Trang 6 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 456
Kết quả 51 đến 59 của 59

Chủ đề: EVENT tháng đầu tiên của Nhóm tác giả!

  1. #51
    Chờ mong lên sàn

  2. #52
    Senior Member ღ✫°➼Quên✫ღ's Avatar
    Tham gia
    Jan 2016
    Vị trí hiện tại
    Đảo Band
    Bài viết
    182
    Thanked: 159
    Cái bài thi này chỉ muốn nói .
    Nguyệt ơi anh yêu em .

    Tác Phẩm : Vạn Kiếp Yêu Em (Tết năm nay sẽ up )
    Tác Giả : Trùng Cực Kỳ Đẹp Trai
    Nhân Vật Chính : Quên .

    . . . .. . . . .

    Hắn tên là Quên, cái tên vô cùng lạ lẫm, trên đời này ai có thể đặt một cái tên như thế ? nhưng hắn vẫn đặt , hắn dám đặt.

    Quên đơn giản chỉ vì không nhớ, hắn không nhớ mình rốt cuộc sinh ra từ đâu, mình là ai hay chính hắn tồn tại vì lý do gì, thiên hạ này hắn vốn không có nơi dung thân.

    Đã không nhớ thì là quên , không có quên làm sao để nhớ ?.

    Đây là hai mặt của thế giới này, ai cũng nhớ vậy kẻ nào sẽ quên, đã không quên sao có thể coi là nhớ.


    Dưới ánh hoàng hôn, dưới những giọt nước mưa lành lạnh kia, lòng hắn nặng trĩu.

    Hắn Quên , quên đi rất nhiều thứ, đến cả bản thân hắn là ai hắn cũng không nhớ nổi chỉ có duy nhất một hình bóng kia hắn không quên nổi.

    Nàng vẫn mãi ở trong trái tim hắn, hắn không cách nào nhớ được khuôn mặt nàng, lại càng không có bất cứ ký ức gì về nàng nhưng hắn biết, hắn yêu nàng.

    Nàng gọi Minh Nguyệt.

    Đây vốn là câu chuyện tình giữa Quên cùng Minh Nguyệt, một câu chuyện tình đơn giản thế mà thôi, không hơn không kém.


    . . . . . . . .

    Trên đời tồn tại một loài hồ điệp, kỳ danh luân hồi .

    Người ta nói luân hồi điệp sinh ra giữa thiên địa, trường tồn cùng tạo hóa, luân hồi điệp có thể vĩnh sinh.

    Luân hồi điệp sống trong luân hồi, là sinh vật vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết, biết bao nhiêu tiên nhân trên trời cao , biết bao nhiêu đại năng bay lượn cửu thiên thập địa cũng chỉ cầu bắt giữ Luân Hồi Điệp, mượn Luân Hồi Điệp tham ngộ một tia vĩnh sinh.


    Quên chính là luân hồi điệp duy nhất trong thiên hạ, hắn tồn tại qua không biết bao nhiêu thời đại, cũng chẳng biết bao nhiêu kỷ nguyên.

    Thế nhân ai cũng ước được vĩnh sinh nhưng ai biết cái giá của vĩnh sinh là gì ? .

    Ngược với quên là nhớ, ngược với vĩnh sinh chính là trường tử.

    Luân hồi điệp một đời một thế, đều sẽ chết đi sau đó sống lại .

    Nó sống lại liền không mang theo ký ức, lại tiếp tục sống một đời một thế, rồi sẽ chết đi.

    Đây là luân hồi của luân hồi điệp, đây là vận mệnh của Quên.

    Giống như giọt mưa dưới ánh hoàng hôn kia, liệu giọt mưa kia sau khi rơi xuống , có còn là chính nó ? . Liệu hơi nước bốc lên thành mây, mây hóa mưa nhưng mưa có còn là mưa ?.


    Đây là số mệnh của Luân Hồi Điệp, số mệnh của Quên . . . nhưng có một người, đã dạy cho hắn thế nào là nhớ .


    Quên chưa từng muốn tu luyện nhưng hắn sống bao nhiêu cái kỷ nguyên, trường tồn cùng thiên địa, hắn . .. hắn mạnh đến mức nào hắn cũng không biết.

    Hắn chỉ biết một điều, cho dù quên đi cả thiên hạ, quên mất chính mình, hắn cũng phải lưu giữ bóng hình kia.

    “Luân Hồi Vạn Thế

    Trùng Ca Minh Nguyệt”.

    . . .. . .

    Cô bé đó rất ngốc, hắn rõ ràng là một cánh bướm là một con hồ điệp nhưng nàng gọi hắn là trùng .


    Cô bé đó rất ngây thơ , cũng rất trong sáng .

    Hắn là Trùng Ca của nàng, nàng là Minh Nguyệt của hắn, vĩnh kiếp không rời.

    . . . . . .

    Nàng là thiên đình cửu công chúa, là Minh Nguyệt công chúa, là một cái cô bé ngốc đến nỗi gọi một cánh hồ điệp làm Trùng ca.

    Nàng dạy hắn biết yêu, biết cười, biết cái gì là nhân tình thế thái.

    Có lẽ chỉ có một cô bé ngốc như vậy mới đem lòng yêu một cánh hồ điệp.

    Hắn không phải là nhân tộc nhưng vì nàng hắn nguyện hóa nhân tộc.

    Hắn không biết cười nhưng vì nàng hắn tiếc gì nụ cười kia .

    Hắn không cầu vĩnh sinh, chỉ cầu cùng nàng trường tử, có thể cùng nàng một đời một kiếp liền là mộng tưởng của hắn.


    Thiên bắt hắn vĩnh sinh, Thiên muốn hắn Quên hắn liền muốn nhớ.

    Hắn . . . không muốn nghịch thiên, nghịch thiên chỉ là cùng thiên chống lại .
    Hắn . . . không muốn đoạt thiên, đoạt thiên chỉ là cùng thiên ngang hàng.
    Hắn . . . muốn chấp thiên, hắn muốn mang chấp niệm của mình vượt qua luân hồi gột rửa, thiên đạo kia làm gì được chấp niệm của hắn ?.


    Luân hồi thủy chung không gọt đi được chấp niệm của hắn , một cánh hồ điệp.


    Một con hồ điệp nhẹ rung cánh hướng lên bầu trời, hướng về thiên đình, nó liền muốn đến gặp nàng, muốn bảo vệ nàng, Minh Nguyệt của hắn.


    Ngày chấp niệm đại thành, hắn không còn là Luân Hồi Điệp, hắn là Quên.

    Nếu trường sinh đổi lại là trường tử thì tận cùng của quên, là nhớ.

    Hắn nhớ nàng, vậy là đủ , vì vậy hắn gọi mình là Quên.


    . . . .. . ..

    “Oa oa , ngươi lại quên ta, ta không chịu “.
    “Oa oa, Trùng ca ca, ngươi không nhớ khúc nhạc ta hát, ta không chịu”.

    “Oa oan, Trùng ca ca, Minh Nguyệt nghĩ ra rồi, Minh Nguyệt viết chữ lên cánh ca ca được không, vậy Trùng Ca liền không quên Minh Nguyệt rồi”.


    Đây là một cái cố sự, về mối tình giữa Trùng ca cùng Minh Nguyệt.

    Đây cũng là cố sự của một con hồ điệp mang chấp niệm định thương thiên.


    Giây phút , hắn vượt qua luân hồi trở về bên nàng, Minh Nguyệt đã không còn là Minh Nguyệt , nàng không đợi được hắn quay lại.

    Trước quan tài thủy tinh xinh đẹp kia, hắn chỉ lặng lẽ mỉm cười, ôn nhu một nụ cười.

    Nụ cười kia mang theo vạn vạn năm tình cảm, mang theo vạn vạn năm luân hồi đúc kết.

    Hắn ôn nhu cúi xuống nhẹ hôn lên quan tài thủy tinh trong suốt .

    Hắn vì nàng học cười,hắn vì nàng học cách để nhớ vậy nay hắn vì nàng huyết đồ thiên hạ có làm sao ?.

    Thế gian có Âm Dương, Âm Dương hợp lại liền ra đại đạo , đại đạo đại diện cho thiên đạo, thiên muốn nàng tử hắn liền quyền định thương thiên.


    Đôi cánh hồ điệp kia rung lên, hắn vì nàng xé rách cả thiên đạo .

    Thiên hạ lầm than hắn nào quan tâm ? , bỏ một cứu cả hay cứu một bỏ cả ? hắn khinh thường suy nghĩ.

    Trong mắt hắn vốn chỉ có nàng, hắn không hiểu được cái gì là lấy nặng tìm nhẹ, hắn cùng lắm . . . cùng lắm thì vì nàng hắn hy sinh tính mạng này, vì nàng hắn chết có sao ?.


    Xé ra Âm Dương, đập nát địa ngục , vượt 18 tầng xiềng xích, thiên muốn đoạt nàng hắn liền diệt thiên.

    Ai cản hắn, ai chết.

    Hắn là một cái người đơn giản, hắn cũng chẳng thông minh, hắn chỉ biết phỉa níu kéo lấy cái nụ cười kia, giữ lại hình bóng kia.

    Địa ngục có Bỉ Ngạn Hoa , Bỉ Ngạn Hoa là câu chuyện buồn của địa ngục cũng là vật biểu hiện cho tình yêu bất tử.

    Trên Nại Hà Kiều, hắn cả người toàn máu, cánh điệp rách tả tơi , hắn bỏ lại lưng là một âm giới đổ nát.

    Trên Nại Hà Kiều, hắn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp kia, vì nàng cài lên một đóa Bỉ Ngạn Hoa.

    Hắn ôm hình bóng kia vào lòng .

    Thần thánh cũng được, ma quỷ cũng được, sống cũng thế mà chết cũng vậy, có hình bóng kia bên cạnh, hắn nào thèm quan tâm.


    Trên Nại Hà Kiêu, hắn cứ ôm chặt lấy nàng.

    Hắn không giỏi làm thơ, nhưng hắn vì nàng liền học làm thơ.

    Nhẹ vuốt ve khuôn mặt kia , hắn mỉm cười khẽ ngâm .


    Luân hồi vạn thế

    Chỉ yêu một người

    Trọn đời trọn kiếp

    Trùng ca minh nguyệt

    . . . .. . . .

    Nàng cười hắn, nàng nói hắn làm thơ chẳng ra sao.

    Hắn cũng cười, càng thêm ôm chặt nàng vào lòng.

    Nếu hắn là một thanh kiếm vậy nguyện xin làm mũi kiếm, hắn sẽ che chơ nàng ở phía sau.

    Vì nàng hắn đồ sạch thiên hạ nhân gian, nào có xá gì ? .

    Đạo ở trong tâm, chấp niệm tại trong tim vậy nàng ở đâu ? , nàng chính là ở xung quanh hắn, là thế giới của hắn, thế giới của hắn thủy chung chỉ bé bằng cô gái nhỏ này mà thôi.
    Sửa lần cuối bởi ღ✫°➼Quên✫ღ; Hôm qua lúc 09:39 PM.

  3. The Following 6 Users Say Thank You to ღ✫°➼Quên✫ღ For This Useful Post:


  4. #53
    trùng ca
    ...Có những yêu thương, âm thầm nhưng dai dẳng
    .........Có những khoảng lặng, êm ái lại nát lòng

  5. #54
    Tác Phẩm : Hư Vô Khai Thiên Kinh (Đã viết khá nhiều và chưa đăng)
    Tác Giả : ✧๖ۣۜSaya✨๖ۣۜYuki✧
    Nhân Vật Chính : Lâm Thiên **

    Thân thế bí ẩn, tu luyện thần bí công pháp Hư Vô Khai Thiên Kinh, Lâm Thiên ** từ nhỏ đã theo sư phụ ẩn tu, không màng sự đời. Hắn không tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài. Tu vị cao thâm nhưng tâm tính lại khá đơn thuần.

    Lâm Thiên ** nhận lệnh của sư phụ xuống núi, thế nhưng nhiệm vụ mà sư phụ giao cho hắn lại không hiểu chút nào.

    Đối với Lâm Thiên **, thiên hạ không phân chính tà, chỉ có những người quan điểm khác nhau mà thôi. Cùng quan điểm với hắn là bạn, ngược lại với hắn là đối thủ, có ý đồ với hắn là kẻ thù. Với bạn bè, hắn nhất định sẽ dốc sức bảo vệ, với đối thủ, hắn bằng mọi giá phải chiến thắng, với kẻ thù, Lâm Thiên ** chưa từng nương tay.

    Một khi đã quyết tâm làm một chuyện gì đó, Lâm Thiên ** sẽ cố chấp đến cùng. Một khi đã muốn thủ hộ ai đó, Lâm Thiên ** sẽ đánh đổi cả mạng sống của mình để bảo vệ người đó. Một khi đã yêu một ai, hắn muốn nàng được hạnh phúc cả đời, kể cả khi hạnh phúc đó không phải do hắn mang lại.

    Lâm Thiên ** ngây thơ nhưng không ngu ngốc. Hắn luôn hiểu mình cần phải làm gì vào từng thời điểm khác nhau. Thứ mà Lâm Thiên ** coi trọng nhất chính là bản tâm. Hắn làm những điều mình mong muốn, không cần để ý đến quy tắc của thế gian. Lâm Thiên ** không cần quy tắc. Quy tắc là thứ đem con người gò ép vào khuôn khổ, khiến con người trở nên mềm yếu, hạn chế sức mạnh của bọn họ.

    Nếu nhân sinh là một bàn cờ, vậy ta sẽ là kỳ thủ giỏi nhất, tự tay nắm giữ vận mệnh của chính mình.

    Nếu cả thế giới này đều chống lại ta, vậy ta sẽ đạp lên tất cả mà đi tiếp.

    Nếu cả thế giới này gọi nàng là Yêu Nữ, chỉ một mình ta yêu thương nàng là đủ rồi.

    Ta có thể phong lưu, có thể đa tình, thế nhưng ta đối với mỗi người đều là thật lòng. Các ngươi dựa vào cái gì nói ta sai?

    Đừng nói với ta về chính và tà, đúng và sai. Chẳng phải chính hay tà, đúng hay sai là do kẻ mạnh quyết định hay sao? Nếu những chuyện ta làm là sai, vậy ta chỉ cần trở thành người mạnh nhất, những chuyện đó không phải sẽ đúng hay sao?



    Lâm Thiên ** bước đi trên sa mạc nóng bỏng, hai bên hắn là từng đợt bão cát được hòa trộn với Hỏa linh lực nóng bỏng. Thời gian cứ như vậy trôi đi, bản thân Lâm Thiên ** cũng không biết mình bị vây khốn trong không gian này đã bao lâu. Thứ khiến hắn không buông bỏ chính là vì một tia chấp niệm, một tia chấp niệm bằng mọi giá phải tìm được nàng.

    Gương mặt hắn đã trở nên tái nhợt, thế nhưng sự kiên định hằn sâu trong đôi mắt kia vẫn không hề thay đổi. Một âm thành từ hư không bất ngờ vang lên:

    - Lâm Thiên **, chỉ cần ngươi đồng ý từ bỏ nàng, ta sẽ đưa ngươi rời khỏi nơi này. Không gian này là do ta tạo ra, với tu vị hiện tại của ngươi thì không cách nào phá vỡ được. Hỏa linh lực hòa quyện trong cát sẽ không ngừng bào mòn linh lực của ngươi. Một khi linh lực cạn kiệt, mạng sống của ngươi cũng sẽ kết thúc.

    Lâm Thiên ** đột nhiên nở nụ cười:

    - Lão già, ngươi cùng ta chung sống đã nhiều năm, lẽ nào còn không hiểu được con người của Lâm Thiên ** ta. Ta không biết ngươi vì lý do gì ngăn cản ta đến với nàng, nhưng ta đã từng hứa sẽ bảo vệ nàng, cho nàng một cuộc sống hạnh phúc.

    - Ta vì nàng giết chết vô số người, đạp lên huyết nhục của bọn họ mà đi. Ta vì nàng nhập ma, tiến vào Viễn Cổ Chiến Trường, đồ sát hàng vạn cường giả Yêu Tộc. Ta vì nàng lật tung Hư Vô Chi Địa, tìm kiếm mảnh ghép của Thái Thanh Hư Vô Kiếm.

    - Đến khi ta sắp có được nàng, ngươi xuất hiện và nói chúng ta không được. Ngươi nói chuyện này có đáng buồn cười hay không?

    Im lặng, đáp lại Lâm Thiên ** là một sự im lặng kéo dài. Bão cát ngừng thổi, cả không gian như ngưng lại. Rất lâu sau, âm thanh kia mới một lần nữa vang lên:

    - ** nhi, ta biết ngươi rất cố chấp. Thế nhưng ngươi là người thông minh, lẽ nào không hiểu được đánh đổi cả mạng sống của mình chỉ vì một nữ nhân là chuyện rất ngu ngốc hay sao? Ngoài kia, còn có rất nhiều người khác đang đợi ngươi, ngươi muốn bỏ lại bọn họ cô đơn một mình hay sao?

    Nghe xong câu nói cuối cùng kia, hai mắt Lâm Thiên ** sáng rực lên. Từng thân ảnh xinh đẹp lướt qua đầu hắn. Các nàng, mỗi một người đều xinh đẹp tuyệt trần, đều là thiên chi kiều nữ được vô số nam nhân trong thiên hạ theo đuổi. Cuối cùng tất cả đều vì hắn mà từ bỏ tất cả, chấp nhận sống trong nguy hiểm chỉ để được bên hắn. Hắn có thể từ bỏ các nàng sao?

    Lâm Thiên ** ngẩn đầu nhìn lên thiên không:

    - Lão già, ngươi nói không sai. Ngoài kia vẫn có người đang đợi ta. Vì vậy hôm nay ta không thể chết.

    Âm thanh kia vui mừng đáp:

    - Vậy ngươi…

    Lâm Thiên ** ngắt lời:

    - Ta không thể chết, nhưng ta cũng sẽ không bỏ nàng ở lại. Nếu thứ cản bước ta là quy tắc, vậy ta sẽ đem quy tắc đó phá đi. Nếu thứ cản trở ta là ngươi, vậy ta sẽ đem ngươi đánh bại.

    Lâm Thiên ** vừa dứt lời, một vùng sa mạc rộng lớn bỗng chốc tối đen như mực:

    - Hư Vô Khai Thiên Kinh tầng thứ 9…

    P/S: Chủ yếu là để PR truyện mới
    ❄๖ۣۜThiên ๖ۣۜHạ ๖ۣۜMỹ ๖ۣۜNhân, ๖ۣۜDuy ๖ۣۜTa ๖ۣۜĐộc ๖ۣۜHữu❄
    https://i.imgur.com/Fre8WSp.jpg

  6. The Following User Says Thank You to ✧๖ۣۜSaya✨๖ۣۜYuki✧ For This Useful Post:


  7. #55
    ๖ۣۜVô ๖ۣۜƯu ❥ℵgoaռ ℵgoãռ⁹⁵'s Avatar
    Tham gia
    Jun 2017
    Bài viết
    72
    Thanked: 12
    Cái sao sao kia là sao

  8. #56
    Trích dẫn Gửi bởi ❥ℵgoaռ ℵgoãռ⁹⁵ Xem bài viết
    Cái sao sao kia là sao
    Từ U y V ũ bị lão bự code nên nó thành như thế
    ❄๖ۣۜThiên ๖ۣۜHạ ๖ۣۜMỹ ๖ۣۜNhân, ๖ۣۜDuy ๖ۣۜTa ๖ۣۜĐộc ๖ۣۜHữu❄
    https://i.imgur.com/Fre8WSp.jpg

  9. The Following User Says Thank You to ✧๖ۣۜSaya✨๖ۣۜYuki✧ For This Useful Post:


  10. #57
    ๖ۣۜTiếu ๖ۣۜNgạo ๖ۣۜNhân ๖ۣۜGian ๖ۣۜDiệt ๖ۣۜThiên's Avatar
    Tham gia
    Nov 2016
    Bài viết
    106
    Thanked: 81
    con YuKi định đào hố mới à ???

  11. The Following User Says Thank You to ๖ۣۜDiệt ๖ۣۜThiên For This Useful Post:


  12. #58
    Trích dẫn Gửi bởi ๖ۣۜDiệt ๖ۣۜThiên Xem bài viết
    con YuKi định đào hố mới à ???
    Chưa đăng thôi /cuoi
    ❄๖ۣۜThiên ๖ۣۜHạ ๖ۣۜMỹ ๖ۣۜNhân, ๖ۣۜDuy ๖ۣۜTa ๖ۣۜĐộc ๖ۣۜHữu❄
    https://i.imgur.com/Fre8WSp.jpg

  13. The Following User Says Thank You to ✧๖ۣۜSaya✨๖ۣۜYuki✧ For This Useful Post:


  14. #59
    Đã qua 20/11 rồi. Bình chọn y bác ơi!!!!

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •