầm.

    Quá hoàn mĩ phải không nào. Nhưng mà anh chàng lại chịu thua trước nước mắt phụ nữ. Đúng. Khi thấy phụ nữ khóc là Cầm lại thấy khó chịu và không biết làm sao. Dù là khi tập huấn hay là thực hành thì cầm đều bại ở thử thách cuối cùng- nước mắt phụ nữ. Dù biết đó là những giọt nước mắt giả tạo nhưng mà anh chàng vẫn không thể vượt qua và đều phải xuống nước.

    Ai, đàn ông mà, ai lại có thể vượt qua ải mĩ nhân. Mà dù có vượt qua thì hễ là kẻ có tình thì ai có thể vượt qua nước mắt phụ nữ.


    Đến đây có lẽ sẽ có người bảo Cầm là gay, ái. Nhưng không hề, về 1 mặt nào đó thì Cầm được mệnh danh là thánh tán gái trong… thế giới 2D. Anh đã vượt đại dương, vượt địa lí sang đất nước Nhật Bản bằng 1 cái máy tính để tranh tài tán gái với những thánh otaku gạo cội nhất. Và sau những thử thách cam go, sau những thất bại cay đắng, Cầm đã được vinh danh là thánh cua gái trong thế giới otaku. Nên dù không mặn mà hay nói thẳng ra là thờ ơ với những gái 3d nhưng mà kinh nghiệm và chiêu trò tán gái của Cầm lại cực kỳ phong phú.

    Vậy Cầm là 1 neet không quan tâm đến mọi người xung quanh. Sai hoàn toàn sai. Cầm có thể nói là thanh niên nghiêm túc nhất Việt Nam. Đi đường mà gặp ai khó khăn anh chàng sẵn sáng giúp dỡ hết mình không quản khó khăn. Thậm chí chỉ vì giúp người mà Cầm sẵn sàng lao đầu ra cản ô tô tải.Từ đó đủ thấy Cầm là người tốt thế nào.Đó cũng chính là tính cách quan trọng khiến anh chàng có thể bắt đầu 1 cuộc phiêu lưu đầy chông gai của bản thân.

    Bạn muốn biết cuộc phiêu lưu đó ra sao và đi đến đâu. Hãy đón đọc công cuộc bị 999 em gái chinh phục của tác giả docam.xin chào và hẹn gặp lại trong những even lần sau.

  2. The Following 4 Users Say Thank You to docam For This Useful Post:

    myham999 (12-11-17), ๖ۣۜDiệt ๖ۣۜThiên (11-11-17), ๖ۣۜĐế ๖ۣۜThanh (12-11-17), ๖ۣۜ†im☪ (12-11-17)

  3. #22
    Senior Member ArchangeL's Avatar
    Tham gia
    Jun 2017
    Vị trí hiện tại
    Cửu Thiên Thập Địa
    Bài viết
    361
    Thanked: 58
    Trích dẫn Gửi bởi docam Xem bài viết
    Ta mở đầu cuộc thi. Bản thử nghiệm nên gạch đá nhè nhẹ thôi.

    Đỗ Mạnh Cầm thanh niên cứng nhất Việt Nam. Còn cứng như thế nào ư. Sau đây sẽ rõ.

    Đầu tiên

    Không bối rối trước gái xinh.
    Không giật mình trước gái xấu.
    Không loạn tấu trước gái nude.(loạn tấu ở đây là mấy màn múa may quay quồng khi thấy gái nude đó)
    Không thình thình khi gái thả thính. ( thình thình là tiếng tim đập)

    Cầm có thể nói là 1 người có đôi mắt nghệ thuật. anh chàng là 1 nghệ sĩ tài hoa luôn thưởng thức con gái như là 1 tác phẩm nghệ thuật. Bằng con mắt và đôi tay thần thánh, anh chàng có thể đo chuẩn xác đến từng mm số đo của phụ nữ. hơn thế nữa, với bất cứ người con gái nào dù xinh hay xấu, dù già hay trẻ thì đều được Cầm đánh giá 1 cách chuẩn xác. Cầm đã tốn mất hơn 10 năm để mà rèn luyện khả năng thần kỳ này với sự trợ giúp” hết mình” từ mấy người chị “ thân yêu”( giúp thế nào đọc truyện sẽ rõ).
    Cầm đã rèn luyện khả năng đánh giá của mình đến độ mà ở bất kỳ đâu, gặp bất kỳ người phụ nữ nào mà bàn tay thần thánh của anh có cơ hội được “ thưởng thức” nghệ thuật thì miệng sẽ ngay lập tức đưa ra số đo cùng những lời khuyên hữu ích cho những quý cô đó.

    Và để cống hiến hết mình cho nghệ thuật, Cầm đã rèn luyện để mà mình đạt đỉnh cao trong độ “ đơ gái”. Khi chúng ta thấy 1 người con gái nude thì ta sẽ làm gì. Mặt đỏ bừng, vội khua khoắng chân tây như là 1 tên hồ và quay mặt đi hay là mở to mắt mà nhìn, bên dưới lập tức hoạt động. Nếu làm thế thì kết quả bạn sẽ chỉ là 1 cái chậu dữa mặt và những câu “ biến thái” đầy thân thương. Còn Cầm thì nếu gặp tình cảnh đó thì anh chàng vẫn không đánh mất đi bản chất của 1 nghệ thuật gia. Cầm sẽ vẫn dùng ánh mắt của 1 chuyên gia mà đánh giá người phụ nữ đó, mặt không đỏ, dưới không lên trong khi đó miệng vẫn thốt ra những câu đánh giá” chuyên nghiệp”. VÀ cái kết thì.. không tiện nói ở đây.

    Ngoài ra để làm tốt công việc của mình thì Cầm phải bảo vệ trinh tiết của mình với các loại thính của con gái. Và anh chàng có 2 trợ thủ đắc lực là 2 người bạn cùng 3 bà chị với những cú thả thính liên tục không ngừng không dứt. đến bây giờ Cầm ta có thể giữ cảm xúc bình lặng của bản thân dưới mọi hình thức. thậm chí khi mà có đại mĩ nữ tỏ tình thẳng anh chàng vẫn có thể giữ sự bình tĩnh cho bản thân mà từ chối.

    Nói tóm lại Cầm là thanh niên cứng “ đơ” trước mọi thể loại gái nhưng lại sở hữu 1 khả năng đo lường đáng kinh ngạc.

    Thứ 2

    Không rối trước gái đáng thương ( đáng thương là giả vờ đáng thương nha)

    Nhưng bồi hồi khi gái khóc.

    Cầm đã trải qua 1 cuộc thử thách lòng can đảm khi mà hằng ngày phải đối mặt với những bộ mặt cực kỳ đáng thương, cực kỳ moe từ những người con gái tương lai là những hoa khôi, hot girl hàng đầu. Sống trong môi trường như vậy, để sống sót, Cầm phải tạo cho mình vỏ bọc chống lại sự đáng thương. Giờ đây, anh chàng có thể chống chọi mọi đòn tấn công từ dễ thương đến đang thương, từ giận dỗi đến làm nũng. Mọi thứ đều không xi nhê với Cầm.

    Quá hoàn mĩ phải không nào. Nhưng mà anh chàng lại chịu thua trước nước mắt phụ nữ. Đúng. Khi thấy phụ nữ khóc là Cầm lại thấy khó chịu và không biết làm sao. Dù là khi tập huấn hay là thực hành thì cầm đều bại ở thử thách cuối cùng- nước mắt phụ nữ. Dù biết đó là những giọt nước mắt giả tạo nhưng mà anh chàng vẫn không thể vượt qua và đều phải xuống nước.

    Ai, đàn ông mà, ai lại có thể vượt qua ải mĩ nhân. Mà dù có vượt qua thì hễ là kẻ có tình thì ai có thể vượt qua nước mắt phụ nữ.


    Đến đây có lẽ sẽ có người bảo Cầm là gay, ái. Nhưng không hề, về 1 mặt nào đó thì Cầm được mệnh danh là thánh tán gái trong… thế giới 2D. Anh đã vượt đại dương, vượt địa lí sang đất nước Nhật Bản bằng 1 cái máy tính để tranh tài tán gái với những thánh otaku gạo cội nhất. Và sau những thử thách cam go, sau những thất bại cay đắng, Cầm đã được vinh danh là thánh cua gái trong thế giới otaku. Nên dù không mặn mà hay nói thẳng ra là thờ ơ với những gái 3d nhưng mà kinh nghiệm và chiêu trò tán gái của Cầm lại cực kỳ phong phú.

    Vậy Cầm là 1 neet không quan tâm đến mọi người xung quanh. Sai hoàn toàn sai. Cầm có thể nói là thanh niên nghiêm túc nhất Việt Nam. Đi đường mà gặp ai khó khăn anh chàng sẵn sáng giúp dỡ hết mình không quản khó khăn. Thậm chí chỉ vì giúp người mà Cầm sẵn sàng lao đầu ra cản ô tô tải.Từ đó đủ thấy Cầm là người tốt thế nào.Đó cũng chính là tính cách quan trọng khiến anh chàng có thể bắt đầu 1 cuộc phiêu lưu đầy chông gai của bản thân.

    Bạn muốn biết cuộc phiêu lưu đó ra sao và đi đến đâu. Hãy đón đọc công cuộc bị 999 em gái chinh phục của tác giả docam.xin chào và hẹn gặp lại trong những even lần sau.
    thanh niên tự sướng
    ๖ۣۜTiêu Dao Giữa Phiến Thiên Địa
    ๖ۣۜĐọa Lạc Giữa Chốn Nhân Gian



    Link truyện http://truyencv.com/member/89118

  4. #23
    ๖ۣۜTiếu ๖ۣۜNgạo ๖ۣۜNhân ๖ۣۜGian
    Tham gia
    Mar 2017
    Bài viết
    59
    Thanked: 17
    Trích dẫn Gửi bởi ArchangeL Xem bài viết
    thanh niên tự sướng
    văn miêu tả thì ta viết thế nào mà chẳng được.

    cố lắm mới dc 1000 chữ đó

  5. #24
    Junior Member
    Tham gia
    Nov 2016
    Bài viết
    9
    Thanked: 6
    Tác phẩm dự thi:
    Tác giả: Dạ Mộng
    Nhân vật chính: Lạc Vũ.

    Vũ trụ bao la, muôn đời vẫn vĩnh hằng tăm tối. Nó không có bắt đầu, cũng chẳng có kết thúc. Trong bóng đêm vô tận đó, tồn tại một bóng hình cô độc.

    Hắn đứng đó không biết đã bao lâu, hai mắt đăm chiêu nhìn về phía trước, thân khoác da thú cũ kĩ che phủ nửa thân người. Mái tóc dài của hắn tung bay về phía trước giống một mảnh sông dài màu đen thăm thẳm, che đi phân nửa khuôn mặt. Trên người hắn, từng tia khí tức năm tháng tang thương chậm rãi lan ra, giống như bản thân đã trải qua vô vàn tuế nguyệt, lặng lẽ bước đi trong năm tháng vô tận.

    Dường như hắn đang suy nghĩ chuyện gì đó. Ánh mắt mông lung vô hồn như đang xuyên phá tháng năm, quay trở lại quá khứ, nhìn tới một đoạn hồi ức đẹp đẽ xa xăm. Một đoạn hồi ức mà chỉ hắn biết, chỉ hắn hiểu, chỉ hắn trân trọng. Đoạn hồi ức này đã bị hắn phong ấn sâu trong trái tim, là một thứ quý giá nhất trong cuộc đời này của hắn. Thứ duy nhất nhắc nhở hắn phải tiếp tục sống sót.

    Hắn bất chợt cúi đầu, hai mắt đăm đăm nhìn xuống bàn tay phải của mình. Ánh mắt vô hồn kia chợt thay đổi, sự mông lung dần dần mất đi, thay vào đó là sự thanh tỉnh, giống như vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài.

    Trên tay của hắn là một mẩu đất nhỏ màu nâu, bụi bặm, bình thường, giống như vô vàn những mẩu đất khác trên thế gian. Có điều ánh mắt hắn nhìn mẩu đất lại hết sức chăm chú nâng niu, tràn ngập tình cảm yêu thương. Giống như nơi đó không phải là một mẩu đất bình thường mà tựa như trân bảo quý giá nhất trong trời đất.

    Thời gian lặng trôi, không biết trải qua bao lâu, dường như khoảnh khắc, lại giống như đã là vĩnh cửu. Từ đôi mắt hắn hai hàng huyết lệ từ từ chảy xuôi, giống như hai đạo hình xăm đỏ tươi kéo dài trên khuôn mặt, khắc vào làn da hắn, ghê rợn và thê lương.

    Lại một hồi lâu, hắn từ từ mở miệng, khẽ lẩm bẩm. Giọng hắn khàn khàn, âm thanh rất nhỏ, nhưng đột nhiên lại giống như trời xanh gào thét, như sấm chớp nổ vang, vọng khắp tinh không vũ trụ, vạn vật dường như cũng khẽ rung chuyển theo thanh âm của hắn.

    “Ta đạp vu sơn hỏi trời già, thành ba nghìn đạo có vĩnh sinh?
    Ta hủy vạn giới hỏi chí cao,sinh linh cớ gì không bất hủ?

    Nếu trời xanh không quản, nếu chí cao chẳng màng, vậy hãy để ta dùng tâm mà giết trời, dùng kiếm mà diệt tiên, dùng máu mà nhuộm đỏ càn khôn !

    Lại để tộc ta siêu thoát đại đạo, chà đạp thần linh, trở hành vĩnh hằng bất hủ !

    Nhất niệm thành, nhất niệm vong, thành bại một đường cớ gì phải hối?

    Sinh là Việt, chết là Vu, trời đất mang mang cớ gì rơi lệ?

    Sinh là Việt, chết là Vu, trời đất mang mang cớ gì rơi lệ?

    Sinh là Việt, chết là Vu, trời đất mang mang cớ gì rơi lệ?”

    Âm thanh vang vọng như xuyên phá thời không, tràn ngập mọi ngóc ngách của vũ trụ tinh không này. Lời vừa dứt, chỉ thấy hắn nhẹ vung tay, mẩu đất màu nâu run lên rồi vỡ tan thành trăm ngàn mảnh, dần dần biết mất trong không gian. Khóe miệng hắn mỉm cười, nụ cười thê lương mà ảm đạm. Hai mắt nhắm lại, cất bước hướng tới hư vô trước mặt tiến tới.

    Bóng lưng hắn lẻ loi cô độc, trên vai dường như mang theo gánh vác trĩu nặng, mang theo nỗi niềm hy vọng của ngàn vạn tộc nhân mà ra đi. Hình ảnh ấy tiêu điều mà tĩnh lặng, đau xót mà thảm thương, cũng giống như cả cuộc đời này của hắn.

    “A ba, a mạ, a Hùng, cha, Giàng, còn cả nàng…Ta sẽ hồi sinh tất cả, đợi ta…Nếu như ta thất bại, duyên kiếp này của chúng ta đã hết, như chiếc lá vàng phải điêu linh. Nếu có luân hồi, trăm ngàn đời sau chúng ta sẽ còn gặp lại...”

    Một lời thì thầm nho nhỏ như có như không. Tựa như tiếng thở dài nặng nề vạn năm, mang theo ý chí quyết tâm, mang theo chấp niệm cả một cuộc đời con người, xuyên phá không gian và thời gian mà tồn tại.

    Có người vì tình bị vây một đời, có người cố chấp đến già, có người tâm cảnh bình hòa đến cùng. Đây chính là tính và tình người, đều có theo đuổi và kiên trì, đều có một loại ký thác. Mà bản thân hắn, Lạc Vũ, tính của hắn chính là nặng tình.

    Nặng tình cảm, nặng tình thương, lại càng là nặng ân nghĩa một đời.

    Không gian vũ trụ âm u, một màu đen vô tận, đâu đó như vang lên tiếng trống đồng rền rĩ bi ai như khóc như ca, tiếp đó đột nhiên ầm ầm vang vọng. Giống như chiến binh tử trận sa trường, chôn thân dưới ánh đao. Tiếng trống đánh lên một đoạn hành khúc cổ lão ai oán, tựa như khóc than đưa tiễn anh hùng.

    Rất lâu, rất lâu sau, xung quanh vẫn tối đen như vậy. Chỉ là giữa khoảng tối u ám vĩnh hằng đó, một giọt lệ đang lơ lửng trôi, tỏa ra ánh sáng yếu ớt nhàn nhạt.

    Rất yếu…
    Rất nhạt…

    Nhưng vẫn tỏa sáng…

    Sáng...màu đỏ...
    Sửa lần cuối bởi [email protected]; 17-11-17 lúc 05:00 PM.

  6. The Following 3 Users Say Thank You to [email protected] For This Useful Post:

    myham999 (12-11-17), ๖ۣۜDiệt ๖ۣۜThiên (11-11-17), ๖ۣۜĐế ๖ۣۜThanh (12-11-17)

  7. #25
    ๖ۣۜTiếu ๖ۣۜNgạo ๖ۣۜNhân ๖ۣۜGian ๖ۣۜDiệt ๖ۣۜThiên's Avatar
    Tham gia
    Nov 2016
    Bài viết
    103
    Thanked: 79
    Trích dẫn Gửi bởi [email protected] Xem bài viết
    Tác phẩm dự thi event.

    Tác giả: Dạ Mộng.
    Truyện: Cổ Vu
    Nhân vật chính: Lạc Vũ.
    kiểm tra bai viết mới 535 từ bạn có thể viết thêm hoặc viết lại

  8. #26
    ϟ ๖ۣۜTɧαηɧ ๖ۣۜVâη ๖ۣۜTôηɠ ϟ
    Tham gia
    Jul 2016
    Bài viết
    758
    Thanked: 237
    giờ mới để ý topic này . đặt gạch
    ༺ՇɦαทɦღϑâทღՇôทջ༻

    ꧁༺Bao༻꧂

    Đa tình tự cổ không dư hận,
    Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ

  9. The Following User Says Thank You to ₪ܨ๖ۣۜßɑѻ ₪ For This Useful Post:


  10. #27
    Junior Member
    Tham gia
    Jan 2017
    Bài viết
    27
    Thanked: 4
    Trích dẫn Gửi bởi ₪ܨ๖ۣۜßɑѻ ₪ Xem bài viết
    giờ mới để ý topic này . đặt gạch
    Giải thưởng như vậy mà ngươi giờ mới để ý, có dự thi không?

  11. #28
    ๖ۣۜTiếu ๖ۣۜNgạo ๖ۣۜNhân ๖ۣۜGian
    Tham gia
    Mar 2017
    Bài viết
    59
    Thanked: 17
    Trích dẫn Gửi bởi [email protected] Xem bài viết
    Tác phẩm dự thi event.

    Tác giả: Dạ Mộng.
    Truyện: Cổ Vu
    Nhân vật chính: Lạc Vũ.

    Vũ trụ bao la, muôn đời vẫn vĩnh hằng tăm tối. Nó không có bắt đầu, cũng chẳng có kết thúc. Trong bóng đêm vô tận đó, tồn tại một bóng hình cô độc.

    Hắn đứng đó, mái tóc dài tung bay về phía trước giống một mảnh sông dài màu đen thăm thẳm, thoáng che đi phân nửa khuôn mặt. Trên người hắn, từng tia khí tức năm tháng tang thương chậm rãi lan ra, giống như bản thân đã trải qua vô vàn tuế nguyệt, lặng lẽ bước đi trong năm tháng vô tận.

    Hắn cúi đầu, hai mắt đăm đăm nhìn xuống bàn tay phải của mình.

    Trên tay của hắn là một miếng đất nhỏ màu nâu, bụi bặm, bình thường, giống như vô vàn những miếng đất khác trên thế gian. Có điều ánh mắt hắn nhìn miếng đất lại hết sức chăm chú nâng niu. Giống như nơi đó không phải là một miếng đất bình thường mà tựa như trân bảo quý giá nhất trong trời đất.

    Thời gian lặng trôi, không biết trải qua bao lâu, dường như khoảnh khắc, lại giống như đã là vĩnh cửu. Từ đôi mắt hắn hai hàng huyết lệ từ từ chảy xuôi, giống như hai đạo hình xăm đỏ tươi kéo dài trên khuôn mặt, khắc vào làn da hắn, ghê rợn mà thê lương.

    Lại một hồi lâu, hắn từ từ mở miệng, khẽ lẩm bẩm. Âm thanh rất nhỏ, nhưng đột nhiên lại giống như trời xanh gào thét, như sấm chớp nổ vang, vọng khắp tinh không vũ trụ, vạn vật dường như khẽ rung chuyển theo thanh âm của hắn.

    “Ta đạp vu sơn hỏi trời già, thành ba nghìn đạo có vĩnh sinh?
    Ta hủy vạn giới hỏi chí cao,sinh linh cớ gì không bất hủ?

    Nếu trời xanh không quản, nếu chí cao chẳng màng, vậy hãy để ta dùng tâm mà giết trời, dùng kiếm mà diệt tiên, dùng máu mà nhuộm đỏ càn khôn.

    Lại để tộc ta siêu thoát đại đạo, chà đạp thần linh, trở hành vĩnh hằng bất hủ.

    Nhất niệm thành, nhất niệm vong, thành bại một đường cớ gì phải hối?

    Sinh là Việt, chết là Vu, trời đất mang mang cớ gì rơi lệ?

    Sinh là Việt, chết là Vu, trời đất mang mang cớ gì rơi lệ?

    Sinh là Việt, chết là Vu, trời đất mang mang cớ gì rơi lệ?”

    Âm thanh vang vọng như xuyên phá thời không, tràn ngập mọi ngóc ngách của vũ trụ tinh không này. Lời vừa dứt, chỉ thấy hắn nhẹ vung tay, miếng đất màu nâu run lên rồi vỡ tan thành trăm ngàn mảnh, dần dần biết mất trong không gian.Khóa miệng hắn mỉm cười, nụ cười thê lương mà ảm đạm. Hai mắt nhắm lại, cất bước hướng tới hư vô trước mặt tiến tới.

    Rất lâu, rất lâu sau, xung quanh vẫn tối đen như vậy. Chỉ là giữa khoảng tối u ám vĩnh hằng đó, một giọt lệ đang lơ lửng trôi, tỏa ra ánh sáng yếu ớt nhàn nhạt.

    Rất yếu…
    Rất nhạt…

    Nhưng vẫn tỏa sáng…

    Sáng...màu đỏ...
    mà bài viết cua bác đọc không thấy tính cách nhân vật gì cả. Có lạc đề không vậy

  12. #29
    Junior Member
    Tham gia
    Jan 2017
    Bài viết
    27
    Thanked: 4
    Trích dẫn Gửi bởi docam Xem bài viết
    mà bài viết cua bác đọc không thấy tính cách nhân vật gì cả. Có lạc đề không vậy
    Đây là miêu tả tính cách gián tiếp qua hành động và hình ảnh, các ngươi bị miêu tả nhân vật quá gò bó trong khuôn khổ, miêu tả có nhiều cách mà, ai bảo cứ phải nhìn thấy gì miêu tả lại y hệt đâu

  13. The Following 2 Users Say Thank You to myham999 For This Useful Post:

    [email protected] (12-11-17), [email protected] (12-11-17)

  14. #30
    Junior Member
    Tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    4
    Thanked: 3
    Bài viết của ta: KingAzir123. Truyện: Mạt Thế Vĩnh Hằng


    Thời gian: 20 năm trước ngày Tận Thế

    Địa Điểm: Vũ Trụ Thứ Bảy – Thần Đình

    Bên trong Thần Đình, một thanh niên tuấn mỹ ngồi trên ngai vàng. Người này nhìn qua chỉ khoảng 20, 21 tuổi thế nhưng một đôi mắt thâm thúy, giống như nhìn thấu thế gian vạn vật khiến hắn như một kẻ đã trải qua ngàn năm tuế nguyệt, so với vẻ ngoài già hơn biết bao nhiêu tuổi

    Hắn chính là Giới Vương Thần của Vũ Trụ Thứ Bảy: Hỗn Mang Long Đế: Lạc Long Quân

    Ngồi bên cạnh Lạc Long Quân là một thiếu phụ mỹ lệ, khí chất cao quý mà hiền từ. Nàng chính là Thần Hậu: Âu Cơ

    “ Cơ Nhi! Nàng nói trong tương lai: Địa Cầu liệu còn tồn tại” Lạc Long Quân âm thanh nhu hòa, trong tiếng nói không giấu được vẻ lo lắng.

    Về phía Âu Cơ, nàng chỉ cười nhẹ nhàng một tiếng rồi nói

    “ Bệ hạ yên tâm… Trong đợt Đại Thanh Tẩy. Địa Cầu sẽ tấn thăng lên Thần Giới”

    Nghe thế, Lạc Long Quân sửng sốt một chút. Sau đó là cao hứng cười lớn. Tiếng cười tràn đầy sự khoái trá cùng hưng phấn cho thấy tâm tình ngài không tệ chút nào.


    Địa Cầu là quê hương của Lạc Long Quân. Đại Thanh Tẩy diễn ra khiến ngài lo lắng về sự tồn vong của nó. Hiện tại, Âu Cơ nói cho ngài biết Địa Cầu không diệt vong mà còn tấn thăng làm Thần Giới, Lạc Long Quân không cao hưng sao được

    “ Bệ hạ! có chuyện này thần thiếp muốn nói với ngài”

    “ Nàng nói đi” Lạc Long Quân sảng khoái gật đầu

    “ Trong tương lai, con bé Lạc Tình sẽ tự mình tiến thành Đại Thanh Tẩy. Không những vậy, nó còn tự mình tuyển chọn Thần Tuyển Giả”

    Nghe xong, Lạc Long Quân vốn là tâm tình vui vẻ liền không khỏi trùng xuống. Trầm mặc một hồi mới lên tiếng, trong giọng nói không giấu được vẻ bất đắc dĩ

    “ Con bé này thật đúng là không để người khác hết lo ah”

    Lắc đầu một cái, Lạc Long Quân cười khổ

    “ Mà thôi! Kệ con bé đi. Có con bé ở đó, Địa Cầu cũng sẽ được cứu ah” Bất quá, ánh mắt khổ sở cho thấy Lạc Long Quân nói trái với tâm mình

    “ Vậy còn Thần Tuyển Giả mà con bé chọn. Hắn là người thế nào?” Lạc Long Quân biết em gái mình mắt cao hơn đầu, người mà nàng tự mình chọn làm Thần Tuyển Giả tất có chỗ khác người. Đối với kẻ này, Lạc Long Quân đúng là cực kì có hứng thú

    Lần này đến lượt Âu Cơ trầm mặc. Rất lâu sau, nàng mới phức tạp nói

    “ Thần Tuyển Giả mà con bé chọn họ Lạc, tên một chữ Thần. Người này tính cách thật có chút cực đoan: lạnh lùng, sát phạt quyết đoán, giết người không ghê tay. Đối với hắn, giết người với giết một con kiến không khác gì nhau. Nhân loại chết trong tay hắn, so với ma tộc, quái vật còn nhiều hơn. Cảm tưởng như hắn chán ghét nhân loại vậy” Nói tới đây, Âu Cơ không khỏi nhíu mày, trong lòng đối với Lạc Thần xuất hiện bất mãn

    Âu Cơ là Thần Hậu của cả vũ trụ rộng lớn, thế nên đối với nàng bất kì sinh vật nào, dù nhỏ bé tới đâu cũng đều là sinh linh, có ý nghĩa tồn tại của mình. Là đứa “con” mà nàng che chở, bảo vệ

    Đặc biệt là nhân loại , những “ người đồng hương” với nàng càng khiến nàng đối với nhân loại có rất nặng tình cảm. Không nói là yêu nhưng cũng có quý mến, so với các chủng tộc khác phải cao hơn chút.

    Lạc Thần chém giết nhân loại tàn nhẫn. Dù cho đó là tận thế, giết người là không thể tránh khỏi nhưng số người chết dưới tay Lạc Thần quá nhiều, nhiều đến nỗi Âu Cơ cũng phải có ác cảm với Lạc Thần

    Không chỉ Âu Cơ mà Lạc Long Quân cũng một phen nhíu mày. Bất quá ngài cũng còn tỉnh táo, biết một tên “đại ác nhân” như Lạc Thần nếu chỉ có vậy tất không được Lạc Tình chọn làm Thần Tuyển Giả được

    Giống như là hiểu chồng mình nghĩ gì, Âu Cơ nói tiếp

    “ Nhưng nếu bỏ qua cái việc hắn giết người rất nhiều ra. Kẻ này có thể nói là khá hoàn mỹ ah”

    “ Hả! Ý nàng là sao?”

    “ Lạc Thần ở tận thế làm việc theo một phương châm: Việc có lợi với mình mới làm, liên quan tới người thân mình mới làm. Mọi việc hắn làm đều đã được hắn lên kế hoạch một cách chu đáo, tính toán đâu vào đó. Nếu sống ở thời bình, tính cách không coi mạng người ra gì cùng bộ não đáng sợ kia, Lạc Thần hoàn toàn có thể trở thành một bậc thầy tội phạm mà nhân loại bó tay

    Điểm tốt thứ hai của Lạc Thần chính là hắn đối với nữ nhân của mình vô cùng tốt. Thậm chí nữ nhân chính là nghịch lân của hắn. Động tới bọn họ chính là biến Lạc Thần thành một con ác quỷ khủng bố” Lần này, Âu Cơ âm thanh không còn địch ý như lúc nãy mà thay vào đó là một vẻ tán thưởng. Tán thưởng trí tuệ của Lạc Thần cũng như tính cách của hắn

    Có thể vì người mình yêu làm tất cả, không ngại hiểm nguy. Người như Lạc Thần, ở trong tận thế cũng chỉ có mình hắn làm được. Điều này, đủ để Âu Cơ thưởng thức

    “ Bọn họ!? Xem ra tên này cũng là một kẻ phong lưu ah” Lạc Long Quân cười cợt. Phất tay một cái, trong hư không hình thành một bộ ấm chén. Rót ra hai ly trà nóng , đưa một ly cho vợ mình, còn một ly thì đưa lên miệng hưởng dụng. Một bên tiếp tục nghe Âu Cơ nói về Lạc Thần

    “ Đúng vậy!? bất quá Đại THanh Tẩy biến Địa Cầu thành tận thế. Ở đó, cường giả như hắn năm thê tứ thiếp là chuyện bình thường. Cơ mà nữ nhân của hắn rất đặc biệt ah”

    Nói tới đây, Âu Cơ phất tay. Lập tức, ở trước mặt Lạc Long Quân xuất hiện vô số tấm ảnh, số lượng cũng vượt quá trăm. Các tấm ảnh đều là chân dung của các cô gái, ai nấy đều mỹ lệ vô song, tuyệt sắc giai nhân mỗi người một vẻ

    “ Nữ nhân của Lạc Thần đều đến từ Giả Tưởng Thứ Nguyên. Thêm việc hắn chém giết nhân loại không một tia áy náy. Thần thiếp có thể chắc chắn, Lạc Thần chán ghét hiện thực, hắn chỉ yêu thích giả tưởng thế giới mà thôi”

    “ Yêu thích giả tưởng thế giới sao!? …” Lạc Long Quân thì thào, ánh mắt ở trên các bức ảnh đảo quanh. Bỗng nhiên, ánh mắt ngài co dút, khuôn mặt trong nháy mắt cứng lại, giống như nhìn thấy một điều không tưởng vậy

    Chỉ thấy trước mặt Lạc Long Quân là một bức ảnh. Một cô gái xinh đẹp vô cùng. Đặc biệt nhất, nàng là cô gái đời thực duy nhất trong số các cô gái ở đây.

    Cơ mà Lạc Long Quân không để ý vấn đề này, ngài để ý là thân phận của cô gái. Hiển nhiên, Lạc Long Quân biết nàng là ai. Thậm chí, còn vì thân phận của nàng mà chấn động tới lời nói cũng trở nên lắp bắp

    “ Nàng… nàng là….”

  15. The Following 2 Users Say Thank You to thanhsp2 For This Useful Post:

    myham999 (16-11-17), ๖ۣۜĐế ๖ۣۜThanh (12-11-17)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •