Kết quả 1 đến 1 của 1

Chủ đề: Lần đầu sáng tác, xin các vị tiền đánh giá dùm

  1. #1
    Junior Member
    Tham gia
    Jun 2019
    Bài viết
    12
    Thanked: 0

    Lần đầu sáng tác, xin các vị tiền đánh giá dùm

    Lần đầu tiểu đệ sáng tác, cốt truyện có phần giống Đô thị dạ chiến cho nên xin đừng phun, tiểu đệ chỉ tham khảo,phần sau này sẽ thay đổi
    Chương 01: Qua được bể khổ là…

    Lưu Minh là một người bình thường.

    Khuôn mặt bình thường, mặc dù có chút đẹp trai, nhưng trong thành phố hơn 10 triệu dân như H, thì không có 1 ngàn cũng có 800.

    Là một người hoàn toàn bình thường, cho nên cũng không có năng khiếu gì, cũng không có khuyết điểm gì. Cái gì, các vị hỏi tại sao lại bình thường như thế???

    Chính là không nói, các vị có thể làm gì được tôi!!!

    Ngạch… chủ đề kéo hơi xa, bây giờ,câu chuyện xin được tiếp tục.

    “ Đầu óc mình thật có hố, khi chọn đi dạo dưới nhiệt độ này”

    Người thường Lưu Minh, cúi đầu, chỉ chọn nơi có bóng râm mà ngồi, người đi đường nhao nhao quăng ánh mắt tới, nhưng mà Lưu Minh hoàn toàn không sợ.

    (Lưu Minh biểu thị: tôi chỉ là người bình thường, đừng để ý đến tôi)

    Xin lỗi nha, các người chưa từng thấy hay sao. Một người mặc áo thun ngắn tay, bên dưới là quần Jean. Người như vậy, trong thành phố này không có 1 ngàn cũng có 8 trăm. Còn bản thân có cái gì đặc thù dễ ghi nhớ, xin nhờ ai lại rãnh rỗi đi làm mấy chuyện như vậy, nếu có, vậy kẻ đó trong đầu có hố.

    ……Cho nên bị người nhớ kỹ gì gì đó, không tồn tại.

    “Không được, nóng quá ròi, chịu không nỗi, nhanh về thôi”. Lưu Minh mệt mỏi thở dài, haiz, bản thân còn quá trẻ, vẫn chưa triệt để không nhìn ánh mắt của mọi người, bằng không, bản thân cũng có thể trần truồng trở về.

    Lưu Minh là một người bình thường, cậu cũng nghĩ như thế, như một người bình thường sinh hoạt, tốt nghiệp, làm việc, rồi nhờ gia đình làm mai, kết hôn với một cô gái bình thường, sinh con đẻ cái, chờ chúng trưởng thành, bản thân già đi, rồi trở thành cát bụi.

    Cho đến hôm nay…





    “Ta đi, con mẹ nó, hôm nay sao lại nóng thế”

    Vật lộn dưới ánh mặt trời hơn 33 độ, Lưu Minh kiệt sức, ‘nhúc nhích' đi tới công viên, ngồi dưới một cổ thụ, nhả rãnh nói.

    Sau đó, Lưu Minh triệt để gục ngã dưới gốc cây, không được, cảm giác bản thân như muốn phế đi.

    “Ặc, hình như có gì đó sai sai, con mẹ nó, mình muốn về nhà mà! Sao lại vô đây làm gì?” Lưu Minh nhanh thất thân, khục, thất thần mê sảng nói nhỏ.

    “Aizz, đầu óc quả nhiên cháy hỏng rồi, nên kiếm xe về nhà thôi” Mệt mỏi thở dài, Lưu Minh tay sờ vào túi, khuôn mặt đột nhiên trở nên nghiêm trọng lên.

    Không mang theo tiền…

    “Mẹ, quả nhiên đầu óc cháy hỏng rồi!”

    Lưu Minh bất đắc dĩ mắng lên, tiếp tục ngã xuống dưới gốc cây, làm cá mặn.

    Mà cũng vào lúc này, bên đường truyền đến âm thanh thanh thúy của giày cao gót, không ít người ngồi trong công viên rối loạn lên.

    Theo âm thanh thanh thúy đến cực hạn của chiếc giày không ngừng vang lên, khi chủ nhân của nó chậm rãi bước đi, không ít người như Lưu Minh, ngẩng đầu nhìn về phía chủ nhân của chiếc giày.

    Ở trên đường, có hai cô gái đang đi tới! Độc đáo màu đen áo khoác, bên trong áo sơ mi trắng, một người bên dưới là màu đen quần dài, một người là màu đen váy ngắn, giống nhau tóc dài phấp phới, giống nhau kính râm màu đen.

    Lưu Minh lập tức tỉnh táo lại, mặc dù xinh đẹp nhưng lại có liên quan gì đến mình, bản thân chỉ là một người bình thường mà thôi. Nghĩ tới đây, trong ánh mắt cậu thoáng hiện lên một tia đắng chát, càng nhiều hơn là bất đắc dĩ.

    “A a a, thật đẹp trai a”

    “A a a, thật ngầu quá đi”

    “Người kia là quý tộc sao?”

    “Cô bé kia thật dễ thương, thật muốn đem về nuôi quá đi”

    “Trời ạ, trái tim của ta muốn bị lấy đi rồi”

    Trong lúc Lưu Minh đang thất thân, khục, nhằm thất thần, công viên bỗng nhiên loạn ầm lên. Hồi phục lại tinh thần, Lưu Minh ngẩng đầu, nhìn về ngọn nguồn của sự viêc.

    Một thanh niên đẹp trai, mang giày da, đeo kính râm có vài phần tà khí, khi nhìn thấy hai cô gái, anh ta nở một nụ cười không đàng hoàng, có vài phần buông thả không bị trói buộc.

    Giống như phát hiện người thanh niên, một cô gái quay lại giống như cảnh cáo thanh niên. Có vẻ như thanh niên này là một tên mặt dày, dưới ánh mắt của mọi người, anh ta lại gần thì thầm với hai cô gái xinh đẹp kia. Nhưng có vẻ cả hai đều không để ý tới anh ta. Thanh nhún nhún vai, theo sau hai người. Đúng là một tên mặt dày.

    Một người đàn ông lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn về người chung quanh, có vài phần âm trầm. Nhất là khi nhìn về hai cô gái xinh đẹp kia, ánh mắt ông ta như một con thú đang nhìn con mồi.

    Một người đàn ông trung niên, tay cầm một cây gậy gỗ, có một nụ thản nhiên, giống như một quý tộc người đàn ông trung niên chầm chậm bước đi, có vẻ như bọn họ có cùng mục tiêu.

    Theo sau đó, là nữ sinh đáng yêu, cao chừng 1m52, tay cầm cặp sách không nhanh không chậm theo sau những người kia.

    Lại thêm một người, đó là một nam sinh, mặc áo hoodie màu trắng, đầu đội mũ trùm, mặc dù khuôn mặt bị che đi một nửa, nhưng có thể nhìn ra đây là một soái ca.

    Thu hồi lại tinh thần, nhìn chung quanh đang lâm vào trạng thái hoang tưởng đám người, Lưu Minh cười khổ lắc đầu. Soái ca, mỹ nữ thì làm sao, lại không giải quyết được vấn đề của bản thân mình.

    Ài, có đẹp đi chăng nữa cũng chả liên quan gì đến mình, cũng không giải quyết được vé xe cho mình. Dù sao mình lại không cùng thế giới với họ, chính mình chỉ là người bình thường, sống ở thế giới bình thường, đi trên con đường vận mệnh bình thường.

    (Lưu Minh: có vẻ như tôi lập nên một flap thì phải)

    Người thường chỉ là người thường
    Lưu Minh nhìn xem đám soái ca, mỹ nữ, lắc đầu, thì thầm nói một mình, một bên đứng dậy, hướng vê nhà mình rời đi.

    Sau đó, cây cổ thụ đột nhiên gãy ngã, xung quanh một số kiến trúc đột sụp! Không sai chính là sụp.

    Ầm ầm tiếng vang! Cây cổ thụ ngã về phía Lưu Minh, trong mắt cậu cây cổ thụ không ngừng phóng đại.

    Đời là bể khổ, qua được bể khổ là…qua… qua đời. Qua đời cái con mẹ nó, lão tử chưa muốn thoát ra bể khổ!!!

    Đột nhiên biến đổi lật đổ hai mươi năm tín nhiệm của Lưu Minh.

    Lưu Minh thật xin lỗi vì tự cho là thế giới này là bình thường, tôi chỉ là một người bình thường, không nên tùy tiện xem xét thế giới.

    Sau đó chỉ để lại một câu

    “A a a, cái này mẹ nó muốn mạng a”

    P/S: lần đầu tiểu đệ viết truyện, nếu có gì sai sót mong mọi người chỉ rõ. Hi vọng mọi người sẽ ủng hộ cho tiểu đệ
    Sửa lần cuối bởi LeiKnowledge; 12-09-19 lúc 02:46 PM.

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •