Mọi người cho mình hỏi lối hành văn như thế này đã ổn chưa nhỉ, hay là nên diễn tả trực tiếp hơn một chút.

Đây là một đoạn nhỏ trong phần mở đầu của mình.

-------------------------------------------


" Đây... là nơi nào ? " Thiếu nữ tóc vàng chậm rãi ngồi dậy, đầu óc mơ hồ quan sát lấy xung quanh.

Nàng đang ngồi tại một băng ghế gỗ trong công viên, ánh sáng màu vàng nhạt từ phía trên đèn đường chỉ vừa đủ hắt đến trên cơ thể. Ngoại trừ một khoảng không gian nhỏ bé dưới chân nàng, phần còn lại của thế giới như chìm vào trong bóng tối.

Làn gió thổi se lạnh cuốn theo những chiếc lá nho nhỏ nằm trôi dạt khắp nơi. Ở đằng xa, tiếng còi xe inh ỏi vẫn thi thoảng vọng lại, nhắc nhở lấy thiếu nữ rằng đây không phải là ảo giác.

" Mình... tại sao lại nằm ở chỗ này ? " Nàng đưa tay xoa đầu, hồi tưởng lại thân phận của mình.

" Nishimiya Akihiko... 21 tuổi, sinh viên năm cuối Tōdai, quê quán... Chiba, hiện đang sống tại Tokyo một mình. "

Liếc mắt nhìn màn hình điện thoại di động đang cầm tay, bây giờ là 21:38.

" Đã trễ như thế này, tại sao mình còn ở trên đường ? "

Nếu nàng nhớ không lầm thì bình thường sau khi kết thúc giờ học, nàng sẽ đến chỗ làm cách trường học không xa, sau đó quay trở về vào lúc tám giờ tối.

Với tính cách yên tĩnh, ưa độc lai độc vãng không thích bị người khác làm phiền, ở trên trường, thiếu nữ hoàn toàn không có bạn. Cuộc sống hàng ngày trôi qua ba điểm (*) trông rất là vô vị, nhạt nhẽo.

Thế nên, việc đã khuyu vẫn còn đang lang thang đâu đó không về nhà, đó là chuyện không thể nào xảy ra ở trên người của thiếu nữ.

" Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ? " Nàng hoàn toàn không nhớ nổi kí ức của bản thân vào vài giờ trước đó.

Theo thói quen, thiếu nữ cất điện thoại vào trong túi, đôi bàn tay chống đỡ lấy thân thể đứng dậy, rời khỏi vị trí hiện tại của mình.

Đôi chân nặng trĩu bước đi trên con đường lạ lẫm lại quen thuộc. Rất nhanh, vị thiếu nữ liền trông thấy con đường lớn xuất hiện ngay trước mắt.

Trái ngược với bầu không khí tù túng cùng lạnh lẽo dưới ánh đèn công viên, phía ngoài này mang cho nàng một cảm giác sầm uất, không chân thật, cứ như thể kính hoa thủy nguyệt, bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ.

Đèn nê - ông lấp la lấp lánh, tiếng còi xe huyên náo ồn ào, mặc cho những hạt mưa đầu mùa đã bắt đầu lấm la lấm tấm rơi xuống trên mặt đất, dòng người tấp nập vẫn không ngừng hòa mình vào trong đêm tối.

" Kabukicho ??? " Thiếu nữ nghiêng đầu nheo mắt lại, một lần nữa xác nhận lại vị trí hiện tại của mình.

Khác với đại đa số các quốc gia khác trên thế giới, Nhật Bản là một đất nước có trình độ khai phóng khá cao về vấn đề tình dục. Phần lớn các phụ huynh trong gia đình đều không cấm con cái sớm tiếp xúc với cánh cửa trưởng thành.

Chính vì thế mà ngành công nghiệp người lớn ở nơi đây phát triển vô cùng nhanh chóng và mạnh mẽ, khu đèn đỏ hợp pháp hóa có thể nhìn thấy ở khắp nơi. Trong đó, Kabukicho là một trong những khu phố sầm uất nhất, nổi tiếng với vô số các hoạt động giải trí đa dạng dành cho người lớn.

Tất nhiên, đây chỉ là thiên đường dành cho phái nam, khách du lịch và một số ít bộ phận nữ tính. Còn đối với những nữ sinh cao trung bình thường, nơi đây không quá hữu hảo với các nàng, tốt nhất là không nên xuất hiện ở Kabukicho vào buổi tối nếu không muốn bản thân gặp rắc rối.

" Uy, về nhà đi em gái, chỗ này không thích hợp cho những người như cô em. " Một thanh niên mặc đồ đen có bộ dáng hung thần ác sát cầm cây dù trong suốt che chắn lấy thiếu nữ.

Mặt hắn ta lưu không ít vết sẹo, khí chất âm trầm trông giống như là kẻ xấu vẫn thường thấy trên tin tức.

Đây là Yakuza, xã hội đen đặc hữu của đất nước mặt trời mọc. Không giống với các tổ chức bất hợp pháp vẫn xuất hiện vào cuối thế kỷ 20, các tổ chức Yakuza còn lưu lại đến giờ đều là những tổ chức có quy mô lớn được chính phủ Nhật Bản cấp giấy phép hoạt động hợp pháp.

Yakuza ở thời điểm hiện tại đều tuân thủ một số quy tắc ngầm nhất định. Các hành vi dụ dỗ, lừa gạt nữ tính bán mình trên mặt nổi đều không được cho phép. Đặc biệt là nữ sinh cao trung, bọn hắn không chào đón những đối tượng như thế này xuất hiện tại khu phố đèn đỏ của mình. Điều này khiến cho tổ chức dễ dàng gặp rắc rối với cảnh sát.

" Em gái ? Đây là đang nói mình sao ? " Nàng khó hiểu nhìn về phía người này, hai hàng chân mày nhíu lại trông rất là khốn nhiễu.

" Bỏ nhà chạy trốn ? A, mà sao cũng được, miễn là cô em tốt nhất đừng có đứng ở chỗ này. "

Thiếu nữ lễ phép nhận lấy cây dù, đôi chân nhấc lên, xoay người rời khỏi khu đèn đỏ.

Mang theo một bụng nghi hoặc, nàng đón lấy xe buýt quay trở về căn hộ, trong đầu thì không ngừng nhớ lại phương thức xưng hô mà tên Yakuza đối với mình. Đầu óc phạm mơ hồ dần dần trở nên tỉnh táo.

Chợt, thiếu nữ nhận ra được tình trạng khác thường trên cơ thể. Nàng thế mà không nhìn thấy được mũi chân của mình.

Không giống như mọi lần nhìn xuống liền trông thấy đôi giày sandal yêu thích mà bản thân vẫn thường xuyên mang đi học, lần này, tầm mắt của nàng bị che chắn bởi một cặp đồi núi cao chót vót.

Sợi tóc dài rũ xuống che trước ngực, nàng hoảng hốt nâng lên đôi bàn tay nhỏ nhắn.

" Sao có thể... " Đồng tử màu vàng kim co rút lại. Theo bản năng, một mệnh lệnh được đưa ra ở trong đầu của thiếu nữ.

" Dừng xe lại !!! "

" Kít ~ ... " Đang chạy sát bên lề, xe buýt bỗng dưng dừng lại.

Nhân viên lái xe hai mắt phát ra tinh quang nhìn về phía trước, mặc kệ cho hành khách trên xe vẫn còn đang lớn lối ồn ào, ấn nút mở ra cửa sau.

" Ba ~ " Không màng đến cây dù rơi xuống đến trên sàn, thiếu nữ hớt ha hớt hải bước xuống bậc thang, mau chóng rời khỏi xe buýt.

Xe một lần nữa chuyển động.

Mưa vẫn tiếp tục rơi.

Những hạt nước nhỏ nhoi cũng trở nên nặng trĩu.

Lao nhanh đi trên đường.

Nhịp tim phập phồng, cả người ướt đẫm.

Cơ mà có làm sao ? Thiếu nữ không quan tâm đến sau đó cơ thể có hay không sẽ cảm lạnh. Việc bây giờ mà nàng muốn xác nhận đó chính là bản thân có thật sự hay không bị thay đổi.

Bị... thay đổi thành nữ tính.

...

...

(*) căn hộ, trường học, nơi làm việc.