Chân chính Huyết Ma Vương
Liên Ân, một tên người địa cầu vô tình xuyên việt qua dị giới, lại vô tình sở hữu một viên kỳ dị hồng sắc huyết châu …
Chương 1:
Thiên Linh đại lục, Bắc Vực
Huyết Hải Tông bên trong,
Một cái áo bào đen đệ tử xông vào mật thất, hoảng loạn kêu to:
“Đại sư huynh, không tốt, ngươi thân đệ đệ bị cái kia ngươi địch nhân cho bắt được rồi!”
Phía trong mật thất, một cái ước chừng mười tám, mười chín tuổi thiếu niên xếp bằng ngồi dưới đất, đang luyện công lúc, nghe được liền đứng lên.
Nhìn thiếu niên khí chất bất phàm lúc, trên khuôn mặt còn có mấy vệt cao lãnh, thoáng cái liền biến mất.
Hắn là nhi tử của Huyết Hải Tông Đại trưởng lão Liên Vân, tên là Liên Phong.
Liên Phong đệ đệ vốn là người hắn thân nhất, hắn phụ thân liên tục tu luyện, cũng chỉ có hắn cái đệ đệ chơi cùng.
Vì lẽ đó khi nghe được người có chuyện, Liên Phong tâm lý rất lo lắng, không lo tu luyện được nữa.
“Tiêu Lập, dẫn đường!”
“Cái này họ Diệp thật đúng là gan to bằng trời, liền coi như phụ thân ta không tại, cũng có thể tùy tiện khi dễ Liên gia người sao!”
Trong ánh mắt của hắn bỗng lóe lên huyết quang.
---------------------
Vân Quang sơn mạch, là Huyết Hải Tông phía sau một cái sơn mạch, nơi này tràn ngập yêu thú cùng linh thú, phía sâu còn có một số yêu thú xưng là yêu vương tồn tại.
Vân Quang sơn mạch ngoài rìa
“Liên Ân, ta hỏi lại ngươi một lần nữa, cái kia ca ca của ngươi hiện tại đang ở đâu?” Một thiếu niên thân mặc thanh sam, tay cầm trường kiếm chỉ vào một thiếu niên khác, toàn thân dơ bẩn đang nằm rạp dưới đất, nói to.
Đứng bên cạnh một cái thanh thoát mỹ lệ nữ nhân, trên mặt lộ ra vẻ trào phúng.
Mặc thanh sam người tên Diệp Húc, cũng là một cái Huyết Hải Tông trưởng lão nhi tử một trong.
Thiếu nữ bên cạnh, chính là tỷ tỷ của hắn, Diệp Huyên.
Hai người bọn hắn bối cảnh cũng tương đương bất phàm, ở Huyết Hải Tông cũng có thể nghênh ngang mà đi, là cái còn sống tiểu tổ tông.
Còn người nằm rạp trên đất không ai khác, chính là đệ đệ của Liên Phong.
Ba người bọn hắn cũng là Huyết Hải Tông thượng tầng nhi tử, từ nhỏ đã tiếp xúc với nhau, bất quá liền không hợp nhau, thường xuyên xảy ra tranh chấp các loại xung đột, thậm chí đánh nhau.
Bất quá Liên Phong luôn giành phần thắng, ngược lại bọn người Diệp Húc thì luôn đầm đìa thương tích mà ra về.
Thế nên Diệp Húc bọn hắn cũng đã nhiều lần muốn hảo hảo giáo huấn Liên Phong 2 người.
Lúc này, Diệp Huyên bỗng động, bước tới trước mặt Liên Ân, nói: “Liên Ân, đây là ngươi ca ca với chúng ta cừu oán, chỉ cần nói ra chỗ hắn ở, chúng ta đảm bảo sẽ không động vào một cọng lông của ngươi, thế nào?”
“Ngươi đây là đang muốn chia rẽ chúng ta?” Liên Ân cười nhạt.
Diệp Huyên cười lạnh: “Đương nhiên không, ta chỉ là muốn nói cho ngươi biết, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt!”
“Ngươi nằm mơ!” Liên Ân bỗng quát.
Diệp Huyên vẻ mặt lộ vẻ không quan tâm, vạch một bên vải chỗ cánh tay: “Liên Ân, ngươi chắc cũng nhớ, lúc ca ca ngươi bắt nạt chúng ta thời điểm, liền vết sẹo này, chính là do ngươi ca làm đến”
“Vết sẹo này căn bản là do ngươi tự gây ra, võ công đã không có, còn đòi cầm kiếm quát tháo, xông đến ca ca ta!” Liên Ân lộ vẻ khinh thường.
Diệp Húc hừ lạnh, tay cầm trường kiếm, lại chỉ vào mặt Liên Ân: “Tiểu tử, ta không đùa với ngươi nữa, mau đem Liên Phong gọi đến, nguyên bản ta chỉ muốn phế hắn 2 cánh tay, không ngờ hắn chơi trò rùa rụt cổ thế này.”
Diệp Húc đôi môi bỗng vểnh lên, lộ ra nụ cười.
“Hiện tại đổi ý, ta muốn phế hắn tứ chi!”
Liên Ân một lần nữa lại lộ ra vẻ khinh thường: “Ngươi đánh được ca ca ta sao?”
Diệp Húc tản ra sát khí: “Ngươi không cần biết, nếu đã không giúp chúng ta tìm Liên Phong, vậy bắt đầu từ ngươi đi!”
Bỗng từ phía ngoài bìa rừng hướng vào giọng nói. “Không cần, ta đến rồi”
“Ca..”
Liên Ân kêu, lộ ra vẻ lo lắng.
Ngược lại, Diệp húc hai tỷ đệ thì tràn đầy thù hận: “Liên Phong, ngươi cái con rùa đen rụt cổ này, rốt cục chịu đi ra rồi!”
Liên Phong ngược lại không để ý lời nói trào phúng của chúng, lạnh nhạt nói:
“Buông ra Liên Ân, có gì hướng ta mà bàn giao.”
Diệp Húc cười lạnh:
“Ngươi còn tưởng vẫn là Đại trưởng lão nhi tử, cao cao tự đại nữa sao? Ngươi phụ thân sớm đã vẫn lạc, ở chính Vân Quang sơn mạch này rồi.”
Liên Ân lúc này, mặt bỗng dưng trắng bệch, hỏi:
“Ca! Phụ thân chết rồi?”
Phụ thân của Liên Phong, Liên Vân trưởng lão thực đã mất tích ở Vân Quang sơn mạch bên trong, người trong tông đồn rằng hắn phụ thân đã vẫn lạc bên trong Vân Quang sơn mạch, mà không biết rằng, hắn phụ thân vốn dĩ liều mạng xông vào nơi hiểm họa đầy mình cấm địa ấy, là để tìm kiếm một đóa Thất Thải Liên Hoa cho tông chủ trị bệnh. Tuy vậy chuyện này vẫn chưa nói cho Liên Ân biết, sợ hắn suy sụp.
Diệp Húc căn bản không để ý tới tâm trạng của hắn, trực tiếp nói:
“Đúng vậy, ngươi phụ thân đã chết ở Vân Quang sơn mạch rồi!”
Liên Ân sắc mặt càng trắng hơn, không chịu nổi đả kích, trực tiếp ngất đi.
“Liên Ân!”
Liên Phong tái mặt, lo lắng cho hắn đệ đệ
“Mau thả ra, có gì hướng ta đến!”
Hắn bỗng quát lên, tràn đầy sự tức giận.
“Thả đệ đệ ngươi? Có thể a, hướng ta khố quần chui qua!” Vừa nói chuyện, Diệp Húc mở ra hai chân, trào phúng nhìn Liên Phong.
Hắn đã từng bị bắt nạt, giờ hắn phải trả thù!
Diệp gia tỷ đệ tập trung chú ý vào Liên Phong, không để ý rằng đằng sau có một bóng người, lặng lẽ tiếp cận bọn họ. Đó chính là Tiêu Lập, người báo tin cho Liên Phong
Hắn bất chợt dùng kiếm chém vào Diệp Húc, Diệp Huyên hai người.
Diệp Húc ý niệm lẫn cảnh giới đều cao hơn Tiêu Lập, phát hiện ra sự bất thường, ngay lập tức đem Diệp Huyên đẩy ra,chính mình tránh qua bên khác.
“Tiêu Lập! Đem Liên Ân mang đi!”
Tiêu Lập ở với Liên Phong đã lâu, cũng không hỏi lại, lập tức đem Liên Ân ôm đến, liều mạng chạy.
Còn lại ba người, lập tức lao vào khổ chiến.
Gió lốc nổi lên, đem cây lá xung quanh rơi xuống, khung cảnh đẹp đẽ lạ thường.
Chỉ là, bọn họ, bao gồm cả Tiêu Lập đang ôm Liên Ân chạy, cũng không phát giác được.
Liên Ân, bỗng nhiên mở mắt, một đạo mờ mịt sương mù vây quanh mắt hắn.
“Ta… ta đang ở đâu?”
Góp ý giúp đệ với!