1 đoạn trong truyện của mình, nếu thích thì đọc nha. :3

Một nhát, một nhát, rồi lại một nhát... Từng người, từng người một bị xé toạc, văng làm hai. Máu cứ thế phun ra. Nhẹ nhàng như thể dùng một con dao sắc bổ đôi một quả trứng luộc bên trong vẫn còn lòng đào.

Máu bắn khắp nơi. Kể cả trên cơ thể của tôi. Nhưng thanh kiếm kia lại không dính một giọt dung dịch màu đỏ nào.

Thật đáng sợ.

Đây chắc hẳn được gọi là chiến trường. Nơi luôn cận kề với cái chết.

Kết quả quá một chiều, người thì bị đứt đôi, người thì bị chém cho đầu lìa khỏi cổ...

Link: http://truyencv.com/time-clock/