Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345
Kết quả 41 đến 45 của 45

Chủ đề: EVENT tháng đầu tiên của Nhóm tác giả!

  1. #41
    Junior Member
    Tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    4
    Thanked: 3
    Trích dẫn Gửi bởi ๖ۣۜĐế ๖ۣۜThanh Xem bài viết
    miêu tả về một người bạn chỉ nghĩ ra được miêu tả tính cách thôi ah?
    ta làm theo đúng yêu cầu event nhé : Mỗi người tham gia event sẽ viết một đoạn văn 1 - 1,5k từ miêu tả tính cách, con người của main trong chính truyện mà các bạn tự sáng tác

  2. #42
    Senior Member ArchangeL's Avatar
    Tham gia
    Jun 2017
    Vị trí hiện tại
    Cửu Thiên Thập Địa
    Bài viết
    358
    Thanked: 58
    Tác phẩm dự thi event.

    Tên truyện: Đang trong giai đoạn viết

    Tác giả: ArchangeL

    Nhân vật chính: Thiên Anh.

    Thiên Anh , đệ nhất thành chủ Thiên Âm Thành
    Một con người vô tình nhưng chung tình
    Được biết với rất nhiều danh tiếng , và cả xú danh
    Đại Thiện nhân , Ác Kiếm , Đệ Nhất Cường Giả ,..... rất nhiều cái tên được nhiều người gọi về Thiên Anh
    Nhưng thực sự , người thực sự hiểu được hắn không có mấy người

    “Chén bạch ngọc, đong đầy tình, tình ấy vẫn như tơ bông xoay tròn trong gió khắp cả bầu trời” .
    Cầm chén rượu , hắn lại gẫm nghĩ về ngày xưa , về kẻ địch , về công việc , nhưng nhiều nhất vẫn là , về nàng

    “Đêm lặng yên, một khúc tương tư ai nhớ lại, mái đầu bạc bỗng hóa dung nhan tươi thắm” .
    Ai biết giữa đêm , đệ nhất cường giả cũng có khi ngồi gảy đàn tương tư , về 1 nơi xa đó

    “Đi biệt tích, về vô ý, chìm đắm men say họa tranh quên cuộc đời”.
    Sống như 1 đế hoàng chỗ biên cương , nhưng ai biết đây cũng chỉ là vỏ bọc ngoài che dấu sự cô đơn

    “Cuối cùng vẫn chẳng như xưa, nhân thế có mấy khi vui sướng”
    Cuộc đời vẫn lặng lẽ trôi , và Ác kiếm ngày xưa , vẫn ngồi đây bên cây đàn , bên chén rượu , bên yêu kiếm Ác Thần , và nhớ về nàng .

    Tu vi Thiên Thần cảnh , có tư cách vấn đỉnh đại lục
    Yêu kiếm Ác Thần , có tư cách vấn đỉnh thần khí bảng
    Nhưng tại sao , thứ quan trọng nhất , thì vấn biến mất đi , chính là nàng

    Đã có 1 thời , hắn là đệ nhất Tiềm Long bảng đại lục
    Hắn tu vi cao ngất , thiên phú siêu tuyệt
    Hắn phong hoa tuyệt đại , hồng nhan vô số

    Nhưng đến lúc hắn trọng thương , thì chỉ còn nàng
    Dù hắn tu vi rơi xuống Nhân Thần cảnh , thậm chí rơi xuống người thường
    Nàng vẫn yên lặng đứng bên hắn , có những lúc che chở hắn , có những lúc an ủi hắn
    Hắn trái tim lạnh băng , trái tim đã băng phong do thời niên thiếu đã gần như bị trái tim của nàng cảm hóa
    Nhưng , đến lúc đó , thì nàng , đã rời xa hắn , mãi mãi

    Vị hồng nhan tuyệt thế kia, khi sắp chết, nàng yếu đuối nằm trong lòng hắn , nói với hắn :
    - Thiên Anh, nếu có kiếp sau...... nếu muội còn có thể gặp huynh, hy vọng huynh có thể....... có thể nhìn muội.
    - Thiên Anh , có thể chết có thể chết trong lòng huynh, muội rất thỏa mãn.......

    Đây là câu cuối cùng của nàng........
    Trên khuôn mặt giai nhân đã không còn hơi thở ấy bỗng nhỏ xuống hai giọt lệ trong.... cùng với nụ cười gượng ép vì sợ hắn thương tâm lúc sắp ra đi, sao nó lại thê lương xinh đẹp như thế.........

    Trong khoảnh khắc đó, hai giọt lệ trong ấy đã dập nát trái tim hắn! Và cũng từ đó, trái tim này đã phủ đầy bụi trần!
    Hắn từ đó vô tình , từ đó lãnh khốc
    Cửu tộc đối thủ , mình hắn tru diệt
    Vì lãnh khốc , vì vô tình , vì nàng , mà hắn tru diệt đối thủ , tận diệt kẻ địch
    Khiến thiên hạ , khắp nơi là địch

    Nhưng , hắn vẫn không hối hận
    Dù có chết , hắn vẫn như xưa , vẫn phong hoa tuyệt đại , vẫn lãnh mạc vô tình
    Nhưng , trước khi chết , khóe mắt hắn , vẫn rơi xuống 1 giọt nước mắt
    Không phải là hối hận vì cùng thiên hạ là địch , mà là 1 giọt nước mắt bao hàm rất nhiều ,
    Hối hận , tiếc nuối , nhớ nhung , và càng nhiều hơn , là giải thoát

    Duyên trần có thể dứt, dứt không nổi tương tư
    Lòng phàm có thể đoạn, đoạn không hết chân tình

    Bất ngờ , buổi sáng tinh mơ , hắn tỉnh dậy

    Đã không còn Thiên Thần Cảnh , đã không còn Thiên Âm thành
    Đây chỉ còn là Thiên Tông , 1 tông môn hạng sau cùng của đại lục
    Không còn Ác Thần , mất đi yêu kiếm
    Không còn bạch ngọc chén , không còn đong đầy tình
    Không còn những đêm ngồi gảy đàn tương tư , nhớ về 1 nơi xa đó

    Bởi vì , từ nay , hắn có nàng

    Thời không điên đảo
    Đã đưa hắn về bên nàng
    Thiên Hạ thì có làm sao
    Tu vi thì có làm sao

    Vì Hắn trở lại , lại có nàng

    Hắn vẫn phong hoa tuyệt đại , nhưng sẽ không lãnh khốc
    Chỉ vì , có nàng

    Tình trường vạn lý vẫn như thế
    Thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng
    Ba ngàn con sông, chỉ có thể múc một gáo nước .
    Ngàn người ngang qua, chỉ có thể nắm tay một mình nàng

    Vì vậy , từ nay , hắn sẽ bảo vệ và che chở nàng
    Kiếp trước hắn phụ nàng , kiếp này hắn sẽ hoàn trả

    Chỉ mong
    Kiếp này , hắn có thể lo cho nàng , che chở cho nàng
    Kiếp trước mệt mỏi , kiếp này yên bình ở bên nàng , che chở cho nàng

    Thì có làm sao
    Kiếm , kiếp trước là vũ khí , là bạn thân
    Kiếp này , sẽ chỉ là vũ khí , là công cụ , để ta bảo vệ nàng
    Sửa lần cuối bởi ArchangeL; 16-11-17 lúc 08:19 PM.
    ๖ۣۜTiêu Dao Giữa Phiến Thiên Địa
    ๖ۣۜĐọa Lạc Giữa Chốn Nhân Gian



    Link truyện http://truyencv.com/member/89118

  3. The Following User Says Thank You to ArchangeL For This Useful Post:


  4. #43
    Ta lên khung đây bà con.

    Thể loại : Hồi kí

    Tác giả : Phong Trần Lãng Tử

    Nhân vật chính : thằng Tèo

    Tèo – nhân vật chính ở đây, tôi muốn kể cho các bạn đôi điều về cuộc đời của nó.

    Như bao thằng con trai khác , Tèo cũng có một mái ấm gia đình hẳn hoi . Có ba mẹ yêu thương , có chị hai chăm sóc . Thế nhưng , Tèo lại không mấy cười vui , mà vẻ mặt hay ủ rũ .

    Vì sao vậy ?

    Lý do rất đơn giản - Bởi vì Tèo không hề có nhiều bạn .

    Ngay từ nhỏ bị suy dinh dưỡng , Tèo chỉ có thể đứng đằng sau mà coi các bạn mình thi đấu các trò chơi thật vui thật hay . Nhất là ở các lớp mẫu giáo nhỏ và mẫu giáo lớn , Tèo chỉ biết thui thủi một mình mà thôi . Bạn bè hay trêu chọc nó , lấy cái thân hình mảnh khoẻo ấy làm trò đùa .

    Nhưng Tèo chỉ lặng im mà thôi.

    Tuy nhiên ngày ngày nó rèn luyện thể thao, ngày ngày nó cố gắng uống sữa , chỉ mong thân thể to cao , cường tráng thêm tí chút để được chơi cùng các bạn.

    Cuối cùng nó đã đạt được nguyện vọng .

    Một lần duy nhất trong những năm tháng còn mẫu giáo- đó là buổi tổng kết cuối cùng tại đây , Tèo rốt cục được lên sân khấu biểu diễn chung với mọi người . Mặc dù chỉ là vai phụ nho nhỏ cho các bạn chính thức thôi , nhưng nó đã cảm thấy hết sức mãn nguyện .

    Thời gian thấm thoắt qua đi , Tèo trở thành học sinh cấp một , được đeo khăn quàng đỏ và cắp sách đến trường hẳn hoi nhé .

    Trường mới, bạn mới , Tèo cảm thấy giống như có một chân trời đang rộng mở cho bản thân .

    Trường tiểu học ấy mang tên Trần Thị Lý !

    Nhìn chung , thật sự thì nó không hề to lớn chút nào , ngược lại nhỏ hẹp và hơi nhếch nhác một chút . Nhưng Tèo thích nơi đó !

    Ngày ngày đến lớp , nó được gặp bạn bè , có cả cũ lẫn mới . Và lần này , Tèo đã hòa mình được với mọi người .

    Có bậc hiền triết đã từng nói : “ Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn !”

    Tèo không hề biết điều đó .

    Nhưng những ánh mắt ngây ngô khi ấy, những nụ cười vui sướng khi chơi bắn bi, đập hình, đá cầu… Mãi in sâu vào kí ức nó.

    Thời gian trôi qua thật nhanh. Thoắt cái, Tèo đã là học sinh cấp hai.

    Bạn bè đã phải nói lời tạm biệt, có người cùng trường, có kẻ chuyển đi.

    Tèo cảm thấy mất mác, nó chỉ có thể tự nhủ rằng chúng ta sẽ còn gặp lại !

    Ngôi trường mới là THCS Nguyễn Huệ. Trường nhìn khang trang và rộng rãi hơn nhiều so với mái nhà câp một nhỏ bé.

    Tèo nhanh chóng quên đi nỗi buồn chia tay, tiếp tục làm quen với từng người bạn mới.

    Thế nhưng, tháng ngày qua đi, Tèo chợt nhận ra những người bạn mới đó đã dần thay đổi.

    Họ đã không đi chơi chung với nhau nữa, mà thường lập những nhóm riêng lẻ. Trong lớp cũng xảy ra rất nhiều vụ xích mích, và Tèo đã từng là một trong số đó.

    Chỉ vì một cái gọi là sĩ diện hảo, hai thằng bạn từ thân thiết chuyển sang gây gổ và đánh nhau.

    Chỉ vì hai tiếng bạn trai bạn gái mà trong lớp suýt chút nữa có người bị đuổi học.

    Tèo không hiểu, và nó cũng không tài nào hiểu được, rốt cuộc nguyên nhân của những sự việc đó là do đâu.

    Nó đã từng khuyên bảo, đã từng ra mặt chịu đòn vì bạn.

    Nhưng kết quả vẫn chỉ là công cốc!

    Năm học lặng lẽ đến rồi đi, chỉ còn lưu lại trong lòng chút hồi ức.

    Và suốt những năm tháng đó, Tèo đã hcoj hỏi nhiều hơn, biết thêm vô số thứ mà nó chưa từng tiếp xúc qua. Và một thứ tình cảm dần nảy mầm trong Tèo.

    Nó đã mến thầm một cô bạn.

    Cô ấy cao và rất xinh, cũng được nhiều bạn trai hâm mộ và theo đuổi. Tèo đã từng cố gắng nói ra một vài điều trong lòng trước cô bé.

    Nhưng nó không thành công.

    Không phải vì bạn khó, cũng không phải vì Tèo quá ngu ngơ. Mà giống như có cái gì đó đang ngăn cản nó lại.

    Tèo thật sự không muốn đánh mất tình bạn quý giá giữa hai đứa.

    Tuy ngây ngô, nhưng Tèo cũng biết rằng, một khi tỏ lời thất bại, tụi nó sẽ khó lòng là bạn như khi trước.

    Nên Tèo hỉ lặng im.

    Và cứ thế mãi cho đến lúc lên cấp ba. Tèo chợt nhận ra, cô bé ấy đã có bạn trai rồi !

    Nó buồn lắm. Bản thân thì hay la cà khắp xóm , thỉnh thoangrthif ra biển mò cua bắt ốc.

    Có lẽ các bạn sẽ nghĩ :

    “Ồ …thằng này bị suy sập tinh thần trầm trọng đây !”

    Hay .

    “Tại sao mà kém thế, yêu thí cứ nói đại ra cho rồi !”

    Nếu thật sự có ai suy nghĩ như vậy, thì cũng xin thưa rằng :

    “Trong số chúng ta thời trẻ, liệu có ai đã dám can đảm nói ra lời yêu thương với bạn khác giới chưa ? Và nếu có đi chăng nữa, các bạn có tự hỏi bản thân sẽ thế nào nếu bị từ chối ! Là mất đi tình bạn trân quý, hay là một bước lên trời đưa người đẹp về nhà ?”

    “Xin thưa rằng, tất cả đều vô nghĩa mà thôi !”

    Tèo tự nhận mình gan không lớn, đôi lúc cũng sợ ma, nhưng mấy thứ này thì nó rất quả đoán.

    Ngỏ lời với bạn gái, được thì hai đứa chẳng qua là tiến thêm một bước nắm tay, mà thất bại thì chẳng còn gì cả.

    Tèo không muốn làm việc đó !

    Thời gian như thoi đưa khẽ đẩy. Tèo cũng sắp tốt nghiệp trung học rồi.

    Trong ba năm ở ngôi trường Phan Châu Trinh, nó có thêm rất nhiều bạn mới, và bạn cũ cũng gặp lại không ít.

    Ở lớp nó cũng phân chia bè phái không ít, nhưng Tèo chưa bao giờ quan tâm đến mấy chuyện đó.

    Vì nó đã có một mục tiêu truy cầu cao hơn. Thi đố đại học.

    Người ta thường nói, quý giá nhất trong cuộc đời mỗi người chính là tuổi học trò, đặc biệt là thời điểm cấp ba. Nhưng đối với Tèo, nó chỉ cảm thấy đó như một trang giấy mỏng thổi nhẹ qua mà thôi.

    Tèo đã trưởng thành và chững chạc, mỗi lời nói, cử chỉ hành động đều ẩn chứa suy nghĩ trong đó.

    Những trò đùa hay tình yêu lúc ấy, Tèo đã từng hâm mộ, nhưng rồi nó cũng thả cho nhẹ trôi theo ký ức.

    Bởi vì Tèo chợt nhận ra, cuộc đời của mình còn rất dài, rất đẹp. Còn vô số thứ để nó cố gắng phấn đấu đây !

    Rồi sẽ có một ngày, nó trở thành doanh nhân thành đạt chân chính, làm vẻ vang cho dòng tộc và người thân trong gia đình.

    Và đại học sẽ là cánh cửa đầu tiên đánh giá sự khởi nghiệp của nó trên con đường trường chinh này.

    Trước khí rời đi mái trường thân yêu ấy, ngay lúc những tiếng trống trường rộn rã vang lên báo hiệu tiết học cuối cùng, Nó hét lớn một câu:

    “Tạm biệt ! Cảm ơn đã giúp tôi nên người !”

  5. The Following User Says Thank You to locthien113 For This Useful Post:


  6. #44
    ๖ۣۜVô ๖ۣۜƯu ❥ℵgoaռ ℵgoãռ⁹⁵'s Avatar
    Tham gia
    Jun 2017
    Bài viết
    64
    Thanked: 8
    Sửa lần cuối bởi ❥ℵgoaռ ℵgoãռ⁹⁵; 16-11-17 lúc 10:43 PM.

  7. The Following User Says Thank You to ❥ℵgoaռ ℵgoãռ⁹⁵ For This Useful Post:


  8. #45
    ๖ۣۜTiếu ๖ۣۜNgạo ๖ۣۜNhân ๖ۣۜGian ๖ۣۜDiệt ๖ۣۜThiên's Avatar
    Tham gia
    Nov 2016
    Bài viết
    102
    Thanked: 79
    Anh em tác giả nào chưa lên tác phẩm của mình thì nhanh chóng nào hóng còn 3 ngày

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •