Kết quả 1 đến 8 của 8

Chủ đề: Xin ý kiến về truyện sáng tác

  1. #1
    Junior Member
    Tham gia
    Oct 2018
    Bài viết
    3
    Thanked: 0

    Xin ý kiến về truyện sáng tác

    Xin chào các đạo hữu, ta mới từ YY qua bên này, ta mở topic này chỉ muốn hỏi là bên này có yêu cầu như thế nào đối với truyện sáng tác, ví dụ như truyện này của ta thì liệu các đạo hữu có đón nhận hay không, xin trích một đoạn

    "Vương Duy hắng giọng kể lại chuyện mình vô tình cứu được Phong Tử Yên rồi bị đẩy đến nơi này, chiếu theo lẽ thường mà nói, khi hai ông cháu nghe thấy chuyện thần tiên phải ngạc nhiên mới phải, nhưng Mai Hạo Hiên và Mai Nhược Vũ vẻ mặt lại hết sức bình thường, cứ như thể đây là chuyện rất thường gặp vậy, nghe hắn kể xong, Mai Hạo Hiên nói:
    - Thần tiên đánh nhau mà ngươi cũng dám xía vào, thật là phúc lớn mạng lớn, vị tiên tử kia mới cứu ngươi, nếu sau này có gặp chuyện tương tự, tốt nhất ngươi hãy tránh xa một chút,
    Vương Duy không cho là đúng nói:
    - Mai đại phu, kẻ đọc sách thánh hiền gặp chuyện bất bình làm sao có thể khoanh tay không quản, cái này học trò không làm được, tuyệt đối không được.
    Mai Nhược Vũ làm mặt quỷ với hắn, bật cười khanh khách:
    - Không biết xấu hổ, quản, ngươi quản được hay sao, thật là một tên đồ gàn!!
    Hắn còn chưa nghĩ ra lời để phản bác thì Mai Hạo Hiên đã nói
    - Ngươi không cần phải nói, lão phu biết lòng ngươi nghĩ gì, muốn làm việc tốt cũng phải xem mình có thực lực đó hay không đã, Vương Duy, sau này ngươi cứ ở lại đây đi.
    Hắn định nói thêm nhưng, thấy ánh mắt của Nhược Vũ hắn lại im bặt:
    - Học trò xin đa tạ,
    Tiếp tục ở lại đây hơn một tháng, hắn đã dần dần khỏi hẳn, hàng ngày ông cháu Mai Hạo Hiên đều thay phiên xem bệnh và mang đồ ăn cho hắn, rất nhanh chóng hắn đã thân thiết với Nhược Vũ, từ miệng nàng mà hắn biết nơi này tên là Lưu Gia Thôn, một thôn nhỏ về phía bắc của Thanh Khê Trấn, trong thôn chỉ có khoảng ba mươi nóc nhà, mà Mai Hạo Hiên là lang y duy nhất trong cả trấn này. Mai Hạo Hiên quyết định cho Vương Duy học tập y thuật, thành lương y trị bệnh cứu người như lão. Lão giao cho cháu gái lão dạy Vương Duy những điều cơ bản trước, Nhược Vũ nghe vậy mắt sáng lên, bật cười khanh khách:
    - Ha ha, ngươi phải gọi ta là Sư tỷ, biết chưa
    Vừa nói nàng vừa làm một điệu bộ hết sức phách lối, khiến hắn và Mai Hạo Hiên cười bò,
    - Hai người cười cái gì, đáng ghét!!
    Vương Duy vừa lau nước mắt vừa nói:
    - Được, Vương Duy xin ra mắt sư tỷ
    - Ha Ha Ha,
    Nhược Vũ vừa cười vừa xoa đầu hắn:
    - Tốt , sư đệ ngoan, Sau này đi theo bản sư tỷ học nghệ.
    - Ta đâu phải Tiểu Cẩu….
    - Ha ha ha

    Cứ như vậy từ đó Vương Duy ở lại nhà của Mai Hạo Hiên vừa cùng Nhược Vũ, học nghề y, thỉnh thoảng lại đi theo Mai Hạo Hiên trị bệnh cứu người, dần dần trong trấn Thanh Khê đã truyền rằng, Mai thần y có đồ đệ, vô cùng tuấn tú, y thuật cũng không kém sư phụ là mấy, người trong vùng dành tặng hắn cái tên là Tiểu thần y,
    ………………..
    Ba năm sau
    Hôm nay Vương Duy không học y, không khám bệnh mà hắn là đi hái thuốc, Sư phụ hắn Mai Hạo Hiên đang trị bệnh cho một người cố nhân quen từ lâu, người này toàn thân vẫn bình thường, lấy y thuật của hắn cũng không sao nhìn ra là bị bệnh gì, những từ nét mặt của sư phụ Mai Hạo Hiên của hắn thì hình như vị cố nhân này bệnh tình nặng lắm
    Sư phụ hắn nói với hắn để trị được bệnh này cần phải có một cây Dưỡng Thọ Tử. sau khi xem hình mà sư phụ hắn vẽ ra, hắn lên đường đi tìm nó, lúc này hắn đang đi sâu vào trong núi. Hắn vừa đi vừa suy nghĩ viển vông. Ba năm qua hắn cũng đã từ bỏ việc tìm về Việt quốc, khoảng cách quá xa xôi, hắn đành chôn nỗi nhớ nhà xuống lao đầu vào học y trị bệnh cứu người, ba năm qua hẵn đã cứu chữa cho không ít người, thậm chí có những căn bệnh sư tỷ hắn không trị được nhưng qua tay hắn lại khỏi, điều này khiến Mai Nhược Vũ giận hắn mấy ngày, nghĩ đến sư tỷ, hắn lại mỉm cười đây là một cô nương tốt. tuy hay mắng mỏ hắn những hắn biết trong đầu nàng không nghĩ như vậy, vừa đi vừa nghĩ đến Mai Nhược Vũ hắn đã đi được vào sâu trong núi. Sư phụ hắn đã nói với hắn Dưỡng Thọ Tử này là một cây cỏ dại, thế nhưng lại thường mọc ở những vách núi cheo leo nhất, rất khó để lấy được, vừa hay hắn lại biết một chỗ có vách đá như vậy, nơi này cách thôn trang nửa ngày đi đường.
    Bỗng nhiên. Một tiếng sấm động, gió cuốn mây tàn, bên trời mây đen cuộn lên ngùn ngụt. Mưa gió sắp tới, ngẩng đầu lên nhìn trời, Vương Duy lẩm bẩm:
    - Sắp mưa, phải nhanh lên mới được
    Hắn xốc lại gùi thuốc trên lưng, bước nhanh về phía trước
    Một lằn chớp rạch ngang thinh không, trong thông trang Mai Hạo Hiên ra đứng ở cửa, ngước mắt nhìn trời, cặp lông mày cau rúm lại. không biết tự lúc nào trên nền trời đã đùn lên một đám khí đen, đậm đặc như mực, cuồn cuộn không ngừng. Nó nhanh chóng bao phủ khắp thôn trang, bất kể là người hay động vật, đều không thể phá được đám khi đen đó mà xuất nhập được, tất cả đã bị giam hãm

    Mai Hạo Hiên , liếc mắt về một phía chậm rãi nói: "Các hạ đạo pháp cao thâm, tại sao lại ra tay với phàm nhân như vậy, ai làm thì kẻ đó phải chịu, trời cao còn có đức hiếu sinh, làm như vậy không sợ mất đi tư cách hay sao"

    từ trong hư vô truyền lại một âm thanh khàn khàn cùng một giọng cười cuồng ngạo: "Ngươi là ai, chỉ là một tiểu tử Luyện Khí nhỏ nhoi, lại dám ở chỗ này chõ mũi vào việc của ta?"

    Mai Hạo Hiên cứng rắn chống đỡ uy áp từ hư vô , mà nói: "ta không là ai cả, nhưng có ta ở đây, chí ít ngươi cũng đừng hòng làm việc ác."
    - Khặc Khặc, Ha ha ha

    Kẻ thần bí kia cười lớn, ngữ điệu khinh thường âm u nói: "Ngươi, hừ, ngươi là cái thá gì, biết điều thì mau cút sang một bên, bản tọa còn có thể tha ngươi mạng sống, nếu không..."

    Mai Hạo Hiên cứng rắn nói: "Nhà ngươi đã phế bỏ đan điền của hắn, tương lại hắn quyết không thể tu luyện lại, cần gì phải hạ độc thủ”

    Kẻ kia kéo dài thời gian, cũng chỉ là để xem có cứu viện hay không, lúc này đã lâu không thấy có gì bất thường, hắn liền giận dữ hiện thân: "Giỏi cho một tên Luyện khí kỳ, đây là ngươi tự tìm lấy cái chết đấy."

    Cùng với câu nói, từ trong tay hắn, một đạo dị quang đỏ sậm loé ra, ụp xuống xung quanh ngôi nhà của Mai Hạo Hiên, trong phút chốc không khí xung quanh cứng lại,

    Thần bí nhân kai bật lên tiếng cười lạnh lẽo, thò tay trái ra, một cây huyết kỳ đỏ như máu bay lên nền trời, nhanh chóng hóa lớn ra, ánh sáng đỏ sậm ngập ngụa, âm phong thổi cuồn cuộn, vo số hồn phách từ trong cây huyết kỳ bay lên. tiếng quỷ khóc vẳng lên thê thảm, nghe vô cùng ghê rợn.
    Thần bí nhân hạ xuống trước mặt Mai Hạo Hiên lạnh lùng cất tiếng:

    "Hôm nay, toàn bộ người nơi này, phải chết!"
    Thần bí nhân kêu lên một tiếng quái dị, chỉ thấy từ trên huyết kỳ rực sáng, đám hồn phách nhanh chóng tỏa ra, bay khắp thông trang, khắp nơi vang lên tiếng rít gào,
    Mai Hạo Hiên, không cử động được, nhưng sắc mặt càng giận dữ, huyết kỳ này xem ra uy lực cực lớn,
    Kẻ tà ác này thật là táng tận lương tâm! Chỉ sợ Nhược Vũ….

    Một hồn ma sắp ập xuống trước mắt Mai Hạo Hiên, thì bất ngờ, một miếng ngọc đeo trên ngực lão phát sáng, ý đồ ngăn cản hồn ma

    "Cái trò vặt này, cũng mang ra khoe khoang, muố chống đối Huyết Hồn Phiên của ta còn chưa đủ tư cách...", chỉ thấy bên hồn ma há lớn cái miệng, ngoạm vào cổ Mai Hạo Hiên, rút đi một phần hồn phách của lão, cú cắn này, khiến linh hồn lão lung lay như sắp tắt
    chỉ nghe một tiếng quỷ gào, ánh sáng đỏ sậm màu máu nhấp nháy nháng lên, Mai Hạo Hiên hoàn toàn mất đi tri giác, trước khi chết lão chỉ kịp lẩm bẩm:
    - Nhược Vũ, gia gia xin lỗi

    Cả thân hình lão bị giáng mạnh đến mức bay vọt lại đằng sau, đập xuống nền đất xương cốt đã gãy hết, cái xác tạo thành một tư thế vô cùng kỳ dị
    - Gia Gia, một bóng người trong nhà sau vọt lên, ôm chầm lấy cái xác mà gào khóc,
    - Gia Gia, Dậy đi, nói với Nhược Vũ đi mà, con xin người gia gia.

    "Ha ha ha ha ha..."
    Thần bí cười lên một tràng cuồng loạn, đắc ý vô cùng.
    - Mỹ nhân, gia gia của nàng đã chết, chi bằng đi theo ta, sau này chúng ta sẽ từ từ hưởng phúc hahaha
    - Khốn kiếp

    Nhược Vũ lẩy bẩy đứng dậy, cổ họng mằn mặn, không nhịn được phún ra một ngụm máu nóng, nhuộm đỏ cả vạt váy, nỗi đau mất đi gia gia, khiến nàng phát điên, Nàng lật tay trái, mọt thanh kiếm xuất hiện nơi tay.

    Thần bí nhân liếc nhìn nàng, nở nụ cười khả ố. Trong tay dần dần thò ra một đạo kình khí, bắn đến Mai Nhược Vũ
    "Ha ha", nàng đừng chống cự, hãy đi theo ta đi thôi
    Hắn buông tay, đạo kình khí bắn thẳng đến Mai Nhược Vũ, tuy nhiên còn chưa đến nơi thì từ trên người nàng một ánh hào quang lóe lên, đạo kình khí này gặp ánh hào quang liền bắn ngược trở lại

    thần bí nhân ngạc nhiên: " a không ngờ có pháp bảo phòng ngự, vậy để ta them chút sức xem sao, hahaha”

    Một lằn sáng đỏ chớp lên, một đạo kình khí nữa hiện ra khẽ xoay trong không trung, xông vào Nhược Vũ một lần nữa.

    Mai Nhược Vũ hét to, y bào toàn thân không có gió mà căng phồng lên, thân hình vốn gầy nhỏ dường như lớn lên rất nhiều.
    Nàng đưa thanh kiếm về phía trước,
    - Trả mạng cho gia gia ta

    Nàng lật tay, nắm chặt thanh kiếm, cặp mắt trợn tròn, cả thân hình trên dưới chỗ nào cũng ẩn chứa thanh quang.
    Thần bí nhân thấy vậy vẫn cười cợt:
    -“ Ha Ha, không ngờ nàng càng giận lại càng đẹp, nữ nhân như vậy ta thích”
    luồng ánh sáng đỏ kia, không ngờ đánh bay phi kiếm, phá vỡ phòng ngự, đánh thẳng lên ngực của Nhược Vũ, nàng đau đớn đến mức run rẩy, may mà thần bí nhân kia chỉ định chế trụ nàng nên ra tay không mạnh, bằng không dù có một trăm người như nàng cũng không phải đối thủ của hắn,

    Thần bí nhân từ từ bước đến, trước mặt nàng cười cợt:
    - Đùa thế đủ rồi, nàng hãy đợi ở đây, xong việc này sẽ đi cùng….
    Chữ”ta” còn chưa kịp ra khỏi miệng thì trước ngực hắn bất ngờ đau nhói “ phốc “ một tiếng phun ra một ngụm má tươi, không ngờ hắn lại bị nàng ám toán, tất cả là tại hắn bị vẻ đẹp của nàng che mắt.

    Hắn giận dữ la lên : "Con tiện nhân, ngươi dám”

    Hắn chuẩn bị động thủ, thì đột nhiên sững lại, rầm một tiếng ngã vật ra đất, quằn quại một lúc mới đứng dậy được
    "ộc" một tiếng, lại phun ra một ngụm máu lớn, máu đã ngả màu đen xạm.
    - Đây là độc gì
    Mai Nhược Vũ thấy vậy thì cười lớn:
    -Ngươi chờ đền mạng cho gia gia ta đi.

    Thần bí nhân dùng linh lực bọc chất độc lại, nhưng hắn biết không vây được lậu, nếu không tìm ra cách hắn thực sự phải chết ở nơi này không thể nghi ngờ, ở nơi này trong tay một phế vật Luyện khí kỳ vậy mà lại có độc đan như vậy.
    Hắn giận giữ gầm lên một tiếng, cây huyết hồn phiên lại lớn thêm một tầng, vô số u hồn bay ra, mười mấy con lao vào cắn xé Nhược Vũ, :

    - Con tiện nhân, lão tử cho ngươi chết không thoải mãi,
    Hắn bay lên trên nền trời, nhập vào Huyết Hồn Phiên, toàn bộ u hồn dựa theo hắn điều khiển, bay khắp thôn trang, gặp người là giết. tràng cảnh như tu la địa ngục, khắp nơi đều là xác chết
    Thần bí nhân cười ha hả:
    - Được làm vật tẩm bổ cho Huyết Hồn Phiên của ta, các ngươi nên lấy làm vinh dự.""

    Hết trích, xin cảm ơn các đạo hữu quan tâm

  2. #2
    Staff ๖ۣۜĐế ๖ۣۜThanh's Avatar
    Tham gia
    May 2016
    Vị trí hiện tại
    Thiên Hạ
    Bài viết
    1,266
    Thanked: 289
    lên được 31c rồi tính nhé, trích đoạn con con này chưa thấy j hay ho
    ๖ۣۜHỗn độn xưng đế
    ๖ۣۜNguyên thủy xưng tôn
    ๖ۣۜThanh thiên duy ngã
    ๖ۣۜĐế đạo lăng thiên


    ๖ۣۜHỗn ๖ۣۜNguyên ๖ۣۜThanh ๖ۣۜĐế

  3. #3
    Staff ❄ᗪưσηᎶ ࿇ Ɫυâη෴✒️'s Avatar
    Tham gia
    Dec 2018
    Vị trí hiện tại
    Vô Tận Hư Vô
    Bài viết
    262
    Thanked: 33
    Giống thằng trên

  4. #4
    Cần một cái mở đầu tốt, khái quát, dễ hiểu và tất nhiên càng hấp dẫn càng tốt.

  5. #5
    Staff ❄ᗪưσηᎶ ࿇ Ɫυâη෴✒️'s Avatar
    Tham gia
    Dec 2018
    Vị trí hiện tại
    Vô Tận Hư Vô
    Bài viết
    262
    Thanked: 33
    Trích dẫn Gửi bởi LOD_Centerrer Xem bài viết
    Cần một cái mở đầu tốt, khái quát, dễ hiểu và tất nhiên càng hấp dẫn càng tốt.
    Lần nào sắp lên 25,ông thần lại đăng thêm vài chương nữa

  6. #6
    Trích dẫn Gửi bởi Darksoul561 Xem bài viết
    Lần nào sắp lên 25,ông thần lại đăng thêm vài chương nữa
    @@. Bác đăng tồn cảo là vượt ta mà. Hoặc gửi đại cương cũng đc.

  7. The Following User Says Thank You to LOD_Centerrer For This Useful Post:


  8. #7
    nên chỉnh sửa lại phần mở đầu hay hơn chút, làm sao để cho người đọc dễ hiểu, để còn thu hút người đọc

  9. #8
    Trích dẫn Gửi bởi KeoChuoi Xem bài viết
    Xin chào các đạo hữu, ta mới từ YY qua bên này, ta mở topic này chỉ muốn hỏi là bên này có yêu cầu như thế nào đối với truyện sáng tác, ví dụ như truyện này của ta thì liệu các đạo hữu có đón nhận hay không, xin trích một đoạn

    "Vương Duy hắng giọng kể lại chuyện mình vô tình cứu được Phong Tử Yên rồi bị đẩy đến nơi này, chiếu theo lẽ thường mà nói, khi hai ông cháu nghe thấy chuyện thần tiên phải ngạc nhiên mới phải, nhưng Mai Hạo Hiên và Mai Nhược Vũ vẻ mặt lại hết sức bình thường, cứ như thể đây là chuyện rất thường gặp vậy, nghe hắn kể xong, Mai Hạo Hiên nói:
    - Thần tiên đánh nhau mà ngươi cũng dám xía vào, thật là phúc lớn mạng lớn, vị tiên tử kia mới cứu ngươi, nếu sau này có gặp chuyện tương tự, tốt nhất ngươi hãy tránh xa một chút,
    Vương Duy không cho là đúng nói:
    - Mai đại phu, kẻ đọc sách thánh hiền gặp chuyện bất bình làm sao có thể khoanh tay không quản, cái này học trò không làm được, tuyệt đối không được.
    Mai Nhược Vũ làm mặt quỷ với hắn, bật cười khanh khách:
    - Không biết xấu hổ, quản, ngươi quản được hay sao, thật là một tên đồ gàn!!
    Hắn còn chưa nghĩ ra lời để phản bác thì Mai Hạo Hiên đã nói
    - Ngươi không cần phải nói, lão phu biết lòng ngươi nghĩ gì, muốn làm việc tốt cũng phải xem mình có thực lực đó hay không đã, Vương Duy, sau này ngươi cứ ở lại đây đi.
    Hắn định nói thêm nhưng, thấy ánh mắt của Nhược Vũ hắn lại im bặt:
    - Học trò xin đa tạ,
    Tiếp tục ở lại đây hơn một tháng, hắn đã dần dần khỏi hẳn, hàng ngày ông cháu Mai Hạo Hiên đều thay phiên xem bệnh và mang đồ ăn cho hắn, rất nhanh chóng hắn đã thân thiết với Nhược Vũ, từ miệng nàng mà hắn biết nơi này tên là Lưu Gia Thôn, một thôn nhỏ về phía bắc của Thanh Khê Trấn, trong thôn chỉ có khoảng ba mươi nóc nhà, mà Mai Hạo Hiên là lang y duy nhất trong cả trấn này. Mai Hạo Hiên quyết định cho Vương Duy học tập y thuật, thành lương y trị bệnh cứu người như lão. Lão giao cho cháu gái lão dạy Vương Duy những điều cơ bản trước, Nhược Vũ nghe vậy mắt sáng lên, bật cười khanh khách:
    - Ha ha, ngươi phải gọi ta là Sư tỷ, biết chưa
    Vừa nói nàng vừa làm một điệu bộ hết sức phách lối, khiến hắn và Mai Hạo Hiên cười bò,
    - Hai người cười cái gì, đáng ghét!!
    Vương Duy vừa lau nước mắt vừa nói:
    - Được, Vương Duy xin ra mắt sư tỷ
    - Ha Ha Ha,
    Nhược Vũ vừa cười vừa xoa đầu hắn:
    - Tốt , sư đệ ngoan, Sau này đi theo bản sư tỷ học nghệ.
    - Ta đâu phải Tiểu Cẩu….
    - Ha ha ha

    Cứ như vậy từ đó Vương Duy ở lại nhà của Mai Hạo Hiên vừa cùng Nhược Vũ, học nghề y, thỉnh thoảng lại đi theo Mai Hạo Hiên trị bệnh cứu người, dần dần trong trấn Thanh Khê đã truyền rằng, Mai thần y có đồ đệ, vô cùng tuấn tú, y thuật cũng không kém sư phụ là mấy, người trong vùng dành tặng hắn cái tên là Tiểu thần y,
    ………………..
    Ba năm sau
    Hôm nay Vương Duy không học y, không khám bệnh mà hắn là đi hái thuốc, Sư phụ hắn Mai Hạo Hiên đang trị bệnh cho một người cố nhân quen từ lâu, người này toàn thân vẫn bình thường, lấy y thuật của hắn cũng không sao nhìn ra là bị bệnh gì, những từ nét mặt của sư phụ Mai Hạo Hiên của hắn thì hình như vị cố nhân này bệnh tình nặng lắm
    Sư phụ hắn nói với hắn để trị được bệnh này cần phải có một cây Dưỡng Thọ Tử. sau khi xem hình mà sư phụ hắn vẽ ra, hắn lên đường đi tìm nó, lúc này hắn đang đi sâu vào trong núi. Hắn vừa đi vừa suy nghĩ viển vông. Ba năm qua hắn cũng đã từ bỏ việc tìm về Việt quốc, khoảng cách quá xa xôi, hắn đành chôn nỗi nhớ nhà xuống lao đầu vào học y trị bệnh cứu người, ba năm qua hẵn đã cứu chữa cho không ít người, thậm chí có những căn bệnh sư tỷ hắn không trị được nhưng qua tay hắn lại khỏi, điều này khiến Mai Nhược Vũ giận hắn mấy ngày, nghĩ đến sư tỷ, hắn lại mỉm cười đây là một cô nương tốt. tuy hay mắng mỏ hắn những hắn biết trong đầu nàng không nghĩ như vậy, vừa đi vừa nghĩ đến Mai Nhược Vũ hắn đã đi được vào sâu trong núi. Sư phụ hắn đã nói với hắn Dưỡng Thọ Tử này là một cây cỏ dại, thế nhưng lại thường mọc ở những vách núi cheo leo nhất, rất khó để lấy được, vừa hay hắn lại biết một chỗ có vách đá như vậy, nơi này cách thôn trang nửa ngày đi đường.
    Bỗng nhiên. Một tiếng sấm động, gió cuốn mây tàn, bên trời mây đen cuộn lên ngùn ngụt. Mưa gió sắp tới, ngẩng đầu lên nhìn trời, Vương Duy lẩm bẩm:
    - Sắp mưa, phải nhanh lên mới được
    Hắn xốc lại gùi thuốc trên lưng, bước nhanh về phía trước
    Một lằn chớp rạch ngang thinh không, trong thông trang Mai Hạo Hiên ra đứng ở cửa, ngước mắt nhìn trời, cặp lông mày cau rúm lại. không biết tự lúc nào trên nền trời đã đùn lên một đám khí đen, đậm đặc như mực, cuồn cuộn không ngừng. Nó nhanh chóng bao phủ khắp thôn trang, bất kể là người hay động vật, đều không thể phá được đám khi đen đó mà xuất nhập được, tất cả đã bị giam hãm

    Mai Hạo Hiên , liếc mắt về một phía chậm rãi nói: "Các hạ đạo pháp cao thâm, tại sao lại ra tay với phàm nhân như vậy, ai làm thì kẻ đó phải chịu, trời cao còn có đức hiếu sinh, làm như vậy không sợ mất đi tư cách hay sao"

    từ trong hư vô truyền lại một âm thanh khàn khàn cùng một giọng cười cuồng ngạo: "Ngươi là ai, chỉ là một tiểu tử Luyện Khí nhỏ nhoi, lại dám ở chỗ này chõ mũi vào việc của ta?"

    Mai Hạo Hiên cứng rắn chống đỡ uy áp từ hư vô , mà nói: "ta không là ai cả, nhưng có ta ở đây, chí ít ngươi cũng đừng hòng làm việc ác."
    - Khặc Khặc, Ha ha ha

    Kẻ thần bí kia cười lớn, ngữ điệu khinh thường âm u nói: "Ngươi, hừ, ngươi là cái thá gì, biết điều thì mau cút sang một bên, bản tọa còn có thể tha ngươi mạng sống, nếu không..."

    Mai Hạo Hiên cứng rắn nói: "Nhà ngươi đã phế bỏ đan điền của hắn, tương lại hắn quyết không thể tu luyện lại, cần gì phải hạ độc thủ”

    Kẻ kia kéo dài thời gian, cũng chỉ là để xem có cứu viện hay không, lúc này đã lâu không thấy có gì bất thường, hắn liền giận dữ hiện thân: "Giỏi cho một tên Luyện khí kỳ, đây là ngươi tự tìm lấy cái chết đấy."

    Cùng với câu nói, từ trong tay hắn, một đạo dị quang đỏ sậm loé ra, ụp xuống xung quanh ngôi nhà của Mai Hạo Hiên, trong phút chốc không khí xung quanh cứng lại,

    Thần bí nhân kai bật lên tiếng cười lạnh lẽo, thò tay trái ra, một cây huyết kỳ đỏ như máu bay lên nền trời, nhanh chóng hóa lớn ra, ánh sáng đỏ sậm ngập ngụa, âm phong thổi cuồn cuộn, vo số hồn phách từ trong cây huyết kỳ bay lên. tiếng quỷ khóc vẳng lên thê thảm, nghe vô cùng ghê rợn.
    Thần bí nhân hạ xuống trước mặt Mai Hạo Hiên lạnh lùng cất tiếng:

    "Hôm nay, toàn bộ người nơi này, phải chết!"
    Thần bí nhân kêu lên một tiếng quái dị, chỉ thấy từ trên huyết kỳ rực sáng, đám hồn phách nhanh chóng tỏa ra, bay khắp thông trang, khắp nơi vang lên tiếng rít gào,
    Mai Hạo Hiên, không cử động được, nhưng sắc mặt càng giận dữ, huyết kỳ này xem ra uy lực cực lớn,
    Kẻ tà ác này thật là táng tận lương tâm! Chỉ sợ Nhược Vũ….

    Một hồn ma sắp ập xuống trước mắt Mai Hạo Hiên, thì bất ngờ, một miếng ngọc đeo trên ngực lão phát sáng, ý đồ ngăn cản hồn ma

    "Cái trò vặt này, cũng mang ra khoe khoang, muố chống đối Huyết Hồn Phiên của ta còn chưa đủ tư cách...", chỉ thấy bên hồn ma há lớn cái miệng, ngoạm vào cổ Mai Hạo Hiên, rút đi một phần hồn phách của lão, cú cắn này, khiến linh hồn lão lung lay như sắp tắt
    chỉ nghe một tiếng quỷ gào, ánh sáng đỏ sậm màu máu nhấp nháy nháng lên, Mai Hạo Hiên hoàn toàn mất đi tri giác, trước khi chết lão chỉ kịp lẩm bẩm:
    - Nhược Vũ, gia gia xin lỗi

    Cả thân hình lão bị giáng mạnh đến mức bay vọt lại đằng sau, đập xuống nền đất xương cốt đã gãy hết, cái xác tạo thành một tư thế vô cùng kỳ dị
    - Gia Gia, một bóng người trong nhà sau vọt lên, ôm chầm lấy cái xác mà gào khóc,
    - Gia Gia, Dậy đi, nói với Nhược Vũ đi mà, con xin người gia gia.

    "Ha ha ha ha ha..."
    Thần bí cười lên một tràng cuồng loạn, đắc ý vô cùng.
    - Mỹ nhân, gia gia của nàng đã chết, chi bằng đi theo ta, sau này chúng ta sẽ từ từ hưởng phúc hahaha
    - Khốn kiếp

    Nhược Vũ lẩy bẩy đứng dậy, cổ họng mằn mặn, không nhịn được phún ra một ngụm máu nóng, nhuộm đỏ cả vạt váy, nỗi đau mất đi gia gia, khiến nàng phát điên, Nàng lật tay trái, mọt thanh kiếm xuất hiện nơi tay.

    Thần bí nhân liếc nhìn nàng, nở nụ cười khả ố. Trong tay dần dần thò ra một đạo kình khí, bắn đến Mai Nhược Vũ
    "Ha ha", nàng đừng chống cự, hãy đi theo ta đi thôi
    Hắn buông tay, đạo kình khí bắn thẳng đến Mai Nhược Vũ, tuy nhiên còn chưa đến nơi thì từ trên người nàng một ánh hào quang lóe lên, đạo kình khí này gặp ánh hào quang liền bắn ngược trở lại

    thần bí nhân ngạc nhiên: " a không ngờ có pháp bảo phòng ngự, vậy để ta them chút sức xem sao, hahaha”

    Một lằn sáng đỏ chớp lên, một đạo kình khí nữa hiện ra khẽ xoay trong không trung, xông vào Nhược Vũ một lần nữa.

    Mai Nhược Vũ hét to, y bào toàn thân không có gió mà căng phồng lên, thân hình vốn gầy nhỏ dường như lớn lên rất nhiều.
    Nàng đưa thanh kiếm về phía trước,
    - Trả mạng cho gia gia ta

    Nàng lật tay, nắm chặt thanh kiếm, cặp mắt trợn tròn, cả thân hình trên dưới chỗ nào cũng ẩn chứa thanh quang.
    Thần bí nhân thấy vậy vẫn cười cợt:
    -“ Ha Ha, không ngờ nàng càng giận lại càng đẹp, nữ nhân như vậy ta thích”
    luồng ánh sáng đỏ kia, không ngờ đánh bay phi kiếm, phá vỡ phòng ngự, đánh thẳng lên ngực của Nhược Vũ, nàng đau đớn đến mức run rẩy, may mà thần bí nhân kia chỉ định chế trụ nàng nên ra tay không mạnh, bằng không dù có một trăm người như nàng cũng không phải đối thủ của hắn,

    Thần bí nhân từ từ bước đến, trước mặt nàng cười cợt:
    - Đùa thế đủ rồi, nàng hãy đợi ở đây, xong việc này sẽ đi cùng….
    Chữ”ta” còn chưa kịp ra khỏi miệng thì trước ngực hắn bất ngờ đau nhói “ phốc “ một tiếng phun ra một ngụm má tươi, không ngờ hắn lại bị nàng ám toán, tất cả là tại hắn bị vẻ đẹp của nàng che mắt.

    Hắn giận dữ la lên : "Con tiện nhân, ngươi dám”

    Hắn chuẩn bị động thủ, thì đột nhiên sững lại, rầm một tiếng ngã vật ra đất, quằn quại một lúc mới đứng dậy được
    "ộc" một tiếng, lại phun ra một ngụm máu lớn, máu đã ngả màu đen xạm.
    - Đây là độc gì
    Mai Nhược Vũ thấy vậy thì cười lớn:
    -Ngươi chờ đền mạng cho gia gia ta đi.

    Thần bí nhân dùng linh lực bọc chất độc lại, nhưng hắn biết không vây được lậu, nếu không tìm ra cách hắn thực sự phải chết ở nơi này không thể nghi ngờ, ở nơi này trong tay một phế vật Luyện khí kỳ vậy mà lại có độc đan như vậy.
    Hắn giận giữ gầm lên một tiếng, cây huyết hồn phiên lại lớn thêm một tầng, vô số u hồn bay ra, mười mấy con lao vào cắn xé Nhược Vũ, :

    - Con tiện nhân, lão tử cho ngươi chết không thoải mãi,
    Hắn bay lên trên nền trời, nhập vào Huyết Hồn Phiên, toàn bộ u hồn dựa theo hắn điều khiển, bay khắp thôn trang, gặp người là giết. tràng cảnh như tu la địa ngục, khắp nơi đều là xác chết
    Thần bí nhân cười ha hả:
    - Được làm vật tẩm bổ cho Huyết Hồn Phiên của ta, các ngươi nên lấy làm vinh dự.""

    Hết trích, xin cảm ơn các đạo hữu quan tâm
    Hóng ngày bộ truyện của bạn lên sàn.

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •