Trang 4 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 23456 CuốiCuối
Kết quả 31 đến 40 của 59

Chủ đề: EVENT tháng thứ hai của Nhóm tác giả!

  1. #31
    Đế Thiên Môn ꧁༺† Dạ Thiên Chi Đế †༻꧂'s Avatar
    Tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    Vạn trượng hư vô
    Bài viết
    1,279
    Thanked: 190
    ngon đấy al

    cứ tiếp tục phát huy ka củng hộc hết mình

    thêm cho ka con pet thì ngon

  2. #32
    Tâm ta chổ ở, Đạo chi chổ tồn ๖ۣۜTiếu ๖ۣۜHồng ๖ۣۜTrần's Avatar
    Tham gia
    Jan 2016
    Vị trí hiện tại
    Thiên địa không khai, Hồng mông không phán
    Bài viết
    2,281
    Thanked: 821
    không cần nhật bảng, miễn là có truyện sáng tác được đăng trên web là được tham gia

  3. The Following User Says Thank You to ๖ۣۜTiếu ๖ۣۜHồng ๖ۣۜTrần For This Useful Post:

    ๖ۣۜ†im☪ (29-12-17)

  4. #33
    Hoàng Tú Uyên nằm trong vòng tay Trần Mãnh An, nàng dựa vào ngực hắn, nghe nhịp tim vững vàng, cảm nhận cái hơi thở ấm áp của hắn mà cảm thấy yên bình, quen thuộc.

    Nàng nghĩ tới chuyện năm xưa, câu chuyện nàng đã quên nhưng nay lại tái hiện, điều đó khiến nàng không kìm được hỏi hắn:

    " Ngươi đến phó ước lời hứa năm xưa sao ?

    Trần Mãnh An lặng im, hắn là kẻ có trí nhớ siêu việt, nhưng từ khi đi ra khỏi nơi đó có những thứ hắn đã vô tình quên đi.

    " Ta không nhớ, ta đã hứa gì ?"

    Trần Mãnh An lạnh lùng nói.

    Khuôn mặt hắn lạnh tanh, hắn ôm trong tay người con gái này mà thấy thân quen lạ thường, cảm thấy như đã gặp đâu nhưng lại vô lực khi tìm kiếm hình bóng nàng trong tâm trí.

    Trong đầu Trần Mãnh An lúc này, nàng chỉ như một gì đó "đã từng" mà lại vô cùng quan trọng với hắn lúc xưa.

    Nay Trần Mãnh An hắn đâu còn cái gọi là cảm xúc, lại càng không nói có một số thứ như bị niêm phong trong tâm tưởng hắn.

    Hoàng Tú Uyên đôi lông mi hơi giãn đầy bất ngờ sau đó nàng hơi ngây ra đó.

    Nàng đã nghĩ … nhưng sao nó lúc này lại trở nên xa xôi với nàng như vậy ?

    Tại sao hắn phải nói lời tàn nhẫn như vậy ?

    Hắn đã quên hay hắn chỉ muốn biểu lộ cảm xúc chán ghét nàng ?

    Hoàng Tú Uyên không biết, nhưng nàng nhỏ lệ, những giọt lệ cứ lã chã rơi trong vô thức mặc nàng cố kìm nén.

    Hơi siết chặt đôi tay nàng hồi tưởng về những kỉ niệm mà nàng sẽ quên đi nếu không thấy lại hắn.

    Không ai hiểu thấu nỗi hụt hẫng lạ kì trong tim Hoàng Tú Uyên, nàng đã hi vọng rất nhiều nhưng đổi lại chỉ là sự giả dối thôi sao ?

    Hoàng Tú Uyên miên man trong dòng hồi tưởng, cái câu chuyện đã hơn năm mà giờ như mới chỉ hôm qua, tái hiện lại rõ mồn một trong đầu nàng.

    "Những lời hắn nói khi đó chỉ là một lời nói xuông ?"

    "Hắn nói muốn chinh phục trái tim mình là lời nói đầu môi, mép miệng ?"

    "Hắn nói chiếm trọn trái tim ta cũng chỉ là những cảm xúc nhất thời là tham vọng của tụi đàn ông vì ta đẹp nên hắn muốn chiếm hữu?"

    "Vậy lời nói muốn ta làm người yêu hắn thì sao ? Không lẽ tất cả là giả ?"

    Hoàng Tú Uyên cố vùng vẫy thoát khỏi bàn tay ấm áp đang ôm nàng.

    Nàng muốn bỏ chạy...

    Nàng muốn trốn đi.

    Nàng muốn tới một nơi xa khỏi hắn.

    Nhưng để rồi ...

    Hoàng Tú Uyên chợt nhận ra.

    Nơi không có hắn là cái chết, là nỗi buồn, là nơi không còn thấy cái nụ cười hắn, không được gặp hắn, không được mơ mộng đến hắn...

    Vậy nơi đó đáng để nàng sống sao ?

    Hoàng Tú Uyên có chút si ngốc không hiểu tại sao.

    Nàng và hắn đụng mặt nhau bởi bánh quay số mệnh và hai người tình cờ gặp gỡ.

    Nàng và hắn đụng nhau hai lần, mà sau mỗi lần nàng đều phải mất nguyên ngày để xua tan hình bóng, nụ cười hiện hữu thường trực của hắn trong đầu.

    Nhiều lúc nàng tự hỏi mình phải không đã yêu ? Thế nhưng chưa kịp kiểm chứng hắn lại biệt tích một năm,

    Lúc này hắn mới xuất hiện vậy là có ý gì ?

    Hoàng Tú Uyên không biết, tuy nhiên lúc này vẫn người đó,

    Vẫn khuôn mặt nọ chỉ khác đi một chút nhưng đẹp trai hơn.

    Còn đâu, hắn vẫn như vậy.

    Vẫn là chàng trai mộng mơ trong những cơn say nồng của nàng.

    Ấy thế mà sao giờ lại xa cách đến thế, khác lạ đến vậy ?

    Hắn không hề nói cười.

    Hắn không hề hé môi khoe cái hàm răng trắng muốt.

    Hắn thậm chí còn không nhìn nàng với ánh mắt nóng rực yêu thương ?

    Hoàng Tú Uyên hoang mang, nàng không biết mình bị sao có phải bị bỏ bùa không nữa khi nghĩ vậy.

    Thế nhưng, người ta đã nói," Yêu là dại khờ, là sự nhất thời rung động từ nơi con tim."

    Hoàng Tú Uyên chỉ hồi tưởng, ấy thế mà con tim nàng như loạn nhịp, tâm trí thì chỉ toàn hình bóng hắn.

    Lúc này nàng mới chợt nhận ra ….

    "Mình đã yêu hắn mất rồi."

    Hoàng Tú Uyên nỉ non với con tim.

    Đã một năm trôi qua nhưng những việc năm đó đáng lý đã quên sao cứ hiện về lởn vởn trong tâm trí ?

    Mà nếu đã trở về vậy tại sao ? Tại sao hắn phải cố tỏ ra lạnh lùng, xa cách như vậy ? Nàng đã làm gì sai sao ?

    "Buông ta ra."

    Hoàng Tú Uyên gào thét, vùng vẫy.

    Tuy giờ rất yếu nhưng nàng vẫn muốn chạy đi, trốn tránh những thực tại, trốn tránh cảm giác hụt hẫng trong tim và đôi mắt lạnh lùng đó.

    Hoàng Tú Uyên đã mong đây là mơ nhưng cơn đau từ Hàn Độc kéo nàng tỉnh.

    Nàng không hề trong một giấc mộng nào cả, nó rất chân thật khi nàng bất lực nằm đó, trong vòng tay hắn chảy những hàng lệ nhuốm màu kí ức.

    Và như cổ tích tái hiện, Hoàng Tú Uyên nhớ lại...

    Ngày đó...

    Trần Mãnh An gật đầu, nụ cười thản nhiên, tự cho tiêu sái nhất, nhìn đủ phong kinh vân đạm, sát phạt đến nơi yếu ớt nhất của nữ hài :

    " Ta sẽ vào, nhưng đường đường chính chính, nhưng rồi liệu ta làm sao để chinh phục được tỷ tỷ, chiếm trọn trái tim tỷ ? Biến tỷ thành người yêu bên ta."

    Lúc đó Hoàng Tú Uyên rất sững sờ, từ bé đã không ai dám nói nàng vậy, xung quanh nàng ai cũng như ai rập khuôn như đúc một sự cung kính lặp đi, lặp lại.

    Nhưng Trần Mãnh An lại không, hắn dường như không biết sợ, dám nói những lời mình muốn nói, dám hồ ngôn những từ người ta cho là phạm uý khi nói chuyện cạnh nàng.

    Một kẻ đặc biệt như vậy bảo sao một cô công chúa Hoàng tộc ít tiếp xúc mặt trái xã hội như nàng không bị thu hút cho được ?

    " Được, vậy coi như tỷ nhìn đệ ngươi thuận mắt, trong một năm nếu tiểu đệ đệ ngươi đánh bại ta thì ta sẽ cho đệ đệ ngươi đặc quyền theo đuổi, còn không thì ngoãn ngoãn làm chân chạy theo tỷ, được không ?"

    Lúc đó Hoàng Tú Uyên cho Trần Mãnh một lời hứa hẹn như có như không.

    Lúc nói điều đó trong suy nghĩ nàng chỉ thấy Trần Mãnh An thú vị.

    " Được, tỷ ngươi không được nuốt lời."

    Trần Mãnh An gật đầu nói.

    Hoàng Tú Uyên mỉm cười," Nếu ngươi không tin ta có thể lập thiên thệ ước ?"

    Lúc đó, hắn nhìn nàng, đôi mắt cháy rực một sự tự tin cường đại, một sự mê luyến lại đáng tin cậy.

    Nhìn hắn lúc đó trong mắt mọi người như con vịt đòi hoá thiên nga.

    Thế nhưng ở nàng thấy lại như một con mắt bất khuất kiêu hùng, một kẻ sẵn sàng bảo vệ người mình yêu thương trong bất cứ hoàn cảnh nào.

    Đó là một đôi mắt có thể tin cậy, lại tràn đầy yêu thương khi nhìn nàng.

    " Không cần nghiêm trọng vậy, ta tin tỷ."

    Trần Mãnh giọng điệu bình tĩnh, tự tin tràn đầy nói.

    Mà ở Hoàng Tú Uyên nghe ba chữ "Ta tin Tỷ".

    Nó như có một ma lực vô hình khiến nàng không thể không rung động, cảm nhận một sự ấm áp đến lạ lùng.

    " Vậy cứ thế đi, ta tên Hoàng Tú Uyên, tiểu đệ ngươi tên gì ?"

    Hoàng Tú Uyên vui vẻ nói, một sự vui vẻ đến hết sức tự nhiên.

    " Trần Mãnh An, Mãnh trong dũng mãnh, An trong an nhàn."

    Trần Mãnh An tự tin nói, trong giọng là sự tự hào và hài hước.

    Lúc đó Hoàng Tú Uyên nàng đã lạc vào nụ cười đó của hắn, nó hiện trong tâm tưởng nàng không dứt ra được.

    Hoàng Tú Uyên thở dài trong mạch hồi tưởng, kí ức cuối cùng hiện về là khi nhìn hắn từ lưng Độc Nhãn Ma Lang ngã xuống.

    Lúc đó nàng còn không chút nhận ra con sói đã làm nàng khốn đốn.

    Vì lúc đó nàng chỉ nhìn Trần Mãnh An và Trần Mãnh An hắn cũng chỉ nhìn nàng.

    Hai đôi mắt đó giao nhau như hai Thái Cực trong một hình Bát Quái đồ, tưởng xa mà lại gần, tưởng khác mà lại không.

    Rồi hắn đi, để lại trong Hoàng Tú Uyên là một nỗi nhớ chạy dài trong tim, mặc nàng tìm hoài không thấy.

    Biến mất mà không ai hay.

    Hồi tưởng chấm hết.

    Hoàng Tú Uyên lại nhìn Trần Mãnh An lúc này.

    Vẫn là hắn vẫn tuy nhiên cái mặt lạnh lùng xa cách như vậy, chỉ nhìn đã khiến nàng đau nhói.

    Trong vô thức, tuy nhìn hắn với nàng không còn chút tình cảm, ấy thế nàng vẫn đưa cánh tay khẽ chạm.

    Nàng nhớ tới khuôn mặt này nhưng biểu cảm khác, nó không nhìn già dặn như nay, cũng không có cứng ngắc lạnh lùng như thế.

    Nó là một khuôn mặt bất cần đời, khinh thường cái chết và hay cười, cái nụ cười như ánh ban mai sưởi ấm con tim.

    Hoàng Tú Uyên thoát khỏi nỗi buồn, người ta nói trước khi chết thì không nên phiền muộn, nàng cũng không muốn phải buồn thêm nữa.

    Nếu đã sắp chết vậy hãy để nàng nói những lời phát ra con tim.

    Rồi nàng thỏ thẻ những lời rất nhỏ nhưng truyền đạt rất rõ ràng tới tai Trần Mãnh An. ~

    "Nếu ngươi không phải hắn sao ngươi không buông tay ra ?"

    Trần Mãnh An lặng im không nói.

    "Nếu ngươi không yêu ta sao lại cứ mãi ôm ta như vậy ?"

    Trần Mãnh An bất động, không đáp lại.

    Hoàng Tú Uyên đã bình tĩnh đôi chút nhưng đôi môi nàng vẫn run run, đôi lệ châu ươn ướt nhìn Trần Mãnh An hỏi những lời như hi vọng hắn sẽ trả lời nàng bằng những lời dịu nhẹ như xưa.

    Nhưng hắn vẫn không, tuy hơi thất vọng nhưng nàng vẫn kiên trì, vẫn muốn hỏi.

    " Và câu cuối."

    Hoàng Tú Uyên cố nhổm người dậy, vết thương Hàn Độc đã ăn sâu vào xương tuỷ nàng, khiến cử động cũng làm nàng đau đớn không thôi nhưng nàng muốn cố...

    Ôm lấy cái cổ Trần Mãnh An vì nàng biết đây sẽ là lần cuối cùng nàng có thể ôm hắn.

    Ghé vào tai hắn, nàng nỉ non những lời chưa bao giờ nói.

    " Trần Mãnh An, chàng yêu ta không ?"

    Nói xong nàng cũng ngã xuống trở lại,nàng cố vuơn người ôm hắn đã là tận lực.

    Lúc này trong lòng nàng thấy nhẹ nhõm rất nhiều, để nói ra những câu như vậy đối với nàng đã vô cùng khó khăn nhưng cái chết cận kề, Hoàng Tú Uyên không còn gì không dám.

    Nàng tin không nói giờ với thể trạng nàng lúc này vĩnh viễn không còn cơ hội khác.

    Tuy nhiên trên quãng đường Hoàng Tú Uyên đang người ngã xuống,Trần Mãnh An đã đỡ lấy nàng.

    Hắn ôm nàng kéo về trong ngực hắn, cánh tay trong vô thức xiết chặt trong sự sững sờ của Hoàng Tú Uyên.

    Đôi lệ châu đã khô nay lại ươn ướt, nàng không biết sao nhưng giờ đã không quan trọng.

    Lúc này nàng không cần hắn nói lời yêu thương, không cần hắn nhìn nàng bằng đôi mắt đắm đuối, thứ nàng cần đã chỉ trong cái ôm này, cảm nhận lấy sự ấm áp trên người hắn.

    Chỉ thế và cần có vậy, đối với nàng đã đủ.

    Hàn Độc đã lan toàn thân, cách tim chỉ là vài giây nữa.

    Thế nhưng Hoàng Tú Uyên vẫn còn một lời muốn nói.

    Hoàng Tú Uyên không muốn hối hận khi không kịp nói từ này.

    Gục đầu trên đôi vai Trần Mãnh An, cánh tay đã tím ngắt bởi độc, nàng hơi ôm nhẹ lấy eo hắn cố siết thật chặt như sợ hắn sẽ buông nàng mà đi.

    Cũng trong lúc đó nàng tận hưởng cái cảm giác yên bình hiếm hoi có được khi nằm trong tay hắn, nàng ngửi mùi hương cơ thể hắn.

    Hoàng Tú Uyên mỉm cười, môi ghé sát tai Trần Mãnh An thỏ thẻ những lời cuối cùng phút ly biệt:

    " Trần Mãnh An, thiếp yêu chàng."

    Nói xong cánh tay nàng cũng buông xuôi,

    Từ nay trên thế gian sẽ không còn Hoàng công chúa nào nữa.

    Sẽ không còn tồn tại một cô gái đã dại khờ đem lòng yêu một chàng trai...

    Trích: http://truyencv.com/tinh-thanh-my-ngoc-gioi/
    Sửa lần cuối bởi ๖ۣۜHồn ๖ۣۜNhiên ๖ۣۜVô ๖ۣۜTà; 29-12-17 lúc 10:54 PM.

  5. The Following User Says Thank You to ๖ۣۜHồn ๖ۣۜNhiên ๖ۣۜVô ๖ۣۜTà For This Useful Post:


  6. #34
    Senior Member ღ๖ۣۜLuân ๖ۣۜHồi ๖ۣۜĐiệpღ's Avatar
    Tham gia
    Jan 2016
    Vị trí hiện tại
    Đảo Band
    Bài viết
    330
    Thanked: 281
    đù pẹ con cá . đã sà vào ngực rồi thì phải có cảnh 18+ chứ . đệ thật k ra cái gì . ca hận a
    Luân hồi vạn thế
    Chỉ yêu một người
    Trọn Đời Trọn Kiếp
    Trùng Ca ღ Minh Nguyệt

  7. #35
    Trích dẫn Gửi bởi ღ๖ۣۜLuân ๖ۣۜHồi ๖ۣۜĐiệpღ Xem bài viết
    đù pẹ con cá . đã sà vào ngực rồi thì phải có cảnh 18+ chứ . đệ thật k ra cái gì . ca hận a
    Truyện tình cảm, lái luôn qua 18+ mới sợ

  8. #36
    Junior Member dragonf4393@gmail.com's Avatar
    Tham gia
    Dec 2017
    Bài viết
    18
    Thanked: 7
    Đã mấy ngày trôi qua từ sau khi xảy ra những việc kinh thiên động địa tại khe núi Trúc Lâm Sơn. Tuy đã xử lí những công vụ đâu đó ổn thỏa, cũng giao phó cho các trưởng lão, nhưng có một việc mà Trần Khánh Dương hết sức đau đầu đó là ** Thiên Vân vẫn đóng cửa trong tư phòng mãi, chỉ có Linh Tiểu Vân và Lục Vô Song trưởng lão mới có thể ra vào nơi đó mà thôi.

    Có điều, thực chẳng biết là vì sao mà cứ mỗi lần hỏi về thông tin của nàng từ hai người kia thì câu trả lời mà hắn nhận được luôn là hai chữ “bí mật”. Trong lòng Trần Khánh Dương bực bội, bối rối khôn cùng. Có thể nói là ngay cả những việc thanh lí môn hộ hay vực dậy cả một Thái Dương Môn trước đây mà so với việc của ** Thiên Vân thì thực chẳng đáng là gì cả.

    Mới tờ mờ sáng, những bạch vụ vẫn còn lan man quấn quýt trên từng ngóc ngách của Thái Dương Sơn thì Trần Khánh Dương đã xuất hiện ở đình viện cheo leo đối diện với tư phòng của ** Thiên Vân rồi. Kì thực là trong lòng hắn đã quá bấn loạn đến mức bạo gan đánh liều một phen mà ngồi chờ đợi vậy, hắn không tin là hắn ngồi đây mãi thì ** Thiên Vân cũng không ra khỏi tư phòng được.

    Thế nhưng, mọi sự vẫn là nằm ngoài dự toán của Trần Khánh Dương. Nghĩ ngợi hồi lâu, hắn động niệm vào túi trữ vật mà lấy ra cây đàn Guitar bên trong. Liền đó, dùng một bầu tâm sự man mác trời bể dồn hết vào trong tiếng đàn vừa trong trẻo, vừa hào hùng, vừa bi thương, nhìn về phía chân trời hậu sơn mà cất tiếng ca:

    - “Phong yên khởi tầm ái tự lãng đào sa,
    Ngộ kiến tha như xuân thủy ánh lê hoa,
    Huy kiếm đoạn thiên nhai, tương tư khinh phóng hạ,
    Mộng trung ngã si si khiên quải.”

    Giọng ca tuy không hay lắm, nhưng không khó để nhận ra không khí hào hùng có chút luyến thương ái mộng của khúc Thiên Hạ mà tiền kiếp hắn rất thích giọng ca của Trương Kiệt. Mà nói về âm khúc lúc này thì lại là một màn...Rap:

    -“Cố bất cố tương tương vương hầu,
    Quản bất quản vạn tuế thiên thu,
    Cầu chích cầu ái hóa giải,
    Giá vạn trượng hồng trần phân loạn vĩnh vô hưu,
    Ái canh ái thiên trường địa cửu,
    Yếu canh yếu tự thủy ôn nhu,
    Thùy tại hồ thùy chủ xuân thu.”

    Xong đoạn Rap nửa đọc nửa ca, thì lúc này, Trần Khánh Dương lại tiếp khúc với một giọng trầm trầm quyết liệt, tựa hồ như hắn vừa thẳng tay ném đi thiên binh vạn mã mà đã mất tới ngót nghét 4 năm ròng dày công xây dựng vậy:

    -“Nhất sinh hữu ái hà cụ phong phi sa,
    Bi bạch phát lưu bất trú phương hoa,
    Phao khứ giang sơn như họa, hoán tha tiếu diện như hoa,
    Để quá giá nhất sinh không khiên quải,
    Tâm nhược vô oán ái hận dã tùy tha,
    Thiên địa đại tình lộ vĩnh vô nhai,
    Chỉ vi tha tụ thủ thiên hạ”

    Tâm hồn mãi trôi theo âm khúc mà Trần Khánh Dương hoàn toàn không hay biết gì một thân ảnh hiện đang vận một bộ y phục màu đỏ đã ngồi ngay bên cạnh hắn lúc nào. Đôi mắt hấp háy như ánh sao trời lúc này cứ nhìn chằm chằm vào hắn, say sưa thưởng thức những tình ái dào dạt trong tráng khúc mà Trần Khánh Dương vẫn đàn đi đàn lại đã vài lần.

    Mãi một lúc lâu sau, Trần Khánh Dương mới kết thúc, buông thõng một phím đàn. Trong lòng hắn rối như tơ vò, mà thực sự, nếu cô nương kia lúc này xuất hiện và bảo hắn quăng cả cái giang sơn gấm vóc này xuống hồ nước phía xa xa đình viện cheo leo này thì có khi hắn cũng làm thật.

    - Haiz...

    Thở dài ra một hơi, ánh mắt Trần Khánh Dương vẫn hướng về dãy núi phía xa, mang theo một ánh thẫn thờ không biết sẽ đi đâu về đâu, chẳng biết phải làm gì tiếp theo. Thực sự, nếu nói về tình cảm mà hắn dành cho Băng Linh trước đây, thì cũng có đôi chút, nhưng hàng loạt những tai nạn xảy ra trong mấy năm vừa qua, những giây phút đối mặt với sinh tử cận kề, chưa bao giờ hắn nhớ tới hình bóng áo lam đó cả. Nhưng với ** Thiên Vân thì lại khác hoàn toàn, chính bởi vậy mà suốt một quãng thời gian, kẻ khiến cho Cổ Vực đại loạn như hắn lại có thể dễ dàng ném đi mọi sĩ diện ngút trời mà để cho ** Thiên Vân mặc sức chà đạp. Thử hỏi, hành động đó là gì?

    - Ngươi không cần thiên hạ, nhưng mà ta cần đó a!

    Một giọng trong trẻo, tha thiết đâm thẳng vào lỗ tai khiến Trần Khánh Dương giật mình quay lại. Đôi mắt hắn trân trân nhìn vào vị cô nương đang ngồi bên cạnh, tinh nghịch dùng một đôi mắt long lanh như đôi trân châu lấp lánh kia mà soi suốt vào tận tâm can anh hùng. Tất cả những gì trong đầu Trần Khánh Dương hiện tại là một nỗi sợ hãi, nửa vui mừng. Cảm giác kích thích này còn kinh hoàng hơn gấp nhiều lần khi đối diện với Hoàng Kim Yêu Linh Thạch Hầu.

    Cô nương đối diện hắn, thướt tha vưu vật trời sinh, chứ đâu có phải là một con thạch hầu khủng bố thân cao mười tám trượng; Đôi mắt cô nương ấy trong sáng, sâu thẳm, tựa như cặp hắc trân châu đen tuyền, chứ đâu phải là hai hòn lửa ngùn ngụt tỏa ra những hắc vụ, thiếu đốt mọi sinh linh; Giọng nói cô nương ấy nhẹ nhàng, trong trẻo, chạm vào tai hắn như xuân thủy chứ đâu có ầm ầm rung trời lở đất; Cô nương ấy dùng tay chống cằm mà nhìn vào hắn thích thú, chứ đâu có thái độ thù địch mà mỗi cú đấm giáng xuống nền đá khiến cho cả Thái Dương Sơn rung chuyển.

    Ấy thế nhưng sao lúc đối mặt với Hoàng Kim Yêu Linh Thạch Hầu, hắn càng bình tĩnh tiếu ngạo phiêu phiêu bao nhiêu, thì hiện tại đến một chút nhuệ khí cũng chẳng còn. Khi thuyết giáo với Hoàng Kim Yêu Linh Thạch Hầu, trái tim hắn nhịp nhàng những ** khí bạo phát mà trấn áp cả giang sơn bao nhiêu, thì hiện tại trái tim đó đập dồn dập tưởng chừng sắp tự bạo tan tành ra bấy nhiêu. Vì sao lại như vậy?

    Nhìn thấy pho tượng trắng bệch trước mắt, ** Thiên Vân đợi mãi vẫn không thấy hắn hồi đáp câu nào, liền xị mặt xuống hờn dỗi:

    - Tưởng ngươi không cần thiên hạ nữa thì cho ta xin, ai ngờ ngươi cũng chỉ có biết khoa trương mà thôi!

    - Ơ...Ta...ta...ta....

    - Ta ta cái gì! Khi nãy ngươi bảo là lấy cả giang sơn gấm vóc đổi lấy một nụ cười như hoa của một cô nương nào đó mà! Tưởng ngươi không cần thì cho ta, ta bắt cô nương ấy đổi cho ngươi! Trao đổi công bằng!

    - Hừm... – Trần Khánh Dương bấn loạn mà bặm môi, không biết phải làm sao.

    Nói về những đấu đá nội môn, những bình định lòng người, thậm chí dùng mấy ngàn người mà đánh tan cả mấy vạn quân binh của Tà Thần Bang thì hắn cũng chỉ cần có vài giây suy nghĩ là được rồi. Thế nhưng đối diện với cô nương này thì cực chẳng đã, không khác gì là đối diện với thần nhân giáng lâm vậy. Mà kể có thần nhân thì cũng không làm hắn hãi hùng bằng, có thể nói, cô nương này chính là sinh vật duy nhất có thể bóp chết hắn tùy ý, chà đạp hắn tùy tâm.

    - Hầy...Nếu ta đem cả giang sơn này, cùng với những tài liệu khoa học kia, và cả bản thân ta ra đổi thì nàng có chấp nhận không?

    Cắn răng một lúc, cuối cùng Trần Khánh Dương cũng thốt ra được một câu run run. Có điều, ánh mắt hắn không dám đối diện với đôi hắc ngọc long lanh kia một chút nào cả, đành nhìn chằm chằm xuống chân mà cắn môi. Trông bộ dáng một kẻ mang sức mạnh bài thiên đảo địa như hắn mà lúc này lại như một cô nương bị người ta tỏ tình vậy, vô cùng buồn cười!

    Nghe được câu vừa rồi, ** Thiên Vân lập tức tươi tỉnh trở lại, nàng nở một nụ cười trên đôi môi hồng mọng, rực rỡ sắc đào hoa, để lộ cả những viên bạch ngọc trân châu phía bên trong mà thích thú nói:

    - Là thực? Mau nói đi, cô nương nào? Ta lập tức đi bắt về cho ngươi!

    Gì chứ! Bắt tới đây một cô nương ất ơ nào đó mà đánh đổi lại được cả một dải giang sơn lung linh bảy sắc này, đổi lấy được Thái Dương Sơn này, đổi được cả một đống ** khí, khí tài, phòng thí nghiệm, tài liệu khoa học của Thái Dương Môn thì chẳng phải là lời lãi quá lớn đó sao! ** Thiên Vân từ khi thấy được ** lực của những thứ khoa học công nghệ kia, đều chỉ còn một tâm tư là có thể lấy được một chút đem về Hồng ** Môn mà thôi. Không cần gì nhiều, chỉ cần cái thứ gọi là BM-13 Katyusha đó mà tới tay phụ thân nàng, thì Hồng ** Môn trở thành thiên hạ vô địch, ngay tứ thần thú tộc cũng phải dè chừng trước sức mạnh của Hồng ** Môn. Có điều, câu trả lời của Trần Khánh Dương khiến nụ cười và cả ánh tinh quang trong mắt nàng lụi tắt ngay lập tức.

    - Tiểu cô nương đó...Chính là nàng, ** Thiên Vân!

    - Hả? Ngươi nói rõ địa chỉ đi... – ** Thiên Vân thừ mặt ra muốn xác nhận lại, nàng mong rằng đây là một sự trùng hợp mà thôi.

    - Chính là nàng, ** Thiên Vân, thiên kim chi nữ độc nhất của ** Thiên Lực chưởng môn Hồng ** Môn!

    Sững sờ một chốc. ** Thiên Vân thực không tin vào tai mình. Nàng biết, suốt một khoảng thời gian dài này không phải ngẫu nhiên mà hắn để cho nàng mặc sức chà đạp. Không phải ngẫu nhiên mà cả Thái Dương Môn này lại đối tốt với nàng như vậy, thậm chí cả như Hoàng Kim Yêu Linh Thạch Hầu cũng sợ nàng một phép, không dám trái lời. Ngay cả mấy tên ra tay bắt cóc nàng trong hẻm núi Trúc Lâm Sơn cũng không phải ngẫu nhiên mà bị Trần Khánh Dương cho nếm mùi sống dở chết dở, cốt tủy tan rã đến nỗi hồn anh cũng bị thôn phệ. Nàng biết tất cả, nhưng nàng không tin được sự thực này. Nàng cũng có chút tình cảm với hắn, nhưng dù sao thì cũng không thể lớn bằng tình cảm của nàng dành cho Hồng ** Môn và dành cho phụ thân nàng được. Thế nhưng cái tên chết tiệt đang nhìn nàng trân trân kia lại sẵn sàng đem cả giang sơn ra để đổi lấy nàng. ** Thiên Vân muốn xác nhận lại điều này, nàng biết, Trần Khánh Dương không phải kẻ hai lời, nhưng thực là việc này nàng không thể nào tin nối:

    - Là thực? Ta không thích bị đem ra làm trò đùa! Ngươi trêu ta phải không?

    - Là thực. Sau khi sắp xếp hết những việc ở đây, ta sẽ đưa nàng về tới Hồng ** Môn, dù gì ta cũng là đệ tử Hồng ** Môn, mặc dù chưa phân hạng gì cả, nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng. Chỉ cần nàng muốn thì cả ngọn Thái Dương Sơn này chính là địa bàn của Hồng ** Môn. Nàng muốn bao nhiêu 8.8cm Flak cũng có, nàng muốn lấy đi hết cả chỗ BM-13 Katyusha và chỗ đạn hỏa tiễn M-13 còn lại trong kho cũng được. Những tài liệu y học, vật lý học, dược lực học, hóa học, cơ khí học, tất cả đều là của nàng. Kể cả những dự án dự thảo chiến cơ từ cấp cánh quạt cho tới cấp độ phản thực thế hệ 3 cũng đều là của nàng. Chỉ cần nàng muốn thì cả Hoàng Kim Yêu Linh Hầu cũng lập tức trở thành tọa kỵ của nàng. Mà ta cũng là của nàng.

    -....

    - Ta không biết nói những lời hoa mỹ lừa gạt nữ nhân. Ngoài đánh đấm ra thì kẻ phàm phu như ta cũng chỉ còn biết đội trời đạp đất mà thôi. Nhưng đoạn nhân sinh này của ta, tất cả đều đã thuộc về nàng rồi!

    -....

    - Cho dù nàng không coi trọng ta, thì với ta, chỉ cần một nụ cười của nàng đã là quá đủ, đời này kiếp này không còn gì hối tiếc!

    Khẽ cắn chặt đôi đào phiến hồng hồng rực rỡ, ** Thiên Vân có chút thất thần. Nàng cất giọng run run:

    - Ta đối với ngươi như vậy mà ngươi cũng chấp nhận sao?

    - Những người khác có thể vì giang sơn mà bỏ rơi nàng, nhưng ta thà ném đi tất cả, ta chỉ cần nàng mà thôi!

    - Ta xứng đáng?

    - Nàng là nữ nhân duy nhất khiến ta trở nên như vậy, nàng nghĩ có đáng không?

    - Ta có gì chứ?

    - Chân tình khó kiếm, nàng có chân tình, chỉ vậy là đủ!

    Đến đây thì ** Thiên Vân lập tức lao vào lòng Trần Khánh Dương mà siết chặt vòng tay. Không phải là bởi giang sơn Thái Dương Môn trù phú, không phải bởi khí thế hiên ngang của môn chủ, càng không phải bởi những thứ công nghệ bài sơn đảo hải kia. Đơn giản, một người nàng thích, lại quan tâm nàng hết mực, lại có thể đánh đổi tất cả vì nàng. Thực ra, từ lần đầu chạm mặt, nàng cũng đã định lôi kéo tên nam tử kia về Hồng ** Môn rồi, chỉ là nàng không biết lòng hắn nông sâu ra sao, chỉ là nàng không tin được người bên ngoài, nhưng hiện tại thì nàng tin. Nàng rất tin vào tình cảm của tên nam tử này đối với nàng mà nói thì chính là chân tình. Khẽ trào một dòng lệ trên đôi mi thướt tha liễu rũ, nàng nghẹn ngào:

    - Ta không cần những giang sơn gấm lụa của chàng, ta chỉ cần chàng là đủ!

    Trần Khánh Dương run run ôm chặt lấy nữ tử của mình trong lòng, nhẹ nhàng đưa bàn tay rắn rỏi gạt đi dòng châu sa mà nói:

    - Nhân sinh của ta, có nàng là đủ!

    Mãi một lúc lâu như vậy, cả hai người đều không biết là phía xa, một đám trưởng lão hộ pháp, có cả Hoàng Kim Yêu Linh Thạch Hầu lúc này mới ôm ngực thở dài tưởng chừng như vừa qua được một kiếp nạn, mừng rỡ kháo nhau:

    - Tốt rồi, vậy là chúng ta vẫn có thể theo môn chủ được rồi...

    Nhưng chưa dứt câu thì phía đình viện cheo leo lại vang lên một thanh âm tinh nghịch:

    - Nhưng phụ thân ta cần tất cả của chàng, bao gồm cả chàng trong đó! Hihihihihi....

    Đám người nghe ngóng sự việc này lập tức có cảm giác bị một ngọn núi khủng bố rơi trúng Bách Hội, trợn mắt nhìn nhau đồng thanh:

    - Quát? (what? – cái gì)

    Tiếp đó, đám người lại nghe giọng trầm trầm đầy ** lực của Trần Khánh Dương môn chủ:

    - Được! Đem tất cả đổi lấy nàng ta lập tức thành toàn!

    Đám người đang nghe ngóng hiện tại chỉ thiếu điều tâm can bạo thể mà chết, lại đồng thanh thêm một lần:

    - Quát đờ phắc i-xờ gâu in on? (what the fuck is giong on? – cái *beep* gì đang diễn ra vậy)

    Trong khi nguyên một đám nam nhân đang trố mắt nhìn nhau không tin vào tai mình nữa, thì lúc này trưởng lão Lục Vô Song cùng với Linh Tiểu Vân đang che miệng cười không còn biết trời trăng mây gió gì nữa.

    Còn đối với hai người hiện đang ngồi ngoài đình viện cheo leo kia thì chẳng còn quan tâm thiên hoang địa diệt gì nữa rồi. Trần Khánh Dương thì ôm chặt lấy nữ tử mà hắn rất mực trân quý trong lòng, còn ** Thiên Vân thì tựa vào lồng ngực vạm vỡ kia, nghe tiếng đôi trái tim nóng hổi vang lên nhịp nhàng những âm khúc như hòa vào làm một.

    Phía chân trời xa, quang mang của thái dương rực rỡ chiếu xuống một dải sơn lâm hùng vĩ, bát ngát như chúc phúc cho đôi trẻ. Những mộc thụ ngút trời tắm mình trong những quang mang đó mà reo hò, vung vẩy những tán lá màu lục, rì rào hết nghiêng bên này lại khẽ nghiêng bên kia, cùng với ngọn gió hừng hực một sức sống trải dài một dải Thái Dương Lâm.
    .
    Truyện: Linh ** Khoa Học Đế Nghiệp Ca.
    Tác Giả: Nguyễn Đông Phương.
    P/s: bản thảo chap 21x (bản thảo nên chưa chia chương ạ :p ) và cả main lẫn nữ chính đều đã xuất hiện trong những chương đã up, trừ con khỉ đột kia thì chưa thôi
    Link truyện: http://truyencv.com/linh-vu-khoa-hoc-de-nghiep-ca/
    Sửa lần cuối bởi [email protected]; 29-12-17 lúc 09:21 PM. Lý do: thêm link
    Nhấc bút....
    ..................Động Địa!
    Hạ Bút...
    ....................................Kinh Thiên!
    .............
    ......
    ..Kí xong tờ giấy nợ....

  9. The Following User Says Thank You to [email protected] For This Useful Post:

    DukePham (05-01-18)

  10. #37
    Junior Member dragonf4393@gmail.com's Avatar
    Tham gia
    Dec 2017
    Bài viết
    18
    Thanked: 7
    Sao cái từ "V-ũ" nó lại cứ bị che thế nhỉ ad -_- haiz....
    Nhấc bút....
    ..................Động Địa!
    Hạ Bút...
    ....................................Kinh Thiên!
    .............
    ......
    ..Kí xong tờ giấy nợ....

  11. #38
    Member
    Tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    44
    Thanked: 15
    Ta không nghĩ mình đủ khả năng viết tình cảm ,họa chăng cảnh 18 + thì dư sức đây ,

    http://truyencv.com/than-cap-trieu-hoan-su/

    Chương 20 đến 30 có cảnh rất ư chi là hot đó ae

    để mai 30/12 rảnh làm một phát luôn up cho nóng

  12. #39
    Junior Member
    Tham gia
    Sep 2016
    Bài viết
    7
    Thanked: 3
    “ Nữ:

    Dưới cơn mưa ấy, chàng nằm trong một xó tối om của cái chuồng chó bỏ hoang. Toàn thân bê bết máu, cũng chẳng rõ đó là máu của chàng hay của kẻ khác. Ta chỉ biết chàng bị thương, bị thương rất nặng. Mái tóc trên đầu đẫm bùn lầy và mặt đen xạm, phần vì bóng tối của cái chốn hôi rình mà chàng nằm. Chàng ngước nhìn lên, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ. Khi ấy ta rất khinh chàng, thầm nhủ chẳng lẽ kẻ này nghĩ mình không nhận thấy sát khí nồng nặc trên người hắn hay sao mà còn cố giả vờ vô hại? Như nhận ra ánh mắt của ta, chàng phì cười rồi ngủ luôn.

    Trước khi gặp được chàng, ta sống như một con rối. Nghe, làm, ăn, luyện công. Quá trình sinh hoạt chỉ gói gọn trong bốn công việc này. Sư phụ bảo ta giết thì ta giết, nói tha thì ta tha. Trong ta chẳng hề có khái niệm khoan dung, hay tàn nhẫn, máu lạnh hay hữu tình. Trống rỗng… Và có lẽ nếu không có cơn mưa dông hôm ấy, đến cuối đời ta vẫn sẽ sống như vậy.

    Ba ngày sau, đến đất Thanh Hoá, cơn khát họng run rủi hai ta tái ngộ trong quán nước ven đường. Ánh mắt lơ đãng, nhưng sát khí như ám vào trong xương của chàng khiến ta nhận ra ngay. Giao thủ một hồi, thì té ra hai bên có cùng mục tiêu phải ám sát. Khi ấy chàng hỏi ta, nếu nhỡ may sự chẳng thành thì phải làm gì. Ta cứ y như những gì được sư phụ dạy, nói dù chết cũng phải hoàn thành sứ mệnh, rồi lại hỏi lại chàng câu ấy. Chàng chỉ cười lần thứ hai mà chẳng nói gì, ta lại khinh chàng lần nữa.

    Rồi cùng bàn sách lược thực thi chuyện giết người, cùng tìm cách đột nhập vào phủ quận trưởng. Hai ta suốt ngày cãi cọ, gây nhau như chó với mèo. Lúc ấy đã có cơ hội ra tay… Song, chàng đã đúng. Ta hạ thủ không được. Cũng may nhờ có chàng, ta mới không làm ra chuyện đại nghịch bất đạo, trời đất không tha ấy. Không có chàng, ta vĩnh viễn chỉ là một cái xác rỗng, mà không phải một con người có ký ức, có tình cảm như hiện tại.

    Một kiếm ở vách Tuyệt Mệnh, cả hai cùng lao xuống vực. Chàng không nhìn ta lấy một cái… Lần này chàng cười với một người con gái khác. Khi ấy nội lực chàng đã mất hết, lại trúng một kiếm của ta không nói được câu nào. Nhưng đọc khẩu hình của chàng, ta biết chàng muốn nói với cô gái kia: “ Đợi ta ”. Lúc ấy nơi thanh kiếm găm vào là lồng ngực của chàng, nhưng sao ngực ta lại nhói đau?

    Dưới chân núi, hai ta may mắn không chết, nhưng kẹt lại ở thung lũng hoang sơ bốn bề là vách đá dựng đứng. Ta đã nghĩ đời này chẳng còn cách nào ra ngoài được. Trong khi chàng nói mớ tên gọi của người kia, thì ta gọi chàng là phu quân. Không biết như vậy có là hư hỏng, là dâm nữ đãng phụ hay không? Nhưng ta mặc kệ, vì đời này cũng đâu còn thoát khỏi nơi đây được nữa.

    Song… thiên định thắng nhân.

    Chàng cát nhân thiên tướng, chẳng những thân hội thần công, còn vượt lên được khỏi vách đá cheo leo. Lên đến nơi, chẳng thấy người con gái ấy, chàng vừa chạy đi vừa gọi tên… một cái tên không phải của ta. Bóng chàng xa dần… xa dần… rồi khuất hẳn.

    Lần tái ngộ thứ ba là ở đạo quán. Giữa mùi trầm hương nghi ngút, chàng ngủ trên tấm chiếu bằng hơi men… Khóc, rồi cười, rồi lại gào lên thất thanh đến lạc giọng. Chỉ trong một đêm ấy, tóc của chàng bạc hết, khi ấy chàng mới ba mươi.

    Ta tự hỏi, nếu như ta chết đi chàng có bạc đầu vì ta? Nếu ta cũng kéo lưỡi kiếm qua cần cổ mình thì chàng có rơi lệ máu?? Không rõ…

    Ta biết chàng khó xử, lòng chàng giằng xé. Nhưng sao chàng lại không hiểu ta cũng đau chẳng kém gì chàng, cũng mâu thuẫn không thua dù là một chút? Một mặt, ta quả thực muốn tự kết liễu, để không còn phải đau khổ thêm nữa và để chàng mãi mãi nhớ đến ta. Nhát kiếm ấy, ta muốn dùng nó để dập tắt ngọn lửa sinh mạng mình, rồi với lưỡi thép cháy đỏ khắc tên mình vào trái tim chàng. Song, ta lại sợ. Ta sợ nếu khi ta chết đi, chàng thật sẽ đầu bạc vì ta, sẽ đổ lệ máu. Nghĩ đến ấy, ta lại không nỡ…

    Khi ta trống rỗng, tuyệt vọng, chìm sâu trong bóng tối thì chàng đã đưa bàn tay mình ra để ta nắm lấy. Thế nhưng lúc này, ta muốn làm điều tương tự cho chàng thì chàng lại giấu nhẹm đôi tay mình đi. Tại sao chứ?

    Có lẽ cả đời này không thể làm thê tử của chàng. Nhưng… nếu chàng muốn làm con chó cô độc cất bước dưới màn mưa, thì ta nguyện làm con mèo nhỏ đi theo sau chàng. Trêu chọc chàng, cạnh khoé chàng. Làm gì cũng được. Miễn sao ngăn không cho tiếng tru bi thảm ấy vang lên từ cổ họng của chàng. Mãi cho đến khi ta ngã gục, hoặc chàng cười với ta… lần thứ ba.

    Nam chính:

    Những lúc cô ấy cần, ta đều vươn bàn tay mình ra. Song cái lần quan trọng nhất ấy, thì ta lại để những ngón tay thon nhỏ trượt khỏi cái nắm của mình.

    Ta với nàng… có duyên có nghĩa.

    Ta với cô ấy… vô phận hữu tình.

    Phải làm sao?? Ta cũng không rõ. Học bao nhiêu môn thần công cái thế, bái bao nhiêu vị danh sư lỗi lạc cũng đều vô dụng. Không ai có câu trả lời mà ta cần, trừ bản thân ta. Ta biết rõ điều ấy, nhưng ta lại chẳng thể tìm ra đáp án.

    Ta chỉ biết…

    Khi bàn tay ta chìa ra cho cô ấy bắt đầu buông thõng, nàng đã đến chộp lấy nó.

    Cảm ơn…

    Và xin lỗi. “

    Lời cuối:

    Cái này mình viết ra lúc nổi hứng, không biết có áp dụng vào truyện hay không nhưng cứ đăng cho nhóm nó xôm đã. Không có kinh nghiệm viết, văn dở chữ xấu vẫn mặt dày đăng bài, mong mọi người lượng thứ.

  13. The Following User Says Thank You to Kms4money For This Useful Post:

    DukePham (30-12-17)

  14. #40
    ๖ۣۜTiếu ๖ۣۜNgạo ๖ۣۜNhân ๖ۣۜGian BachNgocLau's Avatar
    Tham gia
    Nov 2017
    Bài viết
    9
    Thanked: 5
    Chương # : Kiếp sau nguyện làm một đóa sen

    Tiếu Vô Thường đau khổ nhìn Diệu Pháp Liên Hoa Trượng trên tay hắn, tại sao nàng lại làm như thế, ta thật sự đáng giá nàng hy sinh như thế sao?

    Tiếu Vô Thường tăng y phần phật, mái tóc dài bạc trắng xỏa ra sau lưng, những cánh hoa Bỉ Ngạn theo gió thổi qua. Tiếu Vô Thường nhìn qua nữ tử bên kia bờ hồ, trong lòng đắng chát không đành lòng nhưng nàng chỉ cười, ngập tràn trong hạnh phúc nói:

    - Thiếp vẫn nhớ, tại Lôi m Tự, Bát Nhã âm thanh như tiếng gió. Chàng miên mang kể chuyện nhà Phật dưới tán cây bồ đề. Thiếp thiền ngữ không rõ còn tình thế gian, nhưng thiếp chỉ hy vọng có thể ở bên chàng.

    Tiếu Vô Thường nhìn trước mắt nữ tử này, hắn có thể là yêu tộc thánh tổ khinh thường thiên đạo, hắn có thể là tuyệt đại nữ thánh nhìn thấu chữ “tình”. Nhưng đối mặt với nàng lại vẫn như thế ngậm ngùi, nói:

    - Phật dạy, ngũ uẩn lục độc là xằng. Đem nhân quả nói rằng, lưu luyến cản trở nghiệp tu hành.Thành kính quy y, là nỗi đau sau khi tuyệt vọng mới thấu.

    Dưới tán cây bồ đề năm đó, nàng mơ mộng dệt nên giấc mộng quy y, nhập tận đáy lòng là thanh âm của hắn, hay là niềm si vọng thầm kín. Nữ tử thương yêu cũng có chút oán trách nhìn Tiếu Vô Thường say sưa nhớ lại nói:

    - Thiếp vẫn nhớ từng câu từng chữ của chàng: Xưa kia có một lão hòa thượng luôn bị kẻ trộm viếng thăm, lão không thể nhịn được nữa. Thế rồi một hôm, tên trộm lại tới, lão liền nói với tiên trộm rằng “ mời ngươi bỏ tay qua khe cửa này, ngươi muốn cái gì, ta sẽ cho ngươi cái đó”. Tên trộm kia thấy vậy rất vui mừng, liền cho tay qua cửa khe cửa. Chẳng ngờ lão hòa thượng lại túm lấy tay hắn, trói lên cây cột. Sau đó dùng gậy đánh hắn thật mạnh, vừa đánh vừa hô “ Quy y phật! Quy y pháp! Quy y tăng”. Tên trộm kia bất đắc dĩ đành hô theo vì hắn vô cùng đau đớn “ Quy y phật, quy y pháp, quy y tăng”. Đây chính là câu chuyện Tam Quy Y nổi tiếng trong kinh Phật *nổi tiếng trong kiếm tam nữa*.

    Nữ tử dứt lời, đấy là ngày nàng thổ lộ nổi lòng của mình, nhưng nó cũng là ngày mà nàng đau khổ tột cùng. Tiếu Vô Thường nội tâm áy náy nói:

    - Lúc đấy nàng bắt ta đọc của nàng Tứ Quy Y, nhưng ta đã từ chối…

    Nữ tử lắc đầu nhẹ nhàng, sự trầm mặc của hắn dưới tán cây ấy khiến nàng bi thương, nhưng nàng không trách hắn quyết định lựa chọn. Dù hắn đã nắm chặt bàn tay đỏ rực cũng không thể che giấu nỗi lạnh lẽo thê lương, vì từ đầu nàng đã biết tình cảm của mình khó mà được đáp lại, liền nói:

    - Quy y phật, quy y pháp, quy y tăng, quy y … tú cô nương.

    Tiếu Vô Thường trong lòng cười khổ, nàng đã hiểu sai ý Tam Quy Y. Tầng nghĩa thâm sâu của việc Quy Y Tam bảo đó chính là nương tựa vào ba đức tính sáng suốt(Phật), chân thật(Pháp), và thanh tịnh(Tăng) vốn có sẵn trong mỗi con người. Và quy y đơn thuần là sự gieo duyên với đạo Phật. Nhưng nếu nàng nguyện sai, Tiếu Vô Thường hắn nguyện dung túng nàng. Thời gian lặng lẽ trôi qua, là nỗi bi thương hắn chẳng nói được thành lời, chỉ đành đem đoạn tình chôn sâu dưới chân Phật, đem những chuyện đã qua lưu lại ở Tây Thiên.

    Thế nhân chỉ nghĩ, tăng nhân ngũ uẩn giai không, vô tình vô dục. Suy cho cùng người xuất gia cũng chỉ là dồn nén, sao có thể vứt bỏ tạp niệm tình yêu phàm trần. Không có tình yêu sao họ có thể cảm thông với những con người cùng khốn, phổ độ chúng sinh. Phật Môn nghiêm cấm thất tình lục dục, chốn Phật môn thanh tịnh linh thiêng không thể dính những thứ phàm tục.

    Cũng vì thế mà tình yêu về Phật tử thiên liêng biết bao, yêu người chỉ vì yêu người, không vì ham mê dâm dục, không mong ở mãi bên nhau, chỉ mong được nhìn người yêu hạnh phúc.

    Nữ tử lẳng lặng nhìn Tiếu Vô Thường, nàng muốn nói ra hết những lời chôn sâu trong đáy lòng bấy lâu nay:

    - Thiếp từng nghĩ, tình yêu là bên nhau trọn đời trọn kiếp, nắm tay nhau cùng sống tới già. Nhưng thiếp hiểu chàng là Như Lai đệ tử, bất phụ Như Lai bất phụ khanh, thật khó cho chàng có phải không. Thiếp từng nghĩ, kiếp sau thiếp nguyện làm một đóa sen, có thể nở rộ trước mặt chàng. Hoặc ở trước Phật, hoặc ở trong tâm tư chàng, thiếp cả đời điểm qua mây nhạt, không tranh chấp cũng không dây dưa. Đắng cay cùng ngọt bùi, vui vẻ cùng đau thương, đợi đến khi nhìn lại thiếp sẽ không hối hận. Dù chúng ta có duyên không có phận, nhưng thiếp nguyện được cùng chàng nối tiếp tam sinh duyên, bước đến bên cạnh chàng mãi mãi không còn lướt qua nhau nữa.

    Tiếu Vô Thường nội tâm áy náy, hắn không thể nói được lời nào nữa. Nàng ta vì hắn mà nghịch luân hồi, nàng ta vì hắn mà trở thành đóa sen, bầu bạn cùng hắn cả đời ở tiền kiếp. Nhưng hắn lại chưa làm cho nàng được điều gì, nữ tử âu yếm nhìn Tiếu Vô Thường thỏa mãn nói ra:

    - Thật ra bây giờ thiếp có trở thành của chàng Đạo Binh chi linh thì thiếp đã rất vui, hạnh phúc thật sự là khi hai con tim cùng một nhịp đập, vì chàng chinh chiến là điều hạnh phúc nhất, cũng vì chàng cả đời không thể rời khỏi thiếp…
    Sửa lần cuối bởi BachNgocLau; 30-12-17 lúc 03:43 AM.

  15. The Following 3 Users Say Thank You to BachNgocLau For This Useful Post:

    DukePham (30-12-17), locthien113 (30-12-17), ๖ۣۜDiệt ๖ۣۜThiên (04-01-18)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •