Kết quả 1 đến 4 của 4

Chủ đề: Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

  1. #1

    Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi



    Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm
    Edit: Tiêu Khang
    Thể loại: Ngôn tình
    Nguồn: Khotruyen24h.net

    Một cô nàng có hiếu và tốt nhưng vì gia cảnh quá nghèo mà nàng phải mang mối tình đơn phương đó mãi cho đến một hôm. Một sự cố hi hữu xảy ra khiến mọi chuyện xoay chuyển đến chóng mặt!

    Nhân vật chính trẻ trung, xinh đẹp lại còn học hành giỏi giang. Nhưng cô bé chỉ dám yêu thầm anh, vì con người anh quá cao sang, nhận thấy mình không đủ tư cách nên nàng chỉ dám yêu thầm mà để trong lòng.

  2. #2
    Chương 1: Gặp gỡ đêm khuya

    Tại một khách sạn rộng lớn, dưới ánh đèn mờ ảo.

    Nhiều tiếng thở dốc đê mê đầy truyền cảm của người đàn ông lọt vào trong tai, khiến người chưa bao giờ có kinh nghiệm trong chuyện này như Thiên Tình không kiềm chế được khẽ run lên.

    Mắt thấy đối phương với tay rút túi bao cao su có sẵn ở đầu giường khách sạn, cô vội vươn tay đoạt lấy.

    Tuy ở trong bóng tối, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt suy ngẫm đầy cuồng ngạo của người đàn ông Thi Nam Sênh này.

    "Để tôi....." Cảnh Thiên Tình lấy hết can đảm, phải cố gắng lắm mới có thể xé gói giấy bạc lạ lẫm kia. Cảm giác trơn trượt khiến tay cô run run.

    Thi Nam Sênh tự cho rằng mình là người có khả năng kiểm soát bản thân tương đối tốt, thế nhưng đêm nay lại bị cô gái xa lạ đột nhiên xông vào phòng, uống say này làm ê muội....Chỉ bởi vì, nốt ruồi xinh xinh quyến rũ nơi khóe mắt cô.

    Mặc kệ có phải cô đã nhận nhầm người hay không, mặc kệ khi ngày mai tỉnh lại cô có hối hận hay không, nếu đã chọc phải Thi Nam Sênh này, đương nhiên cô ta sẽ phải trả một cái giá thật cao.

    Tuy nhiên, nếu như cô còn trong sạch, có thể anh sẽ tốt bụng mà bỏ qua cho cô.

    Con gái rất để ý người đàn ông đầu tiên của mình, mà điều đó thì đối với anh lại vô cùng phiền phức!

    Kích thước của đối phương làm cho Thiên Tình choáng váng, quả thật không dám tưởng tượng một lát nữa đây mình sẽ chịu cảnh hành hạ như thế nào.

    Nhưng bây giờ cô đã không có đường lui.

    Học theo trong phim, mắt nhắm mắt mở làm quàng mang đại vào cho xong, lúc rút tay về, đầu nhọn móng tay âm thầm quẹt nhẹ một cái ngay phần đầu nhô lên.

    May quá! Rách rồi!

    "Xong chưa? Cô em, chậm chạp quá, tôi hết kiên nhẫn rồi đấy." Giọng nói truyền cảm của Thi Nam Sênh càng lộ vẻ nghông cuồng hơn giữa màn đêm u tối.

    Toàn thân Thiên Tình hơi run run, trên da thịt trắng noãn ửng lên từng đốm đỏ hồng hồng trông rất dễ thương. Đôi chân thon đều nôn nóng bấu víu vòng eo rắn chắn của người đàn ông, bây giờ thì có nói bao nhiêu lời đi nữa cũng không bằng cách thức mời gọi này.

    "Em đúng là tiểu yêu tinh nhiệt tình!" Thi Nam Sênh khàn giọng khẽ cười ra tiếng, cúi đầu hôn lên nốt ruồi ở khóe mắt Thiên Tình.

    Anh mơn man lưu luyến nhấm nháp, như đang nâng niu yêu thương món bảo vật quý giá của mình vậy, khô miệng hỏi: "Cô bé, đã có ai khen nốt ruồi này của em rất đẹp chưa...."

    "Anh.... Là người đầu tiên...." Hơi thở Thiên Tình đã mất ổn định.

    Anh nhỏ tiếng cười khàn.

    Bàn tay kiên định lần xuống bóp nhẹ bờ mông trắng xinh của Thiên Tình, tiếp theo dùng sức nhấn mạnh đem vật nặng nề của mình khảm vào trong cơ thể cô.

    Ưmh....

    Đau quá! !

    Thiên Tình cảm thấy mình suýt rơi nước mắt vì bị cái lấp đầy này hành hạ, nhưng cô chỉ có thể cắn môi cố chịu đựng.

    Quả nhiên không có tấm màng mỏng cản trở kia.

    Thi Nam Sênh khịt mũi cười, "Tiểu yêu tinh, ban nãy tôi còn nghĩ nếu em còn con... Oa, oa... Em chặt quá... Ngoan nào, thả lỏng một chút... Rồi em sẽ thích khi làm chuyện này cùng tôi..."

    Thi Nam Sênh đoán rằng, có lẽ cô gái này đã trải qua lần đầu tiên không mấy gì tốt đẹp, nên bây giờ mới khẩn trương và khó chịu như thế.

    Nhưng anh hoàn toàn không biết, thật ra đây mới thật sự là lần đầu tiên của Thiên Tình.

    Thiên Tình cắn chặt môi dưới, không dám để cho tiếng rên rỉ của mình bật ra ngoài.

    Người đàn ông này nói chuyện quá thẳng thắn, quá lộ liễu, khiến cô không biết phải làm sao chống đỡ!
    ***

    Tất cả cuối cùng cũng kết thúc.

    Thiên Tình cảm thấy khó chịu giống như toàn thân mình rệu rã hết ra.

    Cô ôm tấm chăn nằm xụi lơ ở đó. Bị dày vò mệt đến không còn hơi sức, nhất thời quên luôn việc phải giúp anh lột chiếc bao an toàn ra.

    Đèn trong phòng đột nhiên bật sáng, thời điểm Thi Nam Sênh tháo chiếc bao an toàn xuống, ánh mắt anh đột nhiên chuyển sang tối tăm u ám.

    Thủ đoạn của đàn bà anh còn lạ lùng gì nữa! Nhưng, trong cuộc đời mình anh cũng hận nhất chính là bị lọt bẫy của đàn bà!

    Mặc dù đưa lưng về phía anh, nhưng Thiên Tình vẫn cảm nhận được nhiệt độ trong không khí đột ngột giảm xuống rất thấp. Kinh ngạc quay đầu lại, cùng lúc đó toàn thân đã bị một bóng người cao lớn mạnh mẽ đàn áp.

    "Tiểu yêu tinh, lá gan em cũng to thật!" Anh híp mắt, vẻ nghiêm nghị nơi đáy mắt khiến Thiên Tình không rét mà run, "Ngay cả tôi mà cũng dám giăng bẫy?"

    Thiên Tình mấp máy môi, định lên tiếng giải thích nhưng lại không biết nên giải thích như thế nào. Tối hôm qua đúng là cô giả say, cũng thật sự là có mục đích nên mới tiếp cận anh.

    "Tôi nhất định phải có con với anh." Nếu không có đường giải thích, chi bằng cứ nói thật ra.

    Thi Nam Sênh sững sờ, có lẽ anh cũng không ngờ tới cô gái này sẽ thẳng thắn thừa nhận. Nhưng chỉ trong nháy mắt, anh lại nhếch môi mỉa mai nói, "Phụ nữ muốn có con với Thi Nam Sênh tôi nhiều đếm không hết, cô cho rằng tôi sẽ cần đến người không sạch sẽ như cô?"

    Không sạch sẽ?

    Anh ta không vui vì mình không còn con gái? Nhưng có ai mà không biết, lãng tử tình trường Thi Nam Sênh xưa nay không bao giờ quan hệ với những cô gái còn trinh tiết!

    "Con của anh, có thể cứu cả nhà chúng tôi." Thiên Tình cố chấp nhìn vào sắc mặt mỗi lúc càng âm u của người đàn ông trước mặt, không cho phép mình cúi đầu.

    "Hừ, dã tâm cô thật không nhỏ!" Thi Nam Sênh mấp máy bờ môi mỏng, ánh mắt lạnh tanh, "Cô đừng nói đến cả chuyện uống thuốc ngừa thai sau lúc đó cũng không biết đó chứ?"

    Đương nhiên cô biết.

    Đáy mắt Thiên Tình đột nhiên ảm đạm mất mát. Lúc này, Thi Nam Sênh đã rời khỏi người cô, thuận tay với tới đầu giường rút hộp thuốc ném sang cho cô.

    Cũng may là trong khách sạn cái gì cũng chuẩn bị đầy đủ hết!

    Góc bén nhọn của hộp thuốc va trúng khóe mắt Thiên Tình, khiến đuôi mắt cô có cảm giác âm ỉ đau nhói.

    Anh đứng cạnh giường, nhìn Thiên Tình từ trên cao xuống nói, "Mau uống nó! Đừng ở đó giở trò với tôi!"

    Giọng điệu là mệnh lệnh không cho phép cãi lại.

    Thiên Tình ôm chăn ngồi dậy, mở gói giấy bạc ra.

    Tim đập dồn dập nhìn viên thuốc, cô biết mình vốn không có lựa chọn nào khác.

    Hết chương 1.

  3. #3
    Chương 2: Cô thật rẻ mạt

    Thi Nam Sênh là người lăn lộn chốn tình trường bao nhiêu năm qua, chút thủ đoạn nhỏ ấy của cô sao có thể qua mặt được anh?

    Thiên Tình cười khổ rồi nhét viên thuốc vào miệng lặng lẽ nuốt xuống.

    Nhiệm vụ hôm nay hiển nhiên đã thất bại! Hơn nữa, từ nay về sau e là sẽ không có cơ hội nữa.

    Cô không giúp được ba, cũng giúp không được chị....

    Nhìn chằm chằm đến khi Thiên Tình nuốt xuống viên thuốc, lúc này Thi Nam Sênh mới chán ghét xoay người đi vào phòng tắm.

    Tiếng nước chảy ồ ạt vọng ra, Thiên Tình yếu ớt mặc quần áo vào. Ngẩng đầu liếc nhìn bóng dáng gợi cảm phản chiếu lại từ lớp kính thuỷ tinh mờ của phòng tắm, trong lòng cô không khỏi dâng lên nỗi khổ sở chua xót.

    Anh một mực cho rằng cô là loại phụ nữ có lòng dạ 'thấy người sang bắt quàng làm họ'....

    Cũng phải, thật ra cô đúng là loại người như thế.

    Khó khăn cố chống người trượt xuống giường, cầm lấy túi xách ở đầu giường chuẩn bị rời đi. Lúc đi ngang phòng tắm, cô hơi ngập ngừng dừng bước, lưỡng lự gõ cửa phòng tắm một tiếng.

    Tiếng nước chảy bên trong vẫn ào ào không dừng lại, cũng không nghe được tiếng đáp lại của Thi Nam Sênh.

    Thiên Tình hít một hơi, cuối cùng lên tiếng, "Thi tiên sinh, mẹ anh rất quan tâm đến anh." Em cũng rất quan tâm anh...

    Tiếng nước chảy bỗng dừng hẳn, giọng nói lạnh lẽo của anh truyền ra, "Mẹ tôi phái cô đến?"

    Giọng điệu chất vấn càng lạnh hơn.

    Thiên Tình thành thật đáp: "Tôi rất cần tiền. Nếu như tôi có thể mang thai con của anh, tôi sẽ nhận được năm mươi vạn."

    'Bật' Cửa phòng tắm được mở ra từ bên trong.

    Thi Nam Sênh quấn khăn tắm đứng ở ngưỡng cửa, từng đường nét hoàn mỹ, toàn thân trên dưới không hề dư một tí thịt thừa nào. Từng giọt nước trong suốt vẫn còn chi chít trên lồng ngực tráng kiện. Quả là sự quyến rũ chết người.

    Vòng tay trước ngực khinh bỉ liếc nhìn Thiên Tình, "Chỉ năm mươi vạn đã có thể khiến cô bán thân, bán con mình, bán luôn cái quyền được làm mẹ của phụ nữ? Cái giá của cô thật rẻ mạt!"

    Sự châm biến lẫn làm nhục chẳng chút nương tình của anh khiến trai tim Thiên Tình đau nhói.

    Từ nhỏ đến lớn, cô đều lén núp phía sau mọi người để nhìn người đàn ông này, nhìn anh lạc quan căng tràn nhựa sống, nhìn anh nghông nghênh bất cần...

    Rồi càng về sau, nhìn anh bị vấp ngã nặng nề bởi cuộc tình kia, và từ đó không có lòng tin vào chuyện tình cảm nữa.

    Cô đã từng nghĩ qua không biết bao nhiêu lần, mình nên làm thế nào để xuất hiện trong sinh mệnh của anh, để gây chú ý với anh về mình. Nhưng không ngờ rằng, chọn tới chọn lui, cô lại chọn một cách tồi tệ nhất.

    "Năm mươi vạn đối với anh Thi đây mà nói có thể đúng thật là rất rẻ mạt, nhưng đối với tôi mà nói, thì nó lại vô cùng trân quý." Thiên Tình không dám nhìn vào lồng ngực để trần của anh, chỉ đành phải nhìn thẳng vào mắt anh. Xiết chặt chiếc túi trong tay, khẽ khàng nói: "Tôi đi trước, hẹn gặp lại."

    Việc đã đến nước này, cô còn ở lại thêm nữa cũng chỉ tự chuốc lấy nhục nhã hơn thôi!

    Tay vừa chạm lên chốt cửa, chuẩn bị kéo cửa đi ra ngoài. Cổ tay nhỏ bé bỗng nhiên bị giữ lấy.

    Thi Nam Sênh áp người tới từ phía sau, lồng ngực ấm áp gần như dán hẳn lên sống lưng cô. Cánh tay dài từ phía sau chống lên ván cửa, bóng mờ thấp thoáng rọi xuống giống như mảng lưới thiên la địa võng bao trùm lấy cô.

    Đột ngột gần gũi như thế khiến hô hấp Thiên Tình rối loạn, bức rức liếm liếm môi, khẽ hỏi: "Còn chuyện gì sao?"

    "Tôi cho cô năm mươi vạn, hãy bán cô cho tôi!"

    "Hả?" Thiên Tình tưởng mình nghe lầm.

    "Năm mươi vạn, làm bạn giường cho tôi!" Anh hiếm khi có kiên nhẫn lặp lại.

    Thiên Tình bỗng xoay người lại, do khoảng cách cả hai quá gần nên vừa xoay người môi cô môi suýt chạm vào anh. Cũng may cô phản ứng nhanh, vội vàng lui về phía sau một bước tựa vào cánh cửa. Tròng mắt lấp loáng ánh nước không hiểu hỏi anh, "Tại sao?"

    Anh khinh bỉ cô, chán ghét cô, sao còn muốn giữ cô lại bên cạnh để làm gì?

    "Rất đơn giản. Bởi vì tôi thích cảm giác khi làm tình với cô." Anh chẳng ngại ngùng mà còn nói chuyện vô cùng thẳng thắn.

    "Quan trọng nhất là...." Anh nói nửa chừng rồi dừng lại, ngón tay suông dài mang theo độ ấm từ từ xoa nhẹ khóe mắt Thiên Tình, "Nốt ruồi này của cô, rất đẹp...."

    "Tôi....Tôi nghĩ, tôi cần thời gian để suy nghĩ." Thiên Tình không đồng ý ngay cũng không thẳng thừng từ chối.

    "Kiên nhẫn của tôi có hạn, không có thời gian chời đợi bất kỳ ai." Thi Nam Sênh thu tay lại, ung dung xoay người đi, đứng nghiêng người chỉ vào cửa, chẳng thèm nghé mắt nhìn tới Thiên Tình nói, "Lúc đi nhớ đóng cửa!"

    Người đàn ông này đã quen kiêu ngạo tự phụ, sao có thể để mặc cô làm càn?

    Nhưng nếu bây giờ đồng ý yêu cầu của anh, đó cũng chính là lối thoát duy nhất của cô.

    Thiên Tình cắn cắn môi, "Được! tôi đồng ý!"
    ***

    Khi Thiên Tình lê tấm thân mệt mỏi từ khách sạn đi về nhà đã là hai giờ sáng.

    Trong nhà, Cảnh Kiến Quốc cha cô vẫn còn ngồi đó, thoáng nhìn thấy Thiên Tình ông lập tức bật dậy khỏi ghế sô pha, ánh mắt mang theo mong đợi hỏi, "Thiên Tình, tình hình tối nay thế nào rồi? Bà Thi rất nóng lòng đợi con báo tin mừng cho bà ấy đấy!"

    Thiên Tình vô cùng mệt mỏi, nhưng vẫn phải trả lời với Cảnh Kiến Quốc.

    "Bị anh ta phát hiện rồi."

    "Phát hiện? Sao con bất cẩn như vậy!" Cảnh Kiến Quốc biến sắc, bắt đầu khiển trách, "Đó chính là tia hy vọng cuối cùng của nhà chúng ta. Không có năm mươi vạn này, con nói chị con làm sao chữa bệnh đây? Còn nữa, số tiền ba mượn của Bạch gia....Việc này, chẳng phải con đã đẩy ba vào trong hố lửa hay sao? Con..."

    "Cha, con sẽ có cách khác." Thiên Tình nhức đầu ngắt lời Cảnh Kiến Quốc.

    Sắc mặt Cảnh Kiến Quốc chẳng dịu đi tí nào, "Con có thể có cách gì? Người ta nói nuôi con gái là của lỗ vốn, mà tôi còn nuôi tới tận hai đứa! Chị con đã không có hy vọng, còn con so với nó cũng không khá hơn chút nào!"

    Đối mặt với hờn trách bóng gió của cha, giây phút này chỉ khiến lòng Thiên Tình càng thêm lạnh.

    Cô hơi cao giọng, "Thi Nam Sênh cho con năm mươi vạn!"

    "Cái gì?"

    "Thi Nam Sênh bảo con làm tình nhân cho anh ta, anh ta sẽ cho con chi phiếu năm mươi vạn." Lúc nói đến hai chữ 'tình nhân', trong lòng Thiên Tình nhói đau như bị kim châm.

    Mang thai hay làm tình nhân thì có gì khác nhau, cũng đều sống một cuộc sống mất đi tôn nghiêm và lòng tự trọng.

    Lấy tờ chi phiếu từ trong túi xách ra, chưa kịp nói gì đã bị Cảnh Kiến Quốc vươn tay đoạt lấy, "Lần này mình được cứu rồi, được cứu rồi!"

    Thân làm cha, vậy mà chẳng có chút thương tiếc nào cho hoàn cảnh hiện tại của con gái mình.

    Hốc mắt Thiên Tình hơi cay cay, mím mím môi ép nước mắt chảy ngược trở về. Nhìn vẻ mặt vui sướng của Cảnh Kiến Quốc mà như mất đi cảm giác nói, "Cha, cha phải hứa với con, về sau tuyệt đối không được cá độ, cũng không được đi vay nặng lãi nữa! Nếu không, con sẽ lập tức đem năm mươi vạn này đi trả lại."

    Hết chương 2.

  4. #4
    Chương 3: Mối tình đầu tiên

    "Trả lại sao được?" Cảnh Kiến Quốc khư khư ôm chặt tấm chi phiếu, liếc mắt thấy sắc mặt con gái có gì đó không ổn, vội cười lấy lòng, "Biết rồi, biết rồi, cha hứa với con không cá độ nữa được chưa. Nhưng mà, nói thật, thiệt không nghĩ tới cậu Thi Nam Sênh đó lại coi trọng con gái cha như thế. Hì, Thiên Tình, dù sao thằng nhóc đó cũng là người có tiền, một đứa con gái trong trắng không tì vết như con mà lại đi làm tình nhân cho cái thằng lăng nhăng như nó, sao có thể chỉ trị giá năm mươi vạn? Ít nhất con phải đòi thêm nó năm mươi vạn nữa mới được! Quay lại bảo nó đưa thêm đi!"

    Thiên Tình thật sự không thể nào nén nước mắt được nữa. Cô rưng rưng mắt nhìn cha mình, nghẹn ngào cầu xin, "Cha, cha cho con giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của mình, có được không?"
    ***

    "Thiên Tình, em còn đi học, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?" Trong bệnh viện, Cảnh Vãn Tình không thể tin nhìn hóa đơn phẫu thuật và hóa đơn lọc máu.

    "Chị, chị chỉ cần điều trị bệnh cho tốt là được rồi." Thiên Tình kéo rèm cửa sổ phòng bệnh ra, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu lên gương mặt nhỏ sáng ngời của cô, cô tươi cười đón lấy ánh mặt trời.

    "Nếu em không nói thật với chị, chị sẽ không trị bệnh nữa." Vãn Tình cố chấp đòi phải biết nguyên nhân.

    Thiên Tình không dám nói thật, nếu biết số tiền này phải đánh đổi cơ thể mới có, Vãn Tình sẽ càng không đụng tới nói, "Chị, chị còn nhớ cái người mà em từng nhắc với chị là em thích đó, nhớ không?"

    "Đàn anh thời em còn học trung học đó à?"

    "Dạ." Thiên Tình gật nhẹ đầu. Lần đầu tiên nhìn thấy Thi Nam Sênh, cũng là ngày đầu tiên cô vừa bước chân vào trung học, còn anh thì đã tốt nghiệp cấp ba. Khi đó anh là một nhân vật làm mưa làm gió ở trường, đi đâu cũng có đôi có cặp với một cô gái có tên là Bạch Thiên Thiên.
    Trai tài gái sắc, lúc ấy không biết đã làm biết bao nhiêu người ngưỡng mộ.

    Trước đó, Thiên Tình chưa bao giờ biết tình yêu là gì, càng không biết cái gì gọi là tiếng sét ái tình vừa gặp đã yêu. Nhưng kể từ giây phút nhìn thấy Thi Nam Sênh, cô đột nhiên sáng tỏ tất cả.

    Lần đó, sau khi bị cha đánh mắng, cô chạy đến trường tủi thân khóc một trận, anh đã ngồi xổm trước mặt thay cô lau sạch nước mắt.

    Ánh mặt trời chói chang rọi xuống từ trên cao, anh như được bao bọc bởi vầng sáng lóa mắt xoay chuyển từng vòng, xoay đến cuốn cả Thiên Tình đắm chìm vào trong đó. Trái tim giống như bị một tảng đá lớn nện lên, đập thình thịch như muốn văng ra khỏi lồng ngực.

    Về sau cô mới biết, đó là nụ tình chớm nở đầu tiên của mình....

    "Chẳng lẽ anh ta giúp em?"

    "Dạ. em tìm anh ta mượn tạm. Đợi sau này khi chúng ta có tiền rồi trả lại cho người ta đúng số tiền đó là được." Thiên Tình không giỏi nói dối, nhưng lúc này không thể không nói.

    "Nhưng chị đâu có nghe kể em và anh ta thân đến mức đó? Khoản tiền lớn như thế, anh ta chịu cho mượn?" Vãn Tình xem ra cũng không dễ mắc lừa.

    "Khoản tiền này đối với chúng ta mà nói có lẽ là con số khổng lồ, nhưng đối với anh ta chẳng qua chỉ là hạt cát trong sa mạc mà thôi. Chị, chị phải tin em. Người đó rất tốt, sau khi biết em gặp khó khăn liền ra tay giúp đỡ. Có lẽ là thông cảm với hoàn cảnh của chúng ta."

    Vãn Tình ngẫm nghĩ lại thấy lời Thiên Tình nói cũng không hẳn là không có lý.

    Có lẽ, những người có tiền kia chỉ coi đó như một hoạt động từ thiện mà thôi. Vì vậy cười cười gật đầu, "Em nói vậy chị cũng yên tâm, chị chỉ không muốn liên lụy em."

    Thiên Tình ngồi ở mép giường, hơi mệt mỏi tựa đầu lên vai Vãn Tình, "Chị, chúng ta mãi mãi là người một nhà. Nếu như không phải luôn có chị cáng đáng cái nhà này, luôn chăm sóc cho em và cha, thì hôm nay không biết cuộc sống của em và cha sẽ tồi tệ cỡ nào nữa."

    Mẹ mất sớm, ba lại đam mê cờ bạc, vì vậy mà cái nhà tồi tàn tan vỡ bấy lâu nay này đều do một tay người chị cả Cảnh Vãn Tình chèo chống.
    Lao động vất vả lâu ngày, cuối cùng mới dẫn đến một thân ốm đau như bây giờ.

    Nghĩ đến đây, Thiên Tình thấy mũi hơi cay. Vãn Tình ôm siết cơ thể gầy gò của em gái, "Con bé ngốc!"
    ***

    Mặc dù lần đó đồng ý ký kết giao dịch với Thi Nam Sênh, nhưng mãi đến nay anh ta cũng chẳng đưa ra bất kỳ yêu cầu gì với cô. Thậm chí, cả nửa tháng sau đó anh ta cũng biến mất không thấy bóng dáng, như chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của cô.

    Thiên Tình còn tưởng rằng, năm mươi vạn mà mình nhận được vào buổi tối hôm đó, là anh ta tặng không mình.

    Thiên Tình vẫn đến trường và tan học như thường lệ, cô cùng cô bạn tốt Đàm Tư Noãn làm việc bán thời gian tại câu lạc bộ tên 'Miss', cuộc sống cứ bình lặng trôi qua. Cho đến đêm hôm đó, bỗng xuất hiện một khúc nhạc đệm...

    "Thiên Tình, mau xem, cậu hai nhà họ Mộ tới đây kìa!" Khi thấy chàng trai dửng dưng ngồi xuống cạnh quầy bar, Tư Noãn phấn khích huých Thiên Tình một cái.

    Thiên Tình theo đó giương mắt lên nhìn.

    Dưới ánh đèn màu nhấp nháy, Mộ Trầm Âm với bộ dạng ngả ngớn cùng vài người bạn ngồi ở quầy bar cười nói trò chuyện rất vui vẻ.

    Anh ta bẩm sinh đã đẹp, nét đào hoa xán lạn trong đôi mắt xếch, sống mũi cao thẳng vô cùng tinh tế, đôi môi mỏng mím nhẹ càng tăng vẻ mê người. Nét cười như ánh hào quang chói lòa khiến gương mặt tuấn tú càng thêm sinh động, nhất thời làm say mê không ít tầm mắt của đàn bà con gái trong quán bar.

    Mấy người bên cạnh anh cũng không hề kém cạnh, nhưng những ánh sáng đó đã bị lu mờ đi một nửa bởi cậu hai Mộ.

    Người đàn ông này đúng thật đã làm mê hoặc lòng người, nhưng trong đó không có cô.

    Thiên Tình thu hồi tầm mắt, gõ Tư Noãn một cái, "Đừng nhìn nữa, nếu cậu cứ nhìn mãi như thế, sợ là sẽ đốt cháy người ta luôn đấy."

    Đúng vậy thật, ánh mắt của đám con gái đều nóng rực như lửa!

    "Hứ, nếu không phải trong lòng cậu từ lâu đã có người ngự trị, chắc chắn cũng trốn không thoát sức quyến rũ của anh ta đâu." Tư Noãn nghịch ngợm kéo kéo đuôi tóc Thiên Tình.
    ***

    "Êh, cậu ấm, nhìn đằng kia xem, cái cô bé đó đó." Công tử bột họ Quan vỗ vỗ vai Mộ Trầm Âm, "Chính là cô gái không chịu nhận tiền của bọn mình, lần nào cũng cự tuyệt không nể mặt."

    Mộ Trầm Âm nhìn về phía bóng dáng mảnh mai đang cúi đầu bận rộn bên trong quầy bar, nhíu mày cười một tiếng, mắt chợt lóe sáng, "Sao hả? Muốn chơi gì?"

    "Cậu được mệnh danh là 'sát thủ sát gái' mà, tới thử xem sao!" Có người giựt giây.

    "Hừ, suốt ngày chơi gái, bộ các cậu không thấy chán hử?" Trong nụ cười xán lạn của anh có nét nghông cuồng sảng khoái, môi mỏng nhấp nhẹ ngụm rượu, lười biếng thu mắt về.

    "Cũng bởi vì nhàm chán mới chơi, nè, hôm nay tới cậu đi thử xem thế nào!"
    ***

    Thiên Tình thay đồng phục ra, sau khi mặc quần áo của mình vào rồi chào tạm biệt Đàm Tư Noãn, đi ra khỏi phòng thay quần áo đang chuẩn bị về nhà.

    Cả ngày hôm nay vẫn không thấy Thi Nam Sênh xuất hiện. Điện thoại di động của cô cũng nằm im ru.

    Có lẽ, anh ấy đã quên sự tồn tại của mình rồi.

    Nghĩ tới khả năng này, trong lòng Thiên Tình không kiềm được dâng lên nỗi buồn vô cớ. Mặc dù không muốn hèn mọn ở bên cạnh anh làm người tình bao nuôi, nhưng thấy trong lòng anh vốn không hề để tâm đến sự hiện diện của mình như thế, ít nhiều vẫn không khỏi cảm thấy mất mác.

    Thở dài, cúi đầu bỏ điện thoại lại vào túi xách, nhanh chân đi ra cửa chính của quán bar.

    Hết chương 3. Xe tiếp Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi Chương 4: Tình cờ gặp mặt...

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •