Kết quả 1 đến 7 của 7

Chủ đề: Còn nhiều thiếu sót, mong mọi người góp ý! Em mới bắt đầu viết truyện

  1. #1
    Junior Member
    Tham gia
    Jan 2017
    Bài viết
    6
    Thanked: 4

    Lightbulb Còn nhiều thiếu sót, mong mọi người góp ý! Em mới bắt đầu viết truyện

    C1: Tiểu Diệp thôn.

    Xa xôi ở phía đông của Hoang Địa đại lục, có một dãy núi tên gọi Phong Lâm sơn, bên cạnh sườn núi có một thôn nhỏ gần như cách biệt với thế giới bên ngoài, tên gọi Tiểu Diệp thôn.



    Nơi đây cây cỏ tươi mát, phong cảnh hữu tình, dân phong thuần phác, lấy nghề hái thuốc, trồng trọt làm kế sinh nhai.



    “Hôm nay ta lên núi may mắn hái được một phần trăm năm Huyết Giải thảo, phen này phát đạt!” Một người đàn ông cầm trên tay một gốc cỏ đầy máu, cười hí hửng nói với các đồng hành.



    Huyết Giải thảo là một loại linh thảo quý hiếm, xếp vào nhất giai linh thảo hàng cực phẩm!

    Giá trị rất lớn, thân cây lúc chưa hái thì bình thường không có gì lạ, chỉ khi nào tiếp xúc với máu tươi hoặc bị nhổ lên thì thân cây chảy tươi huyết dịch tựa như một người bị thương.



    Chính vì thân cây bề ngoài trông rất thông thường nên rất khó tìm, có trăm năm tuổi thọ lại càng quý hiếm như vàng, Tiểu Diệp thôn từ đó đến giờ số cây trăm năm Huyết Giải thảo hái được cũng chỉ đếm được trong lòng bàn tay!



    Hiếm có cực kỳ!



    Huyết Giải thảo được các võ giả Thôi Thể cảnh và Ngưng Huyết cảnh yêu thích, có tác dụng nâng cao khí huyết, tăng cường lực lượng, cung không kịp cầu, đó là Huyết Giải thảo bình thường, trăm năm đạo hạnh Huyết Giải thảo tác dụng lại càng diệu kì.

    Giá trị không cần phải bàn cãi.



    “Tên Lưu bát đản quả thực may mắn, ta thấy gốc cỏ ấy đã thấy nghi ngờ rồi, tiện nghi nhà ngươi!”



    “Ta cũng thấy bất thường ở đó, ai …”



    Mọi người hái thuốc xung quanh bàn tán ầm ỉ, có người hâm mộ cũng có người thở dài tiếc nuối.



    Hái thảo dược quan trọng là phải có đôi mắt tinh tường, giữa sơn lâm bao la rộng lớn muốn tìm được một phần thảo dược không phải chỉ nhờ vào vận khí, mà còn phải có kinh nghiệm và ánh mắt sắc bén.

    Còn cần phải có sự kiên trì!



    “Ta tổ tông, mau mau đặt nó vào hộp đá, ngươi cầm nó khoe khoang như thế dược lực tuông đi hết!” Một người phụ nữ mặt đầy tàn nhang, cười mắng.



    Người đàn ông nghe thế bừng tỉnh, nhanh chóng cùng người phụ nữ đi vào trong nhà.



    Đứng đằng xa, có một thanh niên cao gầy, khoảng mười bốn tuổi, làn da hơi đen, thân hình cứng cỏi thẳng tắp. Điều kiện có vẻ không quá tốt, chân đi một đôi giày rơm, quần áo do giặt qua nhiều lần nên bạc cả màu, nhưng đôi mắt thì lại rất kiên định, sáng ngời không một tạp chất.

    Cho người khác giác dù có chuyện gì xảy ra cũng không thể làm hắn bối rối.



    Không biết khi nào hắn mới được lên núi hái dược, cải thiện một chút sinh hoạt?



    Cậu thanh niên thầm nghĩ.



    “Diệp ca, ngươi đi đâu nãy giờ, ta đến nhà tìm nhưng không thấy ngươi?”



    Sau lưng Lưu Diệp vang lên một giọng nữ nũng nịu.



    Lưu Diệp cười khổ quay người lại.



    Sau lưng Lưu Diệp lúc này là một thiếu nữ xinh đẹp động lòng người, hai mắt to đen láy linh động, mắt phượng mày ngài, làn da trắng như tuyết.

    Môi nhỏ kiều diễm ướt át, khuôn mặt thanh tú mỹ miều, mái tóc đen dài mượt tựa như thu tế thủy trường.

    Thân thể tuy chưa đến tuổi nảy nở nhưng đã thấy được đường cong ban đầu, thiết tha đọng lòng người, quả là một tên bại hoại tiểu mỹ nhân.



    “Ta chỉ ra ngoài xem một chút thôi, nghe nói lão Lưu lại gặp vận khí, đó là lần thứ ba trong năm nay rồi, thật là vô lý!” Lưu Diệp cười nói.



    Tiểu Tuyết gật đầu cười.



    Nàng cũng thấy kỳ lạ nhưng cũng không có thừa thãi bát quái tâm đi thăm dò.



    Cả hai quay trở lại cuối thôn, trời dần về chiều, từng áng nắng ráng chiều buông xuống Tiểu Diệp Thôn. Nhẹ nhàng chiếu xuyên qua từng dãy phòng đơn sơ, có tiệm rèn, có thôn gia, …



    Lưu Diệp vừa đi vừa suy nghĩ, phải chăng lão Lưu có bí mật gì đó để tìm được dược thảo quý hiếm, phải biết từ đầu năm đến nay Lưu gia liên tục bắt gặp ba lần. Suy nghĩ một chút không có đầu mối gì, Lưu Diệp cười khổ lắc đầu.



    Ta có tư cách gì xen vào chuyện của thôn cơ chứ!



    Phải biết rằng Lưu Diệp không phải là người của Tiểu Diệp thôn, năm xưa được trưởng làng mang từ Hoang Nguyên trở về. Lúc ấy Lưu Diệp vẫn còn đỏ hỏn, thân thể máu me đầm đề, nghe trưởng lão nói là có thú rừng đã đút máu tươi nuôi Lưu Diệp, trưởng lão còn dặn mọi người không nên tiếp xúc quá gần với Lưu Diệp để tránh khỏi họa sát thân.



    Từ đó về sau, trưởng lão nuôi Lưu Diệp đến năm sáu tuổi thì đuổi ra ngoài. Thôn dân không nỡ nhìn, thế nên gom góp xây cho Lưu Diệp một căn nhà tạm bợ ở cuối thôn, sống cô đơn một mình không ai nương tựa.



    Cũng may gần đó có các thôn dân thấy vậy không đành lòng, tuy điều kiện điều thiếu thốn một hai, đều ở mảnh đất cuối thôn chim không thèm ị. Nhưng thấy hoàn cảnh Lưu Diệp tội nghiệp nên san sẻ đùm bọc.



    Mỗi nhà một ít, nay thì nắm gạo mai thì ít muối, từ đó Lưu Diệp lớn lên trong tình thương bảo bọc của các thôn dân.



    Vì lời dặn dò của trưởng lão, các thôn dân không dám quá thân thiết với Lưu Diệp nhưng với hắn nhiêu đó là quá đủ để sưởi ấm tâm hồn cằn cỏi của hắn.



    Tuy không có đầy đủ mẹ cha, nhưng Lưu Diệp từ nhỏ đã không phải dạng mềm yếu, năm lên tám tuổi đã có thể tự mình lên núi săn thỏ rừng, luyện được một tay ném lao bách phát bách trúng.



    Tính tình lại ngoan cường không chịu thua thiệt, là đại ca của nhóm trẻ đồng lứa, tập lén võ thuật của Thạch Đầu, vệ trưởng của thôn.

    Tuy mới mười lăm tuổi nhưng đã một thân võ nghệ, tuy vì lâu dài thiếu dinh dưỡng mà hơi gầy yếu, nhưng một cổ liều mạng sức lực dù đối thủ cường tráng thế nào đều phải lùi bước.



    Về đến nhà, nhìn căn nhà tranh tồi tàn, Lưu Diệp cười khổ nói: “Muội vào đi, đừng ngại! Điều kiện có chút đơn sơ.”





    “Ta nghe câu nay không một vạn thì có tám ngàn lần, mỗi lần đến đây huynh đều khách sáo như thế, huynh thừa biết muội không ngại mà!” Tiểu Tuyết hờn dỗi nói.



    Lưu Diệp cười nhẹ, tính cách của hắn là như vậy. Hắn cơ cực cũng được, nhưng người bên cạnh chịu ủy khuất thì hắn liền khó chịu, chính là không muốn người khác trải qua giống như hắn cùng khổ sinh hoạt.



    Sau đó cả hai vào nhà, ngoài sân vốn trống trải chỉ để một ít túi đan dệt, căn nhà đơn sơ nhưng rất sạch sẽ, chỉnh chu.



    Chỉ có một chiếc giường lớn, một cái bàn cũ đã gãy mất một góc, vài chiếc ghế què chấp vá.



    Trong sân lúc này có một con chó đen đang lười biếng nằm nghỉ, Lưu Diệp trở về nó cũng không thèm ngó tới.



    Nó chính là trợ thủ đắc lực của Lưu Diệp, Lão Hắc là một con chó đuôi cộc mà hắn tình cờ bắt được lúc còn bé.

    Nó phi thương thông minh, lại hiểu đơn sơ tiếng người, năng lực phi thường mạnh, được Lưu Diệp phong làm Đại Hắc tướng quân, phò tá hắn chinh chiến khu rừng sau thôn không thua trận nào.

    Một viên thân kinh bách chiến Thường thắng đại tướng quân!



    Đối thủ của hắn tất nhiên vô cùng cường đại, thân thủ nhanh như tia chớp con thỏ lông xám, thanh thoát nhanh nhẹn một con chim sẻ, hết sức giảo hoạt chuột đuôi dài, …



    Tiếc là ở nhà có chút làm biếng, ăn lại nhiều gấp đôi những con chó khác, lại đặc biệt háo sắc.



    Lưu Diệp đối với điều này biểu thị im lặng thật lâu.



    “Hắc tử, ngươi xem ta mang gì cho ngươi!” Tiểu Tuyết ngồi cạnh, lấy ra một phần Loa túc thảo vừa đút cho nó vừa nói.



    “Tiện nghi nhà ngươi, Loa túc thảo này không phải dược thảo bình thường, tuy là nhất giai thảo dược nhưng tác dụng lại rất mãnh liệt. Tăng cường khí huyết, nâng cao lực lượng, chỉ tiếc độc tố quá mạnh, lợi bất cập hại! Nhưng đối với Thú loại mà nói thì lại là vật đại bổ, độc tố bị tiết hết ra ngoài!” Lưu diệp cười nói.



    “Muội ở đây chờ một lúc, ta vào nấu một nồi canh cá mang cho muội, đây là lúc sáng bắt được.” Lưu diệp nói tiếp.



    Tiểu Tuyết nhìn cũng không nhìn Lưu Diệp, liền đi vào sau bếp nấu nướng, Lưu Diệp không nói gì nữa, tay nghề của Tiểu Tuyết hắn cũng phải mới nếm ngày một ngày hai.



    Tiểu Tuyết tên thật là Liễu Tuyết, là con gái út của Liễu gia, từ bé đã đi theo chơi cùng Lưu Diệp một nhóm, cả hai cùng lớn lên.

    Nói là một cặp thanh mai trúc mã cũng không sai, tiếc là điều kiện Lưu Diệp hơi kém.

    Cả thôn ai cũng biết Tiểu Tuyết thật thích Lưu Diệp, ai cũng cảm thấy không xứng đôi, riêng Tiểu Tuyết thì vẫn yên lặng quan tâm hắn.



    Đối với Lưu Diệp mà nói, không ai trên đời này hiểu hắn bằng Tiểu Tuyết, cả hai tâm đầu ý hợp.



    Hắn cũng trân trọng tình cảm này, đó là lần đầu tiên trong đời Lưu Diệp cảm nhận được có người quan tâm thật sự đến mình, cảm thấy mục đích sống trên đời này rõ ràng như thế.



    Đang mải mê suy nghĩ thì có một giọng nói càn rỡ từ bên ngoài vang lên.



    “Này, Diệp con rùa đen ngươi lại suy nghĩ viển vông gì thế? Chỉ còn ba ngày nữa là đến kỳ sát hạch võ giả trong làng, ngươi phải hết sức hết sức cẩn thận! Hy vọng hôm đó ngươi đừng gặp phải bổn tọa, ngón đòn Bá Không Liên Kích của ta đã sớm đói khát khó nhịn!!”



    Lưu Diệp không cần nhìn cũng biết ai đến, đó chính là Lưu Tam, con trai thứ ba của lão Lưu, người này mặt mũi trông rất tiện, hai mắt híp chỉ còn một đường, miệng rộng nói nhiều.

    Chuyên môn làm việc không đứng đắn, nhưng được cái còn có cái đầu lanh lợi biết phân lợi hại tốt xấu.



    Lúc bé hắn là một tên tiếng xấu đồn xa cả thôn siêu cấp hùng hài tử, ăn trộm trứng gà, cướp quà vặt của tiểu bằng hữu, xem trộm Mai tiểu thẩm tắm rửa, không việc ác nào không làm!!!



    Tuy nhiên cũng có vài lần ăn thua thiệt trong tay của Lưu Diệp, từ đó hắn và Lưu Diệp ở hai đầu chiến tuyến, ma sát không ngừng.



    Về sau lớn lên tuy không còn phách lối xem ai không ra gì như xưa, nhưng không biết lại học từ thần thánh phương nào một môn miệng độn thần công, lâu lâu mới gặp mở miệng nói chuyện nghe thúi hoắc.



    “Ngươi Lưu Tam tiểu nhi mới nên tránh xa một chút. Diệp ca đừng nên phản ứng hắn, miệng vẫn là thúi như vậy!” Tiểu Tuyết ngó đầu ra xem giận mắng.



    Không chờ Lưu Diệp phản ứng, hắn đã nhanh chóng leo rào đi vào sân, một tay băng tường vượt nóc đã luyện tới cảnh giới lô hỏa thần thanh, tất nhiên là để làm việc không đàng hoàng.















    [/FONT][/FONT]
    Sửa lần cuối bởi mijsmijs1; 23-03-20 lúc 09:04 AM.

  2. #2
    hạn chế dùng dấu phẩy vô tội vạ đi bác. Sử dụng dấu ! . ? để thay thế những câu ngắt quãng dài. Có vài đoạn hội thoại là câu hỏi nhưng lại để dấu phẩy

  3. #3
    Junior Member
    Tham gia
    Jan 2017
    Bài viết
    6
    Thanked: 4
    Trích dẫn Gửi bởi ๖ۣۜGấu๖ۣۜ Xem bài viết
    hạn chế dùng dấu phẩy vô tội vạ đi bác. Sử dụng dấu ! . ? để thay thế những câu ngắt quãng dài. Có vài đoạn hội thoại là câu hỏi nhưng lại để dấu phẩy
    Mình vừa chỉnh lại rồi, bạn xem có hợp lí không

  4. #4
    Văn phong ổn rồi nều nội dung tiếp diễn cũng ổn thì thử làm đại cương thôi .

  5. #5
    Junior Member
    Tham gia
    Jan 2017
    Bài viết
    6
    Thanked: 4
    Trích dẫn Gửi bởi ❆๖ۣۜThập❆๖ۣۜVĩ ❆๖ۣۜHồ❆ Xem bài viết
    Văn phong ổn rồi nều nội dung tiếp diễn cũng ổn thì thử làm đại cương thôi .
    Mình viết xong đại cương hết rồi. Giờ chỉ việc điền chương vào mà viết một ngày 4000 chữ muốn hết thời gian luôn, ko biết khi nào mới đủ 30 chương.

  6. #6
    Trích dẫn Gửi bởi ❆๖ۣۜThập❆๖ۣۜVĩ ❆๖ۣۜHồ❆ Xem bài viết
    Hiện tại thấy viết lâu thế thôi chứ viết quen tay nhanh lắm , 1 tiếng 2000 chữ ez chỉ là sai chính tả hơi nhiều người đọc tự dịch thôi , ngày nào rảnh thì vào edit lại .
    Ai rảnh đọc thử truyện mình sáng tác https://truyencv.com/thu-tu-thanh-than/

  7. #7
    Từ ngày dịch bệnh hoành hành, nhiều người bắt đầu rảnh rỗi theo đuổi đam mê nhỉ
    Cố lên bạn!

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •