Trang 13 của 35 Đầu tiênĐầu tiên ... 3111213141523 ... CuốiCuối
Kết quả 121 đến 130 của 341

Chủ đề: Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #121
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    347
    Thanked: 234


    Tiếng Đàn Lê Thê

    Nắng tàn ngắm áng mây bay
    Cõi lòng hướng vọng hình ai mịt mờ
    Nỗi niềm em trải vào thơ
    Lay hồn lữ khách, thẫn thờ gió trăng!

    Vì sao buồn thế hỡi nàng?
    Cho thu đọng mắt, cho vần héo hon
    Như làn sóng biếc từng cơn
    Đong đưa đuổi bóng hoàng hôn cuối trời

    Phải chăng luyến nhớ một thời
    Âm vang sáo trúc nhẹ khơi ánh tình
    Cánh thuyền theo nước lênh đênh
    Để bờ quạnh quẽ riêng mình vấn vương

    Đêm đêm lặng lẽ bên đường
    Hiu hiu ngọn thổi, hàn sương rải sầu
    Dạ tìm cái ở nơi đâu
    Giữa bầu chạnh khuyết, phủ màu âm u

    Chỉ còn giá lạnh khung chiều
    Rừng cây đổ lá, đìu hiu mãi về
    Mơ màng ôm ấp mảnh thề
    Lờ đờ tỉnh giấc, lê thê tiếng đàn…

    9/9/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    ๖ۣۜ†im☪ (10-01-18)

  3. #122
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    347
    Thanked: 234


    CHỐN CŨ CÒN ĐÂU


    Chân bước nhẹ nhàng qua lối cũ
    Lòng nghe rười rượi cảnh chiều thu
    Năm xưa xanh mướt hai bờ trái
    Nay vắng, hoang tàn một cõi u!

    Bên kia thuở ấy có con đò
    Lữ khách dập dìu qua đó đây
    Cặp bến hàng me trăm trái đổ
    Những chiều gió thoảng lá rơi bay

    Một chiếc cầu tre ngang đoạn kinh
    Người qua chầm chậm lắc rung rinh
    Kế bên chim đậu trên cành trúc
    Cất tiếng líu lo réo bạn tình

    Con đường đất phẳng dẫn về làng
    Đắp thẳng hai bờ dãy chiếu xanh
    Lúa chín ửng vàng phơi ánh biển
    Trên trời lằn trắng giũ bay nhanh…

    Giờ đây tất cả đã trôi dòng
    Phủ cảnh tịt mờ giá lạnh đông
    Kỷ niệm kéo về, chân khựng gót
    Nỗi buồn lan nhẹ trước khô đồng!

    Cuộc sống chuyển mình hay lụn tắt
    Mà sao vàng võ, biến hoang sơ
    Khiến cho thao thức, ngân lời nhớ
    Vọng bóng hồn xưa, nỗi thẫn thờ

    Tôi bước chân đi, ngoảnh lại nhìn
    Nghe niềm thổn thức, nhớ trăng xinh
    Trời nay thu chết hình xưa cũ
    Lạc lõng, chơi vơi một chữ tình!

    Nguyễn Thành Sáng

  4. #123
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    347
    Thanked: 234



    HỠI TÌNH TA


    Em ơi! Anh cũng thấm men say
    Dưới ánh khuya mờ giọt nhớ ai
    Tiếng của con tim khe khẽ nói
    Ơi buồn! chợt vắng bạn đêm nay!

    Biết phút giây nầy, nơi chốn ấy
    Có người dõi mắt hướng về xa
    Nỗi niềm vương vấn, sầu thao thức
    Quạnh quẽ, hồn tình lóng lánh ra

    Vò võ một mình, em thả mộng
    Ngoài trời gió rít, hạt mưa bay
    Bên khung một góc, em ngồi đó
    Kéo sợi tơ lòng buộc đó đây!

    Em trầm, em đọc những dòng thơ
    Dào dạt tâm hồn đến cõi mơ
    Rồi nhớ hôm nào đan kết mộng
    Hồn thương trải cánh dưới trăng trơ...

    Anh cuốn tâm tình ra trước sân
    Con tim cảm thấy gợn lăn tăn
    Phải chăng lưu luyến, bao lời ái
    Chợt bỗng, đêm nay rớt thượng tầng

    Đưa tay níu lại áng mây trôi
    Gửi đến hồn thương, mộng của tôi
    Một áng thơ lòng chưa ráo mực
    Trải vào trong đó mấy vần ơi!

    Dẫu cho giá lạnh với mưa sa
    Hoặc những chiều thu nhỏ lệ tà
    Vẫn chiếc thuyền duyên trên sóng nước
    Nhẹ nhàng mãi lướt với hồn ta!

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #124
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    347
    Thanked: 234



    NỖI NHỚ NGÀY XƯA

    Trời hôm nay mưa rơi xối xả
    Ngập phố phường, ngập cả lòng tôi
    Bao tràn phủ nước cuốn trôi
    Là bao nỗi nhớ một thời lênh đênh!

    Thuở thuyền nan chông chênh biển sóng
    Nẻo cuộc đời gió lộng từng cơn
    Canh khuya trăn trở nghẹn hờn
    Trăng xa diệu vợi, chập chờn ánh lay

    Tìm lẽ sống mây bay bàng bạc
    Từng đêm sâu trầm mặc suy tư
    Đường xa biết đến bao giờ
    Đôi chân nặng trĩu chẳng chờ được lâu

    Rồi thao thức, ôm sầu, viễn mộng
    Dãy đêm đen, chiếc bóng quạnh hiu
    Không gian gió giật cánh diều
    Đường dây chỉ mục, đứt diều rơi xa!

    Trăng chếch bóng, ánh tà lạnh vắng
    Ôm nỗi buồn sớm nắng, chiều mưa
    Mây trời phủ áng mờ khuya
    Một bầu ảm đạm, đường về tối tăm

    Còn đâu nữa tháng năm ngày cũ
    Bao chuỗi dài ấp ủ mơ bay
    Thuyền đi dưới bóng trời mây
    Tìm về biển lớn tràn đầy hồn thơ…

    Chiều tàn nay lững lờ điệp khúc
    Vọng gió ngàn, những lúc canh thâu
    Hồn xưa giờ ở nơi nào
    Để ta vò võ một màu buồn tênh!



    Nguyễn Thành Sáng

  6. #125
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    347
    Thanked: 234


    RỘNG CÁNH VỀ ĐÂY

    Có phải hồn ai chiều ảm đạm?
    Nghe buồn lay động trái sầu tim
    ủ ê, thao thức nhìn trăng núi
    Để nghẹn hồn thu, dạ thẫn thờ!

    Tái tê, chuỗi quạnh chìm băng giá
    Ngắm bóng thời gian nhỏ lệ tàn
    Lạnh lẽo, đêm đơn mờ ngập lối
    Tháng ngày héo hắt vọng mơ tan

    Tìm trăng đuổi bóng quầng đen mộng
    Trải bút, gieo vần gửi gió giông
    Vạn dặm ngân vang lời lãng tử
    Những chiều đồng vọng cuốn hồn phong

    Rồi cũng mỏi mê, rủ giấc ngàn
    Trái sầu gom lại thả thênh thang
    Lặng nhìn chim duỗi, ôm vầng bạc
    Buồn bã, chao đao, thả bóng vàng…

    Chợt dưới trăng thanh hồn mộng đến
    Chập chờn ánh loé, khiến bâng khuâng
    Tâm tư bỗng chốc xoay dòng nước
    Rộn rã, ngân nga, trải nguyệt vầng

    Nhấp nhô sóng nước vỗ lên bờ
    Ngày tháng con tằm nhả kết tơ
    Một thoáng chạnh lòng ai ngỡ buộc
    Nào hay cánh rộng thoáng tình thơ

    Niềm thương, nỗi nhớ cõi ngàn mây
    Chẳng vướng dương trần bởi cánh bay
    Diệu vợi khung tầng soi ảo thế
    Chim trời trải rộng cánh về đây!

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #126
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    347
    Thanked: 234


    TÂM TÌNH


    Có phải người đang trầm ảm đạm
    Nỗi buồn lặng lẽ cuốn con tim
    Bởi trăng đã khuất chìm sau núi
    Để kẻ mơ trăng phải thẫn thờ!

    Tâm hồn cảm thấy như băng giá
    Một cõi không gian thấy lịm tàn
    Bóng tối phủ đầy, giăng ngập lối
    Nỗi niềm quạnh quẽ bởi mơ tan

    Còn đâu ngày tháng gieo mơ mộng
    Sóng nước, con thuyền vượt gió giông
    Lửa sống, rực hồng hồn lãng tử
    Đốt bầu lạnh lẽo bởi đông phong!

    Duỗi cánh bay xa, vượt biển ngàn
    Giữa trời lộng ánh dãy thênh thang
    Nâng thơ cao vút treo mây bạc
    Gửi gió tìm trăng trải ánh vàng

    Bỗng chốc chiều nay thu lạnh đến
    Nghe lòng tê tái với bâng khuâng
    Hồn yêu nửa mảnh trôi dòng nước
    Lạc lõng, chơi vơi giữa xoáy vần…

    Tôi cũng như ai, cũng nát bờ
    Mảnh đời vạn úa, kéo thành tơ
    Chiều tà lặng vắng giăng ra buộc
    Vào cánh hồn bay để biến thơ

    Lên giữa không trung gặp những mây
    Cũng lờ, cũng lững, cũng trôi bay
    Thơ tim cùng nhịp phù vân thế
    Quyện kết hồn tình thả đó đây!


    Nguyễn Thành Sáng

  8. #127
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    347
    Thanked: 234



    HÃY ĐỂ TÀN TRÔI

    Em hãy mím môi, đừng nói nữa
    Những lời ly biệt xé tình tôi
    Thà nhìn mây bạc trôi xa thẳm
    Hơn để trăng vàng phải rụng rơi!

    Còn đâu ngày tháng hồn thương quá
    Chiều ngắm hoàng hôn trải ánh tà
    Hai quả tim yêu cùng nhịp đập
    Giữa bầu êm ả, nhịp ngân nga

    Còn đâu những tối ngắm trăng vàng
    Kéo ánh sao trời buộc gió mây
    Trôi giữa không gian về diệu vợi
    Hồn yêu dào dạt, thấm men say!

    Em từng e thẹn nói yêu tôi
    Tình ái những ngày ấp ủ nôi
    Tôi cũng yêu ai, yêu thật đậm
    Bao lời chung thủy đọng bờ môi

    Thế mà một sớm, sợi tơ lòng
    Vụt đứt phũ phàng bởi gió giông
    Nứt trái sầu đau tôi rỉ máu
    Rồi khô đóng cứng giữa trời đông

    Tôi biết tình tôi đã nát tan
    Nhưng ai đừng nỡ xoá trăng thanh
    Vì nơi tít tận bầu xa vợi
    Hồn ái ngày xưa đã vượt tầng

    Em cứ quên đi, đừng nói nữa
    Vì đâu còn mật ướt mềm môi
    Thời gian rồi cũng chìm quên lãng
    Những áng mây buồn vẫn phải trôi!



    Nguyễn Thành Sáng

  9. #128
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    347
    Thanked: 234



    ĐỪNG BUỒN NỮA ANH ƠI


    Đừng buồn em nữa hỡi anh ơi
    Mộng ước thuyền duyên giờ đã trôi
    Đã nát cung yêu, tàn kỷ niệm
    Chuỗi ngày hai đứa sánh chung đôi

    Chưa hẳn bên chồng em hạnh phúc
    Vì nơi sâu thẳm đậm hình ai
    Dòng sông, bến nước, vầng trăng mộng
    Chẳng dễ sớm chiều đã nhạt phai

    Đêm đêm giấc ngủ ở bên chồng
    Lửa rực trong lòng lại ngụội đông
    Hình bóng ai kia luôn lởn vởn
    Hồn yêu ngày cũ hóa cuồng phong

    Mật ngọt uống vào chỉ đắng cay
    Nhìn chồng mà ngỡ ảnh hình ai
    Con tim nhung nhớ luôn dày xéo
    Để biến tổ chim chốn đọa đày

    Không thể cải lời của Mẹ Cha
    Đành làm cánh nhạn phải bay xa
    Bỏ khung trời cũ ngàn yêu dấu
    Lóng lánh trăng thanh dãy ngọc ngà…

    Thôi đừng buồn nữa hỡi anh ơi
    Thuyền mộng năm nào nay đã trôi
    Sóng nước dòng sông còn mãi đó
    Thì còn vô số cánh thuyền bơi

    Giã từ dĩ vãng, tạ từ thương
    Lịm chết linh hồn, lệ nhỏ sương
    Chim quạnh hót lên lời thống thiết
    Tiển tình vạn kỷ bước ngàn phương!

    Nguyễn Thành Sáng

  10. #129
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    347
    Thanked: 234



    BỌT TRẮNG


    Thôi rồi! Em đã bước theo chồng
    Ngày tháng bên người có nhớ không
    Mảnh chết nơi đây ngàn lá úa
    Sầu tàn, ảm đạm xoáy thu phong!

    Rồi qua mấy thuở em làm vợ
    Sớm tối vai mang nghĩa cuộc đời
    Cửa đóng, then cài, chôn dĩ vãng
    Âm vang tình cũ lặn tan trôi

    Em vui hạnh phúc với con thơ
    Giấc ngủ say nồng trải cánh mơ
    Nơi đó thời gian không có kẻ
    Cùng ai êm ả dưới trăng trơ

    Năm mười năm nữa tình cờ gặp
    Ánh mắt chiều nào ôi rực thắm
    Đậm khắc tận sâu hồn kẻ lụy
    Nay màu tuyết lạnh cõi xa xăm!

    Em bình thản ngắm rồi em hỏi
    Có phải ông là…anh phải không?
    Trời hỡi! Tôi vui hay phải nghẹn
    Ngày nào yêu lắm… biến thành giông

    Khung tình mộng ái đã hoang sơ
    Để kẻ hồn đau, bước thẫn thờ
    Nát lịm tình tan trôi nẻo vắng
    Dưới trời thui thủi bóng chơ vơ…

    Tôi về lục những cánh hồn phi
    Thức trắng đêm nay cạn thuở thì
    Xưa cũ linh hồn… nay hóa đá
    Thôi thành tro bụi, thoáng em đi!

    Nguyễn Thành Sáng

  11. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    ๖ۣۜ†im☪ (10-01-18)

  12. #130
    Senior Member nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Oct 2017
    Bài viết
    347
    Thanked: 234



    QUÊN ĐI EM.


    Đêm nay dưới bóng ngọn đèn khuya
    Đọc lá thư em mới gửi về
    Mật ngọt ngày nào thoa cánh nhạn
    Giờ đây thu trải áng sầu tê!

    Em ơi! Dòng thắm của năm xưa
    Anh uống từng lời, giải khát khao
    Cảm xúc dâng trào bơi sóng nước
    Nhịp nhàng, nhấp nhố dưới ngàn sao

    Những tiếng yêu thương với nhớ nhung
    Pha thêm đôi chút nỗi bâng khuâng
    Nhưng như non nỉ, ngân tai nói
    Phủ mát hồn yêu tận suối ngàn

    Bây giờ cũng nét của ngày qua
    Mà ấm nồng nay lại cuốn mưa
    Để nhỏ mờ lên trang giấy mỏng
    Làm trôi, nhoè nhoẹt, tiễn tình xưa!

    Anh muốn tìm quên, muốn xé thơ
    Để không vương vấn bóng hồn mơ
    Kéo theo trăng khuất sau đêm lạnh
    Gói giữ khung tàn, mảnh ánh trơ…

    Từ nay em hãy cố quên đi
    Đừng có bay về cánh vỡ chi
    Cho nát đau thêm hồn cõi lạnh
    Ẵm tàn, ôm quại, quấn sầu bi

    Em cứ phôi phai, vui mộng mới
    Đừng vì dang dỡ chuyến đò đưa
    Nản lòng lữ khách lùi chân bước
    Nắng cháy đường dài giữa sớm trưa!

    Nguyễn Thành Sáng

  13. The Following User Says Thank You to nguyenthanhsang For This Useful Post:

    ๖ۣۜ†im☪ (10-01-18)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •